Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

22

Trưa hôm sau

[ Jeff ]

-Barcode trong phòng đấy con, may là mẹ còn có chìa khoá dự phòng đấy

-Vâng ạ, con xin phép_Jeff

Sau khi chào mẹ em, tôi đẩy cửa bước vào tiếng thút thít của em ngày càng lớn dần và đập vào mắt tôi là người con trai mà tôi yêu biết nhường nào ngồi gọn một góc tay không ngừng lau những giọt nước mắt đang chảy ra. Lòng tôi như quặn thắt nhanh chống chạy lại ôm em, hôn lên đôi mắt đẵm lệ

-Đừng khóc đừng khóc, có anh đây rồi. Barcode ngoan~ đừng khóc nữa nhé

Tôi ôm rồi lại hôn để chấn an em, tại sao lại có thể tàn nhẫn với người anh yêu như vậy chứ. Em khóc rất to, bao nhiêu uất ức được tuôn ra theo từng tiếng khóc, tôi không ngừng xoa lưng, lau những giọt nước mắt trên hàng mi nặng trĩu và không biết từ bao giờ mắt tôi cũng đã đỏ lên nước mắt như sắp trào ra. Sao một hồi dỗ dành có vẻ em đã dần bình tĩnh, tiếng khóc cũng nhỏ dần, em quay lên nhìn tôi

-Em thật sự thích anh...chứ không phải...hic

-Anh biết anh biết mà, ngoan nghe anh, nín nhé

Nghe từng câu em nói lòng tôi đau chưa từng thấy, khuôn mặt bây giờ của em khiến tôi nhớ đến cảnh quay mà em đã khóc khi thấy chính bản thân diễn không tốt và tôi cũng như lúc đó vẫn muốn ôm em thật chặt để vỗ về

-Họ nói em...vô dụng, nói em chỉ biết ăn bám anh...hức hức...anh...

-Barcode ngoan đừng khóc, từ từ bình tĩnh nghe anh nói chút nhé

Em gật đầu

-Em nghe anh nói này và phải nghe thật rõ nhé Barcode Tinnasit, anh Jeff Satur này Y Ê U E M! Không có việc xứng hay không xứng, vô dụng hay không vô dụng gì cả. Em chỉ cần nhớ vậy thôi, đừng quan tâm đến những lời gièm pha bên ngoài mà hãy quan tâm đến anh, là người yêu đang ở trước mặt của em này.Việc của em là yêu anh, ở bên cạnh anh còn những việc khác cứ để anh lo, hiểu chưa bé yêu?

-...

-Uhm...

-Sao lại uhm? Nãy giờ anh nói em có nhớ hết chưa?

-Ngab~

-Em mà còn nghĩ như vậy nữa là biết tay anh đấy nhé, anh thương em còn không hết nữa biết không hả?

-Ngab~ Barcode thương anh~

Hai chúng tôi cứ vậy ôm nhau chẳng biết đã bao lâu, em lại cất tiếng, tôi cũng buôn em ra, cả hai chúng tôi đứng lên

-Hôm nay anh không bận việc gì sao?

-Không có việc gì quan trọng bằng em đâu

Tôi cạ cạ vào đầu mũi rồi hôn nhẹ khắp khuôn mặt, hít mùi sữa dễ chịu của em, em bé được yêu chiều nên cũng đứng yên mĩm cười trước hành động của tôi. Sau khi đã đủ thỏa mãn tôi cũng dừng lại

-Anhh em nhột ~

-* Chụt * Đã ăn gì chưa ?

-Em chưa, nhưng vẫn chưa đói ạ

-Lo khóc quên cả trời đất thì sao còn đói gì nữa, đợi tí anh đi mua đồ ăn cho em

Tôi cóc nhẹ lên trán em một cái rồi định bước ra ngoài thì em bỗng kéo tay tôi lại, nhìn tôi bằng đôi mắt long lanh, được rồi tôi khẳng định em chính là người dễ thương nhất trên đời

-Đừng đi anh ơi ~ em vẫn chưa muốn ăn

-Đừng làm nũng, em phải ăn nếu không sẽ hại bao tử lắm biết không hả?

-Không >< anh phải ở đây!

Em tấn công tôi bằng sự dễ thương thì làm sao tôi chịu nỗi và rồi chưa đầy 5s tôi đã bại trận

-Được rồi vậy để anh xuống nhờ mẹ em làm ít đồ ăn cho em nhé

-Ngab~

Người dễ thương không đáng sợ mà đáng sợ là khi họ biết họ rất rất dễ thương và người đó chính là em thật sự là không chịu nổi mà

_____

-Mẹ ơi, có gì để Barcode ăn không vậy ạ

-Còn chứ con, lúc nãy mẹ kêu nó ăn mà nhất quyết không chịu

-Hì hì con cũng năn nỉ lắm Barcode mới chịu

-Ừm mẹ cảm ơn con nhé, con lên phòng đi tí mẹ đem lên cho

-Vâng ạ

Nói rồi tôi đi lên mà công nhận nghĩ lại không biết từ bao giờ mà tôi với mẹ em đã xưng hô như vậy rồi nhỉ, mẹ em tốt tính lại dễ thương hệt như em đúng là gia đình không có gì ngoài sự dễ thương

Quay lại phòng, tôi với em chả làm gì chỉ nằm đó rồi ôm nhau mặc kệ thời gian, đứa nhỏ này lâu lâu lại vùi cả khuôn mặt vào ngực của tôi mà hít hà mùi cơ thể tôi. Nếu không phải một chút nữa mẹ em sẽ lên phòng thì tôi chắc chắn tôi sẽ tấn công đôi môi của em cho đến khi thỏa mãn

*Cốc cốc*

-Mẹ vào đấy nhé

-Ngab~

Tiếng mẹ em mở cửa mới làm hai chúng tôi buôn nhau ra

-Ôm nhau đấy à, hạnh phúc thế

-Mẹee~

Chưa gì mà mẹ đã ghẹo em bé của tôi rồi

-Ơ sao hai bát thế ạ

-Cho con nữa đó Jeff

-Nhưng con chưa đói đâu ạ

-Trưa thế này rồi ăn luôn đi. Thôi hai đứa ăn đi nhé không ăn hết là mẹ dỗi đấy

-Ngab~

-Krab mẹ~

Rồi mẹ em đi ra, tôi và em cứ thế mà nhìn nhau cười

_____________________________________

jeffsatur update story

jeffsatur update story

Dù ý nghĩ này có hơi mất nết nhưng mà coi cái clip này cái muốn ship PerthBarcode 5s:)) P'Perth nhìn ngta kìa:))
( Xem hậu trường P'Perth còn muốn rủ 3 coi phim Bà Đồng tự nhiên thấy dễ thương :)), hậu trường WT cũng nch với nhau nữa><)
Nhưng mà thấy cái thuyền 73 toa bự trc mặt nên thui
Lâu lâu có ý nghĩ hơi điên nên thông cảm nghen😗

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com