Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

02

Cỗ xe ngựa lọc cọc chạy xuyên qua khu sầm uất giữa thị trấn nhộn nhịp để hướng trở về phía bên kia ngọn đồi cao. Jake Sim nương theo ánh đèn dầu chăm chú đọc bài báo mới sáng nay với tiêu đề chính liên quan đến bệnh xá chuẩn bị được khởi công.

Trùng hợp khi hắn vừa hoàn thành nốt dòng cuối thì cỗ xe đi ngang thấy địa điểm vừa xuất hiện trên mặt báo đã ở ngay đoạn đường bên cạnh. Làm vị bá tước nhất thời nổi nhã hứng, nhanh chóng hạ lệnh cho kẻ đánh ngựa dừng tay, quyết định bước xuống tản bộ vài vòng.

"Thưa ngài, bên ngoài giờ đang rất lạnh"

Người quản gia khoác thêm cho hắn một lớp áo choàng, nhìn quanh thấy rõ thời gian đã không còn sớm. Nếu dừng lại quá lâu chỉ sợ sẽ ảnh hưởng đến sức khoẻ, dù cho người nọ thì đã bỏ ngoài tai câu nói để tiến về phía trước. Ra hiệu rằng quản gia không cần phải đi theo mình.

Bước vào khu công viên với cảnh vật sơ xác thiếu sắc, nơi đây từ sau khi trải qua thời điểm kinh tế khó khăn hậu đại dịch hạch thì liền bị chính quyền cũ bỏ bê. Đến lúc mọi thứ khá khẩm hơn mới trao lại nghĩa vụ quản lý cho hắn. Để bàn bạc thêm những bước cải tiến sửa sang hoặc đầu tư xây dựng công trình khác.

Jake đương nhiên đã chọn phá dỡ hết nền móng, tập trung xây thêm bệnh xá nhằm hỗ trợ dân chúng. Cẩn thận né chỗ gạch vỡ để tiến sâu vào vườn hoa cũ, hắn nhẩm tính các tiến độ triển khai trong đầu. Đến khi đi lạc qua tận đài phun nước lúc nào không hay.

Nhìn quanh để xem xét khung cảnh sẽ sớm biến thành nơi cung cấp y tế, hắn không khỏi cảm thấy ngứa ngáy bên tai loạt âm thanh đứt quãng nào đó. Đoán có lẽ tiếng động mờ ám kia chỉ là đôi tình nhân đang dạo chơi hoặc phải chăng là vài kẻ lang thang đang lởn vởn. Tuyệt nhiên không nghĩ sự yên bình đêm nay thế mà lại bị từng đợt la hét thảm thiết phá vỡ.

"CỨU—! KHÔNG-!"

Cân nhắc âm thanh phát ra từ khu vực đối diện có phần thiếu liền mạch, Jake đoán đối tượng trong tầm khoảng vài ba người. Thế nên dù hắn không mang kiếm bên mình thì cũng sẽ không tốn quá nhiều hơi sức để xử lý. Vì ý định vốn muốn giúp đỡ đối phương khỏi hiểm nguy, sự anh dũng vô tình khiến hắn nghĩ rằng bản thân đang là người trên cơ.

Để rồi khi tự thân tiếp cận nơi phát ra âm thanh lạ, khoảnh khắc tấm màn sự thật được vén lên để chào đón vị bá tước, toàn thân hắn đã chết lặng tại chỗ do ngỡ ngàng.

"Cái quái gì..." - Jake

Đó là đôi mắt sáng quắc xé toạc màn đêm tạo nên bức tranh lạnh lẽo kinh người. Sinh vật đứng trên cao chậm rãi xoay đầu để lộ ra khuôn miệng đáng sợ kéo rộng đến tận mang tai. Che giấu đằng sau hơi thở xộc mùi máu thứ răng nanh dị hợm mà chẳng kiến thức nào từng ghi nhận được.

Thả mình để ánh sáng xuyên qua thân thể vốn nên thuộc về con người. Tạo hoá dường như trao cho nó một hình hài quen thuộc, song khuôn miệng méo mó lại nhắc nhở Jake thứ trước mặt mình chỉ là sự dối lừa điêu toa. Rằng thực chất đây chính là dáng vẻ của loài ma cà rồng trong truyền thuyết. Bọn ác quỷ khát máu khoác lên nỗi sợ hãi tột cùng cho bất kỳ vùng đất nào.

"Cún con đi lạc à?"

Giọng nó vang lên giữa không gian mờ mịt sương mù len vào toà kiến trúc đổ nát. Đứng giữa bậc thềm nơi mặt trăng cũng bị sự hiện diện của ác quỷ nhuộm đỏ. Nó vuốt miệng kéo xệch đường máu loang lổ khắp cằm, thích thú quan sát kẻ đột nhập.

"Vậy ra lời đồn là thật" - Jake

Hắn đánh mắt sang hướng khác để kiềm lại cảm giác nôn nao dưới bụng, biết rõ hiện thân kia không phải là thứ dễ đối phó. Và mọi hành động giờ đây của hắn sẽ chỉ càng làm ác quỷ kinh động.

Dưới ánh mắt như cọc gỗ đâm thẳng vào tim, khoảnh khắc Jake đặt chân tới đây đã là một sai lầm. Bởi chẳng thể biết điều gì đang diễn ra trong nội tâm quỷ quyệt đó. Nó hoàn toàn đủ sức lao xuống từ trên cao để vồ lấy ruột gan hay bẻ nát xương xẩu hắn. Không cần bất cú lý do gì cả, tàn nhẫn ác độc là bản chất của loài khát máu.

Chúng trốn ẩn nấp dưới cái bóng nhân loại, sử dụng ngôn ngữ của con mồi và dùng những cử chỉ cảm xúc hệt như một sinh vật còn sự sống. Tất cả nạn nhân, như mấy kẻ xấu số đang nằm dưới chân nó, đều chết một cách bí ẩn. Thám tử không thể lần ra dấu vết, còn người chết thì sớm đã bị tước đi mạng sống chỉ bằng hai vết cắn nhỏ sâu.

Gọn ghẽ, rình rập như đám chuột chui khỏi hang để tìm kiếm bữa ăn. Bản thân Jake không nghĩ sẽ được tự mình chứng kiến khung cảnh đi săn đầy kịch tính này. Khi mà chỉ mới đây thôi cái cảm giác rùng rợn vẫn chưa thoát khỏi da. Khiến chân tơ kẽ tóc dựng đứng cùng hơi thở dồn dập.

Một truyền thuyết chỉ lưu trên sách viết và lời nói thêu dệt từ miệng đời. Hiếm có ngày nào cũng được tận mắt trông thấy sinh vật kì bí. Loài mang xác thịt con người nhưng mọi phần khác đều là giả dối. Làn da trắng sứ, đôi mắt đỏ ngầu, hàm răng sắc nhọn quái dị. Thật mỉa mai làm sao khi hắn lại bị sự tò mò níu bước chân thay vì sợ sệt tháo lui.

"Sao hả?"

Loài khát máu liếc nhìn khuôn mặt hắn vẫn giữ nguyên vẻ ngạc nhiên, nó thích thú khép lại khuôn miệng rách tươm. Chỉ trong tích tắc như có kim chỉ vá lại mảng da thiếu mất trên má, sinh vật đó giờ đây ngoài đôi mắt phát sáng thì trông thật sự giống một con người hoàn chỉnh.

"Ngươi, là thứ đó sao?" - Jake

"Hả?"

Nó lớn giọng đáp trả, kiểu cười rỗng tuếch trên gương mặt thể hiện rõ một điều rằng bản thân vị bá tước đây không hơn gì bữa ăn phụ. Xong chỉ từ tốn nhấc chân bỏ lại các xác chết nằm lay lắt để tiến về phía trước. Lặng lẽ quan sát con mồi đáng thương vừa bị chính lòng tốt của mình phản bội.

"Thứ đó? Để xem nào...các ngươi gọi ta là gì ấy nhỉ?"

Toà kiến trúc xập xệ này được xây theo kiểu xoáy tròn với những bậc thang gắn chặt vào tường tạo thành lối dẫn lên trên. Jake theo sát từng bước chân sinh vật đó di chuyển trên bậc đá nhẹ nhàng như lông vũ. Và gần như nín thở vì kích thích khi thấy nó thả mình giữa không trung không hề hấn gì.

Đi từ đầu này bậc thang qua đến phía đối diện với một khoảng trống lớn ở giữa, bằng chân trần, phản lại lý thuyết trọng lực, một tạo vật quá sức hấp dẫn.

"Ah! Quỷ hút máu!"

Đứng dưới ánh trăng sáng để lộ ra mái tóc cắt gọn màu vàng bóng loáng, tạo vật kia trông vẫn ra dáng thiếu niên dù cho Jake đoán nó ít nhất cũng phải vài trăm tuổi. Cuộc chạm trán bất ngờ khiến hắn nhất thời không biết nên nói gì cho đúng, chỉ cảm nhận được sức ép đến từ đôi mắt háu đói kia là quá đủ.

"Các ngươi nên xem lại cách đặt tên đi"

Cơn khát như đã cào nát cổ họng khô cằn sau giấc ngủ sâu cả thập kỷ. Lời nói trước đó của cậu kỵ sĩ bỗng chốc thổi vào trong hắn những suy đoán táo bạo. Tự hỏi phải chăng kẻ lạ mắt này chính xác là đứa em trai bí ẩn vị nam tước vẫn đang chờ đợi.

"Có thể cho ta biết tên của ngươi không?" - Jake

Đứng giữa không trung một tạo vật chẳng thuộc về bất kỳ khái niệm nào. Hoà cùng bầu không khí ma mị và mặt trăng sáng tỏ chiếu thẳng vào thân thể cao lớn. Ma cà rồng quả thật có sức hút vô hình.

"Lucifer chăng? Trông có vẻ hợp với ngươi" - Jake

Jake đã nghe qua rất nhiều câu chuyện về việc ma lực quái gở của loài quỷ này có thể dẫn dụ con người, dễ dàng khiến họ rơi vào cạm bẫy. Một thủ thuật hoàn hảo cho những thứ chỉ sống trong bóng đêm.

Dù hắn đoán lời khen ngợi của mình trong mắt nó chỉ như cái gai nhọt dưới chân. Làm đối phương hối hả tới nỗi không đợi thêm giây nào lập tức vụt tan vào không khí, đến khi chớp mắt lần nữa đã thấy nó ở ngay trước mặt. Dịch chuyển từ trên không trung cao vài mét xuống tận nơi thấp nhất chưa đầy 2 giây, tạo vật này còn có thể kỳ diệu đến đâu nữa chứ.

"Đừng tùy tiện thốt ra những lời như thế"

Sinh vật đanh thép gằn từng chữ vào mặt hắn trong khi không nhân nhượng ghì chặt bàn tay bóp nghẹn cổ mục tiêu.

Rõ ràng chẳng thích thú gì việc vị bá tước đã so sánh nó với giống quỷ hà tiện thấp kém. Mặc cho nét mặt hắn giờ đây đã đổi khác, thay vì sợ sệt hay lo ngại, một cảm giác khác xa những gì nó có thể lường trước đã nổi dậy.

Là thứ cảm nhận sặc mùi cảnh giác, sinh vật khát máu lập tức lùi lại khi nhận ra có điều gì đó không đúng. Nhưng chưa kịp để nó thắc mắc thì bàn tay tung ra sau lớp áo choàng đã thành công nắm lấy cổ nó như cách nó vừa mới uy hiếp hắn.

"Ngươi-!"

"Nào nào, ngươi cũng không nên tùy tiện phán xét như thế đâu" - Jake

Jake đảo mắt quan sát người lúc này đã ngã hẳn ra đất do cú đẩy của mình. Biết rõ kể cả nó có cố dùng sức bao nhiêu thì trong đêm nay sự ưu ái vẫn sẽ nghiêng về phía hắn.

"Sợ rồi à?" - Jake

Nhếch môi nhìn kẻ đi săn bây giờ lại phải chật vật dưới móng vuốt của thứ nó cho là con mồi. Ma cà rồng sẽ không thể dịch chuyển nhanh nhẹn theo ý muốn nếu đang bị thương, và minh chứng rõ ràng nhất chính là việc nó bất lực phản kháng lại bàn tay sắc nhọn đang ghim sâu vào da thịt mình.

"Hãy làm lại màn giới thiệu nhé, ta không muốn tỏ ra lỗ mãng đâu" - Jake

Vui vẻ cười trước đôi mắt đáng sợ chĩa thẳng vào bản thân, chỉ trong phút chốc sinh vật khát máu đã hiểu ra phần nào vấn đề. Rằng kẻ đang kìm giữ nó thực chất cũng thuộc về phần bí ẩn nhân loại chưa thể kể hết. Và việc hắn tỏ ra dò xét vốn chỉ là bởi tính tò mò muốn tạo dựng màn kịch nhỏ để chào đón hiện thân mới mẻ mà thôi.

"Thằng chó khốn kiếp!"

Nó sơ suất để sức mạnh từ hai cánh tay kia khống chế mọi đường tẩu thoát. Song vẫn không thể buông bỏ vẻ kiêu ngạo, sẵn sàng phỉ nhổ lời khó nghe đến kẻ thù rắc rối muôn đời.

"Hôm nay là trăng rằm đấy. Đáng ra người nên cẩn thận hơn khi đi ra đường" - Jake

Jake ghé xuống để hoà quyện hơi thở lạnh lẽo với mùi vị khinh thường, thuận lợi dùng sức nhiều hơn khiến năm chiếc móng dài ghim hẳn vào cổ làm nó bật máu. Đồng thời bắt gặp ngay đôi con ngươi đỏ sẫm tuyệt đẹp, trong đầu lại hiện ra vô vàn câu hỏi khác nhau. Cuộc chạm trán đêm nay quả thật là ngoài mong đợi.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com