Chap 67
Long Phúc bị đau làm cho tỉnh, chân đau, rất muốn tìm ai để mắng cho nguôi đi cơn đau, liền nhắm mắt lại mắng Huyễn Thần:” Huyễn Thần, tôi đau! Con mẹ nó đau quá!!!” Mắng rất thô tục! Huyễn Thần rất nhanh liền an ủi:”Em ở đây, anh đi kêu Phương Xán đến.”
Long Phúc mở mắt ra thấy Hoàng Chẩn Vĩnh còn ở đây nên kéo tay Huyễn Thần lại, Huyễn Thần quay lại nhìn cậu, hiểu được nên quay đầu nhìn Hoàng Chẩn Vĩnh:”Mời ông đi ra ngoài!” Hoàng Chẩn Vĩnh nhìn tiểu hài tử đang nhìn mình với ánh mắt phòng bị cười cười:”Để tôi đi kêu bác sĩ.”
Phương Xán một mình vào, Hoàng Chẩn Vĩnh đứng ở phòng bệnh bên ngoài. Nhìn trong phòng thấy ba người ấm áp trong lòng không khó chịu là giả, có lẽ một đời này đều chỉ có thể nhìn thấy con mình xa như vậy. Này không trách thể trách ai, muốn trách thì phải trách chính mình, là chính mình không đúng, mấy năm nay không chăm sóc hai người. Là do mình tự làm tự chịu!
Hoàng Chẩn Vĩnh nhìn hai người trong phòng cảm thấy mơ hồ, trong phòng Long Phúc đau mắng chửi người, Huyễn Thần đang cố dỗ cậu, Long Phúc cắn tay hắn, Huyễn Thần cau mày nghiến răng nghiến lợi vẫn cố cười. Long Phúc bụng yếu co rút lại, từng đợt đau, đến lúc đau chịu không nổi liền cắn Huyễn Thần một ngụm, không thèm buông ra. Huyễn Thần cầm tay kêu lên:”Cắn nhẹ thôi, để lát nữa cắn tiếp….!” Cũng không biết là đau chết lặng vẫn là như thế nào, thế nhưng thấy Long Phúc cắn chặt, răng nanh hợp lại, nhưng hắn không thấy đau lắm, Huyễn Thần cảm động muốn khóc:” Khẩu hạ lưu tình, chúng tôi còn phải để cho lần sau nữa!”
Long Phúc đau nhìn thấy Huyễn Thần cầm tay nghiến răng nghiến lợi nở nụ cười, ân, không thể không nói Huyễn Thần không thoải mái cậu cũng rất cao hứng, ít nhất trong lòng thực thoải mái. Phương Xán nhìn thấy biểu tình của cậu lắc đầu cười:”Felix, cố chịu đựng. Nhẫn nại hôm nay đi, ngày mai sẽ tốt hơn.”
Long Phúc gật đầu:”Hảo, cám ơn anh, Phương Xán.” Phương Xán lần này tiếp nhận lời cảm tạ của cậu:”Không khách khí, nhiệm vụ của tôi mà.” Long Phúc nhìn chung quanh thực rõ ràng là đang tìm ai đó, tìm một vòng sau đó ánh mắt có chút ảm đạm, Huyễn Thần cầm ngón tay cậu xoay xoay, thanh âm còn mang theo chút nụ cười:”Em tìm Lý bá phụ? A, ông ấy không dám vào. Em quên hay sao, trước khi ngủ em có nói: Không muốn thấy ông, Lý bá phụ nghe thấy, rất thương tâm!” Long Phúc biểu tình yếu ớt, Huyễn Thần lấy tay chải tóc lại cho cậu, thanh âm thực ôn nhu:”Lúc em tỉnh ông ấy không vào, nhưng hồi nãy em ngủ, ông ấy có đến, vẫn muốn đợi em dậy, nhưng sau đó vẫn lủi thủi ra ngoài.” Long Phúc ánh mắt chớp chớp:”Phải không?”
Huyễn Thần cười nhạo:”Felix a, em có phải là thường xuyên cùng Lý bá phụ cãi nhau a hay không, ông ấy sợ em lắm luôn!” Long Phúc náo loạn:”Nói bậy!”
Huyễn Thần tiếp tục cầm lấy ngón tay :”Được, là anh nói bậy. Em hiện tại nghỉ ngơi một chút, nhắm mắt lại, lúc ngủ sẽ không thấy đau nữa.”
Long Phúc thực nghe lời, cậu cũng quả thật mệt chết đi, ánh mắt nhíu lại. Phương Xán cũng bên cạnh cùng hắn giải thích:”Felix, Huyễn Thần nói đúng, cậu vừa mới giải phẫu xong, mất máu, dễ mệt, nên nghỉ ngơi nhiều. Tiếp qua nửa giờ tôi sẽ kêu cậu dậy, uống một chút canh.”
Long Phúc nghe lời hai người nhắm mắt lại. Cậu dù sao vẫn là hài tử, còn lại là tình huống đặc thù nữa. Huyễn Thần nắm lòng bàn tay cậu thấy mồ hôi!. Felix đáng thương, nên càng khiến hắn buồn hơn. Bọn họ hai người nguyên lai đều là giống nhau, Felix sinh ra bất đắc dĩ cho nên không được đối đãi tốt. Mà chính mình sinh ra là vì ích lợi, không có bất cứ cảm tình gì! Felix nhiều năm như vậy không biết mẹ của cậu đang ở bên cạnh, cậu có hai người cha! Có cũng được mà không có cũng không sao! Huyễn Thần dùng sức cắn răng, Hoàng Chẩn Vĩnh như thế nào hắn không quan tâm, hắn cùng với gã không có bất cứ cảm tình, nhưng là, còn mẹ của hắn! Mấy năm nay vẫn hắn luôn kính trọng cùng áy náy với bà, vẫn tưởng rằng bà ôn nhu hoà thuận, vẫn tưởng rằng bà là người mẹ tốt nhất thế gian này! ha ha, chỉ là một đêm a! Bây giờ hắn liền thay đổi cách nhìn vế bà. Huyễn Thần thật sự hận khiến mình xem như lời bà nói là nói dối! Nhưng là không phải! Hoàng Chẩn Vĩnh mấy năm nay đều không nói gì, nếu không nhờ đêm qua, có lẽ cả đời này đã gạt hắn rồi, chỉ vì, chỉ vì duy trì cái mặt ngoài ngôi nhà kia hòa thuận! Chỉ vì duy trì danh dự tốt của Hoàng thị! Chỉ vì mỗi năm cả hai đều xuất hiện trên mặt báo như cặp vợ chồng mẫu mực!!!! Thật sự là ghê tởm so với lúc trước còn ghê tởm hơn! Lúc trước thấy gã thích tiểu tam cho rằng gã thích nữ nhân kia, không thể tưởng được kết quả là, một chút chân ái đều không có, tất cả đều là thế thân! Thật mẹ nó ghê tởm!!!
Thật không đáng!!! Huyễn Thần gắt gao cắn răng, vừa đau lại khó chịu, nên như thế nào nếu thấy mẹ, nên nói với bà ra sao, lúc trước thấy bà đáng thương, vì cả gia đình mà chịu đựng!!! Ha ha hiện tại là đáng thương đáng buồn sao, chỉ vì duy trì con của mình là đứa con trai độc nhất mà ra tay giết người! Giết đi anh của Lễ Chí, là em trai của hắn.
Mẹ của Lễ Chí nguyên lai là bị mẹ hắn hại chết. Hắn, cảm thấy có lỗi với em gái mình! Huyễn Thần nắm tay Long Phúc đảo qua đảo lại, trong lòng dần dần bình tĩnh, hắn là con của bà ấy, nguyện gánh vác trách nhiệm. Lễ Chí là em gái hắn, một đời này đều là vậy. Nàng so với hắn còn đáng thương hơn! Nếu nàng biết chuyện này nhất định rất thống khổ! Như vậy không thể khiến cho nàng biết, Huyễn Thần tưởng tượng không nổi nữa, cầm di động cấp gọi cho em gái. Lễ Chí vẫn hoạt bát như trước, thanh âm kiên định ấm áp:”Chuyện gì vậy anh, mới sáng sớm đã gọi rồi!”
Huyễn Thần cố dùng thanh âm thảnh thơi nói:”Không có gì chỉ là muốn gọi cho em thôi” Hoàng Lễ Chí cắt lời: ”Em không tin đâu, có phải hay không Felix lại nướng, không muốn lên lớp, muốn em giúp cậu ấy xin phép!”
Huyễn Thần cười cười:”Đúng vậy, lại bị em đoán trúng!” Hoàng Lễ Chí cười cười:” Em biết ngay mà, bất quá cũng không có việc gì, dù sao chúng em cũng không có khóa, mấy trọng điểm cũng xong cả rồi. Đúng rồi, ngày mai dự thi, anh đừng làm Felix đến muộn a!” Huyễn Thần nhìn thoáng qua Felix cười cười:”Hảo, anh biết. Chúc em thi tốt, ân, thời tiết lạnh, nhớ mặc nhiều vào. Ăn ngon chút, đừng chỉ lo giảm cân!”
Hoàng Lễ Chí đánh hà hơi nghe thanh âm hẳn là còn trong ổ chăn:”Anh trở thành quản gia khi nào thế, trách không được Felix phiền, anh quản thật nhiều!”
Huyễn Thần cười:”Hảo, anh không nói, thật sự là nữ đại bất trung lưu!” Hoàng Lễ Chí thật rõ ràng cùng hắn treo điện thoại:”Thôi nha, cả kí túc xá của em vì anh mà thức hết rồi kìa, tạm biệt!”
Hoàng Lễ Chí treo điện thoại, tỷ muội ký túc xá quả nhiên mông mông lung lung nói:” Lễ Chí a, anh cậu thật tốt! Có bạn gái chưa, giới thiệu cho tớ đi……” Hoàng Lễ Chí cười:”Được thôi.” Anh nàng rất tốt. Huyễn Thần nhìn điện thoại bị treo vô thức nói:” Lễ Chí, nếu em về sau biết, phải nhớ anh vẫn là anh của em, anh sẽ chăm sóc em thật tốt”
Huyễn Thần nói chuyện điện thoại xong sau mới nhớ tới, ngày mai là ngày cuối kỳ dự thi. Bọn họ nghiên cứu sinh có nói, trước đó vài ngày đã muốn thi, tuy rằng việc thi hay không cũng không khác nhau là mấy, thời điểm khai giảng bọn họ tài chính hệ liền tổng hợp hiểu rõ một lần, hắn treo một nửa, tháng này yếu trùng tu hắn cũng không có đi. Hiện tại về sau đều không đi. Không biết Kim Thái Hanh có mắng hắn hay không.
Felix nên làm cái gì bây giờ, dự thi là tuyệt đối không được, nên xin phép cho cậu, nếu toàn bộ khóa học đều bị treo, thì thật sự rất thảm, Felix biết nhất định không bằng lòng. Huyễn Thần trong lòng muốn nhờ người quen xin phép cho cậu. Liền cùng Triển Khiếu giống nhau, vừa rồi đen mặt bị Triển lão gia tử nhắc tới văn phòng, Triển lão gia từng lập hiển hách chiến công! Về hưu là người kế nhiệm viện trưởng bệnh viện 115. Tính tình đó tương đương lợi hại. Biết con của mình lợi dụng chức quyền, thực sinh khí, tuy rằng không có sấm hạ cái gì nhưng y cũng bị kỉ luật một trận! Huyễn Thần nghĩ đến Triển lão gia tử kia một thân phẳng phiu quân trang thở dài, chỉ mong Triển Khiếu lần này có thể bình an qua khỏi!
Huyễn Thần cũng chính là sung sướng khi thấy người gặp họa hạ liền tiếp tục muốn đi tìm người quen, không lẽ tới văn phòng tặng lễ vật? Giống như không thể thực hiện được! Huyễn Thần nhìn quanh phòng suy nghĩ. Hoàng Chẩn Vĩnh nghi hoặc nhìn hắn khập khiễng xoay quanh. Hắn rốt cuộc đang làm sao! Không thể không nói Hoàng gia phụ tử tình cảm đơn bạc, Huyễn Thần cho dù ra sao cũng không nghĩ nhờ vả gã. Hắn là tình nguyện cầu bằng hữu cũng không cầu ba mình, liền cùng tối hôm qua giống nhau, tình huống tương đối giống nhau, hắn thầm nghĩ đến Triển Khiếu, có thể nhờ ba y giúp mình!
Hoàng Chẩn Vĩnh nhìn hắn chuyển vài vòng nhịn không được gõ cửa gọi đi ra ngoài, Huyễn Thần phía sau mới phát hiện ba mình cũng hữu dụng. Hoàng Chẩn Vĩnh gọi xong điện thoại nhìn hắn:”Tôi đã gọi điện thoại bảo Felix nghĩ dưỡng bệnh, ân, sang năm khai giảng vào học là được.” Huyễn Thần há miệng thở dốc cứng ngắc nói câu:”Cám ơn.” Vô cùng khách khí xa cách. Hoàng Chẩn Vĩnh nhìn khuôn mặt của con gã bị chính gã đánh, một buổi tối còn chưa tiêu hết. Nhưng là ngẫm lại chuyện này đúng là vô liêm sĩ! Khẩu khí này là như thế nào cũng tiêu không được! Hoàng Chẩn Vĩnh phất phất tay kêu hắn nhanh chóng đi đi! Huyễn Thần cũng không muốn nhìn gã, đi vào, nhốt gã bên ngoài..
Lý Thời Hách về nhà là có mục đích, muốn tìm bác sĩ Trần, về nhà thấy Mân Hạo trong bộ dáng mệt mỏi cũng hỏi thăm, Mân Hạo bản năng có thể giấu diếm, nói cậu bề bận nhiều việc, đợi thi xong liền trở lại. Mân Hạo cũng không có hoài nghi lời ông nói, ông nói cũng đúng, hôm nay là ngày Felix dự thi. Lý Thời Hách cũng không cố ý gạt, ông chỉ là nghĩ không biết nói vấn đề này thế nào với y, cho nên không thể nói! Vấn đề này không chỉ là liên lụy đến Felix, còn có cái đứa con kia nữa, nam nhân sinh hài tử là ngoại tộc! Không thể tha thứ trên đời! Một khi bị người khác biết sẽ không thể tưởng tượng sẽ ra nước nào nữa!
Mân Hạo còn hỏi ông thêm, Lý Thời Hách sứt đầu mẻ trán, Mân Hạo quá thông minh, Lý Thời Hách ứng phó cố hết sức, cũng may hắn có chính là biện pháp:” Mân Hạo, mấy ngày nay công ty có chuyện gì không?” Mân Hạo cười cười:”Có một chút.” Lý Thời Hách rất nhanh liền tiếp:”Vậy con tiếp tục đi giải quyết đi.” Mân Hạo há mồm:”Ba, ba không đến công ty nữa sao?” Lý Thời Hách cười:”Về sau đều giao cho con. Đừng mệt, con cũng chầm chậm mà thích ứng là được. Còn có gần đây tuyết rơi, ở trong nhà làm thôi, đừng đi ra ngoài.”
Lý Thời Hách mang theo bác sĩ Trần cùng một chút đồ bổ vào bệnh viện, Long Phúc vừa tỉnh, lần này vừa tỉnh đến liền thấy ông ngồi ở bên giường chính mình. Trên mặt có vài biểu tình cuối cùng lại toàn nghẹn trở về. Lý Thời Hách cũng không nói, mặt đen sẫm lại. Long Phúc nhìn ông cũng không thèm mở miệng. Bên cạnh bác sĩ Trần ho khan một cái, Lý Thời Hách mới nhớ tới làm gì, đứng lên, đem con của mình ngồi lên, uy cậu ăn chút canh. Lý Thời Hách xem ra là lần đầu tiên uy người khác! Long Phúc tư thế nhìn liền mệt, thìa đến bên miệng một ngụm đều không uống. Huyễn Thần định giương tay ra, đều bị Lý Thời Hách hung hăng trừng mắt làm tay rụt trở về! Huyễn Thần sợ ông giận nên đành phải ngồi ở góc hẻo lánh rất xa, không dám làm ồn, Lý Thời Hách nhìn hắn liền đến khí rống lên một câu:”Đi ra ngoài, ngủ một giấc đi!”
Huyễn Thần yên lặng đi ra ngoài, hắn liền tính tái hộ Felix không cho cậu gặp ông nhưng hắn nghĩ lại nếu qun hệ hai người cắt đứt, hẳn là rất khổ sở, hắn không thể thay cậu quyết định. Hắn cho dù giận Lý Thời Hách nhưng không thể quyết định thay cậu. Huyễn Thần hít một hơi thật sâu đứng ở bên ngoài, sẽ không đi, hắn không thể ngủ được, hắn làm sao có thể ngủ được! bác sĩ Trần thấy hắn thở dài liền nói”Tôi là đến xem Felix.” Huyễn Thần gật gật đầu yên tâm.
Phương Xán y thuật quả nhiên rất tốt. Long Phúc ý chí rất mạnh! Long Phúc chạng vạng thời điểm cũng đã có thể xuống giường, Huyễn Thần đỡ cậu xuống giường đi vài vòng, Long Phúc đau nhưng vẫn cắn răng đi vài vòng, Triển Khiếu liên tục gật đầu:”Hảo, không tới ba ngày là có thể hồi phục.”
Long Phúc khôi phục nhanh chóng, tiểu hài tử kia cũng trưởng thành rất nhanh, thể trọng tăng lên, một tuần nặng 2 cân 8 lượng, Phương Xán đem bé từ trong nôi đi ra, rốt cục ôm đến trước mặt Long Phúc. Long Phúc lấy ngón tay trạc trạc đầu bé, tiểu hài tử oa oa khóc, Huyễn Thần vội vàng ôm lấy: ”Hiện tại hơi khó coi, đợi vài ngày là được.” Long Phúc tức giận:”Tôi chỉ muốn sờ nó!” Huyễn Thần lại ôm đến bên cạnh cậu, lần này Long Phúc chạm nhẹ, tiểu hài tử nhắm mắt lại hừ hừ, Long Phúc so đo, trán quá nhỏ. Hiện tại bé ăn rất nhiều, 2 giờ cho uống một lần.
Huyễn Thần động tác pha sữa bột đã dần quen thuộc. Chính mình thử độ ấm xong liền đưa Long Phúc, Long Phúc đem núm vú cao su lên miệng bé, tiểu hài tử nhắm mắt lại nhưng là bản năng đem núm vú cao su cắt chặt, nuốt ùng ục ùng ục, rất nhanh uống xong. Uống xong cái bụng thở phì phò, cái miệng nhỏ nhắn màu hồng nhạt giương lên. Long Phúc nhịn không được lại duỗi tay sờ bé, tiểu hài tử lần này ăn no không khóc, nhắm mắt lại cho cậu sờ. Huyễn Thần cười lắc đầu, thật sự là tiểu hài tử.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com