6
Yang Jungwon sợ đến mức suýt bật dậy khỏi giường.
Đương nhiên cái bật dậy của cậu cũng không khác dáng ngồi bình thường là bao, đơn giản chỉ khác ở đứng và ngồi mà thôi: Cả thân trên đầu tóc rối bù cộng thêm đôi môi hơi hé ra, thoạt nhìn lại ngốc nghếch đến đáng thương.
Park Jongseong, là Park Jongseong!
Park Jongseong đang nói chuyện với cậu!
Park Jongseong muốn gặp cậu!
Yang Jungwon thiếu nghị lực đưa tay nhéo má mình, sau khi chắc chắn bản thân không nằm mơ liền vô thức vén chăn lên, chui thẳng vào nhà vệ sinh.
Cậu té chút nước lên mặt mình để tỉnh táo lại đôi chút.
Âm rung của điện thoại nhanh chóng khiến cậu dừng lại.
[^_^]
Park Jongseong gửi cậu một icon mặt cười.
Yang Jungwon đứng chôn chân tại chỗ.
Giống như tiếng phanh gấp kêu ầm một tiếng trong phòng ngủ yên lặng, căn phòng lại rơi vào sự im ắng vô tận, chỉ có tiếng trái tim của Yang Jungwon là đập ngày một vang dội, ngày một mãnh liệt.
Một lúc sau, cậu từ từ đưa tay chạm vào khuôn mặt nóng bừng của mình, từng bước tiến lên phía trước, nín thở cúi người trước chiếc điện thoại.
...!Cậu muốn tán gẫu cùng Park Jongseong.
Yang Jungwon không có nhiều bạn bè nên tự nhiên không biết cách trò chuyện với người khác, cho dù là trên mạng hay ngoài đời, lời của cậu cũng rất cứng nhắc, biểu tượng cảm xúc được sử dụng ít tới đáng thương.
Mỗi lần cậu buôn chuyện với Jang Wonyoung, cô đều sẽ cạn lời trước gu biểu tượng cảm xúc như các bà các mẹ của Yang Jungwon, sau đó gửi cho cậu một đống hình dán chó mèo dễ thương để cậu dùng khi không biết phải nói gì.
Nhưng mà, bây giờ cậu muốn nhắn tin cho Park Jongseong lại chẳng có biểu tượng nào cả!
Yang Jungwon cắn đầu ngón tay, mở khung thoại như lâm trận với kẻ thù, xoắn xuýt mất năm phút đồng hồ mới trả lời được một tin nhắn đầu tiên.
[Tôi đọc được rồi.]
Yang Jungwon tự nhận câu trả lời của mình rất hoàn hảo, nhưng khi đọc kĩ lại cậu mới ngộ ra mình đã nhắn cái quái quỷ gì.
Người ta hỏi gà cậu lại đáp vịt, không biết ăn nói một xíu xiu nào! Y như đứa đầu gỗ!
Hơi thở Yang Jungwon trở nên gấp gáp, cậu cuộn tròn trong chăn với tư thế kì lạ, gương mặt đỏ bừng cuống quít muốn thu hồi tin nhắn.
Nhưng cuối cùng cậu vẫn chậm một bước, Park Jongseong như luôn đợi cậu ở đầu dây bên kia, vừa nhìn thấy tin nhắn liền lập tức phản hồi:
[Được ~ Vậy vừa hay chúng ta có thể trò chuyện một lúc:D]
Động tác của Yang Jungwon cứng đờ.
[Có phải bạn thường tới khu rừng nhỏ không, tôi cũng hay đến đó, lần này cũng làm mất điện thoại di động ở đấy luôn. Xấu hổ quá, lớn vậy rồi còn vứt đồ lung tung.Cảm ơn bạn đã tốt bụng cầm giúp tôi, nếu không tôi không biết nó biến đi đâu mất.]
Yang Jungwon toát mồ hôi mới gõ được ba chữ mà Park Jongseong ở đầu bên kia lại có thể đánh liền tù tì một chuỗi dài như vậy.
Nhưng Yang Jungwon cũng không lo sợ mà chỉ có chút căng thẳng, một lúc sau cậu mới rặn được vài chữ, chọn trả lời tin tức quan trọng nhất:
[Không cần xấu hổ.]
Cậu gõ chậm rãi từng chữ, lần đầu sử dụng loại bàn phím này không quen, Yang Jungwon tìm dấu chấm câu rất lâu, trả lời xong lại vùi đầu vào trong khuỷu tay mình, chỉ để lại một đôi tai đang đỏ rực.
Hai chân Yang Jungwon co lại dưới bụng, cái mông nhỏ mượt mà nhếch lên nhưng bản thân cậu không hề hay biết, cứ cuộn tròn làm ổ trong chăn như một con rùa đen, phơi bày nơi mềm mại nhất đưa cho Park Jongseong.
[Hì.]
Rõ ràng chỉ có một chữ nhưng Yang Jungwon như nhìn thấy được dáng vẻ tủm tỉm khiến người khác tắm trong gió xuân của Park Jongseong.
Yết hầu Yang Jungwon nhúc nhích, trái tim ngứa ngáy như có vạn con kiến đang bò, thậm chí còn bò dần từ trong tim ra ngoài mạch máu khiến gương mặt cậu cũng tê tê ngưa ngứa.
[Cảm ơn bạn nha, bạn còn vớt vát chút sĩ diện cho tôi nữa~]
Yang Jungwon phát hiện tin nhắn của mình đang làm chết cuộc hội thoại, cậu cuống quít trong lòng, hít sâu vài hơi rồi gõ phím:
[Khu rừng nhỏ, tôi cũng thường tới đó.]
Môi trường trong khu rừng rất tốt, lại có một cái ao nhỏ nữa, tôi rất thích, cậu thì sao?
Cậu muốn có thể kể câu chuyện của mình một cách mạch lạc và lưu loát như Jang Wonyoung, muốn kể cho Park Jongseong nghe mình đã tìm thấy chiếc điện thoại thế nào, mình thích khu rừng nhỏ ra sao.
Trong đầu đã ngẫm nghĩ rất kĩ thế nhưng tay Yang Jungwon lại run lập cập, đờ ra như khúc gỗ không nói nổi một lời thừa thãi nào nữa.
[ Trùng hợp quá! Tôi cũng thích tới phía nam khu rừng nhỏ, chỗ đó có ghế đá rất phù hợp để nghỉ ngơi, thỉnh thoảng còn có mèo con xuất hiện nữa.]
[À phải, tôi có thể hỏi chuyên ngành và tên của bạn được không? Chúng ta làm bạn nhé?]
Doãn Ngư đờ ra tại chỗ.
Cậu nhất thời sững sờ nghi hoặc, có phải thấy cậu hai mươi năm qua sống khổ quá nên ông trời rốt cuộc thương xót, không nỡ nhìn thêm mà cho cậu nếm thử chút ngọt ngào hay không?
Park Jongseong, chủ động, nói muốn kết bạn cùng cậu!
Não nhanh hơn tay, cậu nhanh chóng gửi tin nhắn như một đứa trẻ mẫu giáo vội vàng chìa tay chờ bạn đồng hành.
[Yang Jungwon K20 Máy tính.]
[Park Jongseong K20 Tài chính, rất vui được làm quen với cậu.]
Khóe môi Yang Jungwon bất giác nhếch lên một chút, trên khuôn mặt nhỏ nhắn u ám cũng hiện lên một thoáng nét cười.
Thế nhưng giây lát sau cậu lại có chút khó thở, có lẽ là vì nghĩ tới cái tên Yang Jungwon này từng bị vu oan và mắng chửi, đôi mắt cậu cũng nhất thời run lên.
Park Jongseong vừa khen cậu tốt bụng.
Đây là lần đầu tiên Yang Jungwon nhận được lời khen từ một người khác ngoài Jang Wonyoung, cậu vui mừng vô kể song cũng thực sự vụng về, quá nhút nhát và nhu nhược, Yang Jungwon thật tình rất sợ Park Jongseong sẽ lập tức rút lại lời khen ngợi mình.
Đầu ngón tay Yang Jungwon dừng trên màn hình điện thoại có phần tái nhợt.
Cậu muốn gõ, muốn nói [Tôi cũng rất vui được quen cậu] nhưng cậu sợ, sợ nhìn thấy vẻ khinh miệt giống như những người khác của Park Jongseong.
Vậy mà có vẻ như Park Jongseong không hề hay biết gì về cái danh khét tiếng này của cậu.
[Tên của cậu đáng yêu quá] Ôn Phủ nhắn
[Thế mình có thể gọi cậu là Mèo Con không, số điện thoại của cậu là bao nhiêu, chúng ta kết bạn đi, để tiện sau này tám chuyện và liên lạc nhé?]
"..."
Bây giờ Yang Jungwon hoàn toàn run hết cả người.
Lý trí nói cho cậu biết, đây là cơ hội ngàn năm có một, đây chính là điều cậu hằng mơ ước suốt bao năm qua!
Cậu từng nhiều lần đi tới bên cạnh Park Jongseong chính là vì muốn lấy chút can đảm xin phương thức liên lạc của anh như một người bình thường, đứng từ xa âm thầm dõi theo anh bằng tình yêu chân thành.
Park Jongseong không chê cậu, Park Jongseong thật tốt bụng.
Park Jongseong sẽ không nhìn mình đầy thành kiến như người khác, mình phải biết vậy từ lâu rồi chứ!
Thế nhưng Yang Jungwon vẫn không thể không nghĩ ngợi, rốt cuộc sao cậu lại tốt số đến thế không biết?
Cậu gửi trang cá nhân của mình cho Park Jongseong, sau đó thầm hạ quyết tâm nhắn thêm mấy chữ.
[Xin lỗi cậu, tôi vô tình đọc phải bản ghi chú của cậu, mong cậu tha lỗi cho tôi.]
Lúc đầu Yang Jungwon muốn nói rằng, nếu cậu ngại thì không cần miễn cưỡng làm bạn với tôi, nhưng cuối cùng cậu vẫn không nỡ viết ra.
[Ha ha ha ha, có gì đâu mà.]
Tựa như có một đĩa bánh ngọt đẹp đẽ nhất trên đời được ném bụp về phía Yang Jungwon, cậu thấy rõ tin nhắn của Park Jongseong:
[Nếu cậu muốn thì cứ xem tiếp nha.]
Hơi thở của Yang Jungwon lập tức rối loạn, cậu đột nhiên duỗi tay kéo chăn, quấn mình thành một cục tròn vo, mái tóc đen rối bù thấm một ít mồ hôi dính trên khuôn mặt đỏ bừng.
Cuộc trò chuyện hôm nay thực sự tràn đầy những bất ngờ nối tiếp nhau.
Có lẽ Park Jongseong thực sự không nghĩ đó là một vấn đề lớn, bởi vì có mấy chiếc điện thoại nên lúc này hắn đã gửi cho Yang Jungwon một lời mời kết bạn.
Yang Jungwon vội vàng nhấn "Đồng ý", không nói một lời mà lập tức gửi luôn cho Park Jongseong một biểu tượng cảm xúc dễ thương.
Một chú mèo con mềm mại nằm co trên giường, khều móng về phía người đang ở ngoài màn hình.
Park Jongseong mỉm cười và trả lời bằng biểu tượng cảm xúc nhéo móng vuốt mèo.
Gương mặt của Yang Jungwon lập tức đỏ quá mức cho phép.
Sau đó, có lẽ nhận ra rằng đã muộn, Park Jongseong không muốn làm phiền Yang Jungwon nữa, hắn chào tạm biệt cậu một cách ga lăng lịch sự, khiến cho mong mỏi được trò chuyện khó khăn lắm mới trỗi dậy của cậu cứ lơ lửng mãi trên cao.
Trước khi chúc ngủ ngon, Park Jongseong còn nhắn thêm:
[Lúc nào mình cũng có thời gian buôn dưa hết á.]
[Ngày kia mình sẽ về trường, chúng ta gặp nhau một lần nhé, được chứ?]
Yang Jungwon chẳng có lí do gì mà đáp "không được" cả.
Yang Jungwon siết chiếc điện thoại cũ kĩ của mình trong tay, vần vò đến khi tóe ra tia lửa mới thở hổn hển một hồi, cuối cùng cậu chậm rãi thò đầu ra khỏi chăn, hít hà hai hơi không khí trong lành.
Ngày kia, gặp mặt.
Đây là lần đầu tiên cậu và Park Jongseong gặp nhau khi cả hai cùng biết về đối phương, không giống như trước đây chỉ có một mình Yang Jungwon biết tới tên Park Jongseong, mỗi lần đều giả vờ lơ đãng bước qua anh.
Cậu cần phải chuẩn bị thật tốt.
Cậu thực sự muốn biết rốt cuộc Ôn Phủ thích người như thế nào.
Muốn đọc sao?
Có thể đọc ư?
Nếu không đọc Yang Jungwon sẽ không thể phù hợp với gu của Park Jongseong được, chưa bàn tới chuyện cậu còn không biết ăn nói, lỡ như chạm đúng tử huyệt của Park Jonseong thì tiêu rồi.
Hơn nữa Jang Wonyoung cũng khuyên cậu đọc nó, Jang Wonyoung còn nói Park Jongseong không tốt, không giống dáng vẻ hiền lành của anh ở bên ngoài.
Nhưng nếu Park Jongseong thật sự có bí mật phải giấu kín gì đó, sao anh có thể cho phép người lạ thoải mái xem điện thoại của mình được?
Đọc nào.
Đọc một xíu thôi.
Được sự cho phép của chủ sở hữu điện thoại, Yang Jungwon đã thật sự ấn mở bản ghi chú của Park Jongseong với tâm tư thầm kín gần như không thể nói cho ai biết, tham lam cắn nuốt những con chữ.
Xem qua nội dung trước đó, ánh mắt Yang Jungwon dính chặt xuống màn hình.
[ Tiêu chí lựa chọn bạn đời và mẫu người lý tưởng của mình vẫn thống nhất như vậy.
Mình rất thích những người ngoan ngoãn, tóc đen, trông giống mèo con — tất nhiên, mèo con không vâng lời là tuyệt nhất.
Về tuổi tác, tốt nhất là bằng tuổi mình.
Xét về chiều cao thì nên thấp hơn mình khoảng mười lăm centimet, mình cúi đầu là có thể hôn em ấy.
Nói tới ngành học, tốt nhất là học về máy tính, chuyên ngành này có vẻ rất thú vị, dáng vẻ mèo con nghiêm nghị gõ phím chắc đáng yêu chết mất.
Nếu bàn tính cách, hi vọng em ấy sẽ dựa dẫm vào mình một chút, nếu có chuyện gì thì không được buồn bực giữ trong lòng, phải học cách được chiều sinh hư.
...!
Nói chung, nếu thích một người, mình rất để ý tới duyên phận từ lần đầu tiên.
Chỉ cần duyên tới, em ấy thực sự không cần làm gì cả, chỉ cần đứng ở đó thôi, mình đã thích lắm rồi.]
Tim Yang Jungwon đập càng lúc càng nhanh, suýt chút nữa nhảy ra khỏi lồng ngực.
Cho đến khi nhìn thấy câu cuối cùng, nhịp tim của cậu đã tăng vọt đến đỉnh điểm.
[À phải. Mình thích con trai.].
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com