10
Park Jongseong và Yang Jungwon kết hôn đã được một tháng. Những vấn đề liên quan đến việc vị hôn thê của Park Jongseong và phu nhân chính thức của hắn là ai? Trước đây hắn có mối quan hệ bừa bãi với rất nhiều mỹ nữ khắp đại giang nam bắc, mọi người còn chưa đoán được ai là vị hôn thê thì đã nghe tin hắn kết hôn rồi.
Park Jongseong là một giám đốc trẻ tuổi lại đẹp trai phong lưu, với hình thức bên ngoài và gia thế hùng hậu như vậy, dĩ nhiên người bên cạnh hắn không thiếu. Chỉ là hắn chưa từng yêu ai quá nghiêm túc, khi thì cặp với nữ minh tinh mới nổi, khi thì kề bên ca sĩ trẻ tuổi trong nhóm nhạc nữ, khi thì hôn hít với tiểu thư của tổng tài nào đấy...nhưng hầu hết đều không có ấn tượng mạnh với mọi người, cũng như hắn chưa từng đem cô nàng nào đặt ở vị trí cao nhất, ngay cả tặng mấy thứ liên quan đến hôn nhân như nhẫn, dây chuyền, hoa tai...đều không có.
Vì thế cho nên việc hắn kết hôn là điều rất bất ngờ, bất ngờ hơn nữa là không một ai biết vị phu nhân vừa kết hôn với hắn là ai. Người này hệt như thần long thấy đầu không thấy đuôi, mà hình như ngay cả đầu cũng không ai thấy.
Mọi lời đồn đại càng lan càng xa, càng nói càng hăng, càng tò mò càng thắc mắc, nhưng đều không có kết quả chính xác, mọi thứ đều mơ hồ.
Có người đồn đại rằng, vợ của Park tổng là một cô gái rất sợ chốn đông người, hằng ngày chỉ ở trong nhà nấu nướng dọn dẹp.
Có người lại nói rằng, vợ của Park tổng là một cô gái xinh đẹp mỹ miều, sợ cô ra ngoài bị kẻ khác đoạt mất nên hắn giấu vợ trong nhà, không cho ra ngoài.
Có người ác miệng lại nói, hắn làm cho người giúp việc trong nhà lớn bụng, sợ lời đàm tiếu của mọi người nên không hề công khai.
Có người lại bảo, xưa kia ông Park từng hứa hôn với ông bạn nào đó, bây giờ tìm đến thì con gái người nọ đã qua đời. Mọi việc tưởng là xong, ai ngờ cô nàng đã trở thành quỷ, hiện hồn đòi làm âm hôn với Park tổng, cho nên nhà họ mới làm lễ kết hôn mà không có cô dâu như vậy.
Mọi lời đồn đại đều không đến tai Park Jongseong, cho nên hắn không hề biết việc mình kết hôn lại khiến nhiều người thắc mắc và thêm mắm dặm muối cho câu chuyện đến thế.
Hôm nay, Park Jongseong đến tổng bộ công ty họp. Hắn mặc vest đen, bên trong là áo thun trắng, mang giày da đen. Toàn thân đều toát ra một khí chất lịch lãm không ai sánh bằng.
Đi cùng hắn hôm nay là cô thư ký, cô gái này bộ dạng cũng đã đẹp rồi, thế nhưng đi cạnh hắn lại lu mờ thấy rõ, khiến cô ngại ngùng luôn dùng tài liệu che mặt. Lẽ ra hôm nay trợ lý phải đi cùng Park tổng, nhưng vì vợ anh ta sinh em bé nên anh ta xin nghỉ phép cả tuần lễ, hại cô phải đi cùng để bị soi mói thế này đây.
Ngoài cô thư ký ra còn có một chàng trai trẻ, người này có lẽ đang là sinh viên, bộ dạng thanh tú chưa từng có, lại mặc vest màu xanh nên trông rất đẹp. Vài cô trộm nghĩ, người này còn xứng với Park tổng hơn là cô thư ký kia.
Quả thực vì lời đề nghị muốn làm trợ lý của Yang Jungwon hôm qua đã khiến Park Jongseong suy nghĩ, vậy nên sáng nay liền đưa cậu đi làm. Tuy rằng bỏ học một ngày nhưng để có thêm kinh nghiệm, cậu liền hí hửng chuẩn bị một chút rồi đến đây. Bộ vest này đã mua lúc ông Park dẫn cậu đi mua xe, ông bảo sẽ có ngày cậu cần nó, thật đúng như vậy.
Ở trong phòng họp hôm nay có thêm vài người mới, đặc biệt là một chàng trai có vẻ thư sinh nhã nhặn, khuôn mặt trái xoan, làn da trắng nõn, nom rất ưa nhìn đang ngồi ở kia. Tuy rằng xung quanh có đông người, nhưng không thể phủ nhận là chàng trai này quả thật vô cùng thu hút, đến mức người ta không hề để ý rằng, anh ta đang ngồi trên xe lăn.
Người này Park Jongseong biết, bởi đã từng gặp hai lần. Chính là nhà thiết kế trong công ty - Anh ta tên là Kim Sunoo, rất ít nói. Chỉ là không hiểu tại sao hôm nay anh ta lại đến đây. Bình thường cho dù có đem vàng lát trên đường anh ta cũng không chịu rời khỏi nhà nữa là.
Yang Jungwon có đôi lần trộm liếc người kia, liền quay sang hỏi nhỏ với Park Jongseong:
"Anh chàng ngồi xe lăn đó, ý đừng nhìn, anh ta nghi mất, là nhà thiết kế hả?"
"Ừ."
Park Jongseong vẫn xem tài liệu.
"Sao anh bảo anh ta không ra khỏi nhà mà, cớ gì hôm nay lại đồng ý đến đây?"
Cái này ai cũng thắc mắc chứ không riêng gì cậu.
"Không biết."
Park Jongseong vẫn đáp gọn.
Yang Jungwon không hỏi nữa, quay sang hỏi chị thư ký xinh đẹp kia vài điều. Dù trước khi đến đây Park Jongseong đã dạy cậu một số thứ quan trọng, nhưng lần đầu dĩ nhiên có sai sót, huống hồ trước giờ cậu chỉ học lý thuyết và kiến thức có phạm vi trong trường, đương nhiên không hiểu nhiều biết nhiều.
Trước khi cuộc họp diễn ra và chờ ông Park đến, Park Jongseong ngồi xem tài liệu, đến khi thấy hơi mỏi mắt thì ngẩng đầu lên, liền phát hiện mọi người xung quanh đều nhìn mình. Lơ đãng có, lâu lâu liếc mắt có, nhìn chằm chằm có. Hắn mất tự nhiên đến mức ho khan một tiếng, mọi người mới thu đi tầm mắt. Chỉ là ai cũng nhìn hắn, ngoại trừ nhà thiết kế tên Sunoo kia. Anh ta thỉnh thoảng sẽ nhìn ra phía cửa, rồi sau đó lại tiếp tục phác vài nét trên bản vẽ mà mình mang theo.
Một lát sau, ông Park bước vào, theo sau ông là một cậu trai trẻ rất có phong độ nhưng tuổi tác dưới 20. Khí chất trên người không tệ, có nét hao hao giống Park Jongseong nhưng lại có nét lôi cuốn hấp dẫn khác, mang đến cho người đối diện một cảm giác không nói nên lời. Người này chính là em trai của Park Jongseong, là Ni-ki.
Tuy rằng rất ngạc nhiên trong chuyện em trai về nước, nhưng đây là công ty, sắp sửa họp nên Park Jongseong không nói cũng không hỏi, chỉnh lại tài liệu, cùng thư ký bàn bạc lại một chút rồi bắt đầu. Yang Jungwon gặp cũng chưa từng gặp "em chồng" mình, vì thế cậu chỉ liếc nhìn cậu trai kia một cái rồi thôi.
Sau khi họp xong, ông Park đến bàn của Jungwon, cười nói : "Hôm nay con thấy thế nào?"
"Dạ rất hồi hộp ạ, lần này con được mở mang tầm mắt, rất vui ạ."
Ông Park cười đến là vui vẻ, nói :
"Tốt lắm, Jongseong à, con nên mang vợ mình đến đây nhiều lần một chút, hôm nay hai đứa đến bố rất vui."
Bởi trong phòng không còn ai ngoài ba người nên ông Park nói rất tự nhiên.
Park Jongseong chỉ gật đầu lấy lệ, sau đó hỏi :
"Ni-ki về nước khi nào vậy bố?"
Thằng nhóc này sau khi họp xong thì chạy mất không thấy tăm hơi.
"Mới vừa về chiều hôm qua thôi. Ây dà, nó lại chạy đi đâu mất, hôm con kết hôn thì nó bận thi nên không về được, ba còn chưa kịp giới thiệu Jungwon với nó đây"
Ông Park càm ràm, nhưng lại không hề bực mình, còn vui vẻ bảo trưa nay cả nhà ăn cơm cùng nhau. Đi thang máy ra ngoài, lúc này chỉ còn lại hai người, Yang Jungwon nói :
"Em trai của anh đẹp trai hơn anh nhiều."
Yang Jungwon khích tướng.
Park Jongseong trước giờ không để ý đến vẻ ngoài, cho nên về phương diện so sánh này hắn chẳng để tâm, im lặng không nói.
"Đẹp trai đến nỗi tôi còn thấy ganh tị"
Yang Jungwon lại tiếp tục châm dầu vào lửa.
Park Jongseong rốt cuộc cũng dừng chân, quay lại nói :
"Những người hay so đo về sắc đẹp thì đều là thụ"
"Ê nè, anh nói cái gì đó?"
Yang Jungwon đương nhiên hiểu về "công và thụ", thuật ngữ của hủ nữ, nghe hắn châm biếm liền xù lông nhím.
Lúc Yang Jungwon vẫn đuổi theo đòi "đánh tay đôi" với Park Jongseong thì phát hiện ra trong góc bên kia có hai người đang nói chuyện. Một người đang đứng, gương mặt nhăn nhúm lại, hai tay còn đang giơ ra, hình như là giải thích gì đó, còn người kia thì đang ngồi, sắc mặt rất tệ.
"Ê ê, anh dừng lại."
Park Jongseong vẫn bước đi, khiến Yang Jungwon đuổi theo.
"Dừng, tôi nói...m.."
Mặt cậu va vào lưng hắn.
"Tôi nói bao nhiêu lần rồi, cậu phải gọi tôi là gì? "Ê nè, ê ê" là gọi ai, tôi đây không biết."
Park Jongseong có hơi nổi giận.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com