Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

CHAP 2 - TRỐN THOÁT (P1)

Jaeyun nhìn mình qua tấm gương nhỏ trong nhà tắm, có ít râu lún phún đã rợm dưới cầm. Anh lau qua loa mặt cho khô rồi bỏ ra ngoài, chẳng buồn lấy chiếc máy cạo râu gần đấy xử lý gọn gàng.

"Đã điều tra hết chưa?"

Heeseung bóp thái dương, cảm thấy choáng váng khi trong đầu suốt hai ngày nay toàn những con chữ dài vô tận. Y nghĩ rằng giờ có nhắm mắt lại thì những con chữ ấy cũng sẽ chẳng biến mất.

"Đã đánh dấu lại những người thuộc dạng tình nghi, chiều nay sẽ tiến hành lấy khẩu cung, mong là sẽ có kết quả."

Jaeyun cầm bảng danh sách lấy khẩu cung dài dằng dặc, bỗng thấy ngọn núi trước mắt, trong lòng vẫn không khỏi nôn nao nóng ruột. Cậu đã mất tích 5 ngày, như người ta vẫn nói cậu giống như bóc hơi khỏi mặt đất vậy.

1 giờ chiều.

Sau khi tới viện pháp y xác minh vài cái xác vô danh, Jaeyun cùng Heeseung có mặt tại sở cảnh sát để tiến hành lấy khẩu cung. Công việc kéo dài nhiều giờ, danh sách vẫn chưa kết thúc còn kết quả vẫn chỉ là con số không tròn trĩnh.

Cuối cùng thì Jake cũng bị cái mệt mỏi đánh gục. Anh chống tay xuống bàn, trân trân nhìn vào một điểm để chắc chắn rằng sự tập trung của bản thân vẫn còn tốt. Nhưng mọi thứ đều đã treo cờ trắng.

"Giờ cậu không thể làm gì với đống cafe đặc quánh đó nữa rồi Sim Jaeyun à. Lúc này cậu không tự lo cho bản thân trước, thì tôi nghĩ chắc chưa tìm được em ấy thì cậu cũng sớm ngỏm theo mấy cái xác vô danh kia rồi. Nghỉ ngơi một chút đi."

Heeseung nói đúng, để tìm được Jungwon đầu tiên anh phải giữ sức khỏe trước. Trong thời điểm nước sôi lửa bỏng thế này mà gục ngã thì mọi thứ sẽ trở nên công cốc. Jaeyun vỗ vai Heeseung, nghe lời y trở ra bên ngoài tìm chỗ nghỉ ngơi.

------------------------------------------------------

Jay mở cửa bước vào trong, bộ quần áo vẫn còn đó Jungwon dường như đã ngủ. Anh đặt trên bàn một ít bánh mỳ nướng phết bơ lạc và một ly sữa ấm. Anh cẩn thận kéo chăn phủ ấm cho cậu. Thấy dáng nằm của cậu có vẻ không thoải mái, toàn thân co quắp như con tôm, các đầu ngón tay có dấu hiệu nhọt nhạt. Có lẽ căn phòng này chẳng có chút sức sống ngoài cái lạnh lẽo.

"Cậu bị lạnh?"

Hắn tự hỏi bản thân rồi lẩn ra ngoài. Một lát sau trở với hai cái máy sưởi đặt bên cạnh giường Jungwon.

Jungwon lúc đó chưa ngủ nhưng cũng cố gắng không mở mắt để không phải đối diện với kẻ mà chính cậu cũng không hiểu nổi hắn định làm gì với mình.

Jay đứng quan sát Jungwon một lúc, không thấy tư thế nằm của cậu thoải mái hơn, anh tiến lại gần, định chạm vào cậu, giúp cậu nằm thẳng người. Nhưng chỉ vừa chạm đến sống lưng, cậu đã vội kêu lên một tiếng đau đớn.

"A!!!! Đừng chạm vào nó, đau."

Jay khẽ cay mày, anh thò tay vào trong áo cậu, lần mò đến sống lưng kiểm tra từng chút. Đốt sống gần xương cụt chút khác lạ, khi bàn tay lạnh của Jay vừa lia qua, toàn thân Jungwon có dấu hiệu co thắt.

"Đó là bẩm sinh." - Trong giọng nói của Jay thể hiện rõ sự khẩn trương, lo lắng.

Jungwon hơi ngạc nhiên khi chỉ mới sờ vào sống lưng cậu Jay đã biết đó là căn bệnh bẩm sinh.

"Cậu phải dùng thuốc."

Hắn lần mò một hồi nữa, xác định được vị trí đang khiến cậu khó chịu rồi bắt cầu nằm sấp xuống, kê gối dưới bụng để sống lưng cậu được thoải mái hơn.

"Không có sẵn thuốc, cố gắng nằm thế này một lát."

Hắn nói rồi vội vàng ra ngoài.

Jungwon nhìn theo hắn, cái bóng áo trắng thành xám rồi biến mất trong màn đêm yên tĩnh.

Jungwon nhớ lại khi trước Jaeyun thường hay giúp cậu massage lưng mỗi khi cậu đau, biết khi nào cậu cần thuốc, khi nào cần túi chườm. Có những ngày thi giữa kỳ ôn thi, Jaeyun cũng không bao giờ lơ là tới bệnh tình của cậu, chỉ cần sắc mặt, dáng đi của cậu có chút khác là Jaeyun đã phát hiện ra liền.

"Jaeyun!!! Mau tới đây nhanh đi, xin anh đó, hãy tìm ra nơi này. Em nhớ anh. Em muốn về nhà."

Nước mắt trực trào lăn ra qua cánh mũi đi vào khóe mắt bên cay xèo. Giờ đây cậu đau đến nỗi không thể di chuyển, cũng chẳng còn sức mà nhấc cánh tay lên để lau nước mắt nữa. Cậu cứ nằm vậy, nhắm mắt lại để ngăn cho nước mắt không trào ra.

Jay trở lại với đủ thứ trên tay, cậu đặt túi chườm nóng lên lưng Jungwon, đồng thời cắm hai cây kìm vào huyệt trên đốt sống lưng giúp máu lưu thông tốt hơn.

"Không có Corticosteroid, Calciphosphat, chẳng có bất kì thuốc đặc trị nào. Hãy cố gắng chịu đựng."

Hắn không nói gì nữa, lặng yên trị liệu cho Jungwon theo phương pháp của hắn. Còn cậu từ khi nãy đã đau đến mức toàn thân mềm nhũn chẳng còn nhúc nhích được. Nhưng chỉ một lát sau khi tiến hành những phương pháp của hắn, Jungwon thấy dễ chịu hơn hẳn.

Hắn vặn vòi nước trong bồn, hơi nước ấm bốc lên khiến căn phòng bỗng chốc trở nên ấm áp hơn rất nhiều.

"Là Thục Địa, đáng lẽ phải uống nhưng cơ thể đang điều trị thuốc tây nên không thể sử dụng để uống."

Hắn mở khóa dây xích, dùng băng gạt buộc túi chườm cố định ở vị trí đau rồi rút hai cây kim ra khỏi người cậu, xong đâu đấy, hắn đỡ cậu vào bồn tắm.

"Có đi được không? Để tôi cõng cậu."

Jungwon cao hơn hắn, hắn phải vất vả lắm tên này mới có thể đặt cậu nằm yên vi trong bồn tắm nồng nặc mùi thuốc cây.

Jay lúc này cũng đã ướt nhẹp, từng lọn tóc ẩm ướt mỏng manh bám lấy gương mặt nhỏ nhắn của hắn. Hai tay áo ướt mút chặt vào da thịt khiến hắn trông càng mảnh mai hơn gấp bội.

"Sao không để tôi đau mà chết đi, anh bắt cóc tôi rồi coi tôi như món đồ chơi của anh sao? Quan sát tôi qua cái camera đó như một con búp bê. Anh định làm gì chứ?"

Jay nhận thấy sự oán hận đang dâng lên trong đôi mắt to đẹp đẽ của Jungwon. Còn Jay chỉ biết cúi đầu, như một đứa trẻ bị mắng khi làm sai việc. Một đứa trẻ cô đơn, thiếu thốn đủ thứ.

"Tôi không hại cậu, khi nào cậu quen, tôi sẽ thả."

"Quen với cái gì chứ? Tôi không quen anh, không biết đây là đâu, vốn dĩ không thuộc về nơi này."

Jay im lặng, anh không nói bất kỳ điều gì sau đó mà chỉ cố gắng giúp cậu bớt đau đớn. Túi chườm được tháo ra khỏi lưng, Jay ngồi yên ở vị trí đỡ tay vào đoạn xương sống đó. Cứ như vậy nửa tiếng đồng hồ. Có lúc cậu cảm nhận được cánh tay đó đang run lên vì mỏi và đau đớn nhưng hắn vẫn không bỏ cuộc.

"Cậu tự mặc quần áo được không?"

Jay đỡ Jungwon ra khỏi bồn tắm, dùng khăn khô phủ lên người cậu. Đến lúc này cậu mới để ý tới thân nhiệt của tên Jay kia quả là không bình thường.

"Tôi sẽ ra ngoài, cậu thay đồ đi."

Có vẻ như Jay không cảm thấy lạnh khi toàn thân ướt đẫm và phía bên ngoài căn phòng được trang bị hai cái máy sưởi này thì chẳng khác gì băng.

Cậu cẩn thận thay bộ quần áo đã được chuẩn bị sẵn đặt trên giường. Nó hương thơm rất dễ chịu khiến những điều bất ổn trong lòng cậu như đã được giải tỏa đi phần nào. Jungwon đã có thể vòng ra sau lưng, chỗ đau ở lưng cũng không đáng lo ngại. Cậu trở về giường từ từ nằm xuống, cảm nhận được dưới chân mình thật nhẹ nhõm.

Jay trở về phòng, anh tắt camera đi rồi chui vào phòng tắm. Căn phòng không có bất kỳ cái gương nào, tất cả đều được bao phủ bởi một màu xám trắng nhàn nhạt.

Anh nhớ lại giây phút mình nhìn thấy cậu, trong khoảnh khắc chỉ bằng 1/10 của giây, Jay đã biết được rằng Jungwon chính là người mà anh đang tìm kiếm. Trong suốt quãng thời gian sống trên đời, Jay chưa bao giờ cảm thấy như vậy trước đây. Mọi thứ đều nhạt nhẽo. Bố, mẹ, anh trai, những con dao mổ, thuốc tẩy, máu, nội tạng, xương, thịt, ... tất cả hòa lẫn vào nhau như một khói hỗn tạp, chẳng có thứ gì thuần túy và trắng tinh khiết giống như nụ cười của Yang Jungwon mà anh đã nhìn trong khoảnh khắc đó.

Nhưng từ khi cậu tới đây, nụ cười ấy chẳng còn nữa, cậu giống như con thú nhỏ bị nhốt trong lòng, yếu ớt, sợ hãi, co quắp, cô đơn, hoảng loạn. Cho dù có là món cháo Jay thích ăn, bánh mì bơ lạc là cuộc sống của anh nhưng vẫn không thế khiến Jungwon mở rộng khuôn miệng dù chỉ là một chút.

"Ướt rồi ... phải thay đồ."

Jay mở tủ đồ, chiếc tủ chỉ có những chiếc áo màu trắng giống nhau, những chiếc quần tro đen giống nhau.

Jay dừng lại, nhìn xuống bàn tay mình, anh cảm nhận được từ nơi đó truyền đến não một cảm giác lạ lẫm.

"Ấm ...?"

Hai má Jay nóng bừng, bàn tay đỏ ửng, có chút hơi ấm. Anh đưa tay áp lên má, trán, cổ và những nơi khác trên cơ thể để có thể xác định được chính xác nhiệt độ hiện tại của bàn tay.

"Khoảng 36 độ."

Jay cau mày khó hiểu, chưa bao giờ nhiệt độ cơ thể của Jay lên tới 36 độ, nhất lại là một bộ phận như vậy. Anh mở tủ lạnh, đặt bàn tay mình xuống tảng đá lớn. Cảm nhận rằng đá cũng đang tan chảy, Jay bỏ tay ra khỏi nó, tảng đá nguyên vẹn.

"Điều này là sao? Tay bị ốm?"

Jay hoảng loạn đi khắp phòng, hai con mắt không thể rời khỏi bàn tay đang hồng đào. Anh nằm xuống nền đất, kéo chiếc điện thoại bàn xuống rồi quay số.

Đầu dây kia chẳng để anh đợi lâu, sau hai tiếng tút ngắn ngủn, có tiếng nhấc máy.

"Sunghoon ... nhiệt độ bàn tay là 36 độ. Nhiệt độ hai má là 37 độ."

Đầu dây bên kia chẳng ngần ngại mà dập một cái thật mạnh ... tiếng tút trở lại dài vô tận, ánh mắt Jay vẫn không thể hoản loạn. Anh áp bàn tay xuống sàn nhà, nằm yên đó chờ đợi.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com