Chương 4: Cầu hôn
Ngôi nhà được hoàn thiện sau một ngày dài, tuy không rộng lớn nhưng lại rất hợp ý Trân Ni. Không dừng lại ở đó, Trí Tú còn tạo lá chắn xung quanh khu rừng tránh cho người có tâm ma đến làm hại nàng.
"Từ nay ta sẽ ở đây"
Như hiểu ý, Trí Tú liền đáp lại
"Ta sẽ báo lại bạch đế một tiếng"
Trân Ni mỉm cười nhìn người bên cạnh
"Đa tạ"
Buổi tối, sau khi từ hồ tộc trở về nhà của Trân Ni, vốn bụng đã đang rất đói, tính chạy vào hỏi nàng muốn ăn gì để làm buổi tối thì bên trong nhà đã có một bàn ăn thịt cá đầy đủ
"Ngươi về rồi, ăn cơm thôi"
Như không tin vào tai mình, Trân Ni vậy nhưng lại nấu cơm và chờ mình về.
Ngồi xuống đối diện Trân Ni, cảm xúc dâng trào đến muốn khóc, không nhờ bình thường giỏi kìm nén thì bây giờ đã bật khóc một trận vì hạnh phúc. Gấp miếng cá cho vào miệng, đã rất lâu rồi mới được ăn chung cùng nàng.
"Ăn xong chúng ta đi dạo được không?"
Trân Ni không nói gì chỉ gật đầu. Ăn xong, cả hai cùng tản bộ ngoài khu rừng, đang đi chợt Trí Tú dừng lại, xoè tay ra trước mặt Trân Ni
"Nghe nói tâm trạng không vui, ăn đồ ngọt sẽ khá hơn"
Trân Ni nhìn đống nho khô tên tay Trí Tú, lấy một hạt lên ăn thử, tâm tình cũng thoải mái hơn
"Ta thấy thiên đế rất hiểu tâm lý nữ nhân, có phải đã qua lại với nhiều người ?"
Trí Tú nhìn Trân Ni một lúc rồi ôm eo Trân Ni kéo gần lại mình, hôn lên trán nàng xong nhìn nàng một cách yêu thương
"Ta đây chỉ dây dưa với nàng"
Ở gần đó, Thiên Vũ nhìn xuống loạt nho khô trong lòng bàn tay hắn, tức giận nắm chặt tay lại, trong nháy mắt đã thiêu rụi hết nho khô, rồi bỏ đi.
Trí Tú cùng Trân Ni đi đến một bờ sông, cả hai thấy bên dưới là một con rắn nước đang bơi đến. Con rắn lục lên đến bờ lập tức hiện hình thành một nam nhân tuấn mĩ
"Ngươi ở đây làm ta tìm gần chết"
Trân Ni ái ngại đáp
"Xin lỗi, do ta muốn yên tỉnh"
Ngọc Kính lúc này mới thấy Trí Tú, liền hành lễ
"Tham kiến bệ hạ"
Trí Tú cũng nhẹ gật đầu chào lại, được biết Ngọc Kính cũng thường xuyên tìm ra cách chọc Trân Ni vui nên cũng không lo ngại để hai người ở riêng với nhau
"Hai người nói chuyện, ta về trước"
Sau đó hướng Trân Ni
"Ni nhi, trời trở gió đừng đi lâu sẽ cảm lạnh"
"Ừm"
Cáo từ tại đó, Trí Tú quay về nhà của Trân Ni, tự tay nấu nước sôi đổ vào bồn gỗ.
Sau khi Trí Tú đi rồi, Ngọc Kính mới lên tiếng
"Ni nhi a, nghe thật ngọt ngào. Mà hôn phu của ngươi thật hiểu biết a, đổi lại là nam nhân khác sẽ không dễ dàng để ta và ngươi cùng một chổ"
Trân Ni nhìn Ngọc Kính, hắn chưa từng khen bất kì người nào, đặc biệt là người theo đuổi nàng, hắn càng không có thiện cảm
"Xem ra thiên đế rất được lòng ngươi"
Ngọc Kính tươi cười hồi tưởng lại
"Lần trước trúng độc mắc kẹt trong hang mãng xà, là thiên đế đã cứu ta ra. Lần đó cả hai bị thương đều không hề nhẹ"
"Chuyện này thật lạ a"
Ngọc Kính phất tay
"Chuyện mất mặt như vậy đương nhiên ta không đi kể cho ai nghe rồi, nhất là nữ nhân các ngươi"
"Ngươi cũng kể rồi đó"
"Vì hắn là hôn phu của ngươi nên ta đành mất mặt một lần để ngươi biết đá nhân duyên đó không chọn lầm phu quân cho ngươi"
Trí Tú thế nào, Trân Ni dĩ nhiên nhìn ra được, nàng chỉ là không biết trong lòng có Trí Tú hay không
"Sao cũng được, mà gần đây ngươi lặn đi đâu vậy ?"
Ngọc Kính đứng sát Trân Ni hơn
"Thế nào? Biết nhớ ta rồi sao ?"
Trân Ni không thèm nhìn đến Ngọc Kính mà đi ra bờ hồ ngồi xuống
"Ngươi với thiên đế có vẻ giống nhau, đều mặt dày như vậy"
Ngọc Kính lại thấy Trí Tú thật sự tồn tại trong lòng Trân Ni. Nhiều năm như vậy nói chuyện với nhau, nàng chưa từng nhắc đến bất kì ai trong cuộc hội thoại với hắn. Bất quá những chuyện quan trọng thì phải nói đến ai đó nên những lúc như vậy không được tính là khác thường. Thầm mỉm cười, Ngọc Kính chạy đến ngồi cạnh Trân Ni
"Một năm nay ta hạ phàm du ngoạn, phong cảnh ở trần gian chắc chắn sẽ làm ngươi thích thú. Đặc biệt còn có rất nhiều nữ nhân xinh đẹp, haha... "
Lần nào gặp Ngọc Kính cũng bị hắn kể chuyện từ trên trời đến xuống ma giới làm Trân Ni mất rất nhiều thời gian mới có thể từ biệt được hắn. Trở về thì trời đã khá khuya, vào nhà liền gọi Mộc Ngư để kêu hắn chuẩn bị nước nóng cho nàng tắm.
Mộc Ngư là tiểu tiên thân cận hầu hạ Trân Ni, nay nàng đến đây sống dĩ nhiên không quên đem theo hắn
"Thiên đế đã chuẩn bị nước nóng cho người, hình như chuẩn bị tận ba lần"
"Ba lần ?"
"Đúng vậy, có lẽ thiên đế sợ công chúa về đến thì nước đã lạnh"
Trân Ni cảm thán, Trí Tú là thiên đế, dùng một chút sức lực làm phép, nước liền có thể nóng lại, siêng năng đem đi nấu nước khác thì không biết nên nói là ngu ngốc hay rảnh rỗi đây.
Lệ Sa nhận lệnh của Lục Bình dẫn binh đến Diệm Sơn, mỗi ngày tuần tra xem có ai khả nghi cấu kết với Lục Ngạn, đồng thời quan sát tình hình nơi này
"Tướng quân, bên kia có một hang động nằm dưới lòng đất, khá gần với mặt nước"
Lệ Sa liền ra lệnh cho hai phó tướng dưới chướng mình đi vào đó xem bên trong có gì, vẫn không quên dặn dò
"Phát hiện điều gì cũng không được hành động, phải báo lại ta"
"Vâng"
Một lúc sau, hai phó tướng chạy ra hướng Lệ Sa báo cáo
"Bên dưới chỉ là một hang động rỗng tuếch"
Lệ Sa lại cảm thấy hang động đó có phần mờ ảo, địa bàn ở đây tuy thuộc thiên tộc nhưng nàng vẫn nắm rõ trong lòng bàn tay. Chỉ là hang động ngầm đó từ trước đến giờ vẫn chưa hề thấy qua lần nào.
Hôm sau, Trí Tú cảm thấy chỉ làm một gian nhà cho Trân Ni là không đủ, rõ ràng không giống với nơi một công chúa có thể ở. Nhớ đến Thái Anh rất thích động tay động chân nên đã nhờ đến phụ giúp xây thêm vài gian phòng. Tuy nhiên, Thái Anh đi đâu thì Ngọc Hoa chắc chắn đi theo đó, điều này không nằm ngoài dự đoán của Trí Tú. Chỉ là có thêm vài sự hiện diện khiến mọi người đều không ngờ đến. Khi Ngọc Hoa trong một lần tuỳ hứng nói với hoàng đệ của mình chuyện đi xây nhà, Ngọc Kính lập tức nổi lên hứng thú đi theo. Lại không ngờ Kim Chí Quân câu cá gần đó nên tình cờ nghe được dự định kia, liền phấn khởi chạy đến ma tộc rủ Lục Bình cùng tham gia. Vì vậy, bằng một cách nào đó vô cùng ngẫu nhiên, trong một buổi sáng, cả sáu người đã xuất hiện trước nhà của Kim Trân Ni.
Có thể nói đây là lần đầu tiên cả năm tộc cùng xuất hiện cùng một lúc vào thời bình như vậy. Lúc trước tất cả chỉ đông đủ khi cuộc chiến thiên ma diễn ra.
Mọi người ban đầu còn thấy kì lạ với sự hội ngộ này, nhưng rất nhanh liền hiểu vấn đề. Không ai nói gì ai, vui vẻ hai người một nhóm, cùng hoàn thành việc trùng tu lại ngôi nhà. Họ căn bản là muốn biến nơi nhỏ bé này thành một gia trang lớn cho Kim Trân Ni.
Mảnh đất sau vài ngày nhộn nhịp liền từ một ngôi nhà nhỏ biến thành một gia trang lớn. Có hồ, có ao, có cầu, có đồng cỏ xanh mát, còn có vườn hoa rộng lớn. Mọi người lúc này mới để ý mà thầm cảm thán, nơi này chẳng khác gì thiên cung.
"Thiên đế ngươi thật thiên vị a, mảnh đất tốt như vậy cũng tặng cho Kim Trân Ni"
Thái Anh liếc nhìn Trí Tú, đây là đất thiên tộc, nếu người kia không chủ động giao ra thì người ở tiên tộc làm sao tìm thấy được. Nhưng nàng lại không biết, sau khi Trí Tú theo Trân Ni đến đây thì mới phát hiện thiên giới có một nơi đẹp đến vậy.
"Là nàng tự tìm ra"
"Vậy thì ngươi cũng quá hào phóng đi"
Thái Anh bểu môi, nàng còn chưa từng được Trí Tú hảo hảo tặng thứ gì lớn như vậy. Dù là Trí Tú không có ý tặng Trân Ni nhưng là cũng không có ý phản đối. Còn Trân Ni kia không lẽ không biết đây là đất thiên tộc hay sao mà có thể tuỳ ý làm thành một biệt viên như vậy.
Đêm đó, cả 8 người tính cả Mộc Ngư đều cùng nhau làm một buổi tối thịnh soạn, có thể nói đây là bữa ăn đầy đủ màu sắc nhất từ trước tới giờ. Ăn uống no nê, mạnh ai nấy đều tìm một phòng để nghỉ lại khiến Trân Ni không khỏi tự hỏi là bọn họ đến giúp nàng xây nhà hay đến để xây phòng cho bọn họ.
Giữa khuya, Trí Tú vốn không muốn ngủ nên ra ngoài hoa viên ngồi thổi sáo, vừa thổi vừa nhớ lại khoảng thời gian ở dưới trần cùng Trân Ni, lúc đó thật sự rất vui vẻ.
Trân Ni cũng không ngủ được nên ra ngoài dạo lại gặp Trí Tú đang một mình thổi sáo. Nhìn bóng lưng Trí Tú lúc này trông rất cô đơn, tiếng sáo lại da diết đau khổ, khiến Trân Ni không khỏi nghĩ đến Trí Tú đang nhớ ai đó.
Chợt tiếng sáo dừng lại, một giọng nói vang lên
"Thấy ta thổi sáo hay không ?"
Trân Ni lạnh nhạt buông một câu rồi quay trở về phòng
"Không"
Trí Tú ở phía sau tươi cười rồi chợt nhận ra, vừa nãy Trân Ni đã giỡn với mình
"Ni nhi"
Bàn tay Trân Ni vừa chạm đến cửa phòng thì bị một bàn tay khác nắm lại, còn nắm rất chặt
"Có gì sao ?"
"Tay nàng lạnh quá"
Nàng chính là cảm thấy Trí Tú không có gì để nói, mà chỉ muốn kím chuyện với nàng
"Nếu không còn gì thì ta về phòng"
Trân Ni rút tay ra lại một lần nữa bị Trí Tú giữ lại
"Chúng ta đều không ngủ được hay là dạo đêm cùng nhau đi"
Trân Ni cảm thấy ở trong phòng cũng nhàm chán, bản thân lại không thể tránh mặt Trí Tú hết lần này đến lần khác, đành tuỳ ý để Trí Tú nắm tay đưa đi từ nơi này đến nơi khác trong biệt viên.
Bên này một đôi yên ắng đi bên nhau, bên kia cũng một đôi không ngủ được mà cùng nhau tản bộ khuông viên
"Băng nhi, tháng chạp này chúng ta thành thân được không ?"
Thái Anh vốn đang nghĩ làm sao để tìm ra hoả thần thì nghe được lời cầu hôn của người bên cạnh, những gì vừa nghĩ lúc nãy đều không nhớ gì nữa
"Hả ?"
Ngọc Hoa phải khó khăn lắm mới thốt ra được lời ban nãy, hiện tại là ngại muốn chết còn gặp ai kia không nghe cái gì. Bất mãn nói
"Đi với ta mà nàng nghĩ đi đâu vậy a ?"
Thái Anh không phải không nghe, nàng chỉ là sợ mình nghe lầm
"Xin lỗi, ta đang nghĩ cách tìm hoả thần"
Ngọc Hoa hít một hơi sâu, một lần nữa nói ra lời trong lòng, âm thanh ôn nhu hơn bao giờ hết
"Tháng chạp, chúng ta thành thân đi"
Lời nói vừa dứt thì Ngọc Hoa cúi xuống hôn vào môi Thái Anh. Khi cả hai buông nhau ra, không gian liền bất động, hai người bên kia gặp hai người bên này, bốn người như muốn hoá đá
Trí Tú từ trước đến nay luôn dùng một mặt băng lãnh nhìn mọi người, lúc nãy vì đi bên cạnh Trân Ni mà hạnh phúc cười không ngớt. Trân Ni chưa bao giờ hứng thú quan tâm đến người theo đuổi nàng, bây giờ lại để Trí Tú nắm tay đi dạo. Còn Ngọc Hoa và Thái Anh vì bị hai người kia thấy được sự việc lúc nãy nên có chút ngại ngùng. Tóm lại tất cả bốn người đều muốn tìm cái hố mà chui xuống.
Không hẹn mà cả Trân Ni và Thái Anh đều buông tay đẩy người bên cạnh ra, bỏ về phòng mình. Lúc này, Trí Tú mới nhìn Ngọc Hoa bật cười, hắn cũng lắc đầu cười lại
"Nữ nhân thật giống nhau a"
Trí Tú gật đầu rồi có ý tạm biệt tại đây
"Ta phải về thiên cung, phiền các người để ý tâm trạng Trân Ni"
"Bệ hạ yên tâm, chúng ta là bằng hữu đương nhiên sẽ quan tâm nhau"
"Đa tạ"
Ngọc Hoa nhìn nhìn Trí Tú
"Nhưng mà quan hệ của bệ hạ cùng công chúa ma tộc, ngươi có tính nói cho Kim Trân Ni biết không ?"
Trí Tú nâng mắt nhìn Ngọc Hoa
"Chuyện gì qua rồi không nên nhắc lại, khi đó là ta bồng bột"
Ngọc Hoa là có lòng tốt nhắc nhở
"Kim Trân Ni không thích lừa gạt, ngài vẫn nên khai báo tần tật về cuộc sống xa hoa trước đây"
Trí Tú thở dài, thật có nhiều chuyện để khổ tâm
"Ta sẽ xem lúc nào thích hợp"
Ngọc Hoa rút kinh nghiệm từ chính mình
"Ta thấy bệ hạ vẫn nên nói sớm, sau này tình cảm mặn nồng, nữ nhân ghen rất đáng sợ a"
Trí Tú về thiên cung vốn là để xử lý một số công vụ rồi giao những việc nhỏ nhặt cho Nhật Hạ lo liệu. Tự mình bay đến Diệm Sơn xem tình hình, kể từ ngày Trí Tú và Minh Trân dùng nguyên thần tạo ra màng tinh thể bao bọc núi, Lục Ngạn cũng yên ắng đến đáng sợ.
Đứng trên bờ biển, đối diện với núi Diệm Sơn, Trí Tú không khỏi tự xem thường chính mình. Thân là thiên đế lại không tìm được nơi ở của hoả thần, một thần tử của thiên tộc.
"Thiên đế"
Trí Tú nhìn Lệ Sa vừa bước ra từ hang động dưới kia, lòng không khỏi nghi hoặc
"Ngươi ở đó làm gì ?"
"Hôm qua ta phát hiện một nơi kì lạ sát mặt biển nên tò mò đi vào. Kết quả vào bên trong chỉ cảm nhận được lửa"
Trí Tú nhíu mày, Lệ Sa cũng thuộc mệnh hoả, nhưng lại cảm nhận được mệnh hoả trong hang đông kia, rất có thể hoả thần chú ngự trong đó và cũng có thể do hắn tạo kết giới nên khó ai nhìn ra.
Cùng Lệ Sa quay lại biệt viên của Trân Ni để tìm Lục Bình. Một lần nữa Lệ Sa lại lên tiếng, nhưng là với chủ tử của mình
"Ma vương"
Lục Bình chậm rãi bước đến, thoáng nhìn, Trí Tú liền thấy sắc mặt hắn không bình thường.
Như hiểu được ánh mắt của Trí Tú, Lục Bình chỉ nói
"Phụ vương gần đây vẫn luôn triệu hồi mệnh tinh của ta"
Chẳng trách Lục Bình và Lục Minh Trân luôn căm giận Lục Ngạn như vậy. Hắn vì muốn hồi sinh, phục hồi pháp thuật mà không ngại đoạt mệnh con mình
"Ta thấy tạm thời ngươi nên đến U Minh, linh lực tối tăm dưới đó sẽ bảo vệ mệnh tinh ma vương ngươi"
Ý của Trí Tú rất rõ ràng, chỉ duy nhất nơi đó giúp Lục Bình ẩn đi tinh mệnh. Lục Ngạn sẽ khó tìm thấy mà triệu hồi.
Lệ Sa lúc này mới báo cáo tình hình ở Diệm Sơn, cùng suy nghĩ với Trí Tú. Lục Bình lên tiếng
"Hoả thần năm xưa vì cuộc chiến thiên ma mà mất đi nữ nhân hắn hết mực thương yêu. Chỉ sợ chúng ta tìm đến cũng không lay động được hắn ra mặt"
Trí Tú cũng đã nghĩ đến vấn đề này, đau đầu ở đây chính là không biết làm sao để tìm ra kết giới mà đi vào. Hiện tại chỉ có thể tìm đến hoả thần, vì hắn sẽ không bao giờ chủ động xuất hiện.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com