3 (H)
Jung Jaehyun dừng xe tại bãi đậu xe trong sân của ngôi biệt thự biệt lập chỉ có ánh sáng yếu ớt khốn khổ của ánh đèn tầng 1. Cậu bước vào nhà, Kim Doyoung ngồi ngay ngắn trên ghế sô pha, bộ dạng bình tĩnh chờ đợi trông như thể đã biết điều gì sẽ xảy ra tiếp theo. Jung Jaehyun cởi bỏ áo vest, ngồi xuống bên cạnh Kim Doyoung, hỏi.
"Đã ăn cơm chưa?"
"Vẫn chưa ăn, đồ ăn đang được giữ ấm trong phòng bếp ấy, đợi em về ăn."
Jung Jaehyun mới phát hiện ra trong phòng bếp tối đen như mực kia, máy móc vẫn đang hoạt động thành thạo, phát ra những chấm sáng đỏ. Cậu vốn dĩ nên cảm thấy vui mừng, mặc dù cơm Kim Doyoung nấu còn không ngon bằng cậu nấu, nhưng luôn luôn là công thức yêu thích nhất của cậu, vậy mà giờ đây cậu chẳng có tâm trạng để ăn cơm.
Cậu nhanh chóng rời mắt khỏi căn bếp rồi lại đặt ánh mắt lên khuôn mặt Kim Doyoung. Kim Doyoung vẫn chưa tẩy trang, kẻ mắt đen, hàng mi như ẩn như hiện mà nhấp nháy, nhưng đôi mắt lại hoàn toàn tĩnh lặng y như trước, tĩnh lặng như một vũng nước đọng, sớm đã đem những sinh mệnh từng tồn tại ngưng tụ thành một chất lỏng màu hổ phách.
Cậu hỏi Kim Doyoung.
"Tại sao lại không chịu hợp tác với Gong Ilyong?"
Ánh mắt Kim Doyoung giây lát thoáng qua sự né tránh, nhưng những gợn sóng ấy nhẹ nhàng tới mức không ai nhận ra được, chỉ thoáng qua giây lát rồi lại trở lại thành vũng nước yên tĩnh. Anh bình tĩnh nói.
"Bởi vì không muốn."
Ngữ khí của anh như thể vấn đề này chẳng có chút gì liên quan đến mình vậy, bản thân chỉ là một kẻ đứng ngoài cuộc, bàng quan không màng thế sự, dường như không hề nhận thức được bản thân mình đã gây ra rắc rối lớn đến thế nào. Cảm xúc vốn đã được điều tiết bấy lâu này của Jung Jaehyun bỗng nhiên sụp đổ trong phút chốc. Hoặc cũng có thể là trong mấy năm nay ngày nối tiếp đêm, cảm xúc của cậu đã đổ vỡ quá nhiều lần rồi, nhưng bởi vì mỗi lần đều có thể nhanh chóng điểu chỉnh lại như bình thường mà tự lừa mình dối người, tự coi mình là một kẻ tâm thần giả. Từ đó, cậu ngoảnh mặt làm ngơ. Mãi cho tới tận bây giờ, giờ phút này, những bông tuyết tích tụ sau mỗi lần cuối cùng cũng hiện nguyên hình, mang tới một trận bão tuyết long trời lở đất. Cậu dường như không khống chế được giọng điệu của mình, những đường gân xanh cũng đã nổi trên cổ.
"Không muốn? Anh có biết em đã bàn bạc bao lâu, tìm biết bao nhiêu người mới có thể nhận được gameshow này không? Cứ cho rằng gameshow là một điều cần thiết, một điều nên làm, vậy anh có biết chuyện mà anh gây ra ngày hôm nay, em phải tốn bao nhiêu tiền mới có thể giải quyết cho anh hay không?"
Kim Doyoung ngẩn người, cuối cùng cũng xuất hiện thần sắc dao động mà mắt thường có thể thấy được. Anh mở miệng như muốn nói gì đó nhưng lại do dự hồi lầu mà không nói thành lời. Jung Jaehyun nhìn chằm chằm vào anh, đem tất cả những thay đổi trên gương mặt anh thu vào trong tầm mắt, tìm kiếm dấu vết của cảm xúc thật sự giấu dưới lớp băng. Hoặc cũng có thể là tha thiết mong đợi rằng Kim Doyoung sẽ nói ra điều gì đó, chẳng hạn như giải thích lý do thực sự là gì. Cho dù là không có lý do gì đi nữa, thì thực sự là do anh tùy hứng, cao ngạo, bất luận thế nào đi chăng nữa, Jung Jaehyun chỉ muốn nghe nhiều hơn những lời như vậy xuất phát từ miệng Kim Doyoung, dù chỉ là những lời van xin vô nghĩa hay là nũng nịu trẻ con, cậu cũng sẽ can tâm tình nguyện coi như chưa có gì xảy ra một lần nữa.
Nhưng Kim Doyoung cứ do dự mãi, rồi lại nhẹ nhàng thả một câu.
"Xin lỗi."
Có lẽ vào chính lúc này, hàng phòng thủ của cậu đã sụp đổ rồi. Jung Jaehyun níu lấy cổ áo Kim Doyoung dùng sức kéo mạnh về phía trước, thô bạo hôn lên môi anh. Sự va chạm dữ dội mãnh liệt khiến đôi môi Doyoung nhanh chóng nứt ra, một giọt máu nhỏ chảy dọc quai hàm. Giọt máu ấy lại bị lem ra bởi sự cọ xát giữa cằm của hai người thành một vệt màu đỏ nhạt. Vẫn còn một chút hòa vào nước bọt, bị Jung Jaehyun mút vào miệng. Mùi máu tanh lập tức tràn vào, lấp đầy tâm trí, khiến người khác khó chịu. Nó nhắc nhở người ta rằng đây chẳng phải là một nụ hôn dây dưa kéo dài dùng để biểu đạt tình cảm của những cặp đôi yêu nhau mà là sự áp chế, phát tiết từ một phía để thể hiện sự tức giận.
Jung Jaehyun dùng tay còn lại nắm chặt lấy cổ áo của Kim Doyoung xé nó ra làm đôi, cúc áo của chiếc sơ mi đắt tiền đều bung ra hết. Lồng ngực Kim Doyoung trong thoáng chốc lộ ra giữa không trung. Jung Jaehyun đem chiếc áo xé toạc đến cùng, một tay siết chặt lấy tấm eo mảnh khảnh của Kim Doyoung, một tay cởi thắt lưng của anh.
Để Jung Jaehyun có thể làm bất kỳ điều gì mà cậu muốn, Kim Doyoung đã hy sinh sức khỏe của hệ vi khuẩn đường ruột của mình, nhiều lần kịp thời làm sạch và giữ hoa cúc luôn ở trong trạng thái chờ lệnh. Nhưng sạch sẽ không có nghĩa là ẩm ướt, Jung Jaehyun kịch liệt đầy ngón tay thô ráp của mình tiến sâu vào mà không có bất kỳ chất bôi trơn nào, Kim Doyoung đau tới mức cau mày lại.
Cho dù là khi lên đỉnh thì trên gương mặt của Kim Doyoung vẫn không có biểu hiện gì nhiều, phần lớn thời gian đều là gương mặt đỏ bừng, miệng thở hổn hển, còn đôi mắt khẽ lim dim hay miệng khẽ mở thì rất hiếm khi mới thấy. Ngay lúc này đây, bởi vì cơn đau mà những biểu hiện lại được lộ ra một cách sống động. Jung Jaehyun nhìn anh, một cảm giác kỳ lạ dâng lên trong lòng mà không rõ lý do. Cậu lại thô bạo đưa thêm một ngón tay nữa vào. Cũng không biết những cảm xúc kỳ lạ ấy là khoái cảm khi trả thù hay là một sự thích thú bệnh hoạn với biểu hiện sống động bởi vì đau đớn của Kim Doyoung.
Gương mặt Kim Doyoung đã tái đi vì đau đớn. Anh cắn chặt môi dưới, vết rách khi nãy đã đông máu giờ lại nứt thêm một chút nhưng không hề có bất kỳ phản kháng nào đối với hành động của Jung Jaehyun. Jung Jaehyun nghĩ rằng Kim Doyoung vẫn luôn như thế. Rõ ràng là từ trước tới giờ đều không phải là người yêu, anh lạnh lùng tới mức còn không bằng một người xa lạ. Jung Jaehyun hết lần này tới lần khác lao tâm khổ tứ, lo lắng suy nghĩ cho anh nhưng mỗi khi như vậy, anh cũng chẳng tình nguyện nói nhiều thêm vài câu mà lại vô cùng chịu đựng, giống như anh thực sự muốn làm điều đó cho Jung Jaehyun vậy. Jung Jaehyun không thể hiểu anh, cũng chẳng thể nhìn thấu anh, chỉ đành đem tất cả những điều không thể nói ra biến thành hành động. Ít nhất thì thân thể này cũng thuộc về cậu.
Máu từ vết rách trên môi Kim Doyoung lem xuống kẽ răng, khiến ánh mắt Jung Jaehyun lóe lên vẻ đau đớn. Cậu thở dài, lấy một tuýp bôi trơn từ trong ngăn của ghế sô pha. Không nhẫn tâm để Kim Doyoung đau đớn không có nghĩa là cậu lúc này đang có tâm trạng ôn hòa. Chính vì vậy, sau một hồi vội vàng qua quýt nới lỏng cửa sau, cậu mất kiên nhẫn đẩy trụ thịt của mình vào. Mật đạo vẫn chưa hoàn toàn được nới rộng vẫn cứ chật chội và khô khốc, kẹp chặt tới mức Jung Jaehyun cũng cảm thấy khó chịu. Nhưng cậu vẫn như không hề cảm thấy gì, một đường chạm tới cuối mật đạo. Kim Doyoung vốn đã thả lỏng hàm răng lại theo phản xạ cắn chặt môi dưới.
Jung Jaehyun nhấc Kim Doyoung lên, để anh quỳ đối diện mình. Khi anh ngồi thẳng lưng liền đưa ngón tay cái khẽ tách hai hàm răng. Ngón tay dính máu cũng không chịu thu tay về, ngược lại còn giữ chặt lấy cằm anh đẩy sâu thăm dò thêm chút nữa. Việc đưa ngón tay vào miệng nhau trong lúc làm tình là chuyện rất bình thường. Kim Doyoung cũng rất phối hợp với cậu mở miệng ra. Mùi máu tanh từ đầu lưỡi cùng với cảm giác đau đớn từ cuộc giao hoan chầm chậm phía dưới thân từng chút từng chút nhấn chìm anh. Anh lại sẵn sàng, can tâm tình nguyện chìm nổi trôi dạt giữa biển khổ, đến một tiếng rên rỉ cũng không hề phát ra.
Jung Jaehyun rút tay ra, thay thế sự trừng phạt vừa rồi bằng một nụ hôn, động tác phía dưới cũng đồng thời tăng tốc. Thân thể của hai người trong mấy năm nay đã vô cùng quen thuộc. Cho dù chưa chuẩn bị kỹ càng, sau một thời gian dung hòa tiếp xúc thì não bộ vẫn nhận được tín hiệu từ vị khách thường xuyên kia, sau đó tiết ra dịch ruột để tăng cường khoái cảm. Mật đạo dần dần trở nên ấm áp và trơn tru bởi sự ma sát. Một Kim Doyoung cho dù có đau đớn cỡ nào cũng không chịu mở miệng khi nãy giờ đây lại nhẹ nhàng phát ra những tiếng rên rỉ như có như không. Jung Jaehyun nhả môi anh ra, di chuyển lên trên cắn nhẹ vào tai anh.
"Có cảm giác rồi?"
Kim Doyoung vẫn luôn thích im lặng khi làm tình và không mấy để ý tới những lời khiêu khích của Jung Jaehyun. Jung Jaehyun cũng sớm quen với việc này rồi, trước giờ cũng không miễn cưỡng gò ép, luôn luôn đem Kim Doyoung làm tới khi không chịu đựng được nữa mà phát ra những tiếng ngân nga. Nhưng lần này cậu lại không vui, không chiều chuộng Kim Doyoung nữa. Có lẽ là do một chuỗi những sự kiện nhảm nhí gần đây, nhất định phải khiến Kim Doyoung đau khổ một chút. Cậu điều chỉnh lại độ cao, xoa xoa nắn nắn tuyến tiền liệt của Kim Doyoung một cách vô cùng chính xác, lại chìa ra một ngón tay bịt chặt đầu khúc thịt của Kim Doyoung. Quả nhiên Kim Doyoung không chịu được sự giày vò này, nâng mông lên để trốn tránh. Nhưng Jung Jaehyun lại dùng cánh tay còn lại ôm chặt lấy eo của anh rồi mạnh bạo ấn xuống. Cậu phả hơi nóng vào tai Kim Doyoung.
"Đang hỏi anh đấy, nói mau. Có phải là có cảm giác rồi?"
Cự vật to lớn gần như nhắm vào từng cm nhỏ của tuyến tiền liệt mà tấn công. Không lâu sau, Kim Doyoung bị kích thích tới mức muốn buông giáp đầu hàng, cuối cùng cũng không chịu đựng được, nước mắt lưng tròng.
"Đúng, anh... anh sắp không chịu được nữa rồi, em nới lỏng tay một chút, cho anh... ra trước đi."
Khi Jung Jaehyun buông tay ra Kim Doyoung liền bắn ra sau đó, gần như phun toàn bộ tinh dịch trắng sữa vào lòng bàn tay Jung Jaehyun. Anh cạn kiệt sức lực dựa vào người Jung Jaehyun. Vốn nghĩ là Jung Jaehyun sẽ như thường lệ để cho Kim Doyoung một chút thời gian hồi sức sau cao trào, nhưng cậu lại nhìn lòng bàn tay rồi khẽ cười khó hiểu một tiếng, ngay sau đó liền không ngừng tiếp tục chuyển động thân dưới. Nước mắt của Kim Doyoung bị ép chảy ra ngoài, thở hổn hển ngắt quãng muốn cầu xin tha. Sau khi lau sạch tinh dịch trên tay mình lại giữ chặt lấy eo Kim Doyoung, không cho anh bất kỳ cơ hội trốn tránh nào.
"Chỉ một mình thỏa mãn là đủ rồi sao? Làm bạn cùng giường dễ đến thế?"
Kim Doyoung nức nở lắc lắc đầu, hậu huyệt lại co bóp dữ dội do kích thích quá độ. Jung Jaehyun thở hổn hển, nâng Kim Doyoung lên một chút rồi bắt đầu làm tiếp, còn không quên tiếp tục bỡn cợt trêu đùa anh.
"Bây giờ biết cầu xin rồi? Sao lúc nãy bày ra bộ dạng không sợ trời không sợ đất, chuyện gì cũng không quan tâm cơ mà?"
Kim Doyoung dường như bị giày vò đến mức mất đi khả năng suy nghĩ, mơ mơ hồ hồ nghe thấy những lời Jung Jaehyun liền cố gắng muốn nói điều gì đó, nhưng lại bị sự động chạm dữ dội mãnh liệt làm cho vỡ vụn rồi giải phóng. Jung Jaehyun cũng sắp bị Kim Doyoung bức điên rồi, sống chết siết chặt lấy eo Kim Doyoung đập thật mạnh lần cuối cùng. Lý trí cùng suy nghĩ cũng theo đó bị rút cạn bởi sự co bóp dữ dội sâu bên trong mật đạo. Theo cảm giác tràn đầy sảng khoái sau cùng khi đạt đỉnh, đi tới một nơi hạnh phúc dành riêng cho linh hồn và xác thịt giao hoan.
Cánh tay siết chặt lấy Kim Doyoung vẫn không không chế được sức lực, miệng vô thức buông một câu chửi thề, phảng phất nghe thấy Kim Doyoung rên lên gì đó nhưng đại não vẫn là một mảng trống rỗng, tạm thời không có không gian để suy nghĩ.
Sau khi ôm Kim Doyoung yên lặng nghỉ ngơi một lúc cậu mới khôi phục được thần trí, nhưng Kim Doyoung vẫn mệt tới mức tê liệt nằm trên người cậu nói không nên lời. Cậu cũng chẳng nghĩ ngợi nhiều nữa, ôm anh đi tới phòng ngủ trên tầng hai.
Thường ngày, sức lực của Kim Doyoung nhìn chung chỉ ở mức trung bình, cũng không đến mức mệt không nhấc nổi người dậy. Chắc hẳn là buổi ghi hình ngày hôm nay không dễ dàng như quảng cáo. Jung Jaehyun thường để Kim Doyoung nghỉ ngơi thật tốt, giây phút này lại không muốn để cái tên chuyên gây rắc rối này được như ý nguyện. Vì thế, sau khi về tới phòng, cậu lại hết lần này đến lần khác, đổi đủ kiểu đủ tư thế giày vò Kim Doyoung cho đã.
Kết quả là khi xong việc, Kim Doyoung đã hoàn toàn mất dạng, cả người ướt như vừa được kéo từ dưới nước lên. Cả người vết đỏ vết xanh nhìn vô cùng đáng sợ. Những bộ phận bị lạm dụng có xu hướng viêm nhẹ nữa. Jung Jaehyun nằm nghiêng bên cạnh Kim Doyoung, tay chống lấy đầu, yên lặng nhìn cái người mới chẳng bao lâu đã chìm vào giấc ngủ kia. Rõ ràng cũng lạnh nhạt hờ hững, nhưng dường như khi ngủ lại buông bỏ phòng bị, hiển hiện rõ ràng thần sắc nhẹ nhàng. Jung Jaehyun nhớ về lần đầu tiên của bọn họ, Kim Doyoung cũng không hề phòng bị mà ngoan ngoãn nằm cạnh cậu say giấc nồng, vẫn là bộ dạng điềm tĩnh mềm mại như thế này. Khiến cho Jung Jaehyun cảm thấy vẻ lạnh lùng thường ngày của Kim Doyoung chẳng qua chỉ là nỗi sợ hãi cuộc sống, sớm muộn gì cũng hòa tan trước ánh sáng của cậu. Nhưng cậu không ngờ được rằng, hiện thực sẽ tàn khốc hơn cậu tưởng tượng rất nhiều, khiến cậu ngày lại qua ngày dần dần nhận ra hiện thực còn lạnh lùng hơn cả Kim Doyoung.
Jung Jaehyun gạt đi phần tóc mái ướt rượt của Kim Doyoung, cúi người về phía trước như chuồn chuồn lướt nước hôn nhẹ lên ấn đường của anh. Một cái chạm nhẹ như vậy đương nhiên sẽ không thể khiến người ngủ say kia phát giác ra. Giống như mọi khoảnh khắc mà Jung Jaehyun gửi gắm sự chân thành của mình trong ba năm qua, chẳng qua chỉ là mình cậu tự biên tự diễn, tự động lòng mà thôi.
Mà điều đáng buồn nhất chính là cho dù lý trí đã lờ mờ nhận thức được hiện thực, Kim Doyoung đối với cậu giống như cực kia của nam châm, hấp dẫn cậu khiến cậu không kìm lại được mà lại gần. Cậu nghĩ mình thậm chí không thể so sánh được với con thiêu thân lao vào lửa. Thiêu thân còn có thể chết một cách xán lạn trong ngọn lửa rừng rực, còn cậu mãi mãi quanh quẩn bên ngoài chụp đèn bằng băng, va đập, đụng đầu. Vòng quay cứ lặp đi lặp lại, không có lối thoát.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com