#20
Anh yêu em, yêu em lắm, thật sự yêu em...
*
Trước khi cửa mở, Kim Doyoung đột nhiên cảm thấy điện thoại trong tay nóng lên, không biết tại sao cậu chỉ vừa kịp phản xạ điện thoại đã tuột khỏi tay, rơi xuống đất một tiếng thật vang.
Ban đêm Jung Jaehyun ngủ không sâu giấc, anh ngủ mà nghe thấy âm thanh này nhất định sẽ tỉnh lại.
Kim Doyoung thót tim.
Cậu khuỵu xuống vội càng nhặt điện thoại lên rồi cẩn thận ấn cúp máy, cố gắng giảm nhẹ tiếng hít thở của mình.
Kim Doyoung như kẻ bịt tai trộm chuông, bản thân cũng không biết sẽ giải thích thế nào về việc mình đang ở đây nếu bị Jung Jaehyun phát hiện, thế nhưng mãi đến hai phút sau trong phòng ngủ vẫn không có bất kỳ tiếng động lạ nào, xem chừng Jung Jaehyun vẫn chưa hề tỉnh lại.
"..."
Kim Doyoung không biết lúc này mình đang cảm thấy may mắn hay hối hận nhưng cậu biết mình đã không còn đường lui, nói cách khác, bây giờ chính là cơ hội duy nhất và cuối cùng để cậu có đủ can đảm vươn tay tìm hiểu mọi việc.
Kim Doyoung vững vàng tư tưởng như vậy trong lòng, thở hắt ra một hơi thật mạnh.
Cánh cửa nhỏ mà Jung Jaehyun nói là "Vặt vãnh" này quả nhiên có khóa vân tay.
Jung Jaehyun cũng không hề có ý giấu cậu bất cứ điều gì.
Cậu ấn tay xuống, cánh cửa mở ra với lời chào mừng của giọng nói điện tử. Nơi này không sơ sài hay chật chội như Jung Jaehyun đã nói trước đây mà có khi còn giống nơi nghỉ ngơi hơn là phòng ngủ bên ngoài. Chính giữa phòng là một chiếc giường hai mét hai, bốn phía đều là vách tường kín mít, xung quanh đầy đủ mọi thứ từ ghế sô pha lười tới đồ dùng trang trí, thậm chí có rất nhiều dấu vết sinh hoạt.
Trái tim Kim Doyoung nháy mắt đã lạnh ngắt.
Đây thực sự là một căn phòng, vậy tại sao tới bây giờ Jung Jaehyun vẫn chưa từng nói cho cậu biết?
Mái tóc lòa xòa của chàng trai gầy gò mong manh rủ xuống, phía sau gáy chi chít những dấu hôn bản thân cũng không hề hay biết, cậu đứng một mình trong căn phòng thênh thang, dáng vẻ co quắp trông vô cùng đáng thương.
Một lúc lâu sau, Kim Doyoung dường như đã bình tĩnh lại, chậm rãi bước về phía chiếc giường. Cậu không biết mình có ảo giác hay không nhưng chăn trên giường nhìn có vẻ hơi bừa bộn, cảm giác như đã có người nằm cách đây không lâu, bên trong còn như có thứ gì đó. Kim Doyoung tiến lại gần rồi từ từ vén chăn lên, chẳng ngờ rằng thứ đồ bên trong cũng không hề xa lạ, thậm chí khá quen thuộc.
Đây là... chiếc áo lót cộc tay hai ngày trước cậu để mất, lúc đó Kim Doyoung đứng trước ban công còn tự nghi ngờ trí nhớ của chính mình vì rõ ràng cậu đã giặt áo nhưng lại không thể tìm thấy.
Lúc đó Jung Jaehyun vẫn an ủi hắn, nói trường hợp này là bình thường.
Kim Doyoung chớp chớp mắt, chậm rãi cầm áo phông lên, nhất thời không biết phải phản ứng thế nào.
Thật... vô lí...
Bạn trai cậu bí mật giấu thêm một căn phòng, kê giường và đặt đồ lót của mình lên đó.
Chuyện này bình thường ư?
Kim Doyoung thật sự không hiểu tại sao Jung Jaehyun lại làm như vậy, đầu óc cậu trống rỗng, tay cầm áo phông vô thức run rẩy.
Chỉ giây lát tiếp theo, một mảnh vải nhỏ khác rơi ra khỏi quần áo, Kim Doyoung vừa cúi đầu nhìn thấy thứ màu đen kia đã đỏ mặt.
Cái này cũng là đồ của cậu!
Nhưng... nhưng vấn đề là sau khi thay ra cậu sẽ giặt sạch, quần áo không thể bẩn được, càng không có khả năng dính phải thứ khác lạ khó hiểu nào đó, giống như... cái đó.
Kim Doyoung vội vã buông tay như chạm bỏng, cậu kéo chăn phủ lên những thứ kia lần nữa nhưng dường như giấu đầu lại càng hở đuôi.
"Jaehyun." Kim Doyoung ngây ngốc tự lẩm bẩm với chính mình, "Chuyện này... là thế nào..."
Không thể nào, Jung Jaehyun vẫn luôn tự an ủi ở đây sao.
Kim Doyoung đứng đó rất lâu nhưng đương nhiên không có ai trả lời cậu.
Trong lòng bỗng có cảm giác hơi kì lạ nhưng... nói thật, cậu cũng không thấy ghét, so với những kết cục khác có thể nghĩ tới, Kim Doyoung hoàn toàn có thể tiếp nhận chuyện này.
Kim Doyoung ôm mặt ngẩn ngơ nửa ngày mới nhớ ra mục đích ban đầu của mình.
Gọi điện ở gian phòng khác khiến cậu cảm thấy yên tâm hơn một chút, khi nghe thấy nhạc chuông lại vang lên lần nữa, cậu bước nào trong theo dấu tiếng nhạc, cuối cùng cũng tìm thấy một chiếc điện thoại cùng kiểu dáng trên bàn tủ đầu giường.
Vẻ mặt Kim Doyoung khựng lại một chút, cả mái tóc đen rủ xuống che khuất sợi tóc con.
Cậu không thể thử mật khẩu quá nhiều lần, nếu không điện thoại sẽ rất dễ bị khóa. Kim Doyoung bật sáng màn hình, khi trong đầu hiện lên mấy con số, cậu bắt đầu nhập thử sinh nhật của Jung Jaehyun nhưng không thành công, nghĩ tiếp hồi lâu rồi thử sang sinh nhật của mình nhưng vẫn thất bại. Kim Doyoung không khỏi có chút lo lắng, cậu cắn môi, hơi nhấc điện thoại lên, camera cuối cùng cũng đối diện gương mặt cậu...
Khóa màn hình trượt lên, điện thoại lập tức mở ra.
"...A."
Bản thân Kim Doyoung cũng không biết Jung Jaehyun đã lưu nhận diện khuôn mặt cho mình từ lúc nào. Cậu thử lục tìm trí nhớ một lát mới nhận ra quả thực có một lần, Jung Jaehyun đã giơ điện thoại trước mặt nhờ cậu nhìn thử xem có vấn đề gì hay không.
Kim Doyoung càng ngày càng cảm thấy mông lung hơn. Chuyện này thực sự rất mâu thuẫn, Jung Jaehyun đưa cho cậu toàn bộ mật khẩu nhưng lại không nói cậu biết những thứ này ở đâu, dường như anh vẫn luôn chờ cậu tự mình phát hiện ra mọi thứ.
Cậu thanh niên cúi đầu, lướt qua lại trên mèn hình chính nhưng không thấy ứng dụng đặc biệt, duy chỉ có album ảnh được đặt ở chính giữa. Cậu ngập ngừng ấn mở, chiếc video đầu tiên bật lên khiến cậu không kiềm chế được trừng lớn hai mắt. Kim Doyoung trong đoạn phim không biết đã ngủ khi nào, Jung Jaehyun tiến lại gần khẽ cắn môi cậu, đầu lưỡi luồn nào trong khuấy đảo, vừa dây dưa ngập ngừng vừa như đang cố ý. Bản thân đang nhắm mắt lại như không kịp phản ứng, xoang mũi ậm ừ những tiếng hừ nhẹ như nài nỉ xin tha nhưng người đàn ông chẳng hề mềm lòng, tiếp tục hôn sâu xuống. Cho đến khi hơi thở của cậu sắp sửa bị rút cạn, hắn mới bắt đầu chuyển sang hôn mít xương quai xanh, sau gáy, lồng ngực...
Nụ hôn của hắn trong video đến đây là dừng.
Đoạn phim này có lẽ không tính là cảnh thân mật của Kim Doyoung vì toàn bộ video đều chỉ xuất hiện gương mặt tuấn tú của Jung Jaehyun, mà hắn giống như loại biến thái đam mê việc ghi hình, chỉ có nhìn thấy những video này mới có thể xác nhận quan hệ của mình và Kim Doyoung.
Cuối video Jung Jaehyun còn đang thầm thì,
Bé cưng, anh yêu em nhiều lắm.
Ngoài video này, đằng sau còn có rất nhiều video khác, chẳng hạn như video quay cậu và Jung Jaehyun nắm tay nhau hay cùng ăn cơm lúc bình thường, video quay lờ mờ cảnh hai người hôn nhau. Địa điểm được ghi hình cũng không cố định, ngoại trừ bên ngoài phòng ngủ và ghế sô pha, Kim Doyoung còn nhìn thấy mình ở trong kí túc, trên chiếc giường này, thậm chí còn lại quán ăn Quảng Đông trước cổng trường... mặc dù cậu chẳng hề có chút ấn tượng nào.
Thế nên...
Đôi môi rách da vô cớ, vết đỏ không biết nguồn cơn trên cơ thể của mình hóa ra đều thực sự tồn tại, đều do Jung Jaehyun gây ra.
Tiếp nhận quá nhiều thông tin một lúc khiến Kim Doyoung có chút choáng váng, cậu lùi dần về sau hai bước, vừa khéo lại ngồi thụp xuống ngay trên chiếc giường lớn.
Khóa vân tay, điện thoại, Kim Doyoung đều biết tất cả, nhưng cậu vẫn không hiểu rốt cuộc vì sao Jung Jaehyun lại phải làm như vậy. Cậu thanh niên nghĩ thế nào vẫn không nghĩ ra, thậm chí trong đầu Kim Doyoung còn bật ra một ý nghĩ có chút tối tăm, chẳng phải bản thân làm chuyện này mới là điều hợp lí hay sao?
Một đứa chịu ức hiếp từ nhỏ đến lớn, quen sống trong bóng tối u ấm như mình đây mới nên làm chuyện ao ước tình yêu như vậy, có gì lại là Jung Jaehyun chứ.
Cậu từ từ cuộn tròn cơ thể thành một nhúm, tinh thần bất ổn túm lấy tóc mình.
Cậu không nghĩ ra.
Một lát sau, chàng trai bật ra tiếng nức nở như con thú non rên rỉ. Cậu duỗi thẳng tay, chân cũng buông thõng xuống giường, hai mắt ngẩn ngơ nhìn về phía trước như đang ngẫm xem mình có nên quay lại bên cạnh Jung Jaehyun, giả vờ như không có chuyện gì hay không.
Ánh mắt cậu dừng lại ở trên tường.
Tường... trên tường.
Kim Doyoung lại đứng dậy.
Cậu có cảm giác như mình đang được căn phòng này dẫn đi vòng quanh, dù có làm gì thì cũng sẽ được chỉ lối đến bước tiếp theo. Kim Doyoung đứng bên tường, bàn tay mảnh khảnh và xanh xao vươn ra, đầu ngón tay chạm vào tấm rèm rộng lớn mà mềm mại phủ lên bên trên.
"Vù..."
Tấm rèm vải vốn đã dập dìu bỗng chốc rơi xuống rầm rập như dãy domino đổ rạp, âm thanh vang lên ào ào như tiếng thác nước vỗ lên tảng đá. Vậy nhưng khi những thứ kia hiện ra trước mắt, Kim Doyoung chẳng còn quan tâm liệu tiếng động này có đánh thức Jung Jaehyun hay không nữa.
Bởi cái nhìn đã thay đổi.
Một tấm hình đối diện đập thẳng vào mắt Kim Doyoung, thời gian đã lâu nên nước ảnh hơi ám xanh, người trên tấm ảnh không thấy rõ mặt, chỉ có một đôi mắt nhìn chằm chằm ra bên ngoài như đang nói: "Cứu tôi với."
Kim Doyoung đột ngột lùi lại một bước rồi mới nhận ra rằng ảnh chụp không thể lên tiéng.
Trong phòng rất tối, Kim Doyoung lúc vừa vào cũng không dám bật đèn, tới bây giờ cậu mới chầm chậm duỗi tay ra, lấy điện thoại của Jung Jaehyun bật đèn pin soi sáng cả người mình rồi dạo qua một vòng...
Ảnh, ảnh, ảnh.
Sách bài tập, giấy vụn, giấy ăn.
Kim Doyoung thấy hơi khó thở, cậu ngừng lại một lúc mới chậm rãi bước về phía trước, lấy đèn pin soi nhìn kĩ càng. Bức ảnh rõ ràng đã được chụp lén và có dấu vết của năm tháng, trên hình là một thiếu niên thanh thú đang cúi đầu trong nhà vệ sinh trường học, cậu kéo đồng phục lên xoa dầu hồng hoa lên vết thương.
Đây là Kim Doyoung hồi trung học.
"..."
Đó là một đoạn kí ức rất tồi tệ mà cậu đã rất cố gắng để quên đi nhưng khi nhìn thấy bức ảnh này, những hình ảnh ấy vẫn tràn về như triều dâng trong đầu. Kim Doyoung nhớ rằng lúc đó không còn ai bắt nạt mình nữa nhưng mọi người cũng không tiếp xúc với mình nhiều lắm. Mặc dù Kim Doyoung không biết tại sao mọi chuyện tốt lên như vậy, cậu không phải người thích tìm hiểu gốc rễ sự việc, dù sao cậu vẫn luôn lầm lì, im lặng và tàng hình, không ai muốn nói chuyện với cậu.
Vết thương trên người lúc đó vẫn chưa lành, trong ký túc xá cũng không còn nhưng khi cậu vừa định đi mua dầu xoa, Kim Doyoung đã phát hiện một lọ dầu hồng hoa đóng hộp cẩn thận được đặt trong ngăn kéo của mình từ lúc nào. Khi ấy cậu còn tưởng rằng Taeyun đã đưa dầu cho mình, nhưng bên cạnh tấm hình này lại được ghim một tờ giấy nhỏ.
[Ngày thứ 231 thích em.
Hôm nay đưa em dầu hồng hoa mà em lại tưởng cô ta tặng, ghét cô ta ghét cô ta ghét cay ghét đắng con ả đã cướp mất tình yêu anh dành cho em.
Anh yêu em, yêu em lắm, thật sự yêu em, rất rất yêu em, yêu em rất nhiều... Anh yêu em lắm, thật sự rất yêu em.
Xin em làm ơn cũng yêu anhmột chút, xin em mà, đến khi nào em mới có thể thấy, anh thực sự rất rất yêuem.]
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com