35
Tuy rằng Simon cố tình chặn các nguồn tin về Yang Jungwon, nhằm giúp Park Jongseong đỡ phải đau khổ khi đối mặt với cậu, nhưng đến ngày thứ ba thì hắn đã tìm ra tung tích. Hắn cho người đưa đến nhà Kang Moon Hyuk một phong thư, trong đó viết:
"Yang Jungwon, là tôi. Hôm đó vì quá kích động nên đã làm em khó chịu, tôi cũng nhớ mình đã vi phạm hợp đồng nên phải chịu phạt. Em về nhà đi, tôi đã dọn ra ngoài rồi. Đừng lo, nếu em không muốn gặp tôi, tôi sẽ có không để em nhìn thấy tôi đâu. Xin em, hãy về nhà đi."
Yang Jungwon ban đầu không chịu về, nhưng ngẫm lại ở nhà Kang Moon Hyuk mãi cũng đâu phải là cách, hơn nữa nếu ông bà Park đến nhà thì biết làm sao? Cậu tuy hận Park Jongseong, nhưng dù sao cũng là "con dâu" Park gia, không về nhà mà đi lang thang như thế thì dù ông bà Park có thương cậu bao nhiều cũng sẽ không dung túng được hành vi này.
Bởi thế nên buổi chiều, khi Kang Moon Hyuk trở về, rưng rưng nước mắt kéo cánh tay Yang Jungwon giữ cậu ở lại.
Yang Jungwon biết cái tên bạn thân này vì cơm mình nấu nên mới tỏ vẻ luyến tiếc như thế, nhưng cũng không đành lòng mấy vì vậy an ủi cậu ta vài câu, hứa lâu lâu sẽ sang nấu cơm thì cậu ta mới thôi.
----------
Yang Jungwon về nhà, chị bếp đã bước ra nói:
"Cậu Jungwon, cậu chủ nói rằng cậu cứ ở nhà đi, ngài ấy sẽ không về đây. Nếu cậu không muốn gặp ngài ấy, ngài ấy sẽ không xuất hiện trước mặt cậu nữa."
Chị bếp nói mà giọng run run, bởi vì xúc động trước tình cảm của cậu chủ mình.
Yang Jungwon gật đầu cảm ơn chị bếp rồi lên phòng.
Ở trong phòng, chẳng có bất cứ vật dụng nào của Park Jongseong nữa. Gạt tàn không, quần áo không, túi đựng tài liệu cùng không, giày dép cũng không...tựa như hắn chưa từng ở căn nhà này.
Trong thâm tâm Yang Jungwon có một tia áy náy, nhưng cậu quyết không cho hắn một cơ hội nào, bởi hắn đã khiến cho cậu phải khổ sở. Nếu như cậu không cứng rắn, hắn sẽ lại một lần nữa làm như vậy với cậu. Cậu không yêu hắn, cho nên tuyệt đối không muốn. Huống hồ là đàn ông chân chính, ai lại muốn nằm dưới một thằng đàn ông khác cơ chứ.
----------
Mấy ngày sau đó, Yang Jungwon không hề nhìn thấy Park Jongseong. Những cuộc họp ở công ty đều do Simon, trợ lí và thư ký chủ trì.
Một tháng trôi qua, Yang Jungwon cũng không gặp Park Jongseong lần nào, dù chỉ là bóng lưng cũng không thấy. Hắn dường như đã bốc hơi khỏi thế giới của cậu.
Nửa tháng sau đó nữa, ông bà Park đến nhà. Ông bà đến là vì muốn thăm "hai vợ chồng con trai" chứ không có mục đích gì hết. Thế nhưng khi nghe tin Park Jongseong dọn ra khỏi nhà, ông Park giận dữ gọi diện bắt Park Jongseong đến.
Yang Jungwon tái kiến Park Jongseong sau một tháng rưỡi, hắn vô cùng tiều tụy. Quần áo trên người có vẻ như quá rộng với hắn, bị gió thổi bay phần phật.
Hắn bước vào nhà, liếc nhìn Yang Jungwon một cái rồi quay sang chào ông bà Park. Ông Park hỏi:
"Lý do gì mà có nhà lại không ở, con dọn đi đâu?"
"Dạ...căn nhà ở khu tây thành phố."
Park Jongseong có rất nhiều bất động sản, nhưng biệt thự ở khu này là thuận tiện nhất cho việc đi làm. Vì Yang Jungwon mà dọn đến nơi xa như vậy, hắn cũng không ít khó.
"Tại sao lại dọn đến đó?"
Ông Park bắt đầu nổi giận.
"Dạ...vì con và Jungwon cãi nhau, con...không muốn thấy em ấy nữa nên dọn đi."
Park Jongseong nói dối. Hắn biết rằng nếu nói sự thật, ông bà Park sẽ chĩa mũi dùi vào Yang Jungwon ngay.
BỐP!!!
Một tiếng bạt tay giòn vang hạ xuống má trái của Park Jongseong. Bà Park ngỡ ngàng, Yang Jungwon ngỡ ngàng, cả chị bếp và con trai có mặt tại đại sảnh cũng ngỡ ngàng.
"Mày còn muốn khiến cho tạo tức giận đến mức nào mới vừa lòng hả? Ngay từ đầu đã gây ra vô số chuyện với Jungwon, bây giờ cũng vậy, mày làm con mà muốn cãi lời cha suốt như thế sao? Đồ bất hiếu!"
Ông Park đập tay vào thành ghế. Ông dĩ nhiên nhớ rằng Simon từng nói với ông là Park Jongseong yêu Yang Jungwon, nhưng yêu mà cãi nhau đến mức như thế này, có lẽ là lời Simon đã sai?
"Con xin lỗi."
Park Jongseong không nhìn ai, chỉ lặng lẽ nói câu này.
Bà Park liên tục vuốt lưng cho ông Park hạ hỏa, còn Yang Jungwon thì lúng túng không biết làm sao. Rõ ràng mình là người gây họa, lại để Park Jongseong gánh một mình.
"Trở về nhà đi!"
Ông Park hừ lạnh.
"Dạ...con không thể về."
Park Jongseong nhìn sang Yang Jungwon.
"Cái gì?"
Ông Park đứng bật dậy, dường như muốn bạt tai Park Jongseong lần nữa.
Yang Jungwon vội vàng đi sang đỡ Park Jongseong dậy rồi nói:
"Dạ thưa bố, anh ấy nhất thời giận dữ cho nên không muốn gặp...gặp con thôi, nhưng giờ bố đã đến nói như này thì sao anh ấy có thể không về được chứ?"
Rồi quay sang tươi cười nhưng nghiến răng nói với Park Jongseong:
"Anh về nhà đi nhé?"
Park Jongseong gật đầu.
Bà Park thấy con trai cùng "con dâu" tình cảm sâu nặng thì vui vẻ lắm, đỡ ông Park ngồi xuống rồi đưa trà cho ông.
Còn ông Park thì càng cảm thấy sự nghi ngờ của mình là đúng.
Điều Simon nói là sai hoàn toàn. Yang Jungwon rõ ràng có yêu Park Jongseong, còn Park Jongseong thì lại làm lơ Yang Jungwon. Đây cũng là lý do khi nãy ông giận như vậy. Sau khi cục diện được giải quyết, ông bà Park về rồi, Yang Jungwon lạnh mặt ngồi trên ghế sofa. Park Jongseong tiến lại gần, ngồi đối diện cậu, nói:
"Anh xin lỗi."
"Hừ. Anh cho rằng xin lỗi là xong sao? Con người là phải chịu sự trừng phạt bởi những sai làm của mình, không phải mỗi lần anh nói "xin lỗi" thì tôi sẽ đáp "không sao đâu."
"Vậy bây giờ em muốn anh phải làm sao? Nếu không muốn gặp anh nữa thì anh sẽ đi ngay."
Park Jongseong nói với vẻ mặt tràn đầy ảo nào.
Yang Jungwon thấy cơ hội đến liền nói thẳng.
"Ly hôn đi."
Park Jongseong ngỡ ngàng mở to mắt, sau đó vội vã hỏi lại:
"Em nói gì vậy?".
"Tôi nói chúng ta ly hôn đi."
Yang Jungwon gằn từng chữ một.
"Không, anh không đồng ý."
Park Jongseong quả quyết.
"Chứ bây giờ anh tính sống kiểu đồng sàng dị mộng này đến bao giờ. Tôi yêu cô ấy, người tôi muốn kết hôn là cô ấy, còn anh chỉ là bạn bè, tôi không muốn sống kiểu bạn bè rồi cô đơn cả đời không có vợ như vậy được. Anh không ly hôn thì cũng có giữ được tôi một giây một phút nào đâu."
Park Jongseong buông thõng hai tay xuống ghế. Hắn cười lạnh, cười phỉ nhổ chính mình. Phải rồi, Yang Jungwon có yêu hắn đâu, cho dù không ly hôn thì giờ giờ khắc khắc cậu cũng chỉ nghĩ về cô gái kia, trái tim cũng thuộc về cô gái kia. Ở cạnh hắn, cậu chỉ như một cái xác không hồn. Nhưng tình yêu của hắn mãnh liệt đến như vậy, hắn không thể nào không tham lam.
"Cho dù em không yêu anh, anh cũng nhất quyết không ly hôn!"
Park Jongseong siết chặt tay nói.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com