Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

1

Ánh trăng ngoài song sắt bị chạc cây che khuất, nhánh cây khô héo bị ánh trăng kia che phủ, lá cây biến thành màu bạc. Một đám quạ đen đậu trên cây cất tiếng kêu khàn khàn, rồi lại bị tiếng rên rỉ nặng nề phát ra từ trong ngục giam u ám dọa cho sợ, vội vàng tung cánh bay loạn, tiếng nhánh cây khô gãy vang lên, ánh trăng không còn gì kiềm hãm nữa, chiếu thẳng vào bên trong.

Quạ đen bay loạn, đấu đá lung tung rồi lại bâu vào song sắt trên cửa sổ phòng giam, đôi mắt đen bóng của chúng nhìn vào bên trong, nhìn thấy một chàng trai đang bị dây xích trói quanh cổ, gân xanh trên cổ như bị kiềm hãm bởi sợi xích màu bạc, giam giữ lấy cơ thể trắng nõn mịn màng kia.

Một cánh tay cũng đầy gân xanh đang siết chặt lấy bờ vai của cậu, nắm lấy bả vai gầy gò, giống như có thể bóp nát nó ngay bất cứ lúc nào. Vành tai nhỏ nhắn tinh xảo của cậu cũng bị cắn, thân thể mảnh khảnh trắng nõn như đang lung lay sắp đổ xuống vì sự va chạm mạnh mẽ đến từ phía sau.

"Ha...... Em chặt quá......"

Lần đầu tiên phát tình, Park Jongseong không khống chế nổi dục vọng của bản thân, hắn chỉ muốn đưa đẩy dương vật đang căng cứng đến phát đau trong khối thịt mềm kia, không ngừng thọc vào rút ra, không ngừng bắn tinh.

Yang Jungwon bị hắn ôm vào lòng, bị khống chế bởi mùi pheromone vô cùng mê hoặc cùng có tính áp bức kia, thân dưới không ngừng tiết ra chất lỏng, giúp bôi trơn cho vật thô to đang xâm lược cơ thể của mình.

Hai tiếng trước, cậu còn có thể giữ lý trí, thậm chí còn có thể lên kế hoạch cho việc bỏ trốn, hay làm như thế nào để giết chết người đàn ông lạnh nhạt hà khắc kia. Nhưng cậu lại không thể nào ngờ được, tên Alpha lúc nãy vẫn còn đang thẩm vấn mình, lại bước vào kì phát tình đầu tiên trong cuộc đời của hắn.

Đều là tại chứng rối loạn pheromone ở Alpha chó chết này!

Mọi Alpha đều giống nhau, sau khi trưởng thành sẽ được trải nghiệm lần phát tình đầu tiên hung mãnh nhất cũng như đáng sợ nhất, từ đó về sau mỗi năm sẽ phát tình ba lần, nhưng cường độ rất yếu ớt, có thể khống chế được, hơn nữa còn sẽ hình thành quy luật tùy vào thể chất của mỗi người.

Nhưng cũng có những cá nhân sẽ bất hạnh mà mắc phải chứng rối loạn kia, sau khi trưởng thành sẽ không tài nào phát tình, có khi cả đời cũng sẽ không bao giờ phát tình, nhưng cũng có khi, vào lúc nào đó, ở một nơi nào đó, lại đột nhiên bùng nổ. Đây là loại Alpha khiến người ta sợ nhất, nếu bọn họ phát tình, có thể sẽ giết chết luôn cả Beta hoặc Omega giao hoan với bọn họ.

"Chậm thôi......"

Park Jongseong đâm quá độc ác, hết lần này đến lần khác, không cho Yang Jungwon nghỉ ngơi thở dốc được dù chỉ một chút. Xiềng xích trên người Yang Jungwon phát ra tiếng kêu leng keng, một chân của cậu bị Park Jongseong nâng lên, sợi xích lạnh băng chạm vào mu bàn chân, giống như đang bị một con rắn bạc quấn lấy. Park Jongseong cao hơn cậu nửa cái đầu, dương vật cắm vào lỗ sau, cứ thế mà đỉnh lên trên, thứ duy nhất chống đỡ cơ thể cậu chính là cái chân còn lại, ngón chân Yang Jungwon cuộn tròn, xương mu bàn chân nhô lên, chật vật duy trì cơ thể đang lay động không ngừng.

Alpha vào lúc phát tình sẽ không suy nghĩ đến cảm nhận của bạn tình, thứ duy nhất bọn họ muốn chỉ có phát tiết, chơi nát món đồ chơi của mình. Dục vọng dâng trào như ngọn lửa, và pheromone chính là liều thuốc kích dục tốt nhất để kiểm soát người kia.

"A......!" Yang Jungwon bị mùi trúc cao nhã vây lấy, toàn thân vô lực, chỗ dùng để giao hợp vừa ngứa lại vừa nóng, dương vật cực lớn của người kia lại đang đặt trên điểm G của cậu, đâm vừa nhanh lại vừa tàn nhẫn.

"Tôi sẽ giết...... Tôi sẽ giết anh......"

Yang Jungwon gắng gượng chống cự mùi pheromone đang tràn lan, cố gắng bảo trì chút lý trí còn sót lại, nói ra lời thật lòng. Cậu ngẩng đầu, dựa vào trong lòng Park Jongseong, bị làm đến mắt đỏ bừng, oán hận mà nhìn hắn.

Park Jongseong cúi đầu xuống, trong đôi mắt lạnh lùng giờ chỉ toàn là dục vọng, hắn nâng tay, cắm ngón tay vào miệng Yang Jungwon, khuấy đảo cái lưỡi đã đỏ bừng giống như đang chơi với một món đồ chơi: "Tôi chịch em không sướng sao?"

"Tôi nói là......"

Yang Jungwon quay mặt đi, không ngẩng đầu lên nổi, khóe mắt như muốn nứt ra, không còn sức để trừng Park Jongseong nữa, cậu muốn cúi đầu, nhưng cổ lại bị dây xích lôi kéo, không thể tự do hoạt động, cả đầu, tay và chân đều bị trói buộc.

Điên mất thôi.

Yang Jungwon hung hăng nhào người về phía trước, nghẹn ngào nói, "Tôi muốn giết anh, giết anh, giết anh, có nghe không hả!"

"Ừm, biết rồi."

Đầu óc Park Jongseong giờ chỉ đủ để có thể duy trì năng lực nghe đáp đơn giản, chỉ nghe được những gì mà hắn muốn nghe, hắn không rõ Yang Jungwon nói giết là có ý gì, hắn chỉ thích khoái cảm khi bắn tinh, hắn sắp ra rồi, nhưng Yang Jungwon lại không ngoan.

Park Jongseong duỗi tay giữ chặt sợi xích sau cổ Yang Jungwon, bất ngờ kéo ngược về sau, lưng của Yang Jungwon bật ngược lại dán vào ngực hắn, tóc đen mềm mại dán trên cổ hắn, Park Jongseong lại tiếp tục kéo dây xích, Yang Jungwon không thể không ngẩng đầu lên, rõ ràng là sướng đến mặt đỏ ửng, nhưng đôi mắt kia vẫn hung tàn như vậy, thật đáng giận.

"Đừng nhìn tôi bằng ánh mắt đó," Park Jongseong cúi đầu cắn tai Yang Jungwon, hắn cắn rất mạnh, dấu răng bắt đầu rỉ máu, "Tôi sẽ chịch em tới chết đấy."

"Con mẹ anh......"

"Không tin à?"

Park Jongseong buông chân Yang Jungwon, vòng đến trước mặt cậu, che khuất ánh đèn vốn đã mờ nhạt kia, khuôn mặt sắc bén ngược sáng lại giống như một thanh đao, muốn bổ Yang Jungwon đang bị trói ra.

"Anh muốn...... muốn làm cái gì?" Yang Jungwon nuốt nước miếng, nhưng môi vẫn chưa được lau, sáng lấp lánh, giống như chất lỏng đang chảy ra từ phía sau mông cậu.

"Chịch em, xem em khóc."

Park Jongseong vòng tay ra sau mông Yang Jungwon, xoa nhẹ mấy cái, hắn ôm Yang Jungwon, bế cả người cậu lên, đè cậu áp lưng vào tường, như thế Yang Jungwon mới không thể giãy giụa nữa, rồi phần đàn ông lại phá vỡ thân thể cậu, ra sức khai phá lỗ nhỏ bí ẩn, đâm vào rút ra không ngừng.

"Ưm......" Dây xích trên người Yang Jungwon phát ra tiếng leng keng leng keng, bên tai cậu toàn là tiếng thở hắt khó kìm nén của Park Jongseong, cậu nhìn kẻ thù đang chơi mình đến nỗi chảy nước ở ngay trước mắt, thấp giọng nỉ non, " Park Jongseong...... Park Jongseong......"

Tôi muốn giết cả nhà của anh.

Điều đáng sợ nhất không phải là bị pheromone khống chế, mà là vẫn còn lý trí, nhưng lại không thể trốn thoát, chỉ có thể bị bắt rên rỉ rồi lại cao trào dưới thân kẻ thù mà mình chỉ muốn băm vằm hắn ra thành từng mảnh, tinh dịch bắn ra từ dương vật của hắn, lại chảy ra từ trong lỗ nhỏ của mình.

"Sướng quá......"

Park Jongseong quay đầu hôn cánh tay trắng nõn đang vòng trên cổ mình, hôn từ khuỷu tay cho tới cổ tay, lại quay sang hôn cổ của chàng trai còn đang thở dốc, quần áo bị xé rách, một màu đỏ của máu lọt vào tầm mắt hắn, là một đôi mắt đỏ hồng, giống như đang chảy máu nhìn thẳng vào hắn, rất sinh động, trông giống như thật vậy, Park Jongseong như bị đôi mắt này mê hoặc, ôm cổ của Yang Jungwon, ghé sát lại nhìn.

Yang Jungwon nhân lúc hắn thất thần, giãy giụa đưa tay lên nắm tóc Park Jongseong, kéo hắn ra xa, đôi con ngươi lãnh đạm cố nén lửa dục, cắn răng: "Rút ra."

"...... Không cho phép em dùng giọng điệu đó nói chuyện với tôi," Dục vọng vừa mới được áp xuống của Park Jongseong lại quay về đỉnh điểm, hắn siết chặt mông thịt trong tay, ác ý mà đâm vào: "Không biết sống chết."

Tay của Yang Jungwon vì cú thúc đó mà buông thõng xuống, eo bị đâm cho mềm nhũn, mông cũng đỏ bừng. Lỗ nhỏ màu phấn hồng đã bị tinh dịch của Park Jongseong nhét đầy, dương vật của hắn vừa rút ra, đem theo tinh dịch cũ ra bớt rồi lại bắn vào thêm một đợt mới, cậu nhỏ của cậu cũng rỉ nước từng giọt, không bắn nổi nữa, cậu đã kiệt sức, nhưng dục vọng nguyên thủy nhất của con người vẫn luôn sinh trưởng một cách len lỏi, chỉ cần một cái chạm nhẹ của Park Jongseong cũng làm Yang Jungwon phát ra tiếng rên rỉ mềm mại.

Quá mệt mỏi, ba ngày nay Yang Jungwon vẫn chưa được ăn, thể lực đã tiêu hao gần hết, không biết tới lần bắn tinh thứ mấy, cậu té xỉu trong lồng ngực của Park Jongseong.

Lúc cậu vẫn chưa hoàn toàn mất ý thức, cảm nhận được lớp trói buộc trên người bị gỡ xuống, một bàn tay xa lạ vừa mới đụng vào cánh tay cậu, thanh âm lạnh nhạt của Park Jongseong liền vang lên: "Không được đụng vào em ấy."

Đầu óc ong ong, Yang Jungwon hoàn toàn mất đi nhận thức.

Park Sunghoon phất tay kêu người kia đi ra ngoài: "Để tôi."

Trước khi Tổng tư lệnh phát tình, anh cũng có mặt trong phòng giam này. Anh chỉ là một Beta bình thường, không chịu nổi mùi pheromone nồng nặc như thế, chỉ muốn bỏ của chạy lấy người, anh cũng đã có người yêu, không thể hiến thân cho cấp trên của mình được.

Dù sao Yang Jungwon cũng là tội phạm giết người, nếu phải chết, thì sẽ chết thôi.

Park Sunghoon nhìn chàng trai đang thê thảm tới mức không nỡ nhìn trong lòng Park Jongseong, nói: "Tổng tư lệnh, hãy giao cậu ấy cho tôi, tôi sẽ xử lý tốt giúp ngài."

Đợt phát tình của Park Jongseong vẫn chưa kết thúc, hắn vẫn còn muốn làm, căn bản không có biện pháp nào ngưng lại được, nhưng Yang Jungwon ngất xỉu, hắn phải đợi cậu tỉnh lại mới có thể tiếp tục.

"Vẫn chưa chết," Park Jongseong nói, "Còn muốn chơi, về nhà, tiếp tục chơi."

"Cậu ta quá bẩn," Park Sunghoon tiến lên đón lấy Yang Jungwon, "Để tôi giúp ngài."

"Cút."

Sau một tiếng quát lớn, Park Sunghoon lại cảm nhận được mùi pheromone khiến người phải sợ hãi kia, cậu thở hổn hển, trốn tránh ánh mắt của Park Jongseong, lui ra ngoài, nhẹ giọng: "Mời ngài đi bên này."

Đối với đối tượng giao phối, Alpha có dục vọng chiếm hữu rất bẩm sinh. Đặc biệt là Alpha có chứng rối loạn pheromone, nếu thuộc hạ của hắn còn làm ra hành động cố chấp nào nữa, hắn sẽ nổi điên lên mà vặn gãy cổ của bọn họ.

Ngay bây giờ Park Jongseong không có bất cứ ý nghĩ nào khác ngoài việc chịch Yang Jungwon. Hắn ngồi trên ghế sau trong xe ô tô, không ngừng hôn cổ Yang Jungwon, bản năng thôi thúc hắn đi tìm tuyến thể của cậu rồi đánh dấu, nhưng ở vị trí tuyến thể của cậu lại là một đôi mắt đang ứa máu trông rất khủng bố, da thịt chỗ đó đã bị xé rách, phần thịt đã biến đen.

Không thể nào hạ miệng, Park Jongseong đành vén áo Yang Jungwon lên, nặng nề cắn đầu vú trước ngực cậu, vừa cứng lại vừa sưng, mút vào rồi lại nhả ra, lại liếm thêm một cái, Park Jongseong cứ mãi như thế mà không biết mệt mỏi. Park Sunghoon làm tài xế, bị pheromone quấy nhiễu không yên ổn nổi, chỉ muốn nhanh chóng đưa người đi tới nơi về tới chốn, sau đó nhanh chóng thoát khỏi đống pheromone làm anh hít thở không thông kia.

Mở cửa cho Park Jongseong xong, Park Sunghoon còn chưa đi khỏi, đã nhìn thấy Park Tổng tư lệnh bình thường luôn chỉnh chu không có chút cẩu thả nay lại cởi sạch quần áo chỉ trong giây lát, không dằn lòng nổi mà đi hôn người còn đang hôn mê.

"Gọi...... Gọi bác sĩ." Park Jongseong liếc mắt, nhìn Park Sunghoon đang đứng ngây ra ở cửa phòng.

Park Sunghoon hoàn hồn, lập tức gật đầu, nhận lệnh: "Tôi sẽ làm ngay ạ."

Lúc Sim Jaeyun đến, Park Jongseong đã ép mình thanh tỉnh lại một chút, dương vật dưới thân hắn cứng đến nỗi nóng lên, số tinh dịch nghẹn lại như đang thúc giục hắn rằng, nhanh lên, làm chàng trai trước mắt mày đi.

Bác sĩ Sim nhìn ánh mắt kia trần trụi nhìn chằm chằm chàng trai đang suy yếu nằm trên giường kia của Park Jongseong, vô cùng kinh ngạc, thế nhưng anh cũng không dám biểu hiện rõ, nhẹ nhàng nói: "Chỉ là lâu rồi không được ăn cơm, nên cơ thể bị suy nhược, nghỉ ngơi một chút, bổ sung thêm đường glucose thì sẽ khỏe lại ạ."

"Giúp em ấy......" Park Jongseong cầm tay Yang Jungwon, ánh mắt lạnh lẽo khiến người khác không dám nhìn thẳng, "Mau giúp em ấy."

Sim Jaeyun kéo cánh tay Yang Jungwon, tiêm thuốc cho cậu, ánh mắt của Park Jongseong như biến thành một con dao kề trên cánh tay anh, có thể chém đứt tay Sim Jaeyun bất cứ lúc nào.

Muốn anh khám bệnh, nhưng lại không cho anh chạm vào người, thế làm sao được?

"Thưa ngài," Sim Jaeyun bất đắc dĩ nói, "Tôi sẽ không làm gì cậu ấy, tình hình của cậu ấy không nghiêm trọng lắm, nhưng còn về ngài, thật sự quá khó giải quyết rồi ạ."

"Đừng vô nghĩa," Park Jongseong nghe không lọt tai bất cứ thứ gì, hắn ôm Yang Jungwon vào lòng, kéo áo cậu lên, tiếp tục thưởng thức đầu vú của người kia, dùng vật cực nóng giữa hai chân cọ vào eo Yang Jungwon, nhìn Sim Jaeyun đang thu dọn đồ đạc, quát: "Cút nhanh."

Sim Jaeyun cũng bị mùi pheromone mang theo ý cảnh cáo vô cùng rõ ràng của Park Jongseong xua đuổi, anh lắc đầu, xoay người bỏ đi.

Sim Jaeyun đi rồi, tiếng thở dốc đầy áp lực của Park Jongseong liền tràn ra tới, hơi thở mang theo lửa nóng phun trên làn da trắng nõn của Yang Jungwon, lông mi của cậu vừa dài vừa cong, giống như một cánh bướm, phủ trên gò má đang tái nhợt.

Ngay lúc này Yang Jungwon đã không còn ý thức, mồ hôi do lần làm tình lúc trước vẫn còn lưu lại, giống như sương sớm vào buổi sáng mùa thu, nhẹ nhàng nhưng cũng không kém phần lạnh lẽo.

Park Jongseong không ngừng hôn cậu, không ngừng cọ vào cổ cậu, nhưng đều vô dụng, Yang Jungwon không tỉnh, Park Jongseong cũng không thể nào làm với một người đang hôn mê, không thú vị, không thể giải quyết nhu cầu của hắn.

Hắn thấp giọng mắng chửi một câu, buông Yang Jungwon ra, đi vào nhà tắm.

"Cuối cùng cũng đi."

Park Sunghoon tiếng động bên trong nhỏ dần, mới đi vào cửa, nhìn bộ dáng thê thảm của Yang Jungwon, rồi lại xét đến tình trạng hiện tại của Park Jongseong, chắc chắn sẽ không thể chăm sóc cho cậu, anh đành sửa sang lại, lấy còng tay đem từ nhà tù tới, còng vào tay Yang Jungwon, nghĩ lại vẫn thấy chưa ổn, lại dùng dây xích xích Yang Jungwon lại trên giường, dù gì cũng là tội phạm giết người, nếu như cậu ta tỉnh lại, làm gì Park Jongseong thì toi.

Park Sunghoon dọn dẹp xong, trong lúc vô tình, nhìn thoáng qua dấu vết dâm loạn giữa hai chân của Yang Jungwon, liền có thể tưởng tượng được Alpha lần đầu tiên phát tình có bao nhiêu cầm thú.

"Dựa vào tình hình này, kì phát tình của ngài ấy không thể nào kết thúc chỉ trong một hai tuần được."

Park Sunghoon lục lọi một hồi, lấy ra một thứ mà hắn mới mua hôm qua, vốn là để dành thử với người yêu của mình, là một món sextoy có chế độ rung, vừa tròn lại vừa thô, phỏng chừng không khác mấy so với dương vật của cấp trên của cậu, cậu banh chân Yang Jungwon ra, nhét món sextoy vào trong lỗ nhỏ vẫn còn đang dính nhớp rỉ nước, nhìn Yang Jungwon vô thức mà cau mày trong cơn mê man, "Mạng cậu cũng lớn lắm, không bị tra tấn chết, mà là sướng muốn chết. Mong cậu sẽ chịu đựng được, sống lâu một chút, cứu tôi khỏi mớ rắc rối này."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com