Liệu tạm biệt là không gặp lại?
-alo! tôi nghe!-nàng bực bội nhấc máy khi tiếng chuông điện thoại cứ reo mãi không ngừng, cuộc này đến cuộc khác cứ nối tiếp nhau.
-hức... phó chủ tịch kim!.... hức...-tiếng cô thư ký cứ khóc liên hồi.
-mau bình tĩnh, nói tôi nghe có chuyện gì?
-hức... phó chủ tịch yu nhập viện rồi!
-sao chứ?-tâm nàng như chết lặng, tim bỗng chốt trở nên đau nhói vô cùng.
-phó chủ tịch, hiện đang trong phòng cấp cứu!
-nhắn địa chỉ bệnh viện tôi đến ngay!- giận dỗi cách mấy nghe tin dữ, đương nhiên nàng sẽ chịu không nổi rồi.
-----------
-tại sao jimin lại nhập viện?-nàng chạy đến lay người cô thư ký, mọi người xung quanh thì sợ hãi không dám nhìn nàng.
-sáng hôm nay, tôi cứ gõ cửa nhờ phó chủ tịch yu ký giấy mãi mà không thấy trả lời! tôi hé cửa thì thấy cô ấy nôn ra máu rất nhiều sau đó thì ngất đi!-rốt cuộc mấy ngày không có nàng chị lại sống tệ đến thế sao? Nàng lọ mọ mở điện thoại lên thấy chị gửi một tin nhắn thoại cho mình.
"Kim Minjeong!chị xin lỗi em... rất nhiều! cuộc đời chị chỉ có thể đến đây thôi! Chị không thể chạy theo để bảo vệ em nữa rồi! Chị cảm thấy mệt lắm! Em ở lại hãy sống thật hạnh phúc!là chị hèn nhát không dám đứng lên đấu tranh cho tình yêu của mình!người như chị không xứng đáng... để em thương!chị về với ba mẹ yu đây!yêu em!"-nàng ôm chặt chiếc điện thoại bật khóc nức nở.
-jimin! đừng bỏ em đi mà!-những nhân viên thấy thế cũng ôm lấy nàng an ủi.
-bác sĩ! bác sĩ! phó chủ tịch yu của chúng tôi ra sao rồi?
-cô ấy đã uống thuốc độc khiến cơ thể bị suy gan,suy tủy nặng làm tình trạng xuất huyết dạ dày diễn ra nghiêm trọng nên dù qua cơn nguy kịch nhưng vẫn trong trạng thái hôn mê sâu!
-chị ấy sẽ tỉnh lại mà phải không bác sĩ?- nàng cố níu kéo những cơ hội cuối cùng.
-tôi không chắc chắn được!đành phải trông cậy cả vào nghị lực phi thường của cô ấy!
ba mẹ nàng nhận tin cũng nhanh chân chạy đến. Chính ông bà cũng khá sốc khi jimin đột ngột uống thuốc tự tử. Rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra với chị?
"Ba mẹ con xin lỗi vì đã thất hứa với hai người và thật xin lỗi vì con đã lỡ yêu kim minjeong rất nhiều! con cũng cảm ơn ba mẹ vì đã giúp con sống tốt đến hôm nay!"- đó là tin nhắn cuối cùng còn xót trong máy ông kim. Chị không muốn chỉ vì bản thân mà cả gia đình tan vỡ, xin hãy để chị chết để giải thoát cho mọi người và cho cả những đau khổ của bản thân. Chị nhớ ông bà yu quá, chị muốn về bên họ, chị muốn trở lại thời khắc bé con như ban đầu để giữ tay họ không bước lên chuyến bay ấy. "Minjeong ơi! Chị đi nhé! xin đừng đợi chị!"
------------------
Đã 5 ngày chị chưa tỉnh giấc, nàng quặng cả tim gan chờ đợi. Nếu thần chết bắt nàng đổi cả mạng sống để chị được bình an thì nàng cũng vui lòng.
-hiện bệnh nhân vẫn còn hôn mê giai đoạn III! Cô ấy hoàn toàn không còn bất kỳ khả năng đáp ứng với kích thích đau, đôi khi vẫn có các cử động đáp ứng lại với kích thích đau nhưng không chính xác!- bác sĩ thông báo.
-jimin nè! Chị đang buồn em lắm đúng không?
-...
-em xin lỗi! Em ngu ngốc quá! Em không chịu nhìn ra chị những gì đã làm cho em! Em toàn giỏi trách mắng chị thôi!
-...
-giá như thời gian sẽ quay trở lại thì tốt biết mấy! giá như thời thơ bé ta chưa từng gặp nhau để chị không phải khổ sở thế này! mau tỉnh dậy nhìn em, chị nhé! Em yêu chị!- minjeong khẽ cúi người hôn lấy mái đầu chị.
--------------------
-bà ơi! có lẻ tôi đã sai rồi! tôi đã làm tổn thương con bé một lần nữa!
-jimin tội nghiệp! nó có tội tình gì đâu! sao ông nỡ lòng nào nói ra như thế! con bé đã dành cả một đời, mặc kệ tính mạng mình chở che cho minjeong con mình thì nó yêu minjeong có gì là sai!- bà đau lòng bật khóc. Bấy giờ nhận ra có phải đã quá muộn rồi không?
------------------ thêm 10 ngày, nàng tựa chờ đợi từng hơi thở chị mạnh mẽ bừng dậy. Bàn tay đan tay chặt lấy đôi tay lạnh ngắt của chị. Ông trời làm ơn đừng bắt chị ấy đi mà!
-jimin! là chị đúng không?
-chị đây! Minjeong, đến giờ chị phải đi rồi! tạm biệt em!
-đừng đi!- nàng ôm chặt lấy chị. Dần dần nàng thấy người chị rất nhẹ và mỏng manh đi, ôm không còn cảm giác chắc chắn nữa.
-ở lại và sống thật tốt nhé!- nàng nhìn rõ được hình ảnh chị khóc mờ nhạt theo khói mây.
-jimin! Jimin! ở lại đi!- nàng đuổi theo cái bóng dáng dần tan biến. Chị đi thật rồi.
-jimin!- nàng bừng tĩnh hóa ra trời đã sáng và điện tâm đồ vẫn đều đều nặng nhọc chạy. Nàng vẫn còn nhìn thấy chị.
-------- Rồi 20 ngày trôi qua-----
ngón tay chị đã có dấu hiệu phản ứng của sự sống, đôi mắt đã chảy nước mắt ra hai khóe mi trong vô thức. Và sau bao nhiêu sự cố gắng chị đã tỉnh lại.
-jimin! Chị ấy tỉnh rồi!
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com