"Tôi không làm được." Bo Wen thở dài khi trốn sau bức tường.
Quân Hạo lè lưỡi. "Người của chúng ta đang chờ bên ngoài để phục kích. Chỉ cần gây mê Shen thôi." Anh đang nói về tên doanh nhân tham nhũng nổi tiếng với việc buôn bán tình dục phụ nữ trẻ.
Bo Wen hỏi. "Tại sao không thể bắn chết tên đó chứ? Cái phi tiêu chết tiệt này khó ngắm quá."
Quân Hạo thì thầm hét lên. "Không thể giết chết tên đó được. Ông chủ đã ra lệnh phải bắt sống hẳn về. Cần phải moi thêm thông tin mật từ hắn nữa."
"Vậy thì anh làm đi." Bo Wen đưa cho anh ta mũi tên tẩm thuốc an thần mạnh pha với thuốc thần kinh.
Ngay cả một giọt thuốc vào máu nạn nhân cũng có thể khiến đối phương ngủ thiếp đi trong vài giây.
Quân Hạo thở dài, cẩn thận lấy phi tiêu từ tay Bo Wen. "Xong nhiệm vụ này tôi nên nhận được giấy phép tăng lương thôi."
Anh lẩm bẩm nhìn lén qua bức tường. Người đàn ông rậm lông với cái bụng bia phình ra, được bao quanh bởi những cô gái trẻ.
Anh nhắm một mắt, tập trung vào cổ của con quái vật lông lá.
"Đừng trượt," Bo Wen thì thầm, mùi thơm quyến rũ của bữa bún mắm vừa ăn thoáng thoảng trong không gian chật hẹp.
"Vậy thì đừng nói nữa." Jun Hao khẽ quát rồi quay người lại.
Quân Hạo hít một hơi thật sâu.
3...2...1...
"Anh làm được mà, June!" Jangmoon hét lớn hết cỡ ngay khi June chuẩn bị ném phi tiêu vào bảng.
Anh đối đầu với Jaeyong, và tên khốn đó đã làm rất tốt. Phi tiêu của cậu ta chỉ cách hồng tâm vài milimet.
"Cậu nghĩ anh ấy có làm được không?" Jaxon hỏi Zeth trong khi nhìn vào tấm bia bắn.
Zeth. "Không. Đại ca đã chơi rất tốt trong các trận đấu trước, nhưng Jaeyong đã làm quá tốt rồi. Có ít hơn 5% khả năng đội kia giành chiến thắng."
Akira reo lên. "Thắng chắc rồi. Giành vị trí đầu tiên và chọn thể loại mà chúng ta muốn thôi!"
Đối với những người đang theo dõi, có vẻ như người chiến thắng đã được xác định.
June chỉ mỉm cười và liếc nhìn những người bên ngoài trước khi tập trung sự chú ý trở lại vào bảng phi tiêu.
Sẽ là rất đáng tiếc nếu không bắn trúng hồng tâm.
"3...2...1....." June thì thầm trước khi ném phi tiêu vào bảng.
Phi tiêu bay trong không trung, dường như chuyển động chậm lại.
Các thực tập sinh tập trung ánh mắt vào phi tiêu và nín thở.
Tuy nhiên, ánh mắt của một người không bao giờ rời khỏi khuôn mặt của June. Cô ấy hét lên trong lòng.
Mimi. 'Ngay cả khi không trang điểm June vẫn đẹp trai quá đi!. Nhưng tại sao anh ấy lại đội mũ len? Lạnh à?'
Những học viên khác vẫn tiếp tục nín thở.
Sau đó, phi tiêu đập vào bảng.
Một phi tiêu khác rơi xuống đất.
Mắt của các thực tập sinh mở to khi nhìn vào phi tiêu duy nhất trên bảng. Phi tiêu của June đã bay thẳng vào giữa, đánh bật phi tiêu của Jaeyong ra khỏi bảng.
"Chuyện đó có thể xảy ra sao?" Akira thì thầm.
C-Jay lắc đầu kinh ngạc khi nhìn qua nhìn lại giữa bảng và June. "Anh thực sự là một con quái vật. Làm sao anh ta có thể giỏi cả cái này nữa vậy?"
Kiera và Mimi cũng ngạc nhiên trước sự chính xác của June. Mimi sắp hét lên ngay lúc đó, nhưng Kiera đã giữ cô lại.
"Chúng ta đã tìm ra người chiến thắng! Đội do thực tập sinh Casper thành lập đã giành được giải thưởng và đặc quyền được chọn thể loại bài hát cho Nhiệm vụ sản xuất!"
"Và cứ như thế, Ngày hội thể thao đã chính thức kết thúc. Nhưng trước đó, chúng tôi sẽ công bố giải thưởng cho những người chiến thắng!"
Đội ngũ sản xuất đẩy một chiếc bàn phủ vải trắng vào.
Tim June bắt đầu đập loạn xạ vì phấn khích. Trong mùa đầu tiên, các cô gái được tặng loa đắt tiền.
Các chàng trai trong mùa thứ hai được tặng giày thể thao, trong khi những chàng trai trong mùa thứ ba được tặng tai nghe chất lượng cao và máy quay phim.
Có vẻ như giải thưởng ngày càng lớn hơn theo thời gian, và June chỉ hy vọng vào một điều duy nhất.
Một chiếc điện thoại mới.
Kiera và Mimi bước tới chiếc bàn có mái che, ánh mắt của Mimi vẫn hướng về June.
"Chúng ta hãy để những người chiến thắng tự công bố giải thưởng nhé." Kiera nói và thuyết phục năm thực tập sinh lên phía trước.
"May mắn thật đấy!"
"Giành giải thưởng và được đứng cạnh hai người đẹp? Quá hời rồi!"
"Tôi tự hỏi Kiera có mùi gì nhỉ."
Năm người tiến lên phía trước, June là người phấn khích nhất. Tuy nhiên, anh cố gắng hết sức để không biểu hiện ra.
"Bây giờ các bạn có thể tiết lộ giải thưởng!"
Casper nắm chặt mép tấm vải trắng và nhanh chóng lấy ra những món đồ.
Các thực tập sinh đều kinh ngạc khi nhìn thấy hàng loạt công nghệ hiện diện trước mắt.
"Một bộ sạc nhanh! Phụ kiện gắn ống kính máy ảnh! Và một skin trò chơi độc quyền cho 'Benshim Infarct' sẽ được trao cho những người chiến thắng. Xin chúc mừng!" Mimi phấn khích nói, vẫn vui mừng vì June đã giành chiến thắng trong trò chơi.
Các đồng đội nhìn vào giải thưởng với vẻ kinh ngạc.
Ngược lại, June không nói nên lời ngay khi nhìn thấy những món đồ đó.
Hầu hết những phụ kiện này không dùng được trên chiếc điện thoại cổ kia.
Mà anh cũng không chơi trò gì đó mà họ vừa nhắc đến.
'Nhưng này, ít nhất thì mình cũng thắng được một cục sạc, phải không?'
Với một nụ cười miễn cưỡng, June cầm lấy cổng sạc và cắm vào điện thoại.
Nó không vừa.
*****
Jangmoon hào hứng sử dụng những phụ kiện mới, chiếc điện thoại của cậu ấy được trang bị công nghệ mới nhất.
"Tại sao anh không dùng sạc mới đi?" anh hỏi June.
June lè lưỡi không trả lời, thay vào đó, anh mở Navel ra để giải tỏa căng thẳng.
Tuy nhiên, có vẻ như June còn căng thẳng hơn khi nhìn thấy những cuộc thảo luận về "sự không dễ thương" của mình trên trang thịnh hành.
June lè lưỡi, chọc vào vai Jangmoon.
"Này," June nói, giọng điệu vẫn nghiêm túc như thường lệ.
Jangmoon tháo tai nghe Bluetooth ra và nhìn June với đôi lông mày nhướng lên.
"Có chuyện gì thế anh?"
Không chút do dự, June đặt câu hỏi:
"Tôi có dễ thương không?"
Jangmoon chớp mắt một cách hài hước nhìn June. "Ừm, đó có phải là một câu hỏi mẹo không?"
"Chỉ cần trả lời câu hỏi thôi!" June quát. "Tôi có dễ thương không?" anh nhắc lại, siết chặt cánh tay Jangmoon.
"Á!" Jangmoon kêu lên. "Không phải thế!" anh hét lên, cố gắng gỡ tay mình ra.
June nới lỏng cổ tay. "Xin lỗi. Không sao chứ?" anh hỏi.
"Không đâu," một giọng nói khác đáp lại. June quay sang một bên và nheo mắt nhìn Daeho.
"Sao cậu lại nói vậy?" June hỏi.
Daeho nhún vai đáp. "Đó chỉ là cảm giác của em thôi. Ngoại hình của anh thì dễ thương, nhưng tính cách thì không. Cái này thì chẳng cần xác nhận."
"Yup," Jangmoon gật đầu đồng ý. "Anh rất đàn ông! Tất cả các màn trình diễn đều u ám, và anh rất hợp với concept này."
"Tôi đã hát bài Little Meow Meow," June nói một cách vô cảm.
Daeho. "Nhưng anh cũng làm nó tối nghĩa đi. Em chưa bao giờ nghĩ đến việc sắp xếp một bài hát thiếu nhi như thế."
"Anh dễ thương mà." Casper đột nhiên ngắt lời, khiến cả ba người khó hiểu nhìn cậu.
"Anh làm em nhớ đến con mèo nhà em." Casper nói tiếp.
June lắc đầu và quyết định bỏ qua bình luận của cậu ta.
"Còn cậu thì sao?" June quay sang Ren nói. "Cậu nghĩ là từ trước đến giờ tôi chỉ biểu diễn những bài hát u ám thôi sao?"
"Hả?" Ren nói, trông có vẻ hơi mất trí. "Ừ, em đoán vậy. Tất cả chúng đều khác nhau, nhưng bằng cách nào đó các màn trình diễn đều...cảm xúc và...tối tăm...giống như một emo."
June thở dài, dựa vào ghế.
"Mấy cậu nghĩ là tôi có thể ... hát một bài hát sôi động không?"
Daeho cười khẽ. "Thành thật mà nói, em không biết. Anh hiếm khi cười, mà đó là điều kiện tiên quyết cho một màn trình diễn dễ thương."
"Nhưng anh không cần lo lắng, anh vẫn đang làm tốt. Màn trình diễn cho đến giờ rất tuyệt."
Đừng lo lắng?
June thực sự đang rất lo lắng.
*****
Các bác vote ⭐ cho tui nha.
.
.
.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com