Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chap 5: End.




Bắt đầu từ năm Quý Sửu 1973, quân địch bắt đầu suy yếu trước các cuộc tấn công ráo riết và liên tiếp của quân ta. Chính phủ Mỹ dần bất lực trước tình thế gọng kìm không thể nhúc nhích được nên liền giảm viện trợ cho Việt Nam cộng hòa, quân ta nắm lấy thời cơ rục rịch tiến công không ngừng. Chiến tranh bắt đầu bước vào giai đoạn chủ chốt, cả quân ta lẫn quân địch đều trong thời kỳ chạy nước rút, chuẩn bị cho những trận chiến quyết định thành bại cuối cùng.

Nhận lệnh từ Đảng chiến dịch mùa xuân sắp sửa được bắt đầu, binh đoàn 559 liền lập tức củng cố lại đội ngũ, phân chia nhiệm vụ cụ thể sát sao với mốc thời gian từng sự kiện để có thể tiếp tế cho quân đội ở chiến trường miền Nam một cách nhanh chóng và kịp thời. Sư đoàn 470 của Chí Thịnh và Thần Lạc được xếp vào hàng lái xe chuyên nghiệp nên được đưa lên ở tuyến đầu, trực tiếp chạy vượt biên giới vào Sài Gòn vận chuyển. Cả sư đoàn ở nhiệm vụ lần này mang theo mình trọng trách tiếp tế hơn cả tấn súng đạn và lương thực để dự trữ cho trận đánh vào dinh Độc Lập. Đoạn đường cũng trở nên vất vả và vòng vèo hơn vì các tuyến đường chính ở Trường Sơn đang bị bắn phá nặng nề, cộng thêm phần hàng hóa cồng kềnh nên đoạn đường hẹp lách léo không phải là lựa chọn tốt để hoàn thành chuyến hàng này.

Dựa theo tính chất địa lý và sự quyết định của tham mưu trưởng, sư đoàn 470 sẽ bắt đầu cuộc hành trình vượt núi rẽ đồi của mình suốt ba mươi ngày, chạy từ Nam Định đến Nghệ An rồi tiếp tục vượt qua biên giới Việt Lào, mươn theo đường đất của nước bạn để tiếp tục tiến lãnh thổ Campuchia. Sau khi dừng lại nạp thêm nhiên liệu ở căn cứ quân ta đóng quân sát biên giới thì chạy tiếp đến Tây Ninh, vào tối khuya sẽ âm thầm tiến vào Sài Gòn giao đồ, hoàn thành nhiệm vụ một. Sau khi kết thúc sẽ được nghỉ hai ngày trước khi gia nhập sư đoàn mới, thực hiện các nhiệm vụ vận chuyển vũ khí và quân đội giữa các căn cứ ngay tại Sài Gòn. Phổ cập nhiệm vụ và xác nhận trách nhiệm xong, những người chiến sĩ bắt đầu hăng hái lên xe, bốc vác hàng hóa, chuẩn bị cho một trận chiến sống còn.

Cả xe Chí Thịnh và Thần Lạc lần này dẫn đầu cả đoạn, vượt qua biên giới Lào và Campuchia hiểm hóc, trên đường đi bị địch đánh úp không ít lần, xe cơ giới cũng hỏng hóc rất nhiều, nhưng vì giang sơn và đất nước, những người lính cụ Hồ vẫn tiếp tục cuộc hành trình sóng gió của mình. Ba mươi ngày ngồi trên thùng xe ê cả mông sờn cả mặt, quân lính vẫn không hề chớp mắt được một giây, họ vội vã ngày đêm thức trắng ngược xuôi để chuẩn bị sẵn sàng cho ngày hòa bình.

Thế nhưng trong lúc cả sư đoàn còn đang mải miết vượt đèo lội suối ở biên giới nước bạn, Mỹ đã huy động toàn bộ lực lượng để tấn công lên toàn miền Nam, gặp người là giết, quyết không tha, bao nhiêu tiền của cũng đổ về để đánh Việt Cộng, cả hai bên ngang tài ngang sức dằn co suốt quãng thời gian dài nguyên đầu năm Ất Mão 1975. Mãi đến khi con xe cơ giới đầu tiên của đội Thần Lạc và Chí Thịnh cập bến Tây Ninh thì tin tức chiến dịch Tây Nguyên thành công, giải phóng hoàn toàn Buôn Ma Thuột mới truyền đến tai. Là tỉnh thành đầu tiên được giải phóng, cũng là mồi lửa cho các cuộc kháng chiến sau này với thắng lợi chiến dịch Huế-Đà Nẵng vào ngày 29/3. Chiến thắng của chiến dịch Huế-Đà Nẵng và của chiến dịch Tây Nguyên, cùng những thắng lợi trên khắp chiến trường đã đẩy quân địch vào tình thế tuyệt vọng, tinh thần bị suy sụp, tổ chức bị tan rã, chiến lược bị bế tắc. Quân ta như lửa được châm thêm dầu, dùng toàn bộ sức lực đánh tan quân địch, giải phóng dần các tỉnh Nam Trung Bộ và Nam Bộ, ngày độc lập đã đến gần ngay trước mắt.

Đoạn đường từ Nam Định vào Sài Gòn tưởng dài mà trong chốc lát đã đi hơn ba phần tư chặng đường, sau khi dừng lại ở Tây Ninh thì cũng đã hai mươi tám ngày trôi qua kể từ lúc xuất phát, nếu theo kế hoạch, cả sư đoàn sẽ đến căn cứ ở Sài Gòn vào ngày hai mươi mốt tháng tư, tròn ba mươi ngày đêm bôn ba vượt nắng vượt gió vượt cả bom đạn mà tiến vào miền Nam, đem theo mình trách nhiệm quan trọng và niềm hy vọng độc lập để vượt qua tất cả. Chiến tranh dường như đang chuyển mình đến hồi kết, thế nhưng làn mưa bom đạn không vì thế mà vơi đi. Quân sự Mỹ như dốc toàn bộ sức lực lên tàn phá miền Nam nước ta, chúng dùng mọi loại vũ khí tối tân nhất để bắn phá khiến quân ta không được một giây lơ là trước sự căng thẳng leo thang này. Đoạn đường từ Tây Ninh về căn cứ vì thế mà bị kéo giãn ra, bom đạn không ngừng dội xuống, đồng bằng vùng núi hay sông ngòi đều trở thành một mớ hỗn độn, không thể phân biệt được địa hình. Đoàn xe cũng tiến thoái lưỡng nan, chỉ có thể đánh xe quay đầu về lại biên giới Campuchia, chạy về Long An rồi hướng về Sài Gòn, thời gian bị kéo dài thêm một tuần nữa, lương thực dự trữ cũng vì vậy mà trở niên thiếu thốn. Khoai sắn hay nước đều hết sạch, bộ đội ta chỉ có thể ăn quả rừng không rõ độc hại, uống nước suối đậm mùi hóa học mà cầm cự qua hai ngày cuối cùng, thể trạng của những người lính cũng sụt đi không ít, mà rõ nhất là hai cái má bánh bao bất tử mà các anh hay trêu là "kiên cường hơn cả lính Việt" bởi có khó khăn như nào vẫn trường tồn, mà giờ đây trước sự thiếu thốn lương thực thực phẩm lại hóp đi trông thấy.

"Sao mày trở nên tiều tụy thế?" Chí Thịnh ngồi xổm bên cạnh Thần Lạc, nhìn dáng vẻ không mở được mắt của nó mà hỏi.

"Mày hỏi ngu, ở đây có ai không như tao? Đến mày còn nhìn không khác gì bộ xương không." Thần Lạc vẫn giữ yên vị trí nằm gục lên vành xe, không chút sức lực đáp lại lời Chí Thịnh. Tuy nhiên, trái ngược với cái vẻ thờ ơ của Thần Lạc, Chí Thịnh còn ra sức nhích lại gần hơn cậu lục lọi trong túi áo của mình, lôi ra hai thanh lương khô vốn hiếm như vàng giữa rừng khô gió lạnh.

"Nè, mày ăn đi." Chí Thịnh thảy vào tay Thần Lạc cả hai thanh lương khô, dù bụng cũng hơi không biết lựa thời cơ mà kêu rồn rột, át cả tiếng gió vù vù qua từng lớp quần áo. Thần Lạc thấy vậy thì phì cười, thằng này đói đến chết mà cũng muốn tỏ vẻ thượng nghĩa. Nó chộp lấy một thanh, thanh còn lại thảy ngược về phía Chí Thịnh.

"Mày ăn đi, một mình tao không ăn được hết cả hai đâu."

Chí Thịnh nhìn nó, rồi lại nhìn thanh lương khô trong tay, bỗng dưng cảm thấy gió đêm thật ra cũng không lạnh lẽo đến thế. Cậu xé lớp vỏ giấy ra, cắn một lần hết nửa thanh, sau bao ngày ăn lá ăn cỏ, hôm nay được nếm hương vị bột bột khô khốc này lại tưởng nhưng ăn cao lương mĩ vị.

"Mày đào đâu ra hai thỏi "vàng" này vậy?" Thần Lạc đã ngồi thẳng dậy, lưng tựa vào thành xe, mồm nhai rệu rạo hỏi rất khó nghe ra.

"Má tao đưa. Bà sợ tao trên chiến trường đói nên nhét vào hai thanh, tao định không ăn, đợi đến lúc độc lập mới ăn để chúc mừng, mà giờ nhìn mày vậy tao chịu không được nên đem ra cho mày ăn."

"Mày làm vậy tao thấy có lỗi quá." Thần Lạc nhỏ giọng, nói thầm trong miệng. Rõ ràng là cùng nhau ra chiến trường, bao nhiêu năm bôn ba với nhau, cùng nhau trưởng thành, nhưng vì sao trong mắt Chí Thịnh nó vẫn như trẻ con, cứ nghĩ nó không thể chịu được khổ mà phải đem những thứ quan trọng này ra để giúp nó.

"Tao không có khi dễ mày gì đâu, đừng suy nghĩ lung tung. Vào Sài Gòn tao mua lại thanh mới là được, đồ có giá trị khi nó được dùng đúng lúc, lương khô là để ăn mà tao giấu thì mất hết giá trị của nó mất." Chí Thịnh nhìn dáng vẻ tiu nghỉu của Thần Lạc thì nhanh chóng lên tiếng, đúng là cậu định đợi đến lúc hòa bình mới cùng nó ăn hai thanh này. Nhưng lương khô thì cũng chỉ là lương khô, ăn hết thì mua lại, không có gì quá to tát. Hơn nữa, Chí Thịnh như cùng Thần Lạc lớn lên, cậu hiểu rõ nó tuy trông gai góc, nhưng thật ra cũng rất yếu đuối và nghĩ nhiều, chỉ là dưới tư cách của một người lính, Thần Lạc không được phép tỏ ra đa sầu đa cảm.

"Nói dễ nghe quá, không biết đến được Sài Gòn thành công không." Thần Lạc bĩu môi, nói thế thôi nhưng Chí Thịnh biết nó là người mong muốn được đến Sài Gòn nhất, vì khi đó Thần Lạc sẽ gần hơn cơ hội về với mẹ nó.

"Mai này mi về với tau nhé." Chí Thịnh bất ngờ hỏi thật khẽ, mắt cậu xoáy sâu vào bầu trời xám xịt không một ánh sao, không dám đối diện với cái nhìn của Thần Lạc.

"Tao sẽ về, nếu còn sống." Thần Lạc trả lời, rồi cả hai chìm vào im lặng, chỉ còn đọng lại tiếng lương khô rột rột trong khoang miệng và tiếng tu hú kêu ai oán giữa đêm đen tĩnh mịch.





Lúc cả sư đoàn đến được căn cứ Sài Gòn đã là rạng sáng ngày hai sáu tháng tư, những người lính cũng như chạm đến giới hạn, sau khi bốc vác chuyển đổi hàng hóa xong thì lập tức rơi vào giấc mộng kéo dài ba tiếng hiếm hoi, lúc vừa thức dậy thì cũng là lúc bản tin sáu giờ sáng của đài tiếng nói nhân dân vừa kết thúc, để lại bài hát "Tiến quân ca" thổn thức, làm bừng lên ý chí chiến đấu của những người chiến sĩ.

"Đoàn quân Việt Nam đi

Chung lòng cứu quốc

Bước chân dồn vang trên đường gập ghềnh xa

Cờ pha máu chiến thắng mang hồn nước,

Súng ngoài xa chen khúc quân hành ca.

Đường vinh quang xây xác quân thù,

Thắng gian lao cùng nhau lập chiến khu."

Vẫn là những câu chữ quen thuộc in vào sâu trong giấc ngủ, nhưng sao hôm nay chúng nó lại thấy hào hùng và xúc động đến lạ. Chí Thịnh và Thần Lạc đặt tay lên ngực trái, lẩm nhẩm theo lời bài hát vốn đã thuộc lòng, nằm sâu trong tư tưởng của những người lính cụ Hồ.

Chiều cùng ngày, tiếng súng của quân đoàn 1 vang lên, báo hiệu cho chiến dịch mùa xuân - trận chiến sống còn giành lại hòa bình đất nước cũng đã chính thức được bắt đầu. Sau khi nghỉ ngơi chớp nhoáng, sư đoàn liền được tách ra thành những nhóm nhỏ hơn. Xe sáu người bọn nó cũng chia ra làm ba, Chí Thịnh và Thần Lạc được phân công nhiệm vụ vận chuyển vũ khí qua lại giữa hai bên căn cứ, chủ yếu chạy từ quận mười hai đến quận một, rồi sau đó ở căn cứ quận một canh giữ vũ khí cho đến khi có người thay và lái xe chạy ngược về lại. Trước khi lên đường nhận nhiệm vụ, anh Thuần đội trưởng có đi ngang sang, chép miệng tỏ vẻ trải đời:

"Nhà nước cũng biết se duyên không nỡ tách chúng mày ra phết. Cố lên còn đợi hòa bình mà cưới nhau đấy, lúc đó đừng quên đi thằng anh này." Nói xong anh cười thật to rồi bỏ đi, để lại Thần Lạc mặt mũi đỏ tía tai, còn Chí Thịnh thì ho khụ khụ ngượng ngùng.

"Nhất định phải cưới chứ." Chí Thịnh lầm bầm trong cổ họng, giọng trầm thấp đủ để hai người nghe. Thần Lạc không trả lời, chỉ gật đầu rồi nhảy lên xe, ra hiệu cho cậu nổ máy đi.
.
.
.
.

Chỉ trong vòng hai ngày nhiệm vụ được giao, Chí Thịnh và Thần Lạc đã hết lần này đến lần khác liên tiếp hoàn thành nhiệm vụ xuất sắc, bom đạn và súng thường xuyên được tiếp tế kịp thời, anh em trong đoàn thậm chí còn đặt cho cả hai cái biệt danh rất kiêu "bộ đôi sát địch", không phải vì cả hai ra tay giết địch, mà là ở sau ủng hộ giúp mọi người diệt địch.

Sáng ngày hai chín, Chí Thịnh và Thần Lạc nhận lệnh được tham chiến trực tiếp vào trận đánh cuối. Lúc này cả hai vừa trải qua một đêm canh giữ hầm vũ khí, còn đang không tỉnh táo nhưng ngay khi được cấp trên truyền lệnh thì liền tỉnh như sáo. Trực tiếp ra chiến trường là một nhiệm vụ cao cả, được hy sinh vì tổ quốc là một cái chết thiêng liêng, bản thân cả hai tuy đã trải qua bao nhiêu bom đạn, nhưng đây thật chất chính là lần đầu được ra chiến trường một cách chính thức. Chiều tối cùng ngày, thủ tướng Võ Nguyên Giáp trực tiếp đến căn cứ quận mười hai dặn dò chúng nó, bác không giống như một vị quan vĩ đại chức cao quyền trọng mà lại giống như bác hàng xóm, ôn tồn căn dặn những người con người cháu mình trước thời khắc quan trọng.

"Ngày độc lập đến rồi, các anh đã sẵn sàng chưa?"

"SẴN SÀNG!"

Tiếng hô vang rền như sấm dội, quyết tâm đánh thắng bọn giặc Mỹ Ngụy dâng cao đến tận trời mây. Cả một đất nước mất ngủ về một ngày mai quyết định.

Sau khi thủ tướng Võ Nguyên Giáp rời đi, cả quân đoàn cũng lục đục chuẩn bị cho trận chiến sống còn cuối cùng, có thể sẽ đổ máu, có thể sẽ không trở về quê nhà, nhưng không thể thua cuộc. Chiếc xe tăng bọc thép đem theo niềm tin của những người lính súng gác trên vai, đem theo ước vọng của những người con máu đỏ da vàng đất việt mà hùng dũng tiến vào quận một Sài Gòn.

"Nhất định phải cưới nhau." Thần Lạc nói thật khẽ, gần như chỉ là mấp máy môi về hướng Chí Thịnh, ánh mắt thể hiện sự kiên định và quyết tâm, nó biết cơ hội chỉ có một lần duy nhất, không phải hôm nay thì sẽ không còn là ngày nào khác, cả việc thổ lộ, và cả việc đánh giặc. Chí Thịnh nhận được tín hiệu của Thần Lạc, cậu gật đầu rồi cả hai lên hai xe khác nhau, chuẩn bị tiến vào trận địa.
.
.
.
.
.

"Cờ Việt Nam Cộng Hòa bị kéo xuống rồi! Cờ đỏ sao vàng lên rồi! Độc lập rồi! NƯỚC VIỆT NAM XÃ HỘI CHỦ NGHĨA ĐỘC LẬP RỒI!!!!"

Tiếng đài rè rè vang lên, không phải vì chất lượng âm thanh kém cỏi, mà là vì sự xúc động không thể kiềm được của phát thanh viên, không chỉ mỗi ông, cả đất nước, cả những người lính vừa đánh chiếm dinh Độc Lập thành công, bọn họ không ai kiềm chế được cảm xúc của mình nữa, tiếng nức nở, tiếng reo hò vang lên trộn lẫn với nha.

Hòa bình rồi, tự do rồi, hai mươi mốt năm chia cắt Nam Bắc, Việt Nam ta cuối cùng đã độc lập rồi.

Người người nhà nhà đổ ào ra đường như bầy ong vỡ tổ sau lời tuyên bố đầu hàng vô điều kiện của tổng thống Ngụy quyền Dương Văn Minh. Những nụ cười rạng rỡ trên môi từng người dân đất Lạc Hồng. Bài hát "Nối vòng tay lớn" của Trịnh Công Sơn cũng vang lên hào hùng, thời khắc độc lập mà cả nước ngóng chờ đã thành hiện thực.

"Rừng núi giang tay nối lại biển xa

Ta đi vòng tay lớn mãi để nối sơn hà

Mặt đất bao la, anh em ta về

Gặp nhau mừng như bão cát quay cuồng trời rộng

Bàn tay ta nắm nối tròn một vòng Việt Nam."

Hòa bình được hiện thực hóa bởi những giọt nước mắt của các bà mẹ Việt Nam anh hùng, được hiện thực hóa bởi những giọt mồ hôi của tiền tuyến, được hiện thực hóa bởi dòng máu đỏ của các người chiến sĩ, và được hiện thực hóa bởi sự quyết tâm và đồng lòng của 54 dân tộc Việt Nam. Đất nước Việt Nam, người dân Việt Nam, một tấc đấc, một con người, tuyệt đối không để lọt vào tay địch, kiên cường và bất khuất.

Băng rôn, biểu ngữ "Chủ tịch Hồ Chí minh muôn năm" giăng khắp mọi nơi, cờ hoa rực rỡ thành dòng thành suối dưới đường ăn mừng chiến thắng ngày thống nhất. Dòng binh sĩ nao nức không thành hàng ào ra từ dinh Độc Lập. Tất cả đã được tự do, những người con xa quê đã có thể về với quê mẹ, những người chồng người bố xa nhà đã có thể về với gia đình. Người dân bây giờ đã có thể yên ổn ngẩng cao đầu, sống một cuộc sống thoát khỏi ách đô hộ, thoát khỏi cảnh đêm ngủ không yên vì tiếng bom rơi đạn lạc. Trẻ con đã có thể đến trường, mẹ già đã không còn đợi con, những mối tình dang dở đã có thể đơm bông. Thần Lạc xúc động không kìm nổi mình, nó tìm đến Chí Thịnh còn đang rưng rưng dưới lá cờ đỏ sao vàng phấp phới trên nóc dinh rồi òa lên khóc như một đứa trẻ.

"Mi ơi...tau...tau về với mệ được rồi...Tau nhớ...mệ...mệ tau." Thần Lạc nức nở không thành tiếng, sự yếu đuối mà nó luôn cất giữ dưới đáy lòng bây giờ có thể bên cạnh Chí Thịnh mà bùng phát. Cậu ôm lấy nó, vuốt ve lên lớp áo lính thô ráp nhưng ngay chính mình cũng không thể nhịn được mà khóc.

"Tau với mi về nhà thôi...về nhà thôi."

"Về...về với nhau thôi." Thần Lạc khó khăn nói thành câu, hòa bình rồi, cả hai vẫn còn sống, đã có thể về với nhau được rồi.

Chí Thịnh kéo Thần Lạc gần sát lại người mình, tay thêm lực ghì chặt nó lại, rồi nâng mặt nó lên và ấn xuống một nụ hôn. Cái hôn của sự hạnh phúc sau mười năm quen nhau bôn ba trên chiến trường, và còn là cái hôn của một chuyện tình lãng mạn lưu danh sử sách của cả ngàn thập kỷ sau. Tiếng tim đập dồn dã vang lên từng hồi.

"Thần Lạc, ăn lương khô thôi."

Đảng Cộng sản Việt Nam muôn năm. Xã hội chủ nghĩa Việt Nam độc lập, tự do, hạnh phúc.


End.

--------------

Như vậy là đã đến hồi kết cho shortfic thứ hai "559" của mình. Đây là lần đầu tiên mình thử sức với dạng war!au như vậy, hy vọng không quá tệ. Xin lỗi mọi người vì mãi mới up chap cuối vì mình bị tụt hứng giữa chừng nên bây giờ mới có thể xong. Thật ra mình có nhiều điều muốn nói về shortfic lần này lắm, nhưng chắc sẽ đăng trên tường nhà sau. Cảm ơn mọi người vì đã đồng hành cùng mình đến ngày hôm nay, hẹn gặp lại mọi người trong những fic sau~

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com