Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 17

Sáng nay, Jennie  đến công ty từ rất sớm, nhưng khi vào văn phòng, Jennie  lại phát hiện có người còn sớm hơn cả cô, chính là Jisoo. Soo nằm úp mặt xuống bàn nên không phát hiện ra Jennie , mãi cho đến khi tiếng giày cao gót của trưởng phòng Kim đã sát bên cạnh, Jisoo mới giật mình ngồi dậy.

Lúc này, Jennie  mới nhìn rõ gương mặt của Jisoo, vô cùng mệt mỏi và tiều tuỵ, mặc dù đã được lớp trang điểm che chắn cẩn thận, nhưng vẫn không giấu được hai cái quầng thâm dưới mắt.


Jennie  chỉ nhìn lướt Jisoo một cái rồi vào phòng. Hôm qua, sau khi về nhà, Chaeyoung đã kể cho cô nghe tất cả. Những gì Jisoo đã làm cho cô suốt nửa tháng qua, cũng như việc tìm ra món quà mà Jihoon đã tặng.

Jennie  vẫn nhớ như in câu nói mà Chaeyoung đã nói với cô hôm qua, khi con bé nhìn thấy cô hoàn toàn suy sụp sau khi nhìn thấy món quà.

-- Unnie, em biết nói thế này không phải với anh Jihoon. Nhưng anh ấy đã không còn nữa, chị có nghĩ đến người hiện tại luôn lo lắng cho chị không. Chị ấy cũng biết buồn, cũng biết mệt, chị để tâm đến chị ấy một chút được không? Chị ấy yêu chị nhiều như vậy. Lẽ nào chị một chút cũng không động lòng sao? Em biết là chị biết hết những gì chị ấy làm cho chị, thức ăn những ngày qua, trà gừng, thuốc, khăn chườm... Chị biết tất cả, nhưng chị chẳng mảy may quan tâm. Em xin lỗi nếu như có làm chị giận, nhưng em cảm thấy...chị như vậy... là rất ích kỉ.


Jennie  đương nhiên biết Chaeyoung đang đề cập đến ai. Tuy cô không biết cả hai bắt đầu thân nhau từ lúc nào, nhưng cô phải thừa nhận, lời của con bé đang khiến Jennie  dao động rất nhiều. Hay là nói, ngay từ ban đầu, cô đã luôn dao động trước Jisoo rồi, chỉ là cô giấu đi mà thôi...

_____________._____________
Sau một đêm mệt mỏi vì chuyện của Jennie , sáng hôm sau, Jisoo đã trở thành một Soo trúc chính hiệu với hai cái quầng mắt đen thui to đùng. Đến Lisa khi nhìn thấy Jisoo còn suýt chút không nhận ra bạn thân của mình.


-- Nè, hôm nay sau giờ làm, cả phòng sẽ đi karaoke đấy, có cả trưởng phòng nữa. Cậu muốn đi chứ?


Lisa thì thầm vào tai Jisoo những thông tin mình vừa nghe được từ mọi người. Lisa biết, dạo gần đây, Jisoo rất nhạy cảm với Jennie , cho nên cô muốn hỏi xem Soo có thật sự muốn đối mặt với Jennie  hay không.


--Mình sẽ đi. Trốn tránh không phải một cách hay đâu._ Jisoo quay sang nói với Lisa, cố tỏ ra bình thường nhất có thể.

.
.
.

Đúng như lời Lisa, đúng 6h30, cả phòng kinh doanh có mặt trước cửa công ty để xuất phát đến quán karaoke. Riêng Jennie  vì có chút việc nên sẽ đến sau.

Đến khi trưởng phòng Kim có mặt, cô mới phát hiện ra cả phòng karaoke rộng lớn chỉ còn thừa duy nhất một chỗ cạnh Jisoo. Không còn cách nào khác, Jennie  tỏ ra thật tự nhiên, bước đến, ngồi bên cạnh Jisoo.

Kim Jisoo từ lúc Jennie  ngồi vào bên cạnh thì đã không còn là chính mình nữa rồi. Đã lâu lắm rồi cô và trưởng phòng mới ngồi gần nhau thế này, cảm giác hồi hộp và bối rối đang chiếm lấy tâm trí Jisoo, đưa tay lấy chai bia đặt trên bàn rồi nốc cạn, Jisoo cần chút cồn để bình tĩnh lại.

Nhíu mày khi thấy Jisoo một hơi uống cạn chai bia, Jennie  muốn ngăn tên đó lại, nhưng trưởng phòng Kim chợt nhận ra, mình chẳng có quyền gì để ngăn cản Jisoo làm bất cứ chuyện gì cả.

Cứ như thế, Jisoo cứ không ngừng nốc bia làm Jennie  bên cạnh lo lắng không thôi. Uống bia đã đời rồi, Soo bắt đầu quay sang hò hét đòi lên hát. Thấy Jisoo bắt đầu làm loạn, mọi người không còn cách nào khác đành phải để Soo lên sàn. Xiêu xiêu vẹo vẹo đứng dậy, Jisoo khập khiễng từng bước tiến lên phía trước sân khấu. Jennie  thấy Jisoo loạng choạng sắp ngã, vội đưa tay muốn đỡ, nhưng Lisa bên cạnh đã nhanh tay hơn, dìu Jisoo đang say đi lên sân khấu, Jennie  đành lặng lẽ thu cánh tay đang giơ giữa không trung lại.


Đứng loạng choạng giữa sân khấu, mọi người thấy dáng vẻ ngốc nghếch của Jisoo đều phá ra cười. Soo cố gắng ổn định thân thể, xoay người lại bấm chọn bài hát mà mình thích nhất. Nhạc từ từ vang lên, Jisoo nhìn lướt qua phía Jennie , bắt đầu cất giọng...


그대 먼곳만 보네요
Em luôn nhìn về một nơi xa xăm nào đó.

내가 바로 여기 있는데
Trong khi tôi luôn ở đây, em biết không?

조금만 고개를 돌려도
Nếu tôi có thể quay đầu lại...

날 볼 수 있을텐데
Dù chỉ một chút thôi, Em đã có thể nhìn thấy tôi rồi...

처음엔 그대로 좋았죠
Thuở ban đầu, mọi thứ thật tốt đẹp làm sao...

그저 볼수만 있다면
Giá như Em có thể nhìn thấy tôi..

하지만 끝없는 기다림에
Nhưng bây giờ, dường như tôi bắt đầu cảm thấy mệt mỏi rồi...

이젠 난 지쳐가나봐
Bởi vì sự chờ đợi trong vô vọng này...

*한걸음 뒤엔 항상 내가 있었는데 그대
Tôi luôn luôn cách Em chỉ một bước chân mà thôi...

영원히 내 모습 볼 수 없나요 오~호
Nhưng Em sẽ mãi mãi không nhìn về phía tôi phải không?

나를 바라보면 내게 손짓하면
Lúc em nhìn tôi, lúc chúng ta nắm tay cùng trò chuyện...

언제나 사랑할텐데*
Tôi sẽ luôn luôn yêu Em...

닌 매일 꿈을 꾸죠
Mỗi ngày, tôi đều có một giấc mơ

함께 얘기 나누는 꿈
Giấc mơ về Em...

하지만 그 후에 아픔을
Và tôi được chuyện trò cùng em...

그대 알 수 없죠
Nhưng Em không thể nào biết được nỗi đau ẩn giấu sau giấc mơ đó là gì đâu...

*
사람들은 내게 말했었죠
Mọi người luôn hỏi tôi...

왜 그토록 한 곳만 보는지
Tại sao chỉ luôn nhìn về một hướng như vậy...

난 알 수 없었죠 내 마음을
Tôi cũng không thể hiểu nỗi chính bản thân mình nữa...

작은 인형처럼 네 맘을 향해 있는 나
Tôi giống như một con búp bê nhỏ, chỉ luôn hướng về phía Em...

*
영원히 널 지킬텐데
Tôi sẽ luôn bên cạnh em, mãi mãi...

Dream of the doll_Loveholic

Jennie  không dám nhìn thẳng vào mắt Jisoo, cô sợ đôi mắt ngấn nước ấy, sợ mình sẽ nhìn thấy nỗi đau trong mắt cô ấy, sợ nhìn thấy sự oán trách từ đôi mắt kia. Và Jennie  cũng sợ hình ảnh yếu đuối của mình phản chiếu trong mắt Jisoo nữa. Cô làm sao mà không biết Jisoo buồn như thế nào, đau như thế nào, vậy mà cô ấy cứ luôn hướng về phía cô, mặc cho cô có lạnh nhạt, phũ phàng với cô ấy bao nhiêu.


Jennie  cũng biết, một ngày nào đó, Jisoo sẽ mệt mỏi, lúc ấy, Jisoo có thể từ bỏ được cô, nhưng thú thật, Jennie  sợ điều đó sẽ xảy ra. Jennie  biết, cô như vậy là rất ích kỉ, nhưng trong thâm tâm mình, Jennie  vẫn mong Jisoo sẽ luôn yêu cô như thế này. Bởi vì, cô đã bắt đầu yêu tên đó rồi, nếu một ngày nào đó, Jisoo không còn yêu cô nữa, thì cô biết phải làm sao đây....

______________.____________


Jisoo sau một hồi quẩy nhiệt tình với mọi người đã tỉnh rượu đôi chút. Mặc dù vẫn còn choáng váng đầu, song Soo vẫn cố tỏ ra thật tỉnh táo. Bởi vì, Jisoo sợ để Jennie  thấy mình chật vật như vậy. Biết là Jennie  chẳng quan tâm để ý đến mình đâu, nhưng Jisoo vẫn không muốn trưởng phòng Kim nhìn thấy hình ảnh yếu đuối của mình.
Vì phòng karaoke chỉ cách nhà Jisoo một con phố nhỏ, nên Jisoo quyết định tản bộ về nhà, vừa để tỉnh rượu, vừa để tâm trạng thoải mái hơn. Và Lisa, bằng kinh nghiệm hơn 6 năm làm bạn với Jisoo, đã nhìn ra rằng, Jisoo đang cố gồng mình chịu đựng như thế nào. Lisa không muốn để Jisoo một mình như vậy, lúc này, có một người bạn bên cạnh vẫn hơn là cô đơn một mình gặm nhấm nỗi đau.


_______________.________________


Ở Seoul lúc nào cũng nhộn nhịp, nhưng có vẻ, cái xô bồ của Seoul lúc này không phù hợp với tâm trạng Jisoo chút nào.


Lisa muốn cứ im lặng đi bên cạnh Jisoo như vậy mà không nói lời nào. Người ta thường nói, lúc buồn, con người ta thích im lặng một mình suy nghĩ và không thích bị làm phiền, nhưng với Jisoo, Lisa biết, đôi khi im lặng không phải cách giải quyết tốt nhất.

-- Cậu ổn không?

-- ...

Không có câu trả lời từ Jisoo. Lisa không buồn vì điều đó, Jisoo là bạn thân của cô, và cô tin rằng cô hiểu bạn thân của mình hơn ai hết.

--Hồi đại học, chúng ta luôn tâm sự mọi thứ với nhau. Cũng đã lâu lắm rồi, mình nhớ cảm giác đó.

Lisa chầm chậm bước đi, hồi tưởng lại quãng thời gian khi cô và Jisoo còn học đại học, cả hai lúc nào cũng như hình với bóng.

Đột nhiên, Lisa cảm nhận được tay áo mình bị ai đó níu lấy. Mỉm cười hài lòng, cô đã nói cô hiểu Jisoo mà.

Jisoo không biết từ lúc nào đã dừng lại, đứng phía sau Lisa, tay níu chặt lấy ống tay áo Lisaderp. Jisoo cứ đứng yên như vậy mà không nói tiếng nào, Lisa cũng không gấp, im lặng chờ đợi Jisoo lên tiếng.

Một bước...hai bước...Jisoo bắt đầu di chuyển, khi đã đến sát bên cạnh Lisa, Jisoo không nói gì, chỉ lặng lẽ gục đầu lên vai Lisa, tay vẫn níu chặt tay áo Lisa. Vì Jisoo cao hơn Lisa, nên cảnh tượng trước mắt trông có vẻ buồn cười, nhưng bây giờ, Lisa không muốn cười chút nào đâu.

--Mình không ổn. Mình không ổn chút nào, Lisa à.

Giọng Jisoo run run, mọi thứ có lẽ đã quá sức chịu đựng với cô.

--Mình không thể nào quên cô ấy nổi. Mình biết đây là mình tự làm tự chịu...cô ấy đã nói với mình rằng đừng làm phiền cô ấy nữa...nhưng mà...nhưng mà mình không cách nào nhịn được việc quan tâm cô ấy...
Tay áo Lisa bị níu chặt đến nhăn nhúm, vai áo bắt đầu thấm ướt và giọng Jisoo thì ngày càng lạc đi.

--Mình giúp cô ấy tìm món quà...không phải mình rộng lượng đâu...mình thực chất là một đứa vô cùng ích kỷ... mình...mình chỉ muốn...khi cô ấy không còn vướng mắt nữa, cô ấy sẽ mau chóng quên đi người kia...nhưng...nhưng hình như phản tác dụng rồi. Tim mình đau nhói khi thấy cô ấy khóc vì người kia...mình ghen tị phát điên khi thấy cô ấy ôm món quà vào lòng... Mình biết mình như vậy là rất vô lý, mình đâu có quyền gì để ghen, nhưng mình không ngăn nổi cảm xúc của mình. Mắt mình cứ luôn dõi theo cô ấy, cô ấy đang nhớ người kia, hay là lại đang cảm thấy có lỗi nữa rồi. Mình lúc nào cũng có những suy nghĩ như vậy... Mình nên làm thế nào bây giờ ? Lisa à...Làm ơn giúp mình quên cô ấy đi..


Cả người Jisoo run lên bần bật vì khóc, từng tiếng nấc nghẹn ngào cứ như thế bật lên. Lisa đau lòng đưa tay ôm Jisoo vào lòng, không ngừng või lưng cho cô ấy. Chính Lisa cũng không cầm nổi nước mắt khi thấy bạn mình như vậy. Mấy ngày nay, nhìn thấy Jisoo cứ nói nói cười cười với mọi người, ai biết được cái đứa ngâu si ngốc nghếch này lại chứa nhiều tâm sự như vậy trong lòng chứ. Cậu ấy mệt mỏi, cậu ấy để trong lòng, cậu ấy đau lòng, cậu ấy cũng để trong lòng. Nếu như hôm nay Lisa không tìm cách để cậu ấy tâm sự với mình, liệu Kim Jisoo còn phải chịu đựng bao lâu nữa?

Lúc còn học đại học, khi Lisa thất tình, Lisaderp sẽ khóc lóc ăn vạ để Soo dỗ dành. Khi đó, Jisoo thường sẽ mỉm cười an ủi rồi dắt LaLisa đi ăn. Còn bây giờ, khi Jisoo thất tình, Lisa lại chẳng cách nào cười nổi, chỉ biết bên cạnh khóc cùng Jisoo. Đồ ngốc này, chịu đựng nhiều như vậy, có mệt không?

Bên vệ dường, trên chiếc Range Rover sang trọng, có một người đang đau lòng siết chặt tay lái khi thấy ai đó khóc.

Từ lúc còn trong phòng karaoke, Jennie  đã không yên tâm về Jisoo, cho nên khi Jisoo và Lisa ra về, Jennie  đã luôn chầm chậm theo phía sau cả hai. Cho đến khi nhìn thấy Jisoo ôm Lisa mà khóc, cảm giác đau nhói nơi trái tim cho Jennie  biết Jisoo quan trọng với mình đến mức nào. Cô biết lý do Jisoo khóc là vì ai, và cô cũng biết mình đối xử tệ với Jisoo đến mức nào. Chaeyoung nói đúng, cô rất ích kỷ, ích kỷ đến nỗi khiến người khác tổn thương vì mình. Người như vậy...liệu có xứng đáng được yêu không?

______________.____________

Chiếc Range Rover rẽ vào con đường dẫn ra ngoại ô, đi thêm hai mươi phút nữa, từ đằng xa, có thể nhìn thấy khu nghĩa trang rộng lớn ở phía trước.

Tìm một chỗ đậu xe, Jennie  với bó hồng trắng_ loại hoa mà Jihoon thích nhất, tiến vào nghĩa trang. Đứng trước mộ Jihoon, Jennie  nhẹ nhàng đặt bó hồng trắng phía trước, cúi đầu thật sâu. Đây là lần thứ hai trong năm nay, Jennie  đến đây, lần trước là vào sinh nhật cô, cũng chính là ngày giỗ của Jihoon. Jennie  rất ít đến đây, vì cô sợ, khi nhìn thấy Jihoon, trái tim cô sẽ không kiềm được mà nhói đau.


Thông thường, khi đến đây, Jennie  sẽ đến ngồi bên cạnh mộ Jihoon, nhưng hôm nay, cô lại chỉ đứng trước mộ anh ấy, hai tay nắm lại, để phía trước, nghiêm trang nhìn anh ấy. Jennie  cứ như vậy đứng gần một tiếng đồng hồ. Cứ ngỡ, Jennie  sẽ cứ im lặng như vậy mãi, thì đột nhiên, cô ấy lại cất tiếng:

-- Jihoon...anh vẫn tốt chứ?

-- Em...rất nhớ anh... Nếu như bây giờ có anh bên cạnh...thì tốt biết mấy...
Jennie  dịu dàng thầm thì, giống như Jihoon vẫn đang hiện diện và nghe cô tâm sự.

--Nếu như có anh...em đã không phải khó chịu như thế này...

Jennie  dừng lại, đưa tay muốn sờ lên mộ Jihoon, nhưng đến cuối cùng, cô lại thu tay về, tiếp tục lên tiếng:

--Em...gặp được một người... Là một đứa con gái ngốc nghếch, vụng về, hậu đậu... nhưng lại quan tâm em hơn bất kì ai.

Nụ cười trên môi Jennie  chợt trở nên nhu hoà khi nhắc về Jisoo.

--Cô ấy làm em ấm áp...khiến em vui vẻ...khiến em...khiến em tạm thời quên đi nỗi đau khi không có anh. Em chỉ nghĩ, đó là cảm giác được bù đắp khi em cảm thấy cô đơn mà thôi.

Nhưng mà...khi em chợt nhận ra...mình không còn đau đớn khi nhớ về anh nhiều như lúc trước nữa...em biết...mình không còn đường lui rồi. Em đúng là một đứa con gái xấu xa mà. Anh cô đơn ở đây là vì em, vậy mà em...

Giọng Jennie  bắt đầu run lên, cảm giác tội lỗi bắt đầu xâm lấn lấy tâm trí cô, hình ảnh Jisoo mỉm cười bỗng hiện lên trước mắt, bên cạnh là Jihoon nhìn cô với ánh mắt đầy oán trách, anh ấy trách cô, trách cô vì đã dễ dàng quên đi anh ấy như vậy.

--Jihoon...em chưa từng cầu xin ai điều gì cả...đây là lần đầu tiên...em xin anh...xin anh tha thứ cho em được không?

Một giọt nước mắt trượt khỏi khoé mắt, rơi xuống, chạm vào đôi bàn tay lạnh buốt đang nắm chặt của Jennie . Jennie  đang cảm thấy vô cùng có lỗi với Jihoon, cô ngày càng dao động trước Jisoo, cô sợ rằng, một ngày nào đó, cô sẽ không thể giả vờ lạnh nhạt với Jisoo được nữa. Nếu ngày đó đến, Jihoon có phải sẽ hận cô suốt đời hay không?

Cúi gập người xuống trước mộ Jihoon, một phút, hai phút, năm phút, ba mươi phút. Đến khi Jennie  ngẩng đầu, đôi mắt cô đã ráo hoảnh, chỉ còn lại sự kiên định trong đôi mắt kia. Cô...đã có quyết định cho riêng mình rồi...

_____________._____________

-- Chờ tôi với!

Jisoo vội vã gọi với theo khi thấy cánh cửa thang máy dần khép lại. Dạo này, do tâm trạng không được tốt cộng với công việc khá nhiều, nên cứ về đến nhà là Soo vật ra ngủ say như chết. Đến khi tỉnh dậy, Jisoo hoảng hồn khi chỉ còn 30 phút nữa là đến giờ làm trong khi bản thân vẫn đang còn trong chăn ấm nệm êm. Chỉ có 15 phút vệ sinh cá nhân rồi phi thẳng đến công ty, và thật may cho Jisoo khi còn đến tận 5 phút nữa mới vào làm. Nhưng vận may đó có cơ hội bay cao, bay xa và bay luôn nếu Soo bỏ lỡ chuyến thang máy này. Cho nên, Soo đã dồn hết sức lực từ hồi cha sinh mẹ đẻ đến giờ để xông vào thang máy.
Đến khi đã an toạ trong thang máy, Jisoo mới thở phào nhẹ nhõm. Và Soo nhanh chóng nín thở khi phát hiện ra người đang đứng cạnh mình không ai khác mà chính là người khiến cô khóc lóc thảm thiết vào hôm qua. Vâng, chính là TRƯỞNG PHÒNG KIM.


Quan trọng hơn nữa là trong thang máy chỉ có mình Jisoo với cô ấy. Jisoo thầm rủa cái thang máy công ty lúc nào cũng chực chờ để hại mình. Đúng là cái thang máy oan nghiệt!


--Mắt làm sao vậy?


Jisoo giật mình khi nghe trưởng phòng Kim lên tiếng quan tâm bản thân. Jisoo thậm chí còn nhìn bốn phía xem trong thang máy có còn ai khác ngoài bản thân nữa không, cô không muốn mang tiếng ảo tưởng sức mạnh đâu.

Rất tốt, không còn ai ngoài cô và trưởng phòng cả. Chắc là trưởng phòng sẽ không điên đến nỗi đi nói chuyện với cái camera đâu nhỉ? ( Đừng có nghĩ ai cũng như mình Kim Jisoo =.= )

Nói vậy, trưởng phòng Kim là đang thật sự quan tâm Jisoo sao? Cảm giác thụ sủng nhược kinh này...

--À...do hôm qua... không ngủ được...nên...nên sưng.

( Kim Jisoo đúng là nói dối không biết ngượng mồm, vậy đứa nào hôm qua banh càng ngủ thẳng cẳng đến nỗi trễ giờ làm hả?)

-- Tại sao không ngủ được?

Má ơi, cái gì vậy nè, trưởng phòng Kim lại quan tâm đến Jisoo nữa kìa. Hôm nay rốt cuộc là ngày gì vậy, hay là Jisoo đang nằm mơ vẫn chưa tỉnh ngủ. Chỉ trong vòng chưa đầy một phút mà trưởng phòng đã hỏi cô tận hai câu, mà câu nào cũng tràn đầy sự quan tâm là thế nào vậy?

--Do...do còn đề án. Đúng vậy...phải làm đề án._ Jisoo lắp bắp trả lời Jennie , trưởng phòng Kim khiến Jisoo ngạc nhiên đến nỗi không kịp trở tay.
Jennie  nghe Jisoo trả lời, không nói gì mà chỉ im lặng gật đầu. Đúng lúc này, thang máy “ting” một tiếng rồi mở ra, Jennie  dẫn đầu ra khỏi thang máy, để lại Jisoo vẫn đang ngáo ngơ không biết chuyện gì vừa xảy ra với mình.
Jisoo mang tâm trạng lâng lâng vì được Jennie  quan tâm bước vào văn phòng, nói thật, Jisoo cảm thấy mình rất không có tiền đồ, hôm qua còn khóc lóc thảm thiết vì bị người ta phũ, vậy mà hôm nay, người ta mới quan tâm một chút mà đã như ở trên mây rồi.


-- Soo! Trưa nay mình dẫn cậu đến quán này tuyệt lắm. Đảm bảo cậu sẽ thích. Mình sẽ hẹn cả Joy nữa.


Vừa nhìn thấy Jisoo từ đằng xa, Lisa đã nhào vào ôm vai bá cổ khiến Soo suýt chút tắc thở.

--Không được Lisa à. Trưa nay mình phụ trách một hợp đồng bên Flavor company. Có lẽ sẽ đến chiều đấy.


Jisoo tiếc nuối từ chối Lisa, Jisoo biết Lisa muốn giúp mình nhanh chóng vượt qua nỗi đau từ việc thất tình mang lại nên mới hăng rủ Jisoo đi ăn uống như vậy. Và Jisoo cảm thấy rất biết ơn về điều đó, tìm được một người bạn như Lisa, có lẽ Jisoo đã tích đức ba đời rồi.

[ Lisa à, cậu đúng là người bạn tốt nhất trên thế giới này mà mình may mắn gặp được!]

-- Kim Jisoo, vào phòng gặp tôi.
Trong khi Jisoo vẫn đang tâng Lisa lên đến tậng mây xanh thì tiếng gọi của Jennie  khiến Soo hoàn hồn. Jisoo nhanh chóng vào phòng Jennie  trước khi trưởng phòng Kim nổi cơn tam bành vì sự chậm trễ của nhân viên.

--Trưa nay cô sẽ tiếp xúc khách hàng bên Flavor company phải không?
Jennie  vừa xử lý hồ sơ vừa nói chuyện với Jisoo.

-- Đúng vậy, trưởng phòng.

-- Tôi sẽ đi cùng, tôi có chút việc cần bàn với bên kia.

Jisoo có chút ngạc nhiên khi Jennie  muốn đi cùng cô kí hợp đồng với Flavor company. Bởi vì đây chỉ là một khách hàng nhỏ và việc này không cần đích thân Jennie  phải nhúng tay vào. Cô ấy thường sẽ phụ trách những công ty lớn với những hợp đồng quan trọng mà thôi. Không hiểu tại sao lần này cô ấy lại muốn đi cùng, chẳng lẽ là muốn quan sát biểu hiện của cô?
Nghĩ thì nghĩ vậy nhưng Jisoo nào có dám hó hé tiếng nào. Người ta là trưởng phòng, người ta muốn phụ trách khảo nghiệm ai thì người đó phải chịu. Người ta có quyền mà.

-- Tôi biết rồi trưởng phòng. Vậy, tôi ra ngoài trước.

-- Khoan đã.

Jisoo vừa định ra khỏi phòng thì đã bị Jennie  gọi ngược trở lại.

-- Vâng?

-- Nó sẽ giúp mắt cô đỡ hơn. Đừng để khách hàng đánh giá thấp công ty chúng ta.

Trưởng phòng Kim đưa tay vào ngăn tủ, lấy ra một lọ thuốc nhỏ mắt đưa cho Jisoo, không quên giải thích mục đích của lọ thuốc “hoàn toàn là vì công việc” ( ai tin chứ tui không tin ).

--Tôi biết rồi trưởng phòng.

Jisoo cũng không nghĩ nhiều, nhanh chóng tiếp nhận lọ thuốc rồi rời khỏi phòng, để lại trong phòng một người đang nhìn theo Soo với ánh mắt oán trách..

--Đồ ngốc này, cô nghĩ tôi thật sự sợ khách hàng đánh giá sao?
_____________._____________

Theo lời Jennie  đã dặn, 11h trưa, Jisoo nhanh chóng thu dọn đồ đạc rồi chạy vội xuống bãi đỗ xe dưới tầng hầm, đến nơi đã thấy Jennie  ở trên xe đợi sẵn từ lúc nào. Jisoo vội vã vào xe, cài dây an toàn rồi giống như bé ngoan, im lặng xếp hai tay lên đùi chẳng nói lời nào.

Jennie  cũng không thèm lên tiếng, nhanh chóng di chuyển xe đến địa điểm đã hẹn trước với khách hàng.
Đến nơi, khi Jisoo vẫn còn chật vật tháo dây an toàn thì Jennie  đã quay sang, lãnh đạm nói với Jisoo:

-- Đưa tài liệu của Flavor company cho tôi.

-- Huh?_ Jisoo vẫn chưa mở được dây an toàn và đã hoàn toàn đứng hình sau câu nói của Jennie . Đây là dự án do cô phụ trách mà.

Thấy Jisoo vẫn đang đần mặt load thông tin mình vừa nói, Jennie  lắc đầu nhoài người sang mở dây an toàn giúp Jisoo, thuận tay lấy tập tài liệu trên đùi Soo, rồi lưu loát bước ra khỏi xe. Trước khi đi, trưởng phòng Kim còn để lại một câu:

--Tôi sẽ phụ trách hợp đồng này, chút nữa cô chỉ cần ngồi yên là được.

Và đúng như lời Jennie  nói, Jisoo thật sự chỉ vào ngồi yên một chỗ mà thôi. Ngoài câu “ Xin chào, tôi là trợ lý của cô Jennie ” ra, Jisoo hoàn toàn không có bất cứ cơ hội nào để xen miệng vào câu chuyện của hai bên. Jisoo chỉ biết ném ánh nhìn u oán cho Jennie  mà không dám lên tiếng.

Nhưng nhờ Jennie  đột nhiên nổi hứng như vậy, Jisoo mới có cơ hội nhìn thấy phong thái của Jennie  lúc tiếp xúc với khách hàng. Trên môi lúc nào cũng giữ nụ cười nhẹ, nói chuyện lưu loát dễ nghe, không quên những mánh khoé thuyết phục khách hàng. Thật sự là một nữ cường nhân mình đầy khí chất, khiến Jisoo nhìn vào lại càng thêm mê mệt.

Thông thường với những hợp đồng như thế này, Jisoo sẽ mất từ ba đến bốn tiếng cho việc thuyết phục, thoả thuận giá và ti tỉ những thứ khó nhằn khác. Nhưng với Jennie , chỉ mất có một tiếng rưỡi, chính xác là một tiếng bốn mươi lăm phút với một tiếng rưỡi thuyết phục, thoả thuận và 15 phút còn lại cho việc phác thảo hợp đồng. Chấm hết. Giờ thì Jisoo biết tại sao Jennie  lại nhanh chóng lên chức trưởng phòng như vậy rồi. Năng lực của cô ấy không đùa được đâu.


Hoàn tất việc thoả thuận hợp đồng, Jennie  và Jisoo nhanh chóng trở ra xe. Trong khi Jisoo vẫn cứ nghĩ cả hai sẽ trở về công ty tiếp tục công việc thì Jennie  đã cho xe rẽ vào nhà hàng gần đó. Đến khi Soo nhận ra sự việc thì cả hai đã yên vị trong nhà hàng rồi.

-- Trưởng phòng...

-- Tôi vẫn chưa ăn trưa. Đi cùng tôi!
Trước câu nói chặn họng của Jennie , Jisoo nhanh chóng ngậm miệng mà không dám thắc mắc gì thêm.

-- Vì hợp đồng được thoả thuận sớm hơn dự định, nên hôm nay cô có thể về sớm._ Jennie  vừa lơ đãng nhìn ra ngoài cửa kính nhà hàng, vừa nói với Jisoo.

-- Tôi biết rồi. Cảm ơn trưởng phòng._ Mặc dù trong lòng còn rất nhiều thắc mắc về thái độ hôm nay của Jennie , nhưng bên ngoài, Jisoo chỉ nhẹ gật đầu tỏ vẻ đã hiểu.

Jennie  nhíu mày khi thấy vẻ mặt hờ hững của Jisoo. Cô đã nói là cho nghỉ sớm, vậy mà tên đó lại chỉ gật đầu bâng quơ rồi tiếp tục ăn như chưa có chuyện gì xảy ra, thậm chí cô ta còn không thèm tỏ ra vui mừng vì được nghỉ sớm nữa chứ. Vậy cô bỏ công bỏ sức cố gắng bàn nhanh hợp đồng là vì ai hả? Cái hợp đồng quái quỷ kia bình thường còn chẳng phải chuyện của cô, vậy mà... ashiii


Mặc cho trưởng phòng Kim một mình oán giận, Jisoo vẫn vô tư ngồi ăn như thể không có ngày mai. Có tức khoing cơ chứ?

-- Ăn nhanh đi rồi về.


Trưởng phòng Kim bỗng nhiên nổi quạu khiến Jisoo giật mình không hiểu chuyện gì xảy ra. Mới vừa rồi còn từ tốn nói cho cô nghỉ sớm, vậy mà bây giờ lại phát cáu với cô. Jisoo đang nghĩ có phải là Jennie  lại đang đến tháng không mà tâm trạng có thể thay đổi nhanh như chong chóng thế được.


Thấy Jennie  nổi cáu như vậy, Jisoo nhanh chóng hoàn tất phần ăn của mình rồi theo trưởng phòng Kim xuống bãi đỗ xe, Soo thậm chí còn không kịp nhai thức ăn mà đã phải vội nuốt. Lần sau Jisoo sẽ rút kinh nghiệm không đi ăn cùng Jennie  nữa, đi ăn mà tâm tính trưởng phòng Kim cứ thay đổi thất thường thế này, không sớm thì muộn, Jisoo cũng bị đau dạ dày thôi.


Vừa lên xe, Jisoo để ý thấy Jennie  bỗng nhiên ôm bụng của mình rồi nhíu mày.

-- Trưởng phòng, sao vậy?_ Jisoo lo lắng hỏi Jennie .

-- Không có gì. Dạo gần đây dạ dày bắt đầu đau lại ấy mà._ Jennie  vừa nói vừa ôm bụng trông vô cùng khó chịu.

-- Cái gì? Lại đau sao? Dạo này trưởng phòng lại ăn uống thất thường nữa phải không?

Jisoo đang vô cùng lo lắng cho Jennie  nên không còn phân biệt cấp bậc gì nữa, cứ luôn miệng trách móc trưởng phòng Kim.

-- Không có khẩu vị._ Jennie  chỉ nói như vậy rồi tiếp tục ôm bụng.

-- Mau đổi chỗ đi, tôi đưa trưởng phòng đến bệnh viện._ Jisoo gấp gáp mở cửa xe đổi vị trí với Jennie .

-- Không cần...ở nhà có thuốc..._ Jennie  nhíu mày nói không ra hơi.

-- Được rồi, vậy về nhà.

Jisoo nói rồi vội vàng nhấn ga hướng nhà Jennie  mà chạy. Jisoo vừa chạy vừa không ngừng nhìn sang Jennie  đang vô cùng khó chịu bên cạnh. Lúc trước ở cạnh cô thì không sao, cô mới đi gần một tháng mà trưởng phòng lại bắt đầu thói quen ăn uống thất thường như trước kia rồi. Như vậy làm sao mà Jisoo bớt lo được đây.

Về đến nhà, Jisoo lo lắng dìu Jennie  vào phòng, con bé Chaeyoung không biết đã đi đâu mất rồi. Hỏi Jennie  chỗ để thuốc, Jisoo vội rót một cốc nước cùng thuốc đưa cho trưởng phòng Kim, sau đó tranh thủ vào bếp tìm chút gạo nấu cháo cho Jennie . Lúc nãy ở nhà hàng, Jennie  chỉ ăn một miếng beefsteak nhỏ xíu, làm sao mà no được.

Mở cửa tủ lạnh ra, Jisoo chán nản thở dài, có vẻ từ khi Jisoo nghỉ việc, thì cái tủ lạnh này cũng nghỉ việc theo luôn, trong tủ lạnh ngoài kim chi và sữa ra thì không còn chút gì cả. Cố gắng tìm xung quanh xem còn chút gì có thể “ăn” được hay không. May mắn trong ngăn bếp vẫn còn chút gạo thừa. Jisoo nấu một nồi cháo trắng đơn giản, sau đó lấy ít kim chi trắng trong tủ lạnh ra, rồi vội mang vào phòng cho Jennie .

--Trưởng phòng, uống thuốc rồi thì ăn chút cháo đi. Sẽ ấm dạ dày đấy._ Jisoo ân cần đưa khay cháo đến trước mặt Jennie .

Trưởng phòng Kim cũng không từ chối, yếu ớt ăn từng muỗng cháo. Nhưng có vẻ do thuốc chưa ngấm, nên trông Jennie  vẫn còn khá khó chịu, tay cầm muỗng cũng hoàn toàn không có chút lực nào.

Không đành lòng nhìn Jennie  ăn uống khó khăn như vậy, Jisoo giật lấy muỗng cháo trên tay Jennie , sau đó xúc một muỗng cháo, gắp một miếng kim chi để lên trên, rồi lưu loát đưa muỗng cháo đến trước miệng Jennie .

-- Không cần...

-- Dù có ghét tôi đi nữa thì cũng nên quan tâm đến sức khoẻ của mình trước đã. Mau!

Jisoo mỉm cười nói với Jennie  rồi nhướn mày ra hiệu Jennie  tiếp nhận muỗng cháo đã để rất lâu bên miệng. Jennie  nhìn thấy sự chua xót tring đôi mắt Jisoo, trưởng phòng Kim vội nuốt nhanh muỗng cháo rồi lên tiếng:
 Tôi không có ghét cô, thật sự! Còn có...dạ dày tôi thế này...sợ là không tiện ăn thức ăn bên ngoài... Nếu như cô không ngại...có thể...uhm...có thể...
Nghe Jennie  nói không hề ghét mình, Jisoo cảm thấy vô cùng vui mừng. Nhưng thấy Jennie  cứ mãi ngập ngừng, Jisoo khó hiểu nhướn mày:

-- Có thể thế nào?

-- Có thể...quay về làm không?

-- Huh?_ Có vẻ cái bệnh huh hả muôn thuở của Jisoo đã bắt đầu tái phát rồi. Có biết người ta ngại không hả?

-- Nếu cô thấy phiền...

-- Không có! Không phiền! Nếu trưởng phòng không ngại, tôi có thể làm mà.
Jisoo thật sự rất muốn đập đầu vào gối để tự tử, đã hứa với lòng bao nhiêu lần là đừng dính líu gì đến Jennie  nữa, sẽ đau lòng đấy, vậy mà Jennie  chỉ mới mở miệng, Soo đã không suy nghĩ mà nhận lời. Nhưng mà xin hãy hiểu cho Jisoo, nói Jisoo không tiền đồ hay luỵ tình gì cũng được, đơn giản là Jisoo không thể nào chối từ trước bất cứ một yêu cầu nào của Jennie  cả.

-- Cảm...cảm ơn. Vì tôi bệnh mà làm phiền cô thế này._ Jennie  khó xử nhìn Jisoo.

-- Không sao. Tôi cũng lo cho cô mà._ Jisoo không nhịn được mà thổ lộ tâm tình của mình.

-- Sao?

-- Không...không có gì. Tôi vừa...vừa nghe tiếng mở cửa. Chắc là Chaeyoung về đấy. Vậy...tôi về trước.

Jisoo ngượng ngùng vội vàng cáo từ Jennie  ra về. Thật xấu hổ quá, Soo không hiểu sao mình lại nói như thế trước mặt Jennie  nữa.

Ra đến phòng khách, nhìn thấy Chaeyoung đang uống nước, đúng là con bé vừa về thật.

--Nè nhóc, em chăm sóc trưởng phòng làm sao mà cô ấy lại bị đau dạ dày kìa, chị đã gửi thức ăn cho rồi, em chỉ cần dọn ra mà cũng không xong nữa. Thế này chị không dẫn đi chơi đâu đấy nhé.


Chaeyoung nghe Jisoo phàn nàn mình thì ngơ ngác không hiểu chuyện gì xảy ra.

-- Chị không muốn dẫn em đi chơi thì cứ nói thẳng, đừng có mang Jen unnie ra lấy cớ nhé. Chị ấy ăn còn đúng giờ hơn em gọi điện thoại cho mẹ em nữa ấy. Làm sao mà đau dạ dày được._ Chaeyoung bức xúc đáp lại Jisoo, cô làm việc là vô cùng nghiêm túc nhé. Đã hứa là nhất định sẽ làm cho thật tốt.

-- Huh? Vậy sao cô ấy bảo là không có khẩu vị?_ Jisoo khó hiểu hỏi lại.

-- Bữa trưa chị ấy ăn ở công ty nên em không biết. Nhưng sáng và chiều thì chị ấy ăn rất đúng giờ. Mấy món chị gửi, chị ấy có bao giờ để thừa đâu. Chị ấy thậm chí còn không thèm động vào món kim chi muối ớt vì nó cay nữa mà.

-- Vậy...vậy là sao?

-- Em làm sao biết được.

Và trong phòng của Jennie , cạnh bên chiếc bàn làm việc, nơi yên vị của cái sọt rác, có vài viên thuốc dạ dày vừa bị chủ nhân không thương tiếc mà ném vào, nằm trơ trọi giữa đống giấy nháp, thật tội nghiệp...

_________________

Đôi lời của author: Phân đoạn Jisoo hát karaoke, mình lấy cảm hứng từ một bộ phim mình từng xem, thật sự xem cảnh ấy rất đau lòng và mình cực kì thích cảnh này nên mình mới đem vào fic. Bạn nào đọc mà cảm thấy quen quen thì thông cảm xíu nha.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com