Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

9

Những ngày sau đó, Jimin sống trong tình yêu.

Giọng hát trong như tiếng nước suối reo của anh vang lên một cách hạnh phúc. Đôi chân anh nhún nhảy trên khắp các hành lang trong dinh thự. Những ngón tay Jimin khéo léo lả lướt trên phím đàn và dây đàn, anh chìm đắm vào bản nhạc mình đang chơi hơn thường lệ. Mũi tên bay ra từ dây cung của anh trúng đích chính xác một cách đáng kinh ngạc, ngay cả ngài hầu tước ít thể hiện cảm xúc cũng phải trố mắt đôi lần. Jimin nào có cảm thấy lo lắng trước sự tiến bộ vượt bậc đó của mình trước mặt bố mẹ. Càng làm tốt những thứ họ mong muốn và yêu cầu, anh sẽ càng có thêm thời gian dành cho riêng mình.

Những mẻ bánh dạo gần đây của anh cũng nhiều hơn bình thường. Ngoài hai lọ bánh anh vẫn luôn trưng trong phòng tiếp khách và phòng ăn, Jimin chuẩn bị thêm một lọ nữa cho người thương của anh. Anh làm riêng hẳn một mẻ bánh dành cho gã, bao nhiêu tâm tư cùng tình yêu của mình đều gom ghém vào từng chiếc cookie kể từ công đoạn lựa chọn nguyên liệu. Taehyung chưa bao giờ từ chối bánh của anh, gã luôn giữ lấy lọ bánh và mỗi ngày nhón lấy vài cái cho vào miệng. Jimin luôn thích chiếc mũi gã nhăn lại khi cắn xuống chiếc bánh giòn rụm, hoặc khi một ít vụn bánh sót lại bên khóe môi gã và anh sẽ vờ hôn gã để lau đi chúng.

Chuyện tình của họ không còn chỉ dừng lại nơi khu vườn rộng lớn của dinh thự hay phòng ngủ của Jimin nữa. Taehyung dường như tận dụng mọi khoảnh khắc và cơ hội để có thể đưa anh ra ngoài. Khi thì họ sẽ đến những nơi quen thuộc như khu chợ hay cửa hàng hoa, khi lại tìm đến những nơi không mấy quen thuộc với Jimin. Anh đã sống ở nơi này từ khi mới sinh ra, vậy mà vẫn có rất nhiều địa điểm nếu Taehyung không dẫn anh đi cùng thì có lẽ anh cũng sẽ chẳng biết đến. Hầu hết họ dùng con chiến mã của Jimin để dễ dàng di chuyển, anh ngồi phía trước, gã ngay phía sau. Để không bị những người dân trong khu vực phát hiện ra, Jimin luôn chùm bản thân kín mít trong những chiếc áo choàng dày sụ của anh.

Jimin luôn hào hứng mỗi khi họ chuẩn bị đi đâu đó, nhưng hôm nay thì không.

Sau khi trò chuyện cùng bố mẹ mình ở nhà chính, anh bước những bước chân giận dỗi cùng khuôn mặt phụng phịu đến vườn hoa. 

'Taehyungie!'

Anh lớn giọng gọi người yêu, và gã ngay lập tức xuất hiện với bộ dạng nhếch nhác như thường ngày.

'Sao thế em?'

'Em đang chán lắm.' Jimin than vãn. 'Anh trai em, Ronald ấy, sắp trở về nhà từ Pháp. Và bố mẹ sẽ tổ chức tiệc mừng.'

'Vậy sao?' Taehyung thêm vào một câu như muốn anh biết rằng gã vẫn đang nghe anh nói.

'Em không thích tiệc tùng chút nào.' Anh kéo tay người yêu, để gã ngồi cạnh mình. 'Mấy cô tiểu thư cứ xuýt xoa và nhìn em chằm chằm. Còn mấy lão già quý tộc khác thì... thôi bỏ đi.'

Jimin thở ra một hơi dài thườn thượt rồi cả hai rơi vào im lặng. Anh vốn chẳng yêu thích mấy anh trai của mình, phần vì bố mẹ luôn so sánh anh với Ronald, phần vì anh trai hành xử quá giống ngài hầu tước, điều khiến Jimin cảm thấy không hề thoải mái khi ở cạnh anh ấy. Ronald luôn phán xét những hành động của anh, soi mói anh từ những lỗi nhỏ nhất, chê bai anh mỗi khi phạm lỗi. Khi Ronald chưa qua Pháp để học tập, Jimin hầu như chẳng có chút khoảng không gian riêng tư nào cho mình.

Rồi anh liếc sang Taehyung, thở dài lần nữa.

Thời gian Ronald ở nhà anh và gã biết phải làm sao đây chứ? Jimin bỗng cảm thấy sự thờ ơ của bố mẹ đối với mình lúc này lại vô cùng có lợi, những buổi hẹn hò lén lút của họ vẫn chưa bị phát hiện, nhưng mọi thứ sẽ không đơn giản thế nếu Ronald trở về. Anh ta như một bóng ma vậy, di chuyển xung quanh mà chẳng phát ra bất cứ tiếng động nào, thoắt ẩn thoắt hiện một cách vô cùng bí ẩn. Nếu chuyện của anh và Taehyung bại lộ, anh không biết bố mẹ sẽ đối xử với mình như thế nào nữa.

'Này em.' Taehyung lên tiếng và chộp lấy tay Jimin khi thấy anh cứ xoắn xít chúng vào nhau. 'Anh sẽ có cách để tụi mình gặp nhau mà.'

Hai mắt Jimin tròn xoe nhìn người đối diện, không ngờ rằng dù anh chưa nói gì nhưng gã vẫn thấu hiểu được. Người đàn ông này cứ thế đưa anh từ bất ngờ này đến bất ngờ khác.

'Tối nay em có muốn cùng tôi lên đồi không?'

'Đ-đồi ạ?'

'Ừ, đồi. Có một con đồi ngắm sao đẹp lắm.'

'Vâng.'

'Hẹn em sau bữa tối nhé.'

Jimin chưa bao giờ háo hức và mong chờ cho một buổi đi chơi đến thế trong đời. Anh đã từng tưởng tượng ra buổi hẹn hò lãng mạn với người yêu dưới bầu trời đầy sao, nhưng với một nàng tiểu thư nào đấy chứ chẳng phải cái gã làm vườn mới quen này. Jimin tự mỉm cười với chính mình, cảm thán sự tuyệt vời của thứ gọi là định mệnh. Nếu bố mẹ phát hiện ra việc này và anh phải dùng mạng sống của mình để trả giá, Jimin cũng cảm thấy hài lòng. Ít nhất một lần trong cuộc đời, anh có thứ gì đó không bị sắp xếp bởi bố mẹ. Ít nhất một lần trong cuộc đời, anh có bí mật riêng tư của mình. Ít nhất một lần trong đời, Jimin yêu và được yêu trọn vẹn.

Tim anh đập rộn rã kể từ đó, không ngừng mong chờ được cùng Taehyung nằm trên ngọn đồi lộng gió, tay trong tay và ngắm bầu trời đầy sao sáng. Jimin chỉ mong rằng bữa ăn trôi qua nhanh hơn thường lệ, anh bỏ ngoài tai mọi lời bàn bạc về Ronald và bữa tiệc sắp tới trong cuộc trò chuyện của bố mẹ, thỉnh thoảng ậm ừ vài câu không có nghĩa cho có lệ. Ngay sau khi người hầu vừa dọn đi món tráng miệng, Jimin đã vội vàng đứng lên và xin phép bố mẹ rồi rời đi.

'Anh chờ em mãi.'

Taehyung đã có mặt nơi gốc cây quen thuộc của cả hai, chào đón anh với một vòng tay rộng mở và chú ngựa xinh đẹp của anh bên cạnh. Họ dìu nhau lên lưng ngựa và lặng lẽ rời đi trong đêm. Chú ngựa lao vút đi, khung cảnh quen thuộc của những cánh đồng lúa mì dần xa, thay vào đó là một khoảng không gian đầy cây cối không mấy quen thuộc với Jimin. Trước khi để cho người yêu kịp hoảng sợ mà lên tiếng, Taehyung đã cho con chiến mã dừng lại bên một gốc cây to. Gã buộc ngựa rồi dịu dàng cầm lấy tay anh.

'Đi nào, hoàng tử của anh.'

Mặt Jimin đỏ như gấc trước biệt danh mới mà gã đặt cho anh. Nếu không phải vì chiếc mũ trùm này và màn đêm dày đặc kia, hẳn gã sẽ phì cười và trêu ghẹo sự xấu hổ của anh mất rồi.

'Em có thể bỏ mũ ra được rồi đấy, thưa hoàng tử.'

Chiếc mũ chỉ vừa rơi xuống, một tiếng ngân dài đầy cảm thán đã bật ra khỏi môi Jimin. Anh đang đứng trên đỉnh của một con đồi không quá dốc, được bao quanh bởi một bầu trời đầy sao. Taehyung mỉm cười, lùi vài bước về phía sau và ngắm nhìn người con trai của lòng mình. Tiếng cười anh khanh khách cất lên, qua tai gã bỗng trở thành thanh âm tuyệt vời nhất thế gian này. Jimin xoay người một vòng, rồi dừng lại trước gã với một nụ cười sáng bừng trên khuôn mặt. Đôi mắt nhỏ của anh híp lại, trông như Thượng Đế đã ưu ái dành tặng đôi trăng non cho anh vậy.

'Em thích không?' Taehyung hỏi, trao lại cho anh một nụ cười dịu dàng.

'Không đâu, em yêu chúng.' Anh hào hứng cười lớn, lao vào vòng tay của Taehyung.

'Thế em yêu chúng hơn anh à?' Gã giở giọng trêu chọc.

'Dĩ nhiên là không rồi.' Jimin phản đối ngay lập tức. 'Em yêu anh hơn tất cả mọi thứ trên đời này, yêu anh hơn cả yêu bản thân em.' Rồi anh lại phụng phịu. 'Thế còn anh? Anh chưa từng nói yêu em nữa kìa.'

Ngón tay Taehyung âu yếm bầu má căng mịn của người yêu, đôi môi gã đặt một cái hôn nhẹ lên chóp mũi anh. Gã xoay người anh, để Jimin tựa lưng vào ngực mình và chỉ tay về phía mặt trăng lưỡi liềm trên trời.

'Em thấy mặt trăng chứ?' Gã nói như thì thầm với chính mình. 'Tình yêu anh dành cho em tựa như khoảng cách từ trái đất đến mặt trăng và quay ngược trở lại.'

Có nghĩa là, tôi yêu em đến hết một đời người.

------

Chúc phái nữ tụi mình 20/10 thật vui vẻ nha ✨✨

____________________________________________

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com