Chapter 05
Ngày hôm sau, mưa và lạnh. Thượng đế đã kết thúc kì nghỉ ngắn ngủi của mình. Ngài bắt đầu cho sự trở lại bằng việc chơi đùa một cách tùy tiện cùng thời tiết. Mới nắng nóng oi bức và khô hanh, nay cả thành phố ướt đẫm và lạnh cóng. Mưa bắt đầu từ sáng sớm, lúc to, lúc nhỏ, lúc rả rích, lúc ào ào, lúc nhẹ nhàng, lúc dữ dội, cứ liên tục và không có dấu hiệu chấm dứt. Đám mây xám xịt như muốn nuốt chửng những tia nắng mặt trời. Cây cối đáng lẽ phải xanh tươi mơn mởn vì được tắm mát và rửa sạch bụi trần nhưng cành lá lại ủ rũ, hắt hiu và run rẩy. Những nụ hoa ướt át như đang khóc sau màn nước. Tất cả âm thanh chỉ là tiếng mưa nỉ non hoặc gào thét. Khí lạnh từ đâu tràn đến, phủ cả một vùng rộng lớn. Không gian thu mình lại và thời gian bị đóng băng. Cảnh vật u buồn và nặng nề một cách đáng sợ...
Ngồi trong văn phòng, Jin chán nản nhìn ra cửa sổ. Anh ghét mưa. Mưa mang cảm giác bứt rứt và ướt. Jin ghét bị ướt. Anh sợ lạnh. Khi lạnh anh thường cảm thấy cô đơn, và khi cô đơn anh luôn bị lạnh. Jin sợ cô đơn. Anh nhớ quán Aristote dù mỗi ngày đều đi qua đó. Anh nhớ Yoongi dù mỗi ngày anh đều nhìn thấy cậu. Và bây giờ anh nhớ một cách kì lạ. Có lẽ vì mưa và cô đơn, hay vì ngày hôm qua anh đã nói lời yêu cậu. Jin mỉm cười khi nhớ lại hình ảnh cậu lúc đó và có chút xấu hổ khi nhớ ra hình ảnh của chính anh. Mưa vẫn rơi và anh vẫn bị lạnh...
***
Ngồi trong quán Aristote, Yoongi vui vẻ nhìn ra đường. Cậu thích mưa và lạnh. Nhìn từng giọt nước từ trên trời rơi xuống, cậu có cảm giác nó đẹp như những hạt pha lê trong suốt và lấp lánh. Không khí lạnh làm cậu cảm thấy thanh thản và thoải mái, mọi buồn phiền, giận hờn, bực tức như bị đóng băng, và gió sẽ quét sạch tất cả ra khỏi tâm trí. Cả người thật dễ chịu khiến cậu mỉm cười. Hình ảnh Jin bao lần tiu nghỉu hay buồn bã bước ra khỏi Aristote như bị rửa trôi theo màn mưa. Có lẽ Yoongi chỉ còn nhớ được những nụ cười chân thành của anh...
Mưa chấm dứt một cách đột ngột khi Jin vừa xong công việc. Có lẽ Thượng đế đã quá cưng chiều anh. Ngài biết anh chẳng bao giờ mang theo ô cả. Anh thấy mình thật may mắn nhưng cảm giác khó chịu lại bất ngờ dâng trào trong lòng ngực khi anh bắt đầu bước gần đến Ara & Nympheas Street. Người ta thường nói "Sau cơn mưa trời lại sáng". Chưa chắc đâu. Thần mây có lẽ vẫn đang buồn bã và đau khổ. Ngài chưa thỏa mãn khi chưa được khóc hết nước mắt. Nỗi uất hận nghẹn ngào như còn tích tụ trong từng đám mây khiến nó nặng nề và mù mịt. Bầu trời Seoul bị bao phủ trong màu xám dày đặc, không một giọt nắng chiều nào có thể len lỏi qua. Và điều đó làm cho Ara & Nympheas Street thêm phần u ám hơn
Jin nhìn vào quầy coffee, lại chẳng thấy Yoongi đâu cả. Youngi, một lần nữa, vô tình ngước lên và trông thấy Jin. Anh vẫy tay và ngỏ ý gọi Jin vào quán, vẫn không quên tặng thêm một nụ cười ấm áp đến mức tan chảy cả băng cực. Jin lại vốn sợ lạnh, nên không bao giờ có thể từ chối anh ấy được
Lại ngồi trên hàng ghế cao trước quầy, anh theo thói quen nhìn khắp quán. Anh thoáng giật mình khi lần đầu tiên nhận ra anh không phải là vị khách duy nhất. Một chàng trai trẻ đang ngồi đọc sách cùng một tách coffee trên bộ salon màu trắng tinh khiết. Cậu ta ngồi bắt chéo chân sang trọng. Tay trái cầm quyển sách dày cộm đã được đọc quá nửa, những ngón tay thon dài đỡ gáy sách rất điệu nghệ. Tay phải đặt hờ hững trên đùi, lâu lâu, ngón tay trỏ lướt nhẹ, lật trang sách một cách quý phái. Đôi mắt chăm chú nhìn vào sách làm lộ ra hàng lông mi dài và cong vút. Trán rộng và đôi chân mày rậm, chiếc mũi cao, thẳng và làm môi dày vừa phải cùng cái cằm vuông làm toát lên vẻ nam tính và mạnh mẽ. Cậu ta đẹp như tượng tạc. Cả người tỏa ra thần khí của bậc vương giả. Cậu ta đích thực là một hoàng tử...
Jin nhìn chằm chằm vào vị khách lạ, anh quay người định hỏi Youngi nhưng rồi thôi, lại nhìn chàng trai trẻ không chớp mắt. Như cảm giác được mình đang bị một kẻ nào đó soi mói, cậu ta dứt mắt khỏi quyển sách, ngước lên nhìn anh. Hai ánh mắt giao nhau trong 3 giây, 4 con ngươi khẽ lay động. Chàng trai trẻ đóng sách lại rất nhẹ nhàng và tao nhã, cậu ta cẩn thận trả sách vào kệ, mặc vào chiếc áo khoác màu xám sang trọng và đắt tiền, cậu ta bước ra cửa, hướng Youngi, vẫy tay và mỉm cười
-" Em về nhé anh Youngi. Ngày mai gặp lại "
Youngi từ sau quầy, mỉm cười đáp trả, gương mặt anh dường như có chút ửng hồng...
Sau khi vị khách lạ đã đi, Youngi đến bên bộ salon, lau sơ bàn, và dọn cái tách coffee đen ấm nóng còn đến hơn phân nửa. Jin nhìn Youngi sửng sốt.
-" Hắn ta chưa trả tiền coffee mà ? "
Youngi lại cười. Anh tiến đến sau quầy, nhanh nhẹn rửa cái tách rồi ngước nhìn Jin
-" Cậu ta là khách quen. Bạn tôi đấy "
Jin gật gù một chút, rồi lại hỏi
-" Yoongi đâu ạ ? "
-" Có lẽ đang ở tu viện "
-" Tu viện nữa ư ? "
Anh lầm bầm, nhăn nhó và lắc lắc cái đầu đầy tóc rối bù màu nâu hạt dẻ. Youngi lại nghĩ đến một chú chó con, và anh không thể không cười thành tiếng...
-" Cậu muốn dùng gì nào ? "
-" Sữa nóng đi ạ. Hôm nay lạnh mà... "
Anh tươi tắn như một đứa trẻ con. Anh lúc nào cũng cảm thấy mình nhỏ lại khi ở bên cạnh Youngi
Jin uống sữa, cảm nhận cảm giác nóng ấm và ngọt ngào đến mê người lướt qua cổ họng. Cả thân mình sảng khoái và hạnh phúc. Cái đầu lắc lư và đôi chân nhịp nhịp theo một giai điệu lạ lùng. Anh như chìm trong thế giới tươi đẹp của riêng anh. Đột nhiên, như nhớ đến điều gì, và ngồi trầm ngâm suy nghĩ. Mọi hành động, cử chỉ, và nét mặt của Jin đều bị Youngi thu vào tầm mắt. Anh nghĩ Jin đúng là có nét hấp dẫn kì lạ và trạng thái tâm thần ở mức bình thường, chấp nhận được. Anh bất ngờ ngước lên, hỏi...
-" Em có được hỏi tên vị khách khi nãy không ? "
-" Cậu tò mò à ? "
-" Vì em thấy hắn kì lạ, không đáng tin lắm "
Youngi cười phì. Anh lắc đầu nhìn Jin...
-" Cậu cũng kì lạ lắm đấy, và không đáng tin chút nào !! "
Jin cười toe
-" Em rất chân thật mà "
Rồi anh làm vẻ mặt nghiêm túc...
-" Thế hắn ta tên gì ? Là người như thế nào ? Anh làm sao quen hắn ?! "
Youngi chớp mắt.
-" Cậu đang điều tra tôi đấy hả ? "
-" Không. Em chỉ lo cho anh thôi "
Youngi hết sức ngạc nhiên. Chẳng phải Jin vừa nói yêu Yoongi sao ? Bây giờ lại còn lo lắng cho anh ? Mà thậm chí giữa anh và Jin chẳng có một mối quan hệ thân thiết hay lâu dài gì cả. Jin mới biết tên anh và Yoongi từ hôm qua. Một con người khó đoán và đáng sợ ? Nghĩ là nghĩ thế, nhưng Youngi lại không thể nào từ chối Jin, nhìn vào mắt Jin, anh cảm thấy mình bị điều khiển, và anh chỉ có thể thấy sự chân thành mà anh ta đang thể hiện...
-" Cậu ấy tên là Jeon Jungkook. Tôi vô tình gặp cậu ấy ở một quán coffee. Trò chuyện và cảm thấy cậu ta rất tốt. Ít nhất là với tôi "
-" Tốt là tốt thế nào ? "
-" Jungkook đã giúp tôi có được Aristote đấy. Khi tôi ngỏ ý muốn tìm một chỗ để mở quán coffee-book, Jungkook khuyên tôi đến tu viện này. Tôi đã đến đây hỏi thử, và họ cho tôi thuê chỗ này thật, với giá cực rẻ, gần như cho không ấy. Nhưng chỉ có điều là góc đường này vắng quá, ít người qua lại, không thích hợp bán quán. Tôi đã từng muốn đi chỗ khác vì không có lời thì bán làm gì, nhưng Jungkook lại bảo, vị trí này rất đặc biệt, giống như các thiên thần đang ở đây, và cậu ta nói rằng luôn sẵn sàng làm vị khách duy nhất của quán nếu tôi muốn. Jungkook cung cấp miễn phí nguyên vật liệu cho tôi và mỗi ngày còn giới thiệu các bạn của cậu ấy đến uống nữa. Bây giờ tôi cũng có thu nhập ổn định rồi, nhưng cậu ấy cứ khăng khăng làm nhà cung cấp và PR miễn phí cho quán. Nên thật sự thì tôi chỉ bỏ công ra pha chế thôi chứ không tốn kém gì cả. Jungkook tốt quá phải không ? "
-" Em không biết "
-" Không biết là câu trả lời rất thông minh trong lúc này đấy "
Jin nhìn Youngi ngạc nhiên. Youngi vẫn cười ấm áp. Và anh biết Youngi không đơn giản như anh nghĩ...
-" Thật ra tôi cũng không biết. Jungkook là con người kì lạ. Cũng khó đoán như cậy ấy ! Nếu Jungkook thật sự giúp tôi vì lòng tốt thì tôi sẽ cảm thấy áy náy lắm. Vì tôi chỉ nhận và không cho lại được gì. Còn nếu không phải vì lòng tốt, thì tôi không biết cậu ta làm vậy vì mục đích gì. Nên thôi, cứ nghĩ Jungkook thật tốt đi. Tôi tin vào con người mà "
-" Khi nãy sách hắn ta đọc là kinh Thánh ? "
-" Cậu cũng để ý kĩ quá chứ. Đúng vậy. Jungkook chỉ đọc kinh Thánh trong khi uống coffee đen "
-" Em tưởng quán chỉ có sách Triết học của Aristote ? "
-" Nhưng Aristote nằm trong khuôn viên của một tu viện và đối diện nhà thờ lớn nhất thành phố "
-" Vậy chắc những thiên thần ở đây thật, và Jungkook là người tốt đấy ! "
-" Tại sao ? "
-" Vì anh đã cho hắn ta một nơi gần với Chúa trời và các thiên thần mà hắn tôn sùng. Cảm giác bình yên trong tâm hồn là quan trọng hơn cả "
-" Anh lại đến đây làm gì vậy ? "
Giọng Yoongi hậm hực phát ra từ phía cửa. Cậu tỏ vẻ vô cùng bực bội khi thấy Jin đang trò chuyện thân mật cùng với Youngi. Còn Jin thì lại đang mừng rỡ như cún con thấy chủ trở về...
-" Sao giờ này cậu mới về ? Tôi chờ cậu nãy giờ... Ly sữa nguội cả rồi này !! "
Jin giơ cao ly sữa chỉ còn chừng một ngụm nữa là trống trơn. Youngi phì cười. Yoongi thì khinh khỉnh...
-" Còn gì trong ấy đâu mà nguội với không nguội ! "
-" A !! Ý tôi là cái ly thôi "
Yoongi liếc Jin một cái rát cả mặt. Cậu nhanh chóng bước vào quầy coffee, im lặng làm công việc quen thuộc, lau chùi ly, xay coffee và đun nước nóng. Có lẽ cậu cũng khá quen với sự có mặt của anh trong quán rồi. Youngi đi ra tuốt phía sau, sắp xếp những thùng nguyên liệu vừa mới chuyển đến. Anh bất giác mỉm cười khi nhớ đến lúc Jin nói rằng Jungkook là một người tốt. Jin thì ngồi ngắm nhìn Yoongi, nhìn quán Aristote, nhìn những kệ sách Triết học và cả kinh Thánh, nhìn hồ cá xanh biếc với hai con cá bé tí tẹo bơ vơ, rồi lại quay sang nhìn Yoongi làm việc trong khi hai tay anh vẫn nắm chặt ly sữa còn một ngụm. Mọi người dường như đã quên mất lời tỏ tình bất ngờ và quái lạ của ngày hôm qua...
Youngi sau khi xong việc thì bước ra sau quầy, thay phần xay coffee cho Yoongi trong khi cậu chuẩn bị lau chùi hồ cá và các kệ sách. Jin bất ngờ nắm lấy tay Yoongi, kéo cậu về phía mình, áp trán anh vào trán cậu, rồi nhăn mặt
-" Cậu đang bị sốt đây nè ! "
Yoongi bỗng cảm thấy cả người lảo đảo, chân tay nặng chịch và run run. Cậu cười nhẹ...
-" Nhắc mới nhớ đó "
Youngi vội vàng đỡ lấy Yoongi đặt cậu nằm trên bộ salon gần đó. Jin lần lượt chạm hai tay vào má, trán, cổ và hai cánh tay Yoongi...
-" Cậu chóng mặt hả ? Cậu đổ mồ nhiều quá trong khi tôi thì đang lạnh run. Sáng giờ cậu chưa ăn gì phải không ?! "
Yoongi lại cười, và cậu cảm thấy choáng váng thật. Cậu nhắm mắt, nói thật khẽ
-" Nhắc mới nhớ đó "
Anh nhìn Yoongi hoảng hốt, rồi lại quay sang nhìn Youngi đang hết sức lo lắng vì không biết làm thế nào. Anh nhìn thẳng vào mắt anh ấy...
-" Anh làm cho Yoongi một ly sữa nóng, cậu ấy bị hạ đường huyết. Mau lên !! "
Youngi chạy như bay vào quầy, chỉ khoảng 15 giây sau anh đã có mặt bên Yoongi và giúp Jin cho cậu uống hết ly sữa. Một lúc sau, Yoongi từ từ mở mắt, chân tay đã hết run, nhưng cả người rất mệt mỏi và mắt cứ hoa cả lên. Cậu nhìn thấy anh và nhếch mép
-" Anh chưa về à ? Còn ở đây làm gì ? "
Jin nhìn Yoongi khó hiểu. Anh nói với giọng hụt hẫng nhất có thể...
-" Tôi biết cậu không ưa tôi, nhưng cậu ghét tôi đến thế sao ? "
Yoongi cảm thấy đầu nặng quá. Lý trí chẳng thể điều khiển nổi cơ thể. Cậu lẩm bẩm
-" Thương không hết sao lại ghét "
Yoongi từ từ nhắm mắt lại, thiếp đi. Jin ngạc nhiên, nhìn sang Youngi. Youngi nhìn cậu em mình, rồi hướng Jin mỉm cười. Nhưng anh lại nhíu mày, lắc lắc đầu...
-" Cậu ấy bị sốt rồi !! "
Youngi thật sự muốn bật cười thành tiếng. Nhưng rồi lại thôi. Quan trọng hơn là lo cho Yoongi lúc này. Cậu càng lúc càng sốt cao, mồ hồi lại túa ra như tắm. Jin lo lắng nói
-" Vụ đường huyết là ổn rồi. Còn bị sốt thì chắc là do cảm thôi. Thời tiết thay đổi thất thường, mà cậu ấy thì lại không chú ý đến bản thân. Em chạy đi mua thuốc sẽ về liền. Anh ở đây thay quần áo cho Yoongi nhé, giữ cho cậu ấy khô ráo, chứ không nhiễm nước là nguy. Nhờ anh đấy ! "
Jin vụt chạy biến, quên cả mặc áo khoác, xông ra ngoài trời đang rét buốt vì mưa và gió lạnh. Youngi nhìn theo dáng Jin, anh lại cười. Jin nghĩ anh là gì của Yoongi mà phải "nhờ" anh. Hay Jin nghĩ cậu ấy là gì của Yoongi mà lên tiếng ?
................
Jin vừa chạy vừa nghĩ mình thật ngu. Ít nhất cũng phải nhớ đến cái áo khoác chứ. Anh sợ bị lạnh đến thế mà bây giờ thì đang rét thấu xương. Tay chân anh tê cứng gần như mất cảm giác, chỉ biết chạy và chạy, nhưng kì lạ là lồng ngực lại nóng ran. Và Jin hướng đến hiệu thuốc gần nhất.
..................
Anh cho Yoongi uống thuốc trong khi Youngi lấy nước đá chườm mát cho cậu. Uống xong cậu lại thiếp đi nhưng có vẻ đã khá hơn chút chút. Hai người cùng ngồi bên Yoongi, cùng nhìn cậu nhưng mang hai tâm trạng khác nhau. Youngi vừa lo lắng, vừa cảm thấy vui vui trong lòng, xen lẫn thích thú và hào hứng nữa. Còn Jin thì chỉ có lo âu và lo âu...
Khoảng 1 tiếng sau đó, Yoongi tỉnh lại, đã giảm sốt đáng kể, không còn nhức đầu nữa và chân tay nhẹ đi rất nhiều. Youngi thì cười tươi, trong khi anh thì vẫn hết sức lo lắng, nhìn cậu chằm chằm...
-" Cậu khát nước lắm phải không ? "
Cậu gật đầu. Anh mỉm cười và hướng Youngi...
-" Anh làm cho cậu ấy một ly nước nóng nhé, cho thêm đường và một lát gừng nữa thì tuyệt "
Youngi nhanh chóng ra sau quầy làm theo những yêu cầu của Jin. Yoongi nhìn Jin không chớp mắt
-" Anh quan tâm tôi vậy sao ? "
-" Vì tôi yêu cậu mà "
Vừa nói anh vừa cuối người xuống, lại áp trán mình vào trán cậu. Cậu cảm thấy cơ thể mình nóng lên và cơn sốt như đang trở lại. Cậu vận hết sức, dùng hai cánh tay khẳng khiu đẩy Jin ra
-" Tôi đang mệt, anh về đi !! "
-" Tôi biết cậu không ưa tôi, nhưng cậu ghét tôi đến thế sao ? "
Jin lặp lại câu hỏi khi nãy. Yoongi nhìn anh hồi lâu rồi trả lời một cách bực dọc
-" Anh không biết câu trả lời sao ? "
Jin gật gù, lẩm bẩm
-" Đúng là do bị sốt rồi "
-" Hửm ? "
Anh nhoẻn miệng cười tươi với Yoongi
-" Cậu hết sốt thật rồi đó "
Youngi mang nước ra, anh đỡ cậu ngồi tựa vào người mình. Jin định giúp anh cho Yoongi uống, nhưng cậu gạt tay anh, và tự mình cầm ly nước. Cậu vừa uống, vừa nhìn anh. Cậu nhép miệng...
-" Sao anh chưa về đi ? Ở đây làm gì ? "
Youngi cốc nhẹ vào đầu cậu em
-" Jin đã chạy đi mua thuốc và cả cháo cho em đó. Không có cậu ấy thì anh không biết làm thế nào với em đâu ! "
Cậu chẳng thèm nhìn Jin nữa mà chỉ tập trung uống hết ly nước. Anh cười toe toét...
-" Cậu nợ tôi lần nữa nhé. Cảm ơn đi nào !! "
Những tưởng Yoongi sẽ điên tiết mắng anh, nhưng cậu chỉ nhìn anh và lạnh lùng
-" Cảm ơn anh. Tôi đỡ rồi. Anh có thể về "
-" Yoongi ! "
Youngi cực kì ngại, nhìn Jin áy náy. Anh không biết cậu em mình đang nghĩ cái gì nữa. Jincười còn tươi hơn trước "
-" Không sao đâu anh Youngi. Em quen rồi. Thế mới là Yoongi của em "
Yoongi càng lúc càng bực bội. Cậu trả lại cái ly nước, nằm xuống đánh huỵch một cái và nhắm mắt lại trong khi cái trán thì nhăn tít. Youngi lắc đầu
Anh mặc vào áo khoác, trả tiền ly sữa rồi nhanh chóng ra cửa, trước khi đi, anh quay lại, ngắm nhìn cậu một chút, rồi hướng Youngi
-" Khoảng nửa tiếng sau anh cho cậu ấy ăn hết cháo nhé. Thêm được một ly sữa nữa thì tốt. Đã uống thuốc thì phải no bụng mới được, không lại bị đau bao tử thì phiền phức. Uống nước thật nhiều và phải giữ cho cậu ấy khô ráo, không nên để cho mồ hôi thấm ngược vào. Sau đó 2 tiếng, anh cho cậu ấy uống thuốc em để trên kệ ấy. Sáng mai nếu còn sốt thì tốt nhất nên đưa cậu ấy đến bệnh viện. Em nhờ anh.. "
Jin nhìn Youngi đầy tin tưởng. Anh ấy mỉm cười gật đầu, anh lại thích thú khi Jin dùng chữ "nhờ". Jin lại hướng về phía Yoongi, nói lớn
-" Mau khỏe nha, Yoongi. Tạm biệt ! "
Anh vẫy tay và cuối đầu chào Youngi. Bước nhanh ra khỏi Aristote. Được chừng 5 bước, anh đưa tay lên sờ vào trán, hơi nóng của cậu hình như vẫn còn ở đây. Anh bất giác cười
-" Có thật là do bị sốt không nhỉ ? "
Anh lắc lắc đầu. Rồi anh chạy về nhà. Anh muốn về nhà thật nhanh. Vì lạnh quá. Nhưng thật lạ là Jin không cảm thấy cô đơn nữa...
.................
Yoongi đã tự ngồi dậy, uống thêm một ly sữa nữa. Youngi nhìn cậu em đầy quan tâm
-" Ăn cháo chưa ? Anh lấy ra cho em "
-" Dạ. Em đói rồi "
Ngồi ăn tô cháo nghi ngút khói, càng ăn, cậu càng bực
-" Anh có nhận ra là em bị sốt không ? "
Youngi áy náy, cười trừ
-" Không "
Yoongi nhăn trán.
-" Anh có biết là em khát nước không ? "
Youngi lại cười trừ
-" Không "
Cậu lại bực bội. Youngi không chịu nổi nữa, anh bật cười ha hả...
-" Em có cần khổ sở như thế không ? "
Yoongi vừa húp cháo, vừa nhăn...
-" Kim Seok Jin thật đáng ghét !! "
.......
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com