ẢNH ĐẾ NGÀY HÔM NAY CŨNG THẺ ĐEN (Ảnh đế hôm nay cũng report rồi)Tác giả: Tây Tây Đặc 西西特Thể loại: Tình hữu độc chung, vòng giải trí, điềm văn, niên thượng, hiện đạiNguồn QT+Raw: Kho tàng Đam mỹ FanficEdit: Nhất Thanh Beta: Quả lê an tĩnh Bản edit với mục đích phi thương mại, không đảm bảo bám sát 100% so với bản gốc và chưa có sự cho phép của tác giả, vui lòng không đem khỏi wp của chủ nhà! Tình trạng: Bản gốc 69 chươngBản edit: Hoàn chính văn./// Truyện được đăng tải tại hangthoso2910cuapp.wordpress.com và wattpad @Thanhthanh1108 ///…
Em ấy luôn thật xinh đẹp và rực rỡ, với khuôn mặt tràn ngập những vết thương, còn đôi mắt lại sáng rực thứ ánh sáng của sự không bỏ cuộc.Chúng tôi yêu em, như cái cách một cuộc đời cứ trôi qua rồi lại nối tiếp, vô tận.Sự cứu rỗi của em biến chúng tôi trở nên tham lam, khiến chúng tôi trở nên hèn kém, làm chúng tôi trở nên yếu ớt rồi lại mạnh mẽ.Hãy nắm lấy tay chúng tôi như cách em đã và đang làm, cầu xin em đừng buông tay ra, bởi vì khi đó, chúng tôi chẳng biết mình sẽ trở thành gì, chỉ để giữ em ở lại đây, trong vũng bùn nhơ nhớp đen đúa cùng chúng tôi đâu...-----------Đừng để văn án và cái tên truyện lừa, vì nhiều người bị cái bìa lừa quá nên mình khẳng định lại là truyện ngọt nha ^^P/s: Trong truyện của mình chỉ có BL thôi nên không có cặp BG nha, mong mọi người đọc kỹ trước khi vào truyện :vv…
Tác Phẩm : Vô Tình Ái Thất Nữ Lão SưTác Giả : Thiên LangThể Loại : Sư sinh, hài hước, (NP), đô thị tình duyên, HE.Tình Trạng : Hoàn ( đang sửa chữa đôi chút ) Nhân Vật Chính : Tôn Yên Tử ( Nữ chủ ) x Tô Hanh x Ngôn Tịnh Lâm x Mộ Chi Thanh x Lâm Lâm x Lạy Tuyết x Tiêu Hải Tình x Nhã Thụy Ân. Cùng một số nhân vật phụ khác.___Văn án : Truyện kể về cuộc hành trình truy vợ của Tôn Yên Tử, gian nan có, hài hước có, chết đi sống lại không biết bao nhiêu lần. Nhưng.... chung quy vẫn là một kết quả......Các ngươi đoán đi![ Lòng hảo tâm là 1 follow, đa tạ ]…
Beta : An Thiên.Edit : Dưa Muối.________________Tác giả : Thâm Mặc.Thể loại : nguyên sang, đam mỹ, cổ đại, HE, võ hiệp, xuyên việt, ngọt sủng, chủ thụ, nhẹ nhàng, giang hồ ân oán.Chính truyện : 71cNgoại truyện : 4cÂn Tử Mạch là tác giả sách nổi tiếng, trên sân khấu của lễ trao giải bị đèn đập trúng mà xuyên thành một ma giáo giáo chủ.Vị giáo chủ này, có người nói là hắn làm đủ trò xấu, người người trong giang hồ đều oán trách, ở giới võ lâm có vô số kẻ thù !Khổ nhất chính là, hắn xuyên đến thân thể này thời điểm người này luyện thần công mà tẩu hỏa nhập ma, nội lực hoàn toàn biến mất !Một giáo chủ ma giáo không có nội lực làm sao để có thể chống đối được toàn bộ kẻ thù trong giang hồ ?!Ân Tử Mạch đành phải tìm một cái đùi to mà ôm !"Phu nhân muốn đi đâu ?" Minh chủ võ lâm "ôn nhu" hỏi.Ân Tử Mạch : "..."Hắn muốn đi tìm cái đùi to, thế nhưng hắn chỉ đơn thuần nghĩ muốn ôm bắp đùi, không nghĩ tới hiến thân nha !Vị anh hùng, ngươi cởi quần áo làm gì !?Ân Tử Mạch bi phẫn lựa chọn thà bị chó cắn còn hơn !Đùi to : người chống lưng.___________________Vui lòng không re-up hay chuyển ver.Hãy làm bạn đọc có văn hóa, tôn trọng công sức edit và beta của các chủ nhà.…
Hôm nay là sinh nhật mười sáu tuổi của cô nhưng liệu còn có ai nhớ đây? Từ khi bố mẹ ly hôn rồi bỏ lại cô, ngoại trừ mỗi tháng gửi cho cô chút tiền sinh hoạt ít ỏi thì cũng chẳng hỏi han gì nữa, trên đời này người quan tâm cô chỉ còn lại chính bản thân cô.Cô đã quen những ngày tháng dù mưa gió cũng không ai đưa đón, cũng đâu có gì ghê gớm, không phải sao? Cô một mình đi về nhà, thật may là sau khi bố mẹ ly hôn có để lại căn nhà cũ cho cô, giúp cô không đến mức không nơi để về, lưu lạc đầu đường."Á!" Đôi giày vải giá rẻ đã bị mài mòn trở nên mỏng manh, lòng bàn chân bất ngờ bị thứ gì đó đâm phải, cơn đau nhói tràn tới, Diệp Tiên Tiên nhấc chân lên, có chút buồn bực định đá văng cục đá đã đâm vào chân mình, thế nhưng lúc chân giơ lên lại lơ đãng trông thấy bộ dạng của cục đá kia, nó không phải là một cục đá mà là một chiếc nhẫn, rất rất nhỏ.Ma xui quỷ khiến thế nào mà cô nhặt nó lên, cầm trong tay ngắm nghía.Tạo hình cổ xưa, trên thân khắc một hình vẽ phức tạp, nhìn qua có vẻ không tầm thường.Dù sao cũng đang ở bên ngoài, Diệp Tiên Tiên không tiện nhìn kỹ, cô lê đôi giày vải đầy nước đi về nhà.-------------…