Chiếc nhẫn thứ 6
7h sáng tại thủ đô seoul.
Một ngày lập xuân nữa lại đến, nàng khẽ cử động thức giấc sau một đêm vùi đầu nàng ngủ sâu trong vòng tay êm ái. Đảo mắt xung quanh hôm nay sao mọi thứ trở nên tròn trịa và xinh đẹp đến lạ thường vậy. Chắc có lẻ trong lòng còn lâng lâng cảm giác hạnh phúc khi mang trên chiếc nhẫn mà jimin đứng toàn thể mọi người tại đại sảnh trực tiếp quỳ cầu hôn nàng.
Minjeong chợt nhận ra sao ngày yêu chị trời đất cứ như lại dài ra thêm một chút nữa vậy? Nhưng nàng đi mãi cũng chẳng thấy mệt nhoài. Ngôi nhà càng trở nên ấm áp hẳn ra, nàng hôn nhẹ qua môi chị rồi lật đật chạy ùa xuống nấu bữa sáng, thậm chí là còn tất bật soạn váy, áo tươm tất cho cả hai nữa. Khác xa một minjeong ngày thì lê thê đời thì vụng về của năm 22-23 tuổi.
Ở ngoài cửa sổ có hai người già trẻ chụm đầu vào bàn tán xì xầm.
-bác han à! Cô chủ bị gì thế ạ? Có phải đã bệnh tật gì rồi không?
-không đâu cháu! Cô chủ không có bệnh mà chỉ là con tim cô chủ đang thèm yêu thôi!
Đúng là đời thênh thang rồi cứ vội vàng khiến ta quên mất đi cái thuần khiết nhất, giãn đơn nhất của tình yêu. Phải lặn lội cả cuộc đời tìm đến giây phút người khiến ta ngỡ ngàng. Một vòng đời là một vòng tròn. Mình kiếm nhau mỏi mòn nhưng chẳng biết đâu khi quay lưng ta đã chợt tìm thấy, thấy hạnh phúc luôn ở ngay trước mắt.
Nàng lên phòng vẫn thấy con người kia say ngủ không hay biết, gương mặt chị bình yên tĩnh lặng. Chắc đây là chị ngủ ngon giấc nhất từ trước đến giờ.
-jimin! Dậy ăn sáng thôi chị!-hôn nhẹ vào đôi môi ấy cố đánh thức chú mèo nhỏ của mình.
-chết rồi!trễ giờ làm!-chị bật dậy, nhìn sang đồng hồ rồi hốt hoảng lên.
-chị quên mình đã xin nghỉ ngày hôm nay để đưa em đi chơi à!-nàng phì cười vì sự ngây ngô của chị.
-haizz! Em quên mất!- họ yu nằm bẹp xuống giường kéo nàng nằm xuống theo.
-nhưng em có thắc mắc!-nàng thủ thỉ
-em cứ hỏi đi!
-4 chiếc nhẫn kia là sao thế? Sao lúc trước chị lại mua nhẫn nhiều thế mà em thấy chị chẳng bao giờ mang chúng cả?
-không có gì to tát lắm! Chỉ là mỗi năm chị lại muốn cầm nhẫn tỏ tình với em thêm một lần nữa nhưng rồi lại thôi!
-... thật?- nghe thật sự giống đang say trong ảo mộng. Nàng cứ nghĩ người tuyệt vời như jimin đã bóc khói khỏi cái xã hội này lâu rồi.
-ừm!
-tại sao lại thôi? Chị có biết em rất mong chờ ngày chị ngỏ lời yêu không?
-Vì lúc đó chị rất sợ! Chị sợ đủ điều, chị hèn nhát nên không dám bước đến gần em! Đến bây giờ chị vẫn sợ nếu chị ngủ dậy sau một đêm chị tỉnh dậy lại thấy em trở về là một kim minjeong xa cách, chán ghét chị như trước! Chị mua nhẫn thế là chị tiếp tục viện cớ rằng nó không phải một chiếc nhẫn đủ đẹp, đủ sang trọng đành để khi khác vậy và rồi cơn mơ đó mãi chỉ là một giấc chiêm bao, một tuần hoàn trôi theo tháng ngày không hồi kết!... còn bây giờ chị đã sẵn sàng bất chấp tất cả để nghe câu "em đồng ý!" rồi!-chị mĩm cười nhìn nàng. Nụ cười mà khoảng thời gian trước kia nàng rất ít khi thấy được. Dù cho từng có gió mưa giăng kín khiến nàng không tìm được ra và dù chị đã từng lạc trong đêm tối tăm thì cũng không sao cả, tình yêu có thể đánh bại được tất cả.
-cảm ơn chị!... cảm ơn chị vì đã kiên nhẫn chờ đợi em suốt bao lâu nay, chờ ngày em nhận ra chị! Cảm ơn chị vì đã yêu em quá nhiều để đủ rộng lượng tha thứ hết những lầm lỗi em gây nên! Cảm ơn chị vì đã chịu hết đau đớn cho em từ ngày hai ta thuở nhỏ gặp nhau! Em yêu chị, yu jimin!-minjeong kéo chị vào nụ hôn thật sâu để che lấp trái tim đang không ngừng xúc động của mình. Tất cả đã sẵn sàng để bước sang trang mới rồi.
---------
Đừng bước đi vội vàng
Đừng cách xa dễ dàng
Trái đất vẫn cứ xoay vòng
Không gì là
Không thể tìm lại, không thể gặp lại
Không thể có nhau dù ta chưa từng biết
Ngày vẫn cứ rộn ràng, người đến nhẹ nhàng
Vì tình yêu vẫn đang ở đây giữa thế gian
Dù phải xa cách một thời hay cả một đời
Thì ta vẫn yêu chẳng cần gì hối tiếc
Tìm nhau giữa dòng người chợt thấy nụ cười
Vì tình yêu vẫn đang ở đây khắp thế gian
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com