#14
Hôn xuống thật sâu.
*
Khi Kim Doyoung ra khỏi phòng tắm, cậu trông thấy Jung Jaehyun đang chống cằm nhìn mình tủm tỉm, tay hắn lướt lướt điện thoại dường như đang rất buồn chán.
Mà Jung Jaehyun vừa nhìn thấy cậu bước ra hai mắt liền sáng rỡ, thanh âm trầm ấm ngâm dài: "Thỏ Con à..."
Không biết vì sao trước kia khi cậu nghe biệt danh này rõ ràng không có vấn đề gì, bây giờ hai chữ này lọt vào tay Kim Doyoung lại giống như yêu quái trong động bàn tơ gọi người... cũng không hẳn là tệ!
Chẳng qua cậu nghe mà ngượng quá.
Lời của Jung Jaehyun luôn có thể mang đến cho cậu rất nhiều ảo tưởng, đôi khi cậu cũng hoài nghi có khi nào tình cảm thầm kín của mình không phải đơn phương mà thực ra Jung Jaehyun cũng có chút thích cậu hay không.
Nhưng cậu không dám đánh cược.
Nếu thắng cược, cậu sẽ có rất cả, nhưng nếu cậu thua, cậu sẽ rơi xuống vực thẳm còn đáng sợ hơn trước gấp trăm lần. Đáng sợ nhất không phải không có được, đáng sợ nhất chính là ban đầu sắp sửa có được nhưng lại mất trắng chỉ trong một đêm. Kim Doyoung trước giờ vẫn luôn là một kẻ nhát gan, cậu không dám đặt cược vào xác suất 1% kia, đối với cậu mà nói, cuộc sống hiện tại an toàn hơn rất nhiều.
Kim Doyoung đứng tần ngần một hồi cuối cùng vẫn dè chừng không đi qua, mãi cho đến khi âm cuối của Jung Jaehyun càng lúc càng kéo dài, giọng điện nhẹ nhàng dần biến thành nũng nịu, cậu mới đỏ mặt lề mề đi tới.
Cậu cảm thấy mình bước đi rất bình thường nhưng không hiểu vì sao bàn chân bên dưới như vấp phải thứ gì, một giây sau liền mất thăng bằng, cả người sắp sửa ngã nhào về phía trước...
Một tích tắc trước khi đầu đập vào thành giường, Kim Doyoung đã được một đôi tay nóng bỏng bắt lấy, trực tiếp ngã vào trong một lòng tay dịu dàng. Lồng ngực dày rộng mà rắn chắc của Jung Jaehyun run lên, trái tim lại đập thình thịch thình thịch.
"Thỏ con ngốc quá đấy." Jung Jaehyun cười nói, "Thỏ Con nhà ai mà đi cũng không nổi thế này?"
Kim Doyoung ngây người, cậu không ngờ mình lại có thể ngã như vậy, cả cơ thể theo quán tính xô ngã Jung Jaehyun, hai người gần như ôm chặt lấy nhau, dép lên của Kim Doyoung cũng rơi xuống mép giường.
Một chiếc giường nhỏ hẹp như vậy làm sao có thể đủ cho hai người bọn họ ngủ được.
"Tôi, tôi ngốc..." Mái tóc đen mềm mại của Kim Doyoung rủ xuống, khẽ đung đưa giống như hàng mi đang rung động của cậu, "Để tôi đi xuống, tôi nặng lắm..."
"A!" Cậu thốt lên một tiếng bất ngờ.
Kim Doyoung hoàn toàn không kịp "đi xuống", bởi vì một tay Jung Jaehyun đã vòng qua cổ cậu, một tay khác ôn lấy khoeo chân Kim Doyoung rồi bế bổng cậu lên, không khác gì kiểu bế công chúa thường thấy trên mạng.
"Thật sao?" Jung Jaehyun áng chừng cân nặng của Kim Doyoung, Kim Doyoung hơn 50 kg đối với hắn thật sự không là gì, "Để mình xem Thỏ con có nói dối không nào."
Kim Doyoung suýt chút nữa sượng cứng con cá đông lạnh.
Mà Jung Jaehyun tính toán hồi lâu cuối cùng cũng vừa lòng đi tới bàn học rồi đặt cậu xuống đó, bản thân lại hơi khom lưng, để hai người đối diện vừa đúng tầm mắt nhau.
"Thỏ con nói dối."
Jung Jaehyun mỉm cười: "Phải phạt."
Hơi thở nóng như lửa đốt phả vào vai Kim Doyoung khiến cậu suýt chút nữa có ảo giác bọn họ đang mập mờ tán tỉnh nhau, cậu tưởng tượng rằng Jung Jaehyun cũng không phải đang đùa giỡn mà là thật, thật sự một giây sau hắn sẽ tiến tới hôn cậu.
Sau đó một cái tay thò vào chiếc áo phông của cậu.
Suy nghĩ trong đầu Kim Doyoung đột nhiên bị cắt ngang, cậu chỉ thấy Jung Jaehyun vươn hai tay, một trái một phải ôm lấy mặt mình, nhẹ nhàng xoa nắn như nhào bóp một cục bột nhỏ - Đây là hình phạt của Jung Jaehyun.
"Mềm quá." Jung Jaehyun híp mắt.
Kim Doyoung có chút hoảng hốt muốn che mặt đi nhưng cậu lại quên mất lúc này bàn tay của Jung Jaehyun vẫn ôm má mình, bàn tay giơ lên của Kim Doyoung vừa khéo chạm vào tay của Jung Jaehyun để rồi lại vội vã rụt xuống như bị điện giật.
"Ôi chao, nói nhiều quá rồi..."
Jung Jaehyun cười híp mắt, không phản ứng gì với hành vi quá khích này của Kim Doyoung, hắn chỉ vươn tay ra sau lưng cậu cầm lấy bật nắp cốc nước bụng béo màu hồng phía sau. Jung Jaehyun cắn nhẹ ống hút nhựa dẻo kia, thè lưỡi khẽ liếm giọt nước trên miệng ống như thói quen uống nước của loài vật, sau đó hắn mới uống hai ngụm nước.
Đầu lưỡi đỏ sẫm thấp thoáng giữa hai hàm răng trắng bóng.
Theo điểm nhìn của Kim Doyoung, giờ phút này gương mặt hắn đang ở góc độ đẹp nhất, đôi mắt hơi cong cong, từng cái nhíu mày từng nụ cười đều như viết nên hai chữ.
Dụ dỗ.
"Thỏ Con, cậu có uống không?"
Jung Jaehyun không hề ngần ngại đưa cốc nước tới trước mặt Kim Doyoung, hắn cười ngây ngô vô tội: "Cậu không ngại chứ?"
Kim Doyoung không nói gì, nhưng cậu cúi đầu, im lặng uống hai ngụm nước tại nơi Jung Jaehyun vừa uống xong.
Jung Jaehyun chính là người như vậy, nếu hắn muốn, bình thường bạn sẽ không hề cảm giác được tính xâm lược của hắn, bởi vì Jung Jaehyun tựa như nước ấm lặng lẽ, từng bước vô hình xâm chiếm cuộc sống của bạn. Rồi khi bạn tỉnh táo trở lại, bạn sẽ phát hiện ra hắn đã khiến ranh giới cuối cùng của bạn hạ xuống, biến đổi cuộc sống của bạn, làm cho thế giới của bạn rực rỡ chói lọi, thế nhưng tất cả những sắc màu rực rỡ đó đều do hắn mang tới.
"Ngoan quá." Jung Jaehyun cười tủm tỉm, hắn nói vu vơ một câu: "Đúng rồi Thỏ Con, cốc này cậu tự mua hay được bạn tặng vậy?"
"Bạn tôi." Kim Doyoung nhắc tới liền hào hứng hẳn lên, "Taeyun tặng tôi đó."
Kim Doyoung vẫn còn muốn nói thêm vài điều tốt đẹp về Sim Taeyun nhưng cậu quá vụng miệng, cuối cùng chỉ biết nặn ra một câu: "Cô ấy tốt lắm, chắc chắn cô ấy cũng có thể trở thành bạn của cậu."
Jung Jaehyun cười, "Vậy thì khi nào Thỏ Con rảnh giới thiệu cậu ấy với mình đây?" Jung Jaehyun nói thêm, "Bạn của Thỏ Con, mình cũng rất muốn gặp một lần."
"Ôi." Jung Jaehyun tỏ ra hơi ảo não như chợt nhớ ra điều gì, "Nhưng nếu cậu ấy không thích mình thì sao?"
Kim Doyoung không nghĩ nhiều, vội vàng lắc đầu: "Không, không đâu..."
Nói xong cậu mới nhận ra mình đã nói ra quá sớm. Bởi vì hình như trước đó đúng là Sim Taeyun từng nói, cô đã nghe vài lời đồn đại liên quan đến Jung Jaehyun, có nghĩa là... có thể cô không nghĩ rằng Jung Jaehyun là người tốt, thậm chí Sim Taeyun còn thuyết phục Kim Doyoung xem lén điện thoại của Jung Jaehyun.
Mấy hôm nay Kim Doyoung cũng thường buôn chuyện với Sim Taeyun nhưng cậu không đề cập quá nhiều tới Jung Jaehyun, dường như Sim Taeyun cũng không thắc mắc thêm vì bản thân đã tự đưa ra kết luận về anh,
Tại sao lại như vậy?
Kim Doyoung bất ngờ cảm thấy hoảng sợ, cán cân trong lòng bỗng bắt đầu dao động, hai con người cực kì quan trọng trong cuộc đời cậu dường như đang đánh cờ tay đôi, buộc cậu phải đưa ra lựa chọn.
Không, không thể như thế này được.
Trước khi kịp định thần lại, Kim Doyoung đã cắn hết đầu nhóm tay mình, thoạt trông có chút lo âu.
Đầu ngón tay của cậu bị Jung Jaehyun rút ra.
"Thỏ Con, không sao đâu." Giọng nói khẽ khàng của Jung Jaehyun vô cùng ân cần, "Thực ra mình cảm thấy, nếu cậu ấy không thích mình cũng không sao, dù sao mình cũng đâu làm bạn của cậu ấy, mình là bạn của cậu mà, đúng không?"
"Cũng giống như nếu mình không thích Taeyun, mình sẽ không ép cậu cắt đứt với cô ấy..."
Jung Jaehyun cười: "Được rồi Thỏ Con, đừng suy nghĩ nhiều, tắm xong chứng ta cừng nhau chơi game nhé?"
Kim Doyoung bị Jung Jaehyun nắm tay tạm thời tụt xuống bàn học. Trước khi vào phòng tắm, cuối cùng cậu cũng suy nghĩ xong xuôi, kéo Jung Jaehyun đứng tại chỗ, trịnh trọng hứa hẹn với hắn:
"Taeyunie là bạn thân nhất của tôi."
Nhưng cậu là người quan trọng nhất với tôi.
"Cô ấy sẽ tin tưởng suy nghĩ của tôi." Kim Doyoung cực kì nghiêm túc, "Nếu cô ấy không thích cậu, tôi sẽ nói cho cô ấy biết cậu rất tốt, cô ấy sẽ tin tôi."
Trong mắt Jung Jaehyun hiện lên một nét ganh ghét nhưng thoáng chốc đã biến thành vẻ mặt bất đắc dĩ.
"Được." Jung Jaehyun đặt tay lên sau gát Kim Doyoung, nhỏ giọng thì thầm: "Mình tin Thỏ Con."
Jung Jaehyun kéo Kim Doyoung ra khỏi phòng tắm, hoàn toàn không hề có ý thức làm khách mà lại sinh hoạt ở đây như cá gặp nước. Khi quyết định ai ngủ ai ngủ ngoài, hắn không chút thắc mắc đẩy Kim Doyoung vào trong, híp mắt cười dỗ dành cậu: "Thỏ Con ngoan nhé, tướng ngủ của mình xấu lắm, nếu cậu ngủ bên ngoài mình chỉ sợ nửa đêm cậu lăn xuống dưới mất."
Bàn tay Kim Doyoung lúng túng đặt ở giữa hai người, muốn nói mình cũng sợ đẩy Jung Jaehyun xuống giường nhưng lại không có gan nói, vậy là cậu nhích người ra phía sau, tay chủ động đưa lên.
Cậu khẽ khàng đặt tay lên eo của Jung Jaehyun.
Khi Jung Jaehyun nhận ra một bàn tay rón rén đặt trên người mình, hắn không khỏi bật cười, một lúc sau, hắn quàng tay qua, mạnh mẽ ôm nửa người Kim Doyoung vào lòng. Trên chiếc giường lớn bên nhà Jung Jaehyun, hai người không thể nào dính chặt vào nhau như vậy được, nhưng ở đây, trái tim Kim Doyoung lại đập lỡ một nhịp.
Chỉ một lát thoáng qua, trong đầu cậu hiện lên một ý nghĩ – nếu như sáng mai cơ thể có phản ứng sinh lí thì phải làm sao đây? Cậu bị Jung Jaehyun ôm rất chặt, cậu thật sự rất lo bản thân sẽ không khống chế nổi...
"Sao thế Thỏ Con?" Jung Jaehyun dường như không hay biết gì, lấy điện thoại mở một bộ phim, giọng điện thân mật, "Chúng mình lại chơi thêm một lát đi..."
Kim Doyoung cảm thấy hơi lo lắng, lòng bứt rứt khẽ gật đầu thế nhưng cậu cũng nhanh chóng bị cuốn theo, xem hết một bộ phim cùng Jung Jaehyun, mắt còn nhìn hắn mong ngóng phần tiếp theo. Nhưng cậu vẫn đánh giá quá cao khả năng thức khuya của mình, khi đồng hồ sinh học bình thường sắp sửa đến giờ đi ngủ, mí mắt của Kim Doyoung bắt đầu díu lại với nhau.
Jung Jaehyun thản nhiên hạ tiếng phim nhỏ dần, chậm rãi điều chỉnh hơi thở để Kim Doyoung cảm thấy thoải mái hơn khi dựa vào người mình, từ từ dỗ cậu thiếp đi như đưa nôi.
Trong nháy mắt tiếng phim biến mất, Kim Doyoung cũng hoàn toàn chìm vào giấc ngủ say.
Jung Jaehyun thoáng cười một tiếng.
"Thỏ Con ngốc nghếch."
Không ai trả lời hắn.
Jung Jaehyun cũng không thèm để ý, hắn thoát khỏi giao diện chiếu phim trên điện thoại, ấm mở phần mềm máy ảnh, nhấn nút màu đỏ bắt đầu quay video.
Đèn nhấp nháy lúc bật lúc tắt.
Còn Jung Jaehyun cúi đầu, một tay nhẹ nhàng nắm lấy cằm Kim Doyoung ép cậu phải hé miệng, để lộ ra đầu lưỡi đỏ tươi vô thức bất an co rúm lại vài lần.
Bản thân hắn thì nghiêng người cúi rạp.
Trước ống kính, hôn xuống thật sâu.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com