Chương 10
Từ hôm Jennie tự tay vào bếp để xin lỗi Jisoo, quan hệ giữa cả hai được cải thiện rõ rệt. Jennie mặc dù vẫn luôn phũ với Jisoo, nhưng trưởng phòng Kim thỉnh thoảng cũng sẽ đùa vài câu với Jisoo, nói chuyện cũng tự nhiên hơn trước rất nhiều. Đôi khi, Jennie cũng sẽ cùng Jisoo đi siêu thị để mua thức ăn. Điển hình như bây giờ, cả hai đang lượn lờ trong siêu thị để tìm nguyên liệu nấu ăn. Jisoo sẽ chọn nguyên liệu và Jennie vẫn như mọi khi, sẽ chắp tay sau mông rồi nhìn ngó xung quanh, thỉnh thoảng sẽ chọn một vài món mình thích rồi bỏ vào giỏ hàng.
Ở cùng Jennie một thời gian, Jisoo phát hiện ra rằng Jennie cực ghét thịt gà và cà phê, cô ấy cũng có hứng thú với nước xả vải nữa, đây là những khía cạnh khác ở “Kim khó ở” mà bây giờ Jisoo mới thấy. Và Jisoo nghĩ rằng chúng vô cùng thú vị, thậm chí là có chút đáng yêu nữa.
Sau khi chọn xong nguyên liệu, Jisoo để ý thấy Jennie vẫn còn bận xem mấy cái bắp cải trên kệ, Soo liền lén lút bỏ một lốc Pringles vào giỏ. Không hiểu sao dạo gần đây, Jennie lại nổi hứng quản cả sở thích ăn uống của Jisoo. Cô chỉ là đặc biệt thích Pringles một chút, thế mà cô ta lại bảo là cô cuồng đến hoá điên rồi không cho cô ăn. Nghĩ xem có tức không cơ chứ? Thêm vào đó, dạo này Jennie hay đi siêu thị cùng Jisoo, nên Soo chả có cơ hội nào để mua Pringles cả. Đã nửa tháng rồi cô chưa được ăn, cô sẽ thèm đến chết mất.
-- Bỏ nó ra trước khi tôi tự tay làm điều đó.
Không hề quay đầu lại mà vẫn biết được Jisoo làm gì sau lưng mình, Jennie quá hiểu đồ ngốc đó, cô ta cuồng Pringles một cách kinh khủng, tất cả các loại Pringles cô ta đều đã thử qua, cô ta còn sưu tập chúng nữa, thậm chí cô ta còn khoe với cô rằng cô ta có hẳn một cái gối ôm Pringles ở nhà.
Nhưng đối với Jennie , những thức ăn vặt như vậy không tốt chút nào, cô gọi chúng là thực phẩm rác rưởi và đã cảnh báo Jisoo rất nhiều lần rằng nếu ăn nó quá nhiều Soo sẽ ngày càng ngâu si.
Tuy nhiên, đây là sở thích từ nhỏ của Jisoo mà, cô sẽ không dễ dàng gì từ bỏ và bây giờ chúng ta đang thấy cảnh Soo lén lút cho một lốc Pringles vào giỏ xe siêu thị.
Bĩu môi lấy lốc Pringles ra khỏi giỏ xe khi bị Jennie phát hiện:
-- Không phải tôi đã nói nó không tốt sao, đó là lí do cô ngày càng trở nên ngu ngốc. _ Jennie vừa chọn bắp cải vừa nói với Jisoo.
--Tôi không có ngốc, ít ra tôi vẫn biết tự chăm sóc bản thân. Hừ!_ Jisoo hậm hực phản bác Jennie .
--Chỉ một lon thôi, tôi sẽ mua cho cô.
-- Trưởng phòng tốt nhất.
Đi kèm với câu nói là một nụ hôn vào má Jennie . Trưởng phòng Kim thì ngượng chín mặt bỏ đi nơi khác tiếp tục mua sắm, ở đây, sau khi nhận ra mình vừa làm gì, má Jisoo cũng dần nóng lên.
--Mày vừa làm gì vậy đồ ngốc này?
__________.__________
Như mọi khi, sau khi cơm nước ở nhà Jennie xong, Jisoo đang chuẩn bị ra về thì phát hiện trời đổ mưa. Nhìn lên đồng hồ, đã 8h rồi, nếu còn không về, umma sẽ giết cô mất. Jennie đi đến ban công kéo rèm, thuận tiện nhìn ra bên ngoài, trời đang mưa rất to, phỏng chừng sẽ không tạnh ngay được, bây giờ trễ rồi, Jisoo lại không có xe, Jennie lên tiếng:
--Ngủ ở đây một đêm đi, trời mưa to lắm.
-- Huh?
=.= Cái bệnh huh hả lại tái phát. Khi người ta nói thì nên tiếp thu ngay chứ đồ ngốc này.
-- Huh cái gì? Cũng đâu phải lần đầu tiên cô ở đây.
Nhìn ngoài cửa sổ, mưa dường như rất lớn, Jisoo quyết định nghe theo lời Jennie tá túc một đêm ở đây.
Vào phòng tìm cho Jisoo một bộ quần áo, lúc đi ra thì nghe Jisoo đang nói điện thoại.
--Con ở nhà bạn ạ, vì trời mưa to quá.
-- ...
--Là con gái, umma đừng lo.
Không hiểu sao khi nghe Jisoo giải thích như vậy Jennie lại cảm giác có chút khác lạ.
[ Cô ta bảo là với con gái, bảo mẹ cô ta đừng lo nhưng lần trước không phải mình với cô ta cũng...]
Nhận ra suy nghĩ quái gở trong đầu mình, Jennie vội vàng lắc đầu xua đi suy nghĩ ấy. Thấy Jennie như vậy, Jisoo lo lắng tiến lại:
-- Cô sao vậy? Đau đầu hả?
Thấy Jisoo ở gần mình như vậy, Jennie vội dúi quần áo vào tay Soo rồi đóng sập cửa lại, bỏ lại Soo vẫn đang ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì xảy ra.
Quần áo Jennie đưa là áo thun cùng quần short, vì Jennie không được “cao” cho lắm nên khi Jisoo mặc vào bỗng chốc lại trở thành croptop. Ngại ngùng che đi phần bụng phẳng lì, Soo ngốc cứ đứng lóng nga lóng ngóng trước cửa phòng.
Ra phòng khách thấy Jennie cũng vừa tắm xong đang ôm laptop làm việc, Jisoo ngại ngùng lên tiếng:
--Trưởng phòng, cô còn cái áo nào khác không?
Nhìn Jisoo cứ hết kéo bên này lại kéo bên kia, Jennie nhịn cười lên tiếng:
--Đó là cái dài nhất của tôi rồi.
-- Oh._ Biểu môi rồi tiến đến ngồi vào sofa. Bình thường ở nhà Jisoo toàn mặc pyjama hoạt hình, không thì váy ngủ hình Hello kitty , có đời nào lại mặc áo ngắn cụt thế này chứ. Không thoải mái chút nào.
Nhanh chóng dời sự chú ý của mình sang mái tóc ướt đẫm của Jennie , gì đây, tắm xong không sấy tóc hả?
-- Sao trưởng phòng không sấy tóc, cảm đấy?
-- Tôi đang bận._ Vẫn chăm chú vào cái laptop.
Quá hiểu tính tình Jennie , cô ta lúc nào cũng vậy, sau này ai mà lấy cô ta thì phải vất vả nhiều đây.
--Máy sấy đâu?
--..._ Jennie một khi tập trung thì chẳng thèm đếm xỉa đến ai cả.
Thở dài ngao ngán, Jisoo không còn cách nào khác tự vào phòng tìm máy sấy, đi đến bên cạnh Jennie , cắm điện.
[ Không biết đây là nhà ai nữa?]
--Xích lại đây.
Lúc này Jennie mới ngẩng đầu lên, ném ánh mắt khó hiểu về phía Jisoo:
-- Làm gì?
-- Sấy tóc, nếu không sẽ bị cảm. Nhanh lên!
-- Không cần.
Hết cách với Jennie , Jisoo không nói không rằng tiến lại ôm ( là ôm đó >.<) cả người Jennie cùng laptop sang ghế bên cạnh.
Jennie thì cả người cứng đờ khi Jisoo ôm lấy cô ấy, tên này đang làm gì vậy, thấy cô không nói rồi làm tới sao? Vừa định quay sang lườm Jisoo thì một bàn tay đã ôm đầu cô lại.
--Ngồi yên!
Sau đó là tiếng máy sấy cùng những ngón tay đang luồn vào tóc cô. Tim Jennie bỗng nhiên đập nhanh chóng mặt, có cảm giác như sắp không thở nổi nữa rồi. Bây giờ cô không thể tập trung cho công việc được nữa, sao lại thế này?
Về phần tên ngốc nào đó vẫn đang thành thực sấy tóc cho trưởng phòng Kim. Vừa sấy Soo vừa hỏi:
-- Trưởng phòng?
-- Sao?
-- Có thật cô không có bạn không?
-- Có, nhưng đều ở nước ngoài.
-- Òh. Cô có thấy cô đơn không?
-- Không.
[ Có ai từng nói là cô rất khó nói chuyện không hả trưởng phòng?]
Một quãng im lặng giữa hai người.
-- Cô luôn quan tâm tất cả mọi người như vậy sao?_ Jennie lên tiếng, phá vỡ không gian im lặng giữa hai người.
-- Cũng không hẳn, đương nhiên những người quan trọng với tôi thì tôi mới quan tâm nhiều chứ.
<< Em là người quan trọng nhất của anh. Và cũng là người anh quan tâm nhiều nhất! Anh yêu em!>>
Những hình ảnh của 5 năm trước lại lần nữa ùa về. Dạo gần đây, Jennie thường hay nhớ về người kia. Chính xác là từ khi quen biết Jisoo, tần suất cô nhớ về người đó ngày càng nhiều. Mỗi một hành động quan tâm của Kim Jisoo, sẽ khiến Jennie nhớ về những kỉ niệm cùng người nọ. Nhưng mà, những kỉ niệm đó hình như đang dần nhạt nhoà đi thì phải, Jennie không còn cảm thấy đau lòng nhiều như trước đây nữa, mà bây giờ, đọng lại nhiều nhất chỉ là cảm giác tội lỗi. Jennie không thích cảm giác này, nó khiến cô cảm thấy cô đang phản bội người kia, mà cô thì...không có cái quyền đó.
-- Xong rồi!
-- ...
Thấy Jennie vẫn ngồi im lặng, Jisoo tò mò đi đến trước mặt cô ấy, vỗ nhẹ vai Jennie :
--Trưởng phòng?
Jennie giật mình nhìn vào mắt Jisoo, tình trạng hai người lúc này là mặt đối mặt, hai mắt nhìn chằm chằm đối phương, một giây...hai giây...mười giây.
--Tôi...tôi đi ngủ trước. Trưởng phòng ngủ ngon._ Jisoo nói rồi chạy trối chết về phòng. Đóng sập cửa lại, đưa tay lên vị trí nơi trái tim đang đập mãnh liệt:
--Sao thế này Jisoo?
__________.___________
Hôm nay, phòng kinh doanh có một hoạt động tuyên truyền bên ngoài. Vốn dĩ đây là công việc của bộ phận truyền thông nhưng vì kế hoạch do bộ phận kinh doanh trực tiếp đề xuất, nên cả phòng phải ra mặt giới thiệu. Nơi diễn ra hoạt động là một trung tâm thương mại trực thuộc công ty, mọi người đều phải tuyên truyền, kể cả trưởng phòng.
Hoạt động dự kiến diễn ra ít nhất trong 5 tiếng đồng hồ và việc đứng liên tục trên giày cao gót khiến Jennie không thoải mái chút nào. Không phải Jennie không biết là nên mang giày đế bệt thì sẽ tiện hơn, nhưng vì cô “không được cao” cho lắm, lại thân là trưởng phòng, mang đế bệt sẽ khiến khí thế cũng như hình tượng băng sơn của cô suy giảm. Cho nên vẫn là thôi đi, dù gì lâu lâu mới phải đứng lâu như thế này một hôm, gắng chịu một chút thì sẽ không sao.
5 tiếng trôi qua giống như đang tra tấn Jennie vậy, cô biết chân mình đang sưng vù lên, và có lẽ còn phồng nữa.
Cố chịu đến lúc hoạt động kết thúc, khi mọi người đã ra về hết, Jennie vội tìm một bệ đỡ gần đó để ngồi xuống, đôi chân đau nhức khiến cô không thể chịu thêm nữa.
Cẩn thận bỏ giày ra, không ngoài dự đoán, đôi chân trắng nõn đã sưng đỏ lên, phía sau cổ chân cũng phồng rộp lên trông rất đáng sợ. Cứ nghĩ đến cảnh bây giờ phải đứng trên giày cao gót để ra về cũng khiến Jennie đau đến nhíu mày.
Đột nhiên, tiếng giày vang lên thu hút sự chú ý của Jennie . Ngước mắt lên, ánh vào mắt cô chính là cái người mà lúc nào cô chật vật nhất thì người đó luôn luôn xuất hiện khiến cô xấu mặt không thôi, phải rồi, là Kim Jisoo đấy.
Không phải đột nhiên hay tình cờ mà Jisoo xuất hiện đâu, từ lúc hoạt động đang diễn ra, Jisoo đã luôn để mắt đến Jennie rồi. Nghĩ thế nào mà lại đi đôi giày 10 cm đó trong khi tham gia hoạt động này vậy? Trước đó, vì biết tham gia hoạt động mà đứng nhiều hơn ngồi thế này nên Jisoo đã chuẩn bị cho mình một đôi giày đế bệt rồi, ai mà biết được trưởng phòng Kim lại “không chuyên nghiệp” thế này chứ. Thấy Jennie nhíu mày không yên là Jisoo đủ biết cô nàng đang gặp vấn đề gì rồi. Vì thế ngay sau khi kết thúc hoạt động, Jisoo đã vội chạy đi mua băng cá nhân và thuốc cho Jennie .
Thấy Jisoo, Jennie vội vàng bỏ đôi chân sưng phồng của mình xuống, cô không muốn mất mặt trước cấp dưới thế này đâu.
Chẳng hề để ý đến hành động của Jennie , Jisoo tiến đến ngồi xuống bên chân Jennie , nhẹ nhàng nắm lấy chân trưởng phòng Kim.
-- Nè._ Jennie ngượng ngùng rụt chân lại trước hành động của Jisoo
Nhưng Soo lại nắm chặt lấy chân trưởng phòng Kim không tha, bất lực trước sức mạnh của Jisoo, Jennie đành buông tha kháng cự.
Nhìn thấy đôi chân sưng tấy của Jennie , Jisoo chỉ biết thở dài ngao ngán, cô đã quá quen với việc Jennie tự hành hạ bản thân mình rồi, có nói bao nhiêu lần thì cô ta vẫn cứ làm theo ý mình thôi, sau này, ai lấy phải cô ta, chắc sẽ mệt mỏi vì suốt ngày phải chạy theo lo lắng cho cô ta mất.
Lấy trong túi miếng băng cá nhân cùng tuýt thuốc giảm đau, Jisoo nhẹ nhàng dán băng cá nhân vào sau cổ chân Jennie , sau đó lại dùng thuốc xoa nhẹ những nơi phồng rộp lên cho cô ấy. Cảm giác mát lạnh khiến Jennie vô cùng dễ chịu, Jisoo làm mọi thứ đều vô cùng dịu dàng, đến nỗi Jennie sắp chìm vào vẻ mặt ôn nhu chăm chú khi thoa thuốc cho cô kia.
--Ngồi yên nhé, tôi quay lại ngay._ Thoa thuốc xong, Jisoo lại cẩn thận đặt chân Jennie lên bệ đỡ bên cạnh rồi lại đi đâu đó. Điều lạ là Jennie lại ngoan ngoãn ngồi đợi Jisoo trở về.
Jisoo nhanh chóng trở lại cùng chiếc xe đẩy hàng trong siêu thị. Jennie đưa ánh nhìn thắc mắc về phía Jisoo, hi vọng Soo có thể cho cô câu trả lời thoả đáng.
-- Trưởng phòng lên đi, tôi sẽ đẩy cô xuống bãi đỗ xe._ Jisoo vừa nói vừa tự hào về sự thông minh của mình. Chân Jennie thế này, việc tiếp tục đi trên giày cao gót là không thể, thậm chí là việc đi giày đế bệt cũng có thể khiến vết thương cô ấy nghiêm trọng hơn ( đó là lý do Jisoo không đưa giày của mình cho cô ấy ), cô ấy lại đang mặc váy, Jisoo không thể cõng cô ấy đi được, Soo cũng không khí lực đâu mà bế cô ấy xuống tầng hầm bãi đỗ xe, chỉ có chiếc xe đẩy hàng này là tiện nhất, vừa không mất khí lực lại vừa dễ chịu cho Jennie .
-- Không!
Thế nhưng Jennie ngay lập tức từ chối dứt khoát thế kia. Gì chứ? Đường đường là trưởng phòng như cô lại leo lên chiếc xe đẩy “trẻ trâu” thế kia, rồi để tên mắt hí đẩy cô khắp trung tâm thương mại này? Không bao giờ!
-- Nếu không trưởng phòng định xuống bãi đỗ xe kiểu gì?
-- Tôi tự đi._ Jennie nói rồi toan xỏ chân vào đôi giày cao gót khủng khiếp kia.
-- Được rồi, đừng bướng nữa, bây giờ mọi người về hết rồi, sẽ không ai thấy đâu.
Không hiểu sao Jennie lại có cảm giác Jisoo đang xem cô như một đứa con nít và không ngừng dỗ dành cô, điều đó khiến mặt Jennie nhanh chóng nhiễm một tầng hồng phấn.
Thấy Jennie vẫn không để ý đến mình mà tiếp tục mang giày vào chân, Jisoo vội chụp lấy đôi giày quăng vào giỏ xe. Sau đó lại nhanh nhẹn vòng qua bên cạnh, dùng hết sức lực nâng Jennie lên bỏ nốt vào giỏ.
Jennie chưa kịp hốt hoảng đã thấy mình yên vị trong giỏ xe, trưởng phòng Kim lại toan nhảy khỏi xe.
--Trưởng phòng, đừng rộn nữa, chỉ một chút là đến nơi.
Jisoo nói rồi không để Jennie có cơ hội phản bác, dùng sức đẩy xe đi thật nhanh, nhưng thay vì vào thang máy hướng xuống bãi đỗ xe, Soo lại chạy vòng quanh trung tâm thương mại, băng qua các kệ hàng trong trung tâm. Vừa chạy lại còn vừa cười rất thoải mái.
-- Yahh!_ Jennie hốt hoảng bám chặt lấy thanh vịn trên xe đẩy.
-- Đừng sợ! Trưởng phòng, cô xem tốc độ này có bằng chiếc Range Rover của cô không?
Jisoo vừa nói, vừa đặt tay mình lên đôi tay đang nắm chặt thanh vịn của Jennie để trấn an, trên chân vẫn không ngừng gia tăng tốc độ.
Jennie có thể cảm nhận mọi thứ lướt qua cô rất nhanh, chỉ có gương mặt Jisoo là gần trong gang tấc, tên đó đang vừa chạy vừa cười híp cả mắt, thật giống một đứa con nít.
Đây là lần đầu tiên Jennie được ngồi vào xe đẩy hàng thế này. Thật ra, lúc còn bé, đi siêu thị cùng bố mẹ, thấy những đứa trẻ được bố bồng lên cho vào xe đẩy hàng rồi đẩy đi khắp siêu thị, Jennie cũng từng mơ ước như vậy, nhưng bố mẹ cô lại nói làm như vậy chẳng ra dáng một cô bé gia giáo chút nào, dần dần, những suy nghĩ ấy bắt đầu ăn sâu vào tiềm thức Jennie , làm việc gì cũng nghĩ xem nó có khiến người khác đánh giá mình hay không, nó có khiến mình không còn tao nhã hay không? Nó dần biến Jennie thành một cô gái kiểu mẫu, hiểu lễ nghĩa nhưng lại vô cùng cô đơn và lãnh đạm.
Từ khi gặp Jisoo, mọi thứ dường như đều là lần đầu tiên với Jennie . “Lần đầu tiên” của cô, lần đầu tiên nấu ăn, lần đầu ngất xỉu trước một người xa lạ, lần đầu được bồng vào xe đẩy hàng... Tất cả đều rất xa lạ với Jennie , nhưng cô lại không cảm thấy bài xích nó, ngược lại, còn có chút cảm giác thoả mãn. Sâu trong tiềm thức của Jennie , cô biết rằng luôn có một Kim Jennie khao khát được nổi loạn, khao khát được phóng túng một lần mà không cố kị mọi người xung quanh. Từ khi gặp Jisoo, những khao khát đó dường như đang lần lượt, lần lượt được giải phóng.
Vậy cũng tốt, cho cô chân chính phóng túng một lần đi, chân chính trở thành Kim Jennie không hề lo nghĩ, chứ không phải một Jennie Kim khuôn phép đầy cố kị. Cho cô như vậy một lần đi!
--Nhanh một chút!
Thoáng ngạc nhiên khi nghe lời đề nghị của Jennie , Jisoo không nghĩ rằng vị trưởng phòng uy nghiêm lãnh khốc bình thường lại hùa theo trò trẻ con của cô, nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt hào hứng của Jennie , Jisoo biết mình không hề nghe lầm.
-- Vậy trưởng phòng nắm chặt tay nhé, đi thôi!
Gia tăng tốc độ trên chân mình, Jisoo đẩy Jennie khắp trung tâm, hết vòng bên này lại rẽ bên kia. Cũng may bây giờ trung tâm đã đóng cửa, nếu để ai đó nhìn thấy, không khéo hai người sẽ vào “trại” sớm mất.
Sau khi chạy mấy vòng quanh trung tâm, Jisoo mệt bở hơi tai vừa dựa vào xe đẩy vừa thở hồng hộc, trong khi trưởng phòng Kim lại thoải mái ngồi trong giỏ xe. Cũng đúng thôi, Jisoo đẩy thì người mệt chính là Soo thôi.
-- Trưởng phòng vui chứ?_ Jisoo vừa thở vừa hỏi.
-- Còn được.
[ Khẩu thị tâm phi]
Jisoo lặng lẽ mắng Jennie , rõ ràng vừa rồi cô ta hào hứng như vậy, thế mà hỏi đến thì chỉ hô “còn được”. Thừa nhận một chút thì chết sao? Hừ.
Đẩy Jennie xuống bãi đỗ xe, Jisoo lại cẩn thận đỡ Jennie vào xe, sau đó bỏ giày của cô ấy vào sau xe, rồi lại vòng qua bên ghế lái, ngồi vào trong:
--Tôi đưa trưởng phòng về.
Jennie cũng không hề phản đối lời đề nghị của Jisoo, cô đã quá quen với việc chăm sóc của tên kia rồi. Nói mới để ý, Jennie nhận ra rằng dường như mình càng ngày càng lệ thuộc vào sự chăm sóc của Jisoo, cứ hễ khi nào cô cần thì cô ta lại xuất hiện, nếu cứ như vậy, Jennie sẽ ỷ lại Jisoo mất. Vậy nếu như, một ngày nào đó Jisoo không xuất hiện thì sao? Nghĩ như vậy khiến Jennie giật mình, Jisoo sẽ không xuất hiện sao, sẽ không còn quanh quẩn cạnh bên quan tâm cô nữa? Cô sẽ lại là trưởng phòng Kim lạnh lùng, không biết chăm sóc bản thân? Cuộc sống sẽ lại nhàm chán như trước?
Lắc đầu xua đi những suy nghĩ khiến mình rối rắm. Jennie thầm tự cười bản thân. Có vẻ như cô đã để Jisoo ảnh hưởng đến cuộc sống của mình “hơi bị nhiều”(?) rồi. Cô cần phải cân bằng lại thôi.
Sau khi đỡ Jennie đến nhà, Jisoo vẫn chưa rời đi, nhân lúc trưởng phòng Kim đi tắm, Jisoo đun một chút nước ấm, sau đó lại bỏ chút muối và một vài lát gừng vào, mục đích là để Jennie ngâm chân. Jisoo phải làm những việc này vì cô không tin tưởng Jennie sẽ quan tâm bản thân.
Jennie khá ngạc nhiên khi thấy Jisoo vẫn còn ở nhà mình, cô tưởng rằng cô ấy đã về từ lúc nãy rồi, nên mới tự nhiên đi tắm như thế.
-- Sao chưa về?_ Jennie nhanh chóng nêu lên thắc mắc của mình.
-- Trưởng phòng lại đây.
Jisoo tiến đến đỡ Jennie lại ghế sofa, sau đó, Soo lại chạy vào bếp, bê một chậu nước ấm đến trước mặt Jennie .
--Trưởng phòng ngâm chân đi.
Jennie không làm theo lời Jisoo mà chỉ ngồi nhìn Soo chăm chú, đến nỗi Jisoo phải ngượng ngùng quay mặt đi.
Thấy Jennie cứ đờ ra, Jisoo không còn cách nào khác, đành phải vươn tay nâng đôi chân sưng tấy đầy vết phồng rộp của Jennie lên cho vào chậu.
Nước muối tiếp xúc với vết thương khiến Jennie giật mình, chân hơi rụt lại.
-- Rát sao? Trưởng phòng cố chịu một chút, lát nữa sẽ rất thoải mái._ Jisoo vừa nói vừa ân cần xoa bóp chân cho Jennie .
-- Tôi tự làm được._ Jennie ngượng ngùng rút chân lại, cô không quen để người khác chạm vào chân thế này, đặc biệt là khi người khác đó lại là Kim Jisoo nữa, cảm giác bối rối xen lẫn sự hồi hộp, cô ta luôn khiến Jennie không thể hiểu nổi bản thân mình.
-- Ngồi yên!_ Mặc lời cự tuyệt của trưởng phòng Kim, Jisoo vẫn không ngừng xoa bóp cho Jennie , không phải Jisoo không sợ Jennie , chỉ là lúc này, cảm giác lo lắng khi Jennie bị thương còn lớn hơn cả nỗi sợ kia, nhìn thấy đôi chân sưng phồng của Jennie , cảm giác đầu tiên nảy lên trong lòng Jisoo chính là đau lòng. Trưởng phòng lúc nào cũng vậy, công việc và chỉ công việc mà thôi. Hy vọng người chồng tương lai của cô ấy sẽ chăm sóc cô ấy thật tốt, đặc biệt là sẽ trị được chứng cuồng công việc của cô ấy.
Không hiểu sao khi nghĩ về “chồng” tương lai của Jennie , Jisoo lại có chút thất lạc, thậm chí là...không muốn nghĩ?
Ngâm chân xong, trước khi ra về, Jisoo vẫn không ngừng nhắc nhở Jennie phải mang giày bệt, thường xuyên ngâm chân trong nước ấm... rồi mới chịu rời khỏi.
Nhìn Jisoo, Jennie có chút không nói nên lời, rốt cuộc thì tại sao tên đó lại tốt với cô như vậy? Là do áy náy vì đêm hôm đó? Hay còn vì lí do nào khác? Jennie không biết. Cô chỉ biết, trước những cử chỉ ân cần của Jisoo, trái tim cô cảm thấy không ổn chút nào.
Nếu đem câu hỏi đó đi hỏi Jisoo, câu trả lời của Soo sẽ là...”không biết”. Jisoo thật sự không biết nữa, chỉ là khi nhìn thấy Jennie không biết tự chăm sóc bản thân, Jisoo sẽ lại nhịn không được mà bận tâm đến cô ấy. Có thể bây giờ cả hai vẫn chưa nhận ra, nhưng biết đâu một thời gian nữa, cả Jennie và Jisoo sẽ có câu trả lời cho chính mình thì sao?
------------------
Ngọt ghê =)) chắc tại sắp ngược á :))
Bonus Pringles

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com