Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

5

" JaeHyun, anh đã nghe tới điều ước của biển chưa? " JungWoo nói trong khi đang nhâm nhi chiếc bánh quy. JaeHyun bưng ra một li sữa, để trước mặt em, cậu ngạc nhiên hỏi " Đó là gì vậy? "

" Điều ước của biển, đó là nếu như ta viết điều ước vào một mảnh giấy, bỏ nó vào chai thuỷ tinh, rồi thả nó xuống biển vào đúng lúc mặt trời mọc, điều ước sẽ trở thành hiện thực. " JungWoo hào hứng đáp

" JaeHyun, em muốn làm nó, anh làm với em nhé? " JaeHyun xoa đầu JungWoo, cậu rướn người qua hôn em một cái thật nhẹ.

Cậu đưa em về giường, kéo chăn cho cả hai. JungWoo rúc sâu vào lồng ngực cậu, em thì thào " Anh yêu em chứ? "

" Anh yêu em " JaeHyun đáp lại gần như ngay lập tức, chẳng hề nao núng, chẳng hề nghĩ ngợi. Một câu trả lời quá rõ ràng, điều mà JungWoo mong muốn. Em cười nhẹ, đôi mắt em trong vắt như làn nước biển, nhưng cậu lại thấy nỗi đau ẩn trong đôi mắt ấy. JungWoo vuốt ve gò má cậu, để cậu ôm mình chặt hơn, em lại hỏi " Vậy thì, anh sẽ luôn nhớ về em chứ, kể cả khi em không ở đây? "

" Em nói gì vậy, em sẽ đi đâu chứ? " JaeHyun hoảng sợ siết lấy em, cậu sợ chỉ buông em ra một chút, em sẽ tan biến đi mất. JungWoo lắc đầu, em hôn cậu như trấn an " Không đâu, em chỉ hỏi vậy thôi. "

" Anh sẽ luôn nhớ về em, nhưng anh sẽ không để em đi đâu hết. Ngủ đi, ngủ ngoan nào, sáng mai chúng ta sẽ phải thức dậy sớm đấy. " JaeHyun xoa nhẹ tấm lưng nhỏ nhắn, để đến khi thấy hơi thở đều đều phả vào cổ, cậu mới khó khăn nhắm mắt, chìm vào giấc ngủ.

JaeHyun lại nằm mơ. Một giấc mơ kì lạ và đáng sợ. Lại người phụ nữ đó, nhưng giờ cậu đã nhìn rõ được phía dưới của bà ta là những chiếc xúc tu bạch tuộc. Bà ta cầm một chiếc lọ thuỷ tinh, bên trong là một thứ gì đó phát ra ánh sáng xanh ngọc kì diệu. JaeHyun cứ như bị hớp hồn vào chiếc lọ đó, nhưng đột nhiên mọi thứ vỡ tan, đen đặc. Cậu thấy JungWoo, em đang nằm đó, bất tỉnh, chiếc đuôi cá của em xám xịt, không còn màu xanh ngọc xinh đẹp như trước. Cậu gào lên tên em, kể cả khi cổ họng cậu đã đau rát. Nhưng em vẫn nằm đó, càng ngày càng xa cậu hơn.

Người phụ nữ kia xuất hiện, cậu thấy những xúc tu của bà ta quấn lấy em. JaeHyun gọi, gào khóc, nhưng cậu không thể phát ra âm thanh gì cả. Mọi thứ tĩnh lặng như tờ, cậu chỉ nghe văng vẳng tiếng của người phụ nữ kia " Chỉ có mạng sống của cậu mới cứu được cậu ấy. " JaeHyun choàng tỉnh dậy, cậu thở hổn hển, đầu cậu đau như búa bổ, tim thắt lại đau nhói.

JungWoo lo lắng nhìn cậu, JaeHyun kéo em vào lòng, cậu gắt gao ôm siết lấy em, chốc chốc lại hôn em, chốc chốc lại nhìn xung quanh em để chắc chắn là em vẫn ổn. JungWoo vỗ về cậu, em lo lắng hỏi " JaeHyun, anh sao vậy? Anh đổ nhiều mồ hôi quá, em gọi anh DoYoung nhé? "

Cái ôm của JungWoo khiến cậu bình tĩnh trở lại. Cậu âu yếm gò má tròn trĩnh, JaeHyun chẳng muốn nhìn thấy nỗi lo lắng trong đôi mắt trong vắt kia. Cậu nhẹ giọng trấn an " Chỉ là ác mộng thôi, đừng lo cho anh, baby. " JungWoo đỏ mặt vì biệt danh cậu gọi mình, JaeHyun yêu thương hôn lên gò má trắng hồng, cậu thì thào đầy âu yếm " Đừng buồn, cũng đừng lo lắng vì anh. Chỉ cần em ở bên, anh sẽ ổn thôi. "

Màn âu yếm sáng sớm kết thúc, JaeHyun lưu luyến để JungWoo trèo ra khỏi lòng mình, cả hai cùng nhau đi tới bờ biển.

Ánh bình minh thấp thoáng sau tầng mây, bờ biển xinh đẹp đến lạ thường. JungWoo và JaeHyun cùng nhau đi dạo trên bờ biển, vòng tay cậu ôm lấy eo em.

JungWoo chăm chú cảm nhận lớp cát mềm ẩm dưới chân mình, cảm nhận làn nước mát lành đang vỗ vào chân mình. Đã lâu em không gặp chị. JungWoo cười buồn, có lẽ chị sẽ thất vọng lắm. Nhưng em không hối hận, và dù em biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo, em cũng sẽ không hối hận.

Cả hai dừng lại ở một tảng đá lớn. Hai người cầm hai chiếc chai thuỷ tinh trong suốt, bên trong là hai mẩu giấy được cuộn lại kĩ càng. JungWoo reo lên với cậu " JaeHyun, mau lên, mặt trời lên rồi. " JaeHyun một tay đan lấy tay JungWoo, tay còn lại từ từ thả chiếc chai thuỷ tinh xuống làn sóng bập bềnh.

Hai chiếc chai thuỷ tinh dần trôi ra xa, đôi lúc bắt được ánh sáng mặt trời mà loé lên. Cả hai nắm tay nhau nhìn theo hai chiếc chai đang trôi xa dần, lát sau, JungWoo mới cất giọng " Nếu như chiếc chai này lại dạt vào bờ trở lại, tức là điều ước không thành sự thật. Em mong cả hai chiếc chai của chúng ta đều sẽ không thế. "

" Anh ước gì thế, JaeHyun? " JungWoo quay sang cậu, mái tóc em bay phất phơ trong làn gió biển, xinh đẹp vô cùng.

JaeHyun nhìn sang phía em, đôi mắt cậu tràn đầy yêu thương. Cậu đáp " Anh ước cả hai chúng ta sẽ sống hạnh phúc bên nhau mãi mãi. "

" Còn em? "

" Bí mật. " JungWoo lém lỉnh đáp, nhưng trong nụ cười của em có gì đó đầy đau thương.  

JaeHyun không rõ từ khi nào giấc ngủ lại trở thành nỗi ám ảnh với cậu như thế. Chỉ vài ngày nữa là đến cuối tháng, JungWoo sẽ phải chịu cơn đau đó, cậu cần phải thật bình tĩnh để ở bên em, giúp em đối mặt với nó. Nhưng càng về ngày cuối tháng, tần suất cậu mơ thấy những giấc mơ về JungWoo lại càng nhiều. Và cậu thấy sợ.

Cậu luôn tỉnh dậy lúc nửa đêm, và việc đầu tiên cậu làm là quay sang JungWoo để chắc chắn là em vẫn ổn. Mỗi lần như thế, JungWoo lại nằm lùi vào sâu hơn, em rúc vào lòng cậu, vòng tay ôm lấy, vỗ về đều đều vào lưng cậu rồi thủ thỉ " Em đây, em ổn mà. "

Đêm nay lại là một giấc mơ như vậy, cậu lại thấy JungWoo nằm đó, bất tỉnh và chiếc đuôi cá xám xịt. JungWoo biến mất, thay vào đó là một cô gái. Cô ta có một mái tóc màu hồng, cùng màu với chiếc đuôi cá bên dưới, và đôi mắt xanh biếc lấp lánh. Đôi mắt này thật quen và cũng thật lạ, vừa gần gũi lại có chút gì đó xa cách, nhưng không hiểu vì sao cậu lại chẳng thể nhớ ra đôi mắt ấy.

Người kia cất giọng, giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng vô cùng " Ngày mai vào lúc hoàng hôn, hãy tới bãi biển. Nhất định phải đến, một mình. "

Người kia xa dần, nhưng giọng nói của cô ta vẫn vang vọng " Chuyện này liên quan đến JungWoo. "

JaeHyun tỉnh dậy đã xế chiều. JungWoo vẫn đang ngồi cạnh cậu, trông em có vẻ bồn chồn lo lắng. JungWoo vuốt ve gương mặt góc cạnh, em với lấy cốc nước, cho cậu uống từng hớp.

Đầu cậu đau như búa bổ, mọi thứ hoa lên choáng váng, JaeHyun thều thào: " Anh sao vậy, bây giờ là mấy giờ rồi? "

" Đã chiều rồi. " JungWoo đáp

" Người anh nóng lắm, anh cứ ú ớ nói gì đó ấy. " JungWoo nằm xuống bên cạnh, bàn tay nhỏ nhắn của em xoa đều trên lồng ngực cậu

" Dạo này anh sao thế, vì em phải không? " JaeHyun không đáp, cậu chẳng thể khẳng định đó không liên quan đến JungWoo, nhưng em chẳng làm gì cậu cả. Chỉ là những giấc mơ đó, nó cứ quanh quẩn trong đầu cậu, cậu cảm thấy sợ.

Hình ảnh cô gái với mái tóc màu hồng hiện lên trong đầu, cậu thấy mông lung tột độ. Mọi thứ chỉ là một giấc mơ, nhưng có gì đó thôi thúc cậu phải làm theo lời của cô gái kia. Cậu nhận ra điều đó là gì khi nhìn vào đôi mắt của JungWoo, người kia có một đôi mắt giống hệt đôi mắt của em.

JaeHyun bước xuống khỏi giường, mặc cho đầu óc đang chao đảo liên hồi. Chưa kịp để JungWoo hỏi câu nào, cậu đã vội vàng trấn an em vài lời rồi đi mất.

JaeHyun rảo bước trên bờ cát mềm. Gió biển ùa tới khiến cơ thể đang mệt mỏi của cậu muốn run lên.

Ánh hoàng hôn đỏ rực phủ xuống mặt biển, từ trong làn nước, một cô gái từ từ ngoi lên, tiến gần về phía JaeHyun. Mái tóc xoăn màu hồng, đôi mắt xanh biếc, chiếc đuôi cá lấp lánh, y hệt như trong giấc mơ của cậu. Người con gái kia nhìn cậu bằng đôi mắt sắc lạnh, cô ta lập tức cất tiếng nói " Tên loài người ích kỉ, các ngươi nghĩ các ngươi tốt đẹp à? Nhìn xem ngươi đã làm gì em trai ta? "

JaeHyun hoang mang thật sự, cậu chẳng hiểu đầu đuôi những gì người cá kia đang nói với mình " Em trai cô? Tôi đã làm gì chứ? Tôi còn chẳng biết em trai cô là ai kia? "

Bầu trời ngay lập tức chuyển mây đen kịt, sóng biển đánh dữ dội, tung bọt trắng xoá. Tiếng sấm rền vang vọng khắp nơi, gió thổi ào ào khiến cát bụi bay mù mịt. Đôi mắt người cá kia lúc này đã chuyển thành màu đỏ thẫm như máu, JaeHyun hoảng sợ lùi về phía sau. Ả rít lên " NGƯƠI DÁM NÓI KHÔNG BIẾT? Đáng lẽ hôm ấy ta nên giết ngươi, hoá đá ngươi mãi mãi. Em trai ta quá ngây thơ, ngây thơ đến ngu ngốc, nó đã cứu ngươi, và giờ đây nó sắp phải tan biến vì nó đã chấp nhận biến thành người để gần bên ngươi. "

JaeHyun sững người, cậu cố để không tin vào những điều cậu vừa nghe. Cậu tiến lại gần hơn vài bước, lắp bắp hỏi lại " Ch-chị nói... J-JungWoo? "

Cái tên JungWoo khiến ả người cá thét lên chói tai " Nó đánh đổi cả cuộc sống bất tử của nó cho vỏn vẹn 60 ngày ở bên ngươi, tên khốn loài người ích kỉ. Vì ngươi, vì ngươi mà nó sẽ tan biến. Nhưng không, chỉ cần ta giết ngươi, JungWoo sẽ quay trở về làm người cá, nó sẽ an toàn, ta giết ng- "

" Chị dừng lại đi, JiHye! "

JaeHyun giật mình nghe tiếng hét lên phía sau lưng mình. Người cá kia cũng dừng lại, mây đen lùi dần đi, biển lại trở nên tĩnh lặng vốn có. Đôi mắt xanh biếc của JiHye tuôn ra hai hàng lệ, biến thành những hạt ngọc trai, rơi xuống bờ cát ẩm.

Chị tiến lại gần bờ, ôm siết lấy JungWoo. JungWoo vuốt ve lấy mái tóc của chị, em chỉ cười. JiHye hoảng sợ lắc mạnh vai JungWoo, ả hấp tấp nói " Giết hắn đi, JungWoo. Chị xin em đấy, giết hắn, và em sẽ quay về làm người cá, mình sẽ sống vui vẻ với nhau, được không JungWoo? Em tan biến thì chị phải làm sao bây giờ hả thằng ngốc này? "

JungWoo quay lưng nhìn JaeHyun đang thẫn thờ, lại nhìn chị mình nước mắt giàn giụa. Em chỉ lắc nhẹ đầu " Chị biết em không thể làm thế mà. 60 ngày, em đã đủ hạnh phúc rồi... "

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com