Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

\2/

- Tôi chết có được không?

- Vì cái trinh tiết đó à. Chết sao, cứ việc làm nếu cô muốn

Cô dứt câu hắn liền nhếch một bên mép mỉa mai đáp, vì hắn cho rằng cô túng quẩn lời nói chỉ là nhất thời. Nói xong hắn ung dung bước vào nvs chuẩn bị để đến công ty. Còn cô nghe hắn trả lời không một chút suy nghĩ, không một chút do dự liền ngẩn mặt nhìn hắn, trong tim bắt đầu dấy lên một cảm giác khó tả nó đau lắm.

Anh là chồng tôi, thân cũng bán cho anh rồi, sớm muốn gì anh cũng biến tôi trở thành đứa làm ấm giường cho anh mỗi đêm tôi cần gì phải chết đi. Chỉ là đầu óc rảnh rỗi lại ngẫm về cuộc đời, tôi thấy bản thân mình như đang ở địa ngục, sống trong sự dày vò, nhục mạ, đến cả người tôi gọi là bố cũng đẩy tui vào ngõ cục. Còn cả anh, vài đêm lại dẫn Han Nabi về ân ái trên chính chiếc giường của tôi, thứ âm thanh đó thật sự rất ghê tởm.Tôi đơn giản chỉ là muốn bản thân được giải thoát.
...

Đến chiều tối hắn trở về nhà, hôm nay Ami không còn ngồi ở sofa trước nhà vừa xem tivi vừa đợi hắn về nữa, bước vào bếp cũng không còn thấy những món ăn cô nấu sẵn đã được bày biện trên bàn. Hắn bắt đầu thấy hoảng rồi, đôi chân hắn nhanh nhẹn chạy đi tìm cô, miệng không ngừng gọi tên cô.

- Ami

- Ami cô đâu rồi

- Ami trả lời tôi đi

Không một hồi đáp, không gian im lặng như vậy khiến con người ta có chút sợ hãi pha chút lo lắng. Bước vào phòng của cả hai hắn vẫn không thấy cô, vừa toang mở cánh cửa nvs ra hắn liền sững người. Cảnh tượng trước mắt là một cô gái nhỏ bé đang nằm thoi thóp trên một vũng máu lớn, trông cô đó rất đáng thương.

Vài phút trước khi hắn về Ami đã tự lấy con dao bếp cứa vào cổ tay của mình để kết thúc sinh mạng, sâu đến độ máu không ngừng túa ra, nó khiến cô bắt đầu sợ nhưng rồi lại cảm thấy bản thân đã được giải thoát, vô thức nụ cười xuất hiện trên khóe môi của cô. Đầu cô dần ong ong lên, đôi mắt đờ đẫn bắt đầu khép lại, buông xuôi mọi chuyện chìm sâu vào giấc ngủ. Nếu có thể cô vẫn muốn được nhìn thấy mẹ của mình một lần cuối hoặc là hắn.

- Ami mau tỉnh dậy cho tôi

Anh đến thật đúng lúc

- Chỉ có tôi mới có quyền được chấm dứt mạng sống của cô

...

Hắn bế cô gấp gáp rời khỏi nvs, gọi cho Jin bác sĩ riêng của hắn đồng thời cũng là người bạn thân thiết nhất với hắn.

- Yahh chú mày làm gì mà con bé ra nông nổi như vậy hả, trễ vài phút nữa thôi là con người ta chết rồi có biết không

- Là cô ta tự muốn chết, em không làm gì cả

- Không làm gì mà người ta nghĩ đến cái chết

Hắn im lặng không đối hoài nữa. Có lẽ lần này hắn đã quá hờ hững với cô chăng. Đầu đang bận rộn với mớ tơ vò thì bà Jeon chạy vào, bà hoảng hốt chạy đến cạnh cô. Nhìn lấy gương mặt xanh xao, đôi môi trắng bệt, thân thể đang nằm bất động ở đấy mà thương xót vô cùng.

- Anh mách lẻo với mẹ em à - Jungkook quay sang hỏi Jin

- Cậu hại cô ấy như vậy tôi phải để mẹ cậu xử cậu chứ

- Đã bảo không phải do em còn gì - hắn nổi nóng

- Có làm mà không dám nhận sao? Đàn ông như chú anh đã gặp qua rất nhiều, câu biện hộ của chú anh phủ nhận

Tình cảm anh em nhà này cảm lạnh quá nhở

- Anh được lắm Seokjin

- Thưa bác cháu về, tình hình của Ami ổn hơn rồi, bác đừng lo quá nhé - Jin không để ý đến hắn nữa mà tạm biệt bà Jeon ra về

- Ừm con về

- Con đã làm gì con bé vậy hả? - bà quay sang hỏi chuyện hắn

- Con...

- Con bé có mệnh hệ gì thì con đừng trách ta - bà quát hắn

- Cô ta tự làm tư chịu liên quan gì con

- Còn dám nói như vậy, con làm ta tức chết mà

Tuy Ami không phải là máu mủ gì nhưng bà lại rất thương cô, thương cô như con gái ruột vậy. Ngay từ lầu gặp cô ở đây, cái nét mộc mạc, giản dị, lễ phép của cô đã để lại ấn tượng rất tốt với bà. Và hơn hết bà cũng từng có số phận giống cô, mọi chuyện Jungkook làm bà đều biết, hắn mua cô về bà cũng biết, thế nên bà đồng cảm. Trước kia nhà bà cũng vì nợ nần nên bà bị bán đến Jeon gia nhưng bà may mắn hơn cô, ông Jeon yêu bà rất nhiều. Sống ở nhà họ Jeon bà luôn bị hành hạ mỗi khi ông Jeon vắng nhà còn thua một con ở, khó khăn lắm bà mới sinh ra được một Jeon Jungkook như bây giờ.

- Cưới cũng đã cưới người ta rồi, chăm sóc không được thì đừng có mà hại người ta

- Mẹ...

- Không nhiều lời, mẹ hy vọng sẽ không có lần sau - nói rồi bà quay lưng bỏ về

Tâm trí hắn bây giờ rất nhiều câu hỏi đặt ra. Tại sao hắn lại hoảng loạn khi nghĩ đến cô sẽ chết? Tại sao lại muốn cứu cô? Phải chăn hắn đã từ từ động lòng vì cô? Sống chung cũng gần nửa năm trời nói không có gì với nhau là nói dối, nhưng hắn chỉ xem cô như con rối còn gì. Cô chết đi không phải là cơ hội để hắn đến với Han Nabi sao? Sao phải làm vậy?
...

Đến lúc Ami tỉnh dậy đã là trưa của ngày hôm sau. Cổ tay trái cô đau vô cùng, nhìn xuống đã thấy nó được khâu 6 mũi rồi. Lúc này cô mới để ý đến hắn, hắn đang ngồi ở bộ sofa cạnh ban công mắt không rời khỏi cô.

- Cô tỉnh rồi à?

- Có muốn chết thì đừng có chết trong nhà của tôi - giọng hắn lạnh tanh

- Cô thì hay rồi chết là hết còn tôi phải tiếp tục ở lại bị gán mác là giết vợ

- Cô nghĩ mẹ tôi sẽ bỏ qua chuyện này à đồ đần độn, hãy dùng não tí đi

Cô không để ý lời hắn nói nữa những lời không một chút lọt lỗ tai đó cô không cần thiết phải tiếp tục nghe. Cô định rời khỏi giường tìm nước uống vì cổ họng đã khát khô cả rồi.

- Cô đi đâu vậy? - hắn quát

- Tôi đi lấy nước, anh có cần lớn tiếng vậy không

Mắt cô lưng tròng nhìn hắn, cô làm gì sai chứ, khi cô nói đến cái chết hắn cũng ngầm đồng ý rồi còn gì. Cái thái độ thờ ơ lúc đó nữa, sao bây giờ lại tỏ ra tức giận với cô. Jungkook ít nhiều cũng thấy mình có chút quá đáng, chủ động đi xuống bếp lấy nước giúp cô. Ami không bài xích hắn mà nhận lấy, hơi sức đâu nữa mà bài xích hắn đây.

- Cô đói chưa, tôi mang cháo lên

Đồ dỡ hơi có ai mà như anh giây trước gắt gỏng giây sao tỏ ra quan tâm đâu chứ

- Anh biết nấu sao?

- Là mẹ tôi mang đến

Tôi còn tưởng anh tốt đến độ vào bếp vì tôi hừ nực cười thật

- Jeon phu nhân đã đến đây sao?

- Ừm, tôi không hiểu sao mẹ tôi lại thích cô đến vậy. Người ngợm thì chả ra làm sao, mu mô tính toán, lần sau cô còn đụng tới Nabi thì cái mạng của cô sẽ chính tay tôi lấy

- Anh im đi, anh thì biết gì chứ. Phải rồi anh yêu cô ta mà, thứ gì cô ta nói ra mà anh chả tin. Còn tôi thì sao, mang tiếng là vợ nhưng lại thua một con ở, vậy tại sao không buông tha cho tôi đi. Làm ơn xin anh đừng giam lỏng tôi trong ngôi nhà kinh tởm này nữa. Tôi không hợp với nơi này đâu cả cái danh xưng 'cô Jeon' đó nữa

Cô một lời nói ra là một lần tim nhói lên, nước mắt không tự chủ được nữa mà đua nhau lăn dài từ khóe mắt. Tay cô không ngừng đấm vào lồng ngực mình, không ổn rồi, hô hấp cô bắt đầu khó khăn rồi. Cô loạng choạng khuỵu xuống mặt sàn, hoảng hốt cố điều hòa lại hơi thở.

- Lại diễn cho ai xem, mỗi lần đụng tới cô là cô phát bệnh à

Không phải cô diễn, cô cũng chưa hiểu nổi tại sao mình lại bị như vậy. Hễ cô khóc đến uất ức thì lập tức hô hấp lại trở nên khó khăn. Cô đã tìm bác sĩ để điều trị rồi, nó cũng dừng hẵn từ hai năm trước rồi. Điều cô không ngờ đến là bây giờ căn bệnh đó lại quay trở lại với cô ngay bây giờ. Cô cẩn thận lắm thuốc vẫn đem khư khư trong người, vài hôm trước còn định vứt bỏ rời cơ đấy.

- Làm ơn...làm ơn lấy dùm tôi...hủ thuốc ở ngăn tủ với - cô nói không rành mạch

Hắn thì vẫn xem cô diễn kịch hay, xem chán rồi thì bỏ đi. Hắn tàn nhẫn thật đấy, chẳng có ai diễn sâu đến độ đem mạng sống của mình ra đùa giỡn cả. Ami gắng gượng bò đến ngăn tủ tìm thuốc, cũng may cô vẫn còn uống kịp không thì ngày này năm sau là giỗ của cô rồi.
....

- Nabi em có chuyện gì giấu anh đúng không?

- Anh đang nói gì vậy Jungkook

- Em là đang không biết hay cố tình vô tội

- Anh nói gì em không hiểu - cô ta giả ngơ, giọng õng ẻo nói với hắn tay còn không ngừng sờ mó lung tung

- Em tự cho mình là người bị hại còn gì, số tiền thuê mấy tên đó là dùng thẻ của anh sao?

- Em không có mà, là do cô ta hại em. Cô ta không muốn anh đến bên em, anh không tin em sao

Hắn ta không thèm để ý nữa chỉ ngữa cổ ra sau tận hưởng cảm giác khoái lạc vì cậu em của hắn đang được ả ta chăm sóc cưng nựng bằng tay. Ả ta luôn biết cách làm hắn nguôi giận, lấy lòng hắn ả giỏi số hai không ai dám nhận mình là số một cả.

----- Flashback -----

Sau khi rời đi hắn quyết định tìm hiểu kĩ vụ việc của Han Nabi người yêu gã và cô

- Jimin nhờ cậu điều tra lại vụ của Nabi dùm tôi

- Có chuyện gì à, chẳng phải là do vợ cầu bài mưu sao

- Lúc đó tôi say nên không giải quyết ngọn ngành, nhưng chắc chắn Ami gan không đủ lớn để làm như vậy đâu. Một đồng trong thẻ của tôi đưa cô ta còn không quẹt cơ mà, nếu có mướn lũ đó thì cô ta đào đâu ra tiền

- Cậu nói cũng có lí

* Một tiếng sau

Jimin làm việc rất nhanh, gọn và lẹ. Nhờ một chút máu mặt kèm một chút quan hệ là được ấy mà. Anh bắt được tên đầu đàn của băng nhóm đó, lúc đầu tên đó không khai lấy nữa lời nhưng nhắc đến tiền là con mắt tên đó sáng rỡ, miệng thì tuông ra mấy điều mà mình biết kể lại hết cho Jimin.

- Alo tôi nghe

- Cậu nói đúng Jungkook kẻ chủ mưu vụ này không phải vợ cậu

- Vậy là ai hả, nói đi tôi sẽ phanh thay kẻ đó

- Chắc cậu không dám làm đâu haha

- Cậu nói vậy là có ý gì đây Jimin

- Mọi chuyện là do cô người yêu quý hóa của cậu dằn xếp đấy chứ, cô ta cũng ghê gớm phết. Nghe nói Ami đang bị thương à, đừng nói cậu vì tức giận mà hại cô ấy đấy nhé

Jungkook im lặng

- Đừng nói là tại cậu thật nhá. Jungkook tôi nói thật, chỗ quen biết nhiều năm tôi nhìn vào còn cảm thấy Han Nabi đó mê tiền còn hơn mê cậu, đùng một ngày lồi ra một tên Jungkook thứ hai giàu hơn cậu chắc gì cô ta đã chọn cậu. Ami thì khác, em ấy tuy bị cậu bắt ép hôn nhưng tôi thấy không khi nào cậu về nhà là không có cơm ngon bày sẵn, nước tấm cũng được pha cẩn thận, tiền của cậu dù chỉ một đồng người ta còn không thèm để ý. Tôi thật sự rất ghen tị đấy.

- Đủ rồi Jimin - nói xong hắn ngắt máy

----- End flashback -----

Tin cô không phải là nghĩa vụ của tôi, tôi chỉ là không muốn cô chết đi rồi gán tội danh giết người lên đầu tôi - hắn nghĩ

_____________________________________

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com