Chương 2
Đầu tuần...
Kim Jisoo mới sáng sớm đã một bộ lén la lén lút, nhìn trước ngó sau, thậm tha thậm thụt tiến vào công ty.
-Yah! Soo ngốc!
-Mẹ ơi, hù chết con rồi.
Đang rình rình mò mò như ăn trộm, thế quái nào không biết Lalisa từ đâu chui ra hét lớn làm Jisoo một phen thất kinh. Quay sang ném cho Lisa ánh nhìn hình viên đạn, Jisoo thật muốn đá cho tên đó vài đá mà.
- Cậu làm gì mà lén la lén lút như vậy? Bảo vệ còn tưởng cậu là khủng bố nữa kìa._ Vẫn như mọi khi, Lisa không quên móc mỉa Jisoo.
-Có khủng bố thì chính là khủng bố cậu đó. Cậu đúng là.....
Đang định bật lại Lisa nhưng khi Jisoo thấy bóng Jennie thấp thoáng từ phía xa, Jisoo lập tức cứng họng không nói thêm được lời nào nữa.
-Mình...mình có việc đi trước. Cậu lên sau nhé._ Và nửa giây sau đó, đã không thấy bóng Jisoo đâu
-Yah!_ Đến nỗi Lisa chưa kịp mở miệng, Jisoo đã biến mất sau cầu thang.
-Đồ điên này, có thang máy không đi lại đi thang bộ._ Lisa chỉ biết lắc đầu ngao ngán trước sự ngâu si của Jisoo.
Lết lên đến tầng 15, chân Jisoo đã muốn nhũn ra, hai đầu gối không ngừng run rẩy, mồ hôi thì vã ra như tắm. Chỉ vì trốn trưởng phòng Kim mà Jisoo phải cực khổ trốn chui trốn nhủi thế này, Kim Jisoo thật biết cách tự hành hạ bản thân mình
Đau khổ ngước mặt lên trời thương cho cái số phận đen đủi của bản thân, nếu như thời gian có thể quay lại, Jisoo thề sẽ không đụng dù chỉ là một sợi tóc của Jennie...
Cứ tưởng như vậy là trốn được Jennie, ai biết được vừa vào làm, Jennie đã triệu tập cả phòng vào họp. Đúng là xui xẻo mà.
Nội dung chính của buổi họp là những dự án sắp tới cũng như những ý kiến đóng góp của các thành viên. Điều làm Jisoo ngạc nhiên là Jennie vẫn tỏ ra vô cùng bình thường, bình thường hơn cả bình thường, cô ta thậm chí còn không thèm liếc nhìn Jisoo một cái. Sao cô ta có thể bình tĩnh như vậy được chứ?
Kết thúc buổi họp, Jisoo vẫn không ngừng suy nghĩ về chuyện đêm đó, và về cả Jennie nữa. Mặc dù cô ta đã cho cô một bạt tai cảnh cáo, nhưng mà Jisoo vẫn cảm thấy vô cùng có lỗi, dù gì thì cũng là “lần đầu” của cô ấy. Nếu cô không nói gì, thì có vẻ vô trách nhiệm quá.
Đi đến gian nước, pha cho mình một tách trà, Jisoo muốn mình phải suy nghĩ thật thấu đáo về chuyện này.
- Nè Soo, mình vừa tìm hiểu được một chuyện._ Thấu với đáo thì chưa thấy đâu, chỉ thấy Lisa nhiều chuyện lại đến nữa.
-Mình không có hứng.
Jisoo cự tuyệt câu chuyện của Lisa. Giới thiệu một chút về trình nhiều chuyện của Lisa. Công ty có tất cả 25 tầng, thì Lisa đã “bao thầu” hết 23 tầng rồi, hai tầng còn lại chính là dành cho chủ tịch và phó chủ tịch. Phạm vi hoạt động của Lisa là vô bờ bến, từ giám đốc này hôm nay giấu vợ đi chơi với cô mào cho đến bà lao công kia hôm qua đổ rác ở đâu, không chuyện gì có thể qua mắt được Lisaderp cả. Bình thường Jisoo sẽ rất hứng thú với mấy câu chuyện tào lao của Lisa, nhưng hôm nay, Jisoo không còn tâm trạng đâu mà để tâm đến chúng nữa.
- Hứ, tưởng nói không có hứng thì mình sẽ không kể sao? Mình vẫn kể đấy. Là chuyện về trưởng phòng của chúng ta. Cô ấy hình như là đang hẹn hò._ Lisa một bộ lén lút nhìn trước ngó sau, rồi tiến lại thì thầm vào tai Jisoo.
-Sao cậu biết?_ Jisoo ngạc nhiên hỏi lại. Từ hôm đó, Jisoo đặc biệt nhạy cảm với những gì liên quan đến Jennie.
-Có hứng thú rồi chứ gì?_ Lisa mỉm cười đắc ý khi thấy vẻ mặt tò mò của Jisoo.
-Cậu mau nói._ Jisoo lên tiếng thúc giục.
-Cậu không thấy dấu hôn nhợt nhạt trên cổ cô ấy hả..
“Phụt”
Ngụm trà Jisoo vừa uống chính thức đáp trên mặt Lisa.
- Yah! Đồ ở dơ, cậu ăn uống có nết một chút được không hả?_ Lisa hét lên, sau đó hướng nhà vệ sinh mà đi.
Không còn tâm trí quan tâm Lisa đang lải nhải những gì, trong đầu Jisoo lúc này chỉ còn những hình ảnh về đêm hôm đó. Cô đã mạnh bạo đến thế sao? Jisoo cảm thấy vô cùng rối rắm, đã hai ngày rồi mà dấu hôn vẫn rõ ràng như vậy, để mọi người bàn ra tán vào như vậy, thì còn gì thanh danh con gái người ta. Nếu cô còn chần chờ nữa, thì cô đúng là một đứa tồi tệ mà.
Và sau đó, mọi người thấy Jisoo dáng vẻ cương quyết, mặt đầy quyết tâm như sắp xông pha trận mạc, hùng dũng tiến về phía văn phòng Jennie. Thế nhưng khi đến trước cửa phòng, Jisoo lại chần chờ, cô ta khó ở như vậy, lỡ đâu cô ta nổi điên đuổi việc Jisoo luôn thì sao?
Nhưng mà, đây là vấn đề danh dự của cô ấy, chắc là...sẽ ổn?
Sau 5 phút lấy dũng khí, Jisoo mới có can đảm gõ cửa phòng Jennie.
- Mời vào!
Được cho phép, Jisoo khúm núm bước đến bàn làm việc của Jennie.
-Gì vậy, cô Kim?_ Jennie chỉ liếc nhìn Jisoo một cái rồi lại tập trung vào xấp tài liệu trên bàn.
-Tôi...uhm...trưởng phòng..._ Jisoo ấp a ấp úng mãi chẳng nói được câu nào, tất cả những lời đã chuẩn bị khi nãy đều bay biến hết.
-Cô nên ra ngoài chuẩn bị những lời mình muốn nói rồi hãy vào đây. Đừng bao giờ lắp bắp trước mặt tôi._ Jennie vẫn không ngước mắt lên nhìn Jisoo.
Lời cảnh cáo của Jennie càng khiến Jisoo sợ hãi hơn nữa. Cô ta lúc nào cũng khí thế ngất trời như vậy, ai mà chịu cho nổi.
-Về...về chuyện đêm đó...tôi sẽ chịu trách nhiệm._ Jisoo nhắm mắt nói một hơi những gì mình muốn nói
“Roẹt”
Tiếng bút máy cọ xát trên giấy khiến Jisoo lạnh sống lưng, mồ hôi chảy dài trên thái dương, Jisoo cảm thấy trong phút chốc, bản thân đã lạc trôi đến tận Bắc cực rồi.
-Ra ngoài!
- Tôi...
- Tôi và cô thân thiết đến mức có thể nói chuyện riêng ở công ty sao, cô Kim?_ Jennie bắn ánh mắt lạnh lùng về phía Jisoo. Trong mắt ẩn ẩn lửa giận.
--Không...không có thân...
Jisoo sợ hãi trả lời, sau đó như quả bóng xì hơi rời khỏi phòng Jennie. Cô chỉ là có ý tốt, thế mà bà cô khó ở kia lại phóng cho cô một đống băng rồi đuổi ra ngoài. Được rồi, là do cô ta không muốn, chứ không phải do cô vô trách nhiệm đâu à. Hứ!
_________.________
Đã 7h rồi nhưng Jisoo vẫn chưa ra về. Nguyên nhân là do lúc sáng “xà quần” mãi về chuyện chịu trách nhiệm các thứ khiến công việc dồn đống làm không hết, mà Jisoo lại không muốn mang việc về nhà, đành cố ngồi tăng ca thêm vài tiếng.
8h30, Jisoo cuối cùng cũng có thể nghỉ ngơi. Nhanh chóng thu xếp đồ đạc, Jisoo nhớ mẹ già thân yêu quá rồi ( hay là nhớ thức ăn mẹ nấu).
Vừa đến đặt chân vào thang máy thì trưởng phòng Kim cũng theo sau bước vào. Jisoo đang thầm rủa xả cái thang máy oan nghiệt này khiến cô lúc nào cũng chạm mặt Jennie.
Cứ hễ đứng cạnh Jennie, là Jisoo tự động không rét mà run. Đứng trong thang máy chưa đầy một phút, mà Jisoo cảm tưởng như mình vừa trải qua kỉ băng hà vậy.
Đứng phía sau, nhưng Jisoo có thể cảm thấy hơi thở nặng nhọc của Jennie, đột nhiên cô ấy loạng choạng ngã ra phía sau, Jisoo theo bản năng đưa tay đỡ lấy:
- Không sao chứ, trưởng phòng?_ Đến lúc này Jisoo mới có cơ hội quan sát Jennie, đôi chân mày xinh đẹp nhíu chặt, môi trắng bệch, mồ hôi lạnh chảy dọc thái dương, sắc mặt tiều tuỵ, tay ôm lấy bụng không buông. Những biểu hiện này trông quen lắm, Jisoo cũng từng bị như thế này rồi. Đây là triệu chứng của....
-Tới tháng! Trưởng phòng, cô tới tháng hả? ( Cô im lặng thì cũng không ai nói cô câm đâu Kim Jisoo)._ Và Kim Jisoo đã thốt lên một câu hoàn toàn trớt quớt với tình hình hiện tại.
Đáp lại Jisoo chỉ là cái gạt tay mạnh bạo của Jennie. Sau đó trưởng phòng Kim tay ôm bụng, chật vật bỏ đi một nước không thèm ngó ngàng tới Jisoo.
-Làm gì vậy? Tới tháng thì khó chịu như vậy hả? Bộ chỉ có mình cô tới tháng thôi sao? Đồ khó ở._ Tất nhiên, những lời này, Jisoo chỉ dám nói cho bản thân nghe mà thôi. Để trưởng phòng Kim nghe được, hậu quả khó lường.
Ra trước cửa công ty, đang định tìm trạm để bắt xe bus, Jisoo để ý thấy một anh chàng cao to đẹp trai đang dịu dàng mở cửa xe cho Jennie, anh ta trông cũng khá lo lắng khi thấy sắc mặt không khoẻ của trưởng phòng Kim. Trong khi đó, trưởng phòng Kim cũng nhu thuận ( theo Jisoo thấy là vậy ) tiếp nhận sự dịu dàng của anh chàng kia. Cô ta thậm chí còn mỉm cười yếu ớt với anh chàng đó nữa.
-Thì ra là có người yêu rồi nên mới “không thèm” mình. Cũng tốt, mình đỡ phải cảm thấy tội lỗi. Hí híThoả mãn với suy nghĩ của mình, Jisoo cứ đứng đó cười ngặt ngoẽo. Đến khi nhận thấy ánh nhìn kì thị của bảo vệ công ty, Jisoo ngốc mới ngượng ngùng rời đi.
Sáng hôm sau, Kim Jisoo thần thanh khí sảng tiến vào công ty, rốt cuộc không cần phải lén lén lút lút nữa rồi. Jisoo đắc ý vừa đi vừa khua môi múa mép với Lisa.
- Cậu chưa uống thuốc hay sao mà hôm nay tăng động quá vậy?_ Lisa kì thị nhìn Jisoo vừa đi vừa nhảy nhót như mắc kinh phong.
- Vì hôm nay mình đang vui nên tha cho cậu đó, Lili yêu dấu ~
Thấy Jisoo như đang lên đồng, Lisa cũng không thèm để ý đến Jisoo nữa, chỉ lo nhìn trước ngó sau tìm mục tiêu nhiều chuyện.
Quay sang cười nắc nẻ với Lisa dù người ta chẳng thèm để ý, Jisoo ngốc vẫn lầy lội đứng cười một mình. Lúc này Jisoo mới phát hiện Jennie đang đi phía sau mình, dạo gần đây, tần suất hai người gặp nhau hình như tăng lên thì phải. Nhưng mà bây giờ, Jisoo không cần phải trốn cô ta nữa, rốt cuộc có thể đường đường chính chính đối mặt với cô ta. Nghĩ như vậy, Jisoo đắc ý che miệng cười trộm.
Đột nhiên, Jisoo chú ý đến một thứ trên người Jennie, với bản tính “tốt bụng”, Jisoo cảm thấy để như vậy là không nên chút nào. Thế cho nên, Jisoo đã quyết định lên tiếng nhắc nhở:
-Trưởng phòng Kim, cô quên kéo khoá kìa.
Bởi vì Jisoo đang cao hứng, nên tông giọng có “hơi cao” hơn thường ngày một chút. Jisoo vô tư nhắc nhở mà không hề nhận ra rằng, phút chốc, cả sảnh công ty chìm vào im lặng, tất cả mọi người đều nín thở, tập trung vào Jennie, ánh mắt chăm chú vào “ cái nơi mà ai cũng biết là nơi nào đó”.
( Mọi người có thể xem ảnh này cho dễ hình dung mặt của nhân viên công ty lúc đó nhé=))) )
Về phía Jennie, cô đã cứng người ngay khi Jisoo lên tiếng nhắc nhở. Tay trưởng phòng Kim siết chặt, móng tay bấu lấy thịt đến sinh đau, cả cơ thể bất động ngay trước sảnh lớn công ty.
Sao cô có thể mắc phải sai lầm lớn như vậy được chứ? Sau này, cô làm sao mà dám gặp mọi người nữa.
Nói không phải khoe, ở công ty, Jennie khá nổi tiếng đấy, cô từng đoạt giải hoa khôi các phòng ban ở công ty do mọi người bình chọn, cho nên ai mà chẳng biết trưởng phòng Kim xinh đẹp của phòng kinh doanh chứ. Vậy mà bây giờ, hoa khôi lạnh lùng tao nhã của công ty lại quên kéo khoá quần trước mặt mọi người, mặt mũi Jennie biết giấu đi đâu đây. Chỗ này lại là sảnh lớn của công ty, nơi ra vào của hàng ngàn công nhân viên, là bộ mặt của công ty, có nghĩa là, cả cái công ty này sẽ biết chuyện, đến lúc đó, một truyền mười, mười truyền một trăm, Jennie biết trốn đi đâu cho hết nhục!?! Jennie chưa bao giờ phải xấu hổ như thế này, phải tiếp tục hiên ngang bỏ đi như chưa có gì xảy ra, hay là kéo khoá lên rồi đi tiếp? Ashiiiiii
Còn cái tên kia, không biết tìm chỗ nào kín đáo hơn nhắc nhở cô sao, sao cô ta dám lớn tiếng như vậy giữa sảnh công ty, nơi tất cả mọi người đều chú ý như thế này chứ?
Thấy Jennie cứ đứng im bất động tại chỗ không nói tiếng nào, mặt mũi lúc xanh lúc trắng, Kim Jisoo lại một lần nữa “tốt bụng” lên tiếng:
-Túi xách, cô quên kéo khoá túi xách kìa trưởng phòng.
Đến lúc này thì Jennie chính thức phát điên.
-Kim Jisoo, đồ khốn kiếp!
Jennie rít từng chữ qua kẻ răng. Đây có lẽ là một trong số ít lần Jennie chửi thề đấy. Cái tên điên đó lúc nào cũng gây rắc rối cho cô. Ai mượn cô ta nhắc nhở chứ? Được rồi, đợi đó đi, KIM-JISOO!!!
Trưởng phòng Kim tức giận bỏ vào thang máy, tiếng giày cao gót nện trên sàn khiến mọi người căng thẳng. Lisa ở bên cạnh nhìn Jisoo với đôi mắt bi ai. Lisaderp đặt tay lên vai Jisoo, sau đó mạnh bạo kéo Jisoo vào một cái ôm “nồng chái”, sau đó đưa tay lau lệ, nghẹn ngào nói với Jisoo:
- Đời cậu thế là xong rồi Jisoo.
Thế nhưng đáp lại là ánh mắt ngâu si của Jisoo:
-Sao vậy, mình sợ cô ấy bị trộm nên mới nhắc mà.
Lisa chỉ biết thở dài vỗ vai động viên Jisoo. Chúc cậu may mắn!!!
_________._________
- Jisoo, trưởng phòng gọi em vào kìa. Anh đã nghe về chuyện sáng nay rồi, em vẫn là tự cầu nhiều phúc đi. Haizz.
Đúng như mọi người dự đoán, ngay khi vừa đặt chân đến văn phòng, Jisoo đã nhận được “lệnh triệu tập” của trưởng phòng Kim. Ai cũng nhìn Jisoo với ánh mắt thương hại. Khổ, đang yên đang lành tự nhiên lại đi gây chuyện. Tsk tsk
Bước vào phòng, đập vào mắt Jisoo chính là “tảng băng ngàn năm” đang ngồi làm việc. Jisoo khúm núm đi đến trước bàn làm việc, chờ đợi chỉ thị của Jennie.
“Xoạch”
-Báo cáo này là cô làm?_ Jennie quăng bản báo cáo ra trước mặt Jisoo.
- Vâng._ Jisoo bắt đầu cảm thấy bão giông sắp ập đến rồi.
-Vào đây bao lâu rồi mà báo cáo kiểu này. Số liệu tài chính thống kê cho có như vậy sao? Cô mới ra trường sao? Cô vào đây làm hay là đi phá hoại?_ Jennie tấn công Jisoo liên tục khiến Jisoo chỉ biết cúi đầu.
-Tôi xin lỗi...
- Công ty thuê cô vào đây không phải để nghe cô nói xin lỗi.
[ Tôi cũng đâu có ý định vào đây chỉ để nói xin lỗi đâu]
-Tôi sẽ sửa ngay thưa trưởng phòng._ Jisoo rụt rè với lấy bản báo cáo trên bàn.
-Lên kế hoạch phát triển sản phẩm trong tháng cho tôi. Sau đó lập thủ tục kí kết hợp đồng rồi chuyển sang phòng kế toán, đưa cho tôi một bản. Ngày mai, tôi muốn thấy chúng trên bàn, bao gồm cả bản báo cáo này.
Nghe Jennie nói mà Jisoo có cảm giác như sét đánh ngang tai. Cô có phải là ba đầu sáu tay đâu mà làm hết cái núi công việc kia, ngày mai là phải nộp rồi, có nghĩa là tối nay, Jisoo lại phải tăng ca sao. Aaaaaaaaa! Khổ quá mà, cái đồ khó ở ác ôn này.
- Làm được chứ?
-Vâng, được thưa trưởng phòng._ Có bị ấm đầu mới dám trả lời không.
Nhìn Jisoo khóc ròng bước ra từ phòng Jennie, mọi người trong phòng ai cũng thở dài thương hại Jisoo. Nhưng nào có ai dám xông ra an ủi tí nào đâu, phòng Jennie là kính trong suốt, nhỡ đâu đang an ủi mà bị trưởng phòng bắt gặp.... Haizz
_________.________
Kim đồng hồ đã chỉ đến số 9 mà Jisoo vẫn đang hùng hục làm việc, bụng thì sôi sùng sục lên mà việc thì vẫn chưa làm xong. Có lẽ tối nay Jisoo phải thức trắng thì may ra mới làm xong đống này.
[ Thôi thì mang về nhà làm vậy, sẵn tiện kiếm thứ gì đó bỏ bụng mới được.]
Nghĩ đến canh kim chi, cơm trộn đang bay vòng vòng trong đầu, Jisoo nhanh chóng thu xếp đồ đạc để ra về. Chợt, Jisoo nhìn về phía căn phòng duy nhất vẫn còn sáng đèn, là phòng của Jennie.
-Cô ta sống bằng năng lượng sao?_ Từ trưa đến giờ, trừ những lúc ra ngoài phân công công việc, Jisoo chưa hề thấy cô ta rời khỏi phòng.
-Hình như cô ta còn đang tới tháng nữa, không ăn không uống lỡ đâu ngất xỉu trong phòng thì sao?
Nhưng Jisoo nhanh chóng xua đi suy nghĩ của mình. Chuyện đó chẳng liên quan gì đến cô cả. Dạo gần đây, hình như cô quan tâm cô ta hơi bị nhiều thì phải.
Quyết định tắt đèn ra về mặc Jennie ở lại làm việc, dù gì sáng nay cô ta mới hành Jisoo lên bờ xuống ruộng, đến giờ việc vẫn chưa làm xong, Jisoo không rảnh rỗi đâu mà đi quan tâm bà cô khó ở đó.
“Cốc cốc”
-Mời vào.
--...
Jennie đang làm việc thì đột nhiên nghe tiếng gõ cửa, theo thói quen lên tiếng mời vào nhưng đáp lại chỉ là sự im lặng. Jennie nghi hoặc nhìn về phía cửa sau đó nhìn lên đồng hồ. 9h30. Giờ này công ty làm gì còn ai nữa.
Jennie đã qua rồi cái tuổi sợ những chuyện ma quái, thế cho nên cô chỉ nghĩ đơn giản là bảo vệ đi kiểm tra các phòng ban mà thôi.
Đứng lên tiến về phía cửa, nhẹ nhàng mở cửa ra, nhưng lại chẳng một bóng người, thay vào đó là một túi giấy nơi tay cầm cửa, phía ngoài là mảnh giấy stick “Jennie Kim”.
Jennie đưa tay xé mở túi giấy, bên trong là một cái hambuger còn nóng hôi hổi. Thắc mắc nhìn một lượt quanh phòng nhưng cũng chẳng phát hiện được gì, chỗ này chỉ có nhân viên vào được, là ai đây?
Thắc mắc thì thắc mắc, nhưng nhìn thấy cái buger nóng hổi này khiến bụng Jennie bất giác sôi lên. Cô vốn là người không thích nhận quà từ người lạ, nhưng chiếc bánh này trông thật sự rất ngon.
Thử đưa lên miệng cắn một cái, rất ngon. Dù gì thì nó cũng giúp lấp đầy bụng Jennie, xem như cô nợ “người bí ẩn” này một cái bánh vậy.
____________.____________
Hôm nay, cuối cùng Jisoo cũng không cần phải tăng ca nữa rồi. Mấy hôm rồi, núi công việc cao chất ngất kia đã rút cạn sức lực của Jisoo. Sáng nay, trưởng phòng Kim còn giao cho Jisoo một đống công việc, cũng may Jisoo đã giải quyết xong trong ngày, nên buổi chiều mới có thời gian rảnh rỗi.
Nhân dịp hôm nay được về sớm, Jisoo quyết định hẹn Lisa và Joy em họ cô, ra ngoài giải khuây.
Chọn một quán ăn ven đường, đây là nơi tụ tập quen thuộc của cả ba.
- Unnie, dì lại nhờ mẹ em tìm người xem mắt cho chị đấy.
Joy lên tiếng đầu tiên và câu nói của con bé khiến Jisoo chỉ biết thở dài.
- Cứ duy trì thế này không phải là chuyện tốt đâu._ Lisa nghiêm túc quay sang Jisoo
- Mình biết, nhưng làm sao mình có thể nói với bố mẹ rằng mình không thích con trai đây.
Uống cạn ly rượu trên tay, Jisoo buồn bã than thở. Vốn từ khi còn nhỏ, cô đã luôn thích những bé gái đáng yêu, càng lớn, cô càng nhận thức rõ ràng tính hướng của mình. Cô hoàn toàn không hứng thú với con trai, thế nên mới xảy ra chuyện với Jennie. Nhưng bố mẹ cô lại không biết chuyện đó, lúc trước không nói, bây giờ Jisoo đã 24 tuổi, mà theo như Umma Soo nói thì đây là tuổi nên dựng vợ gả chồng, thấy Jisoo mãi chẳng có người yêu, thế cho nên Umma Soo luôm tìm cách mai mối cho Jisoo những anh chàng tri thức chưa vợ. Jisoo muốn phản kháng, nhưng lại sợ umma buồn, cuối cùng đành chiều theo ý của umma.
- Vậy chị mau tìm người yêu đi, đến lúc đó không cần đi xem mắt nữa._ Joy vừa nhai thức ăn vừa nói.
- Em điên sao? Dắt một cô gái về nhà rồi nói là người yêu chị? Umma sẽ giết chị mất._ Jisoo lập tức phản đối ý tưởng mà cô cho là điên rồ của Joy
- Vậy thì chị cứ đi xem mắt đi, dù gì bây giờ chị cũng đang ế. Há há há._ Joy lên tiếng trêu chọc Jisoo.
- Đã ế lại còn ngâu si nữa, mình nghĩ chắc là cậu sẽ ế ngàn năm luôn._ Lisa bên cạnh châm dầu vào lửa.
- Cậu thì không ế đâu Lalisa. Còn em nữa Park soojoy, có muốn chị nói chuyện em qua lại với thằng nhóc Sungjae không hả. Hừ.
- Yah, người ta chỉ là bạn thôi. Đồ Soo đáng ghét này._ Joy ra vẻ thẹn thùng đánh vào vai Jisoo một cái đau điếng.
Câu chuyện cứ như thế đi vào ngõ cụt vì những trò đùa nham nhở của cả ba. Ông bà nói chớ có sai, nồi nào vung nấy, ba đứa đều lầy lội như nhau nên thân nhau là đúng rồi.
Cơm no rượu say rồi thì ai về nhà nấy. Vì quán ăn cũng khá gần nhà nên Jisoo quyết định tản bộ về nhà để tiêu thực.
Đi ngang qua một con hẻm vắng, Jisoo vô tình bắt gặp cảnh tượng mà 10 bộ phim tình cảm thì có đến 9 bộ phim áp dụng cảnh này. Một đám giang hồ say rượu đang bao vây chọc ghẹo một cô gái yếu mềm nào đó. Với tính nhiều chuyện bị lây từ Lisa, Jisoo tiến lại gần hơn để quan sát. Và Jisoo thật sự ngạc nhiên khi nhìn thấy gương mặt của “cô gái yếu mềm” kia. Đó chẳng phải là...
_________.___________
-Tránh ra!
Jennie thật sự không còn kiên nhẫn với mấy tên côn đồ này nữa. Vốn có chút chuyện nên cô mới chọn con hẻm vắng này để đi tắt cho nhanh. Đi nhanh đâu chẳng thấy, chỉ thấy mấy con ma men lèm bèm tới kiếm chuyện.
-Cô em xinh đẹp thật. Có muốn đi cùng bọn anh không?_ Một tên trong số bọn chúng lên tiếng.
Jennie không muốn đôi co với bọn say rượu này nên cất bước định bỏ đi. Đột nhiên một tên trong bọn chúng tiến lên, thô bạo kéo tay Jennie khiến cô nhíu mày khó chịu, mùi rượu từ mấy tên này làm cô phát nôn mất. Jennie khó chịu vung tay khiến tên kia té lăn quay trên đất. Thật ra, từ nhỏ, Jennie đã được học một vài thế võ phòng thân, mấy tên côn đồ này cô có thể xử lí được, chỉ là cô không muốn phiền phức nên mới định bỏ qua, nhưng có vẻ như mấy tên này muốn gây chuyện đây. Đã vậy thì đừng có trách.
-Dừng lại!
Định bước đến cho mấy tên trước mặt một trận. Đột nhiên, một giọng nói quen thuộc vang lên, đi kèm là một thân ảnh lao ra rồi chắn trước mặt Jennie.
Jisoo không biết từ đâu xuất hiện đứng chắn Jennie khỏi mấy tên say rượu, miệng còn không ngừng trấn an trưởng phòng Kim:
- Trưởng phòng đừng lo, tôi đã gọi
cảnh sát rồi.
-Tôi không có lo. Cô tránh ra...
-Đừng có dối lòng. Không sao đâu, cảnh sát sẽ mau đến thôi.
Jennie cứ vừa mở miệng là Jisoo lại nhảy vào chặn họng người ta. Jisoo ngốc không hề biết rằng mình đang cản trở Jennie tẩn cho mấy con ma men này một trận.
Vừa bị xô ngã lại còn nghe nói đến cảnh sát, bọn say rượu càng tức giận hơn. Tên vừa bị xô ngã đột nhiên đứng dậy, dùng sức đẩy Jisoo một cái. Jisoo dù gì cũng chỉ là con gái, bị đẩy như vậy, Jisoo ngay lập tức mất trọng tâm, loạng choạng xoay người. Jisoo chới với cố chụp lấy thứ gì đó để bám vào, chẳng ngờ “thứ gì đó” lại là ngực của Jennie. Jennie đang yên đang lành bị Jisoo ngã nhào vào người, còn chụp trúng ngực cô, sức nặng của Jisoo khiến cô mất thăng bằng ngã ngược ra phía sau. Và ở đó, là một bãi rác đang chờ đợi trưởng phòng Kim. Sau đó...không có sau đó...
Jennie và Jisoo từ sở cảnh sát bước ra với mùi hương đặc trưng từ rác thải nhanh chóng thu hút sự chú ý của mọi người.
Trưởng phòng Kim cao cao tại thượng chưa bao giờ thê thảm như lúc này, tóc tai bù xù, quần áo thì hôi hám, trên áo còn điểm xuyến một ít thức ăn ôi thiu, Jennie thậm chí còn ngửi thấy mùi chuột chết trên người mình.
Jisoo cũng đặc sắc không kém, tóc mang mùi gián và trên người là mùi hương dịu nhẹ từ nước thải. Cũng may, Jisoo đè lên người Jennie nên mùi hương cũng vì thế mà không “đặc trưng” được như Jennie.
Jennie đi phía trước và Jisoo khúm núm theo sao. Từ khi lấy lời khai xong đến giờ, trưởng phòng Kim không hề nói tiếng nào, điều đó làm cho Jisoo vô cùng lo sợ. Người ta thường nói, trước khi bão giông ập đến bầu trời thường rất tĩnh lặng. Jisoo nghĩ lúc này không chỉ là bão giông không thôi, mà có thể là sóng thần ập đến thì có. Nhưng mà trách Jisoo thì oan quá, người ta chỉ có ý tốt muốn giúp đỡ thôi mà.
Jennie đang đi phía trước đột nhiên dừng lại khiến Jisoo cũng hốt hoảng đứng yên tại chỗ. Trưởng phòng Kim chầm chậm xoay người lại, sau đó từng bước một kiên định đi đến trước mặt Jisoo, đưa khuôn mặt loang lỗ vết bẩn của mình đến sát mặt Jisoo, dùng giọng nói mà Jisoo cho rằng phải lạnh tới âm mấy nghìn độ, chậm rãi cất tiếng:
-Tôi ghét cô, cực kì ghét, đồ đáng ghét!!!
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com