Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

27. Trị thương

Nhìn Megumi tả tơi với một bên mắt phải nhắm lại vì bị máu chảy len vào, cô có chút bức xúc liền quay phắt lên nhìn cái tên Toudo kia.

- Rốt cuộc mấy người đến đây với mục đích gì vậy?

Toudo tỏ vẻ không quan tâm mấy, chỉ đứng nhìn xuống cô bằng nửa con mắt thờ ơ và đánh giá.

- Tôi chỉ muốn biết gu phụ nữ và kiểm tra năng lực của cậu ta trước sự kiện thôi. - Hắn ngừng nói rồi lại liếc qua Megumi ở bên cạnh cô. - Cậu ta không yếu.. nhưng gu chán ngắt.

Cô nhíu mày nhắm chặt mắt lại để kiềm chế cơn phẫn nộ của mình trước cái tên dở người này rồi quay mặt sang người ở bên cạnh mình.

- Cậu không nói là thích ngực to mông bự này nọ chứ?

- Cá..!?!? Cậu nghĩ tôi là hạng người gì vậy? - Megumi bất lực nhưng cũng khó chịu đôi phần.

Rất dễ để nhận biết rõ hình mẫu lí tưởng của Fushiguro, nếu còn bị nói là chán ngắt thì vấn đề là nằm ở người còn lại rồi.

- Thế hẳn đó là gu của anh rồi. - Cô lại quay lên nhìn thẳng vào Toudo. - Cứ thế này, đường tình duyên của anh sẽ lận đận lắm.

- Hửm? - Toudo nhíu mày vì lời nói lúc nãy.

- Cậu đi được chứ? - Cô vừa đỡ Megumi giúp cậu đứng dậy để Toge dìu lấy rồi lại quay phắt sang tên kia.

- Tôi không quan tâm mấy người đến đây để tham quan hay để tiêu mỡ. Nhưng đã làm khách thì đừng có tỏ vẻ như chủ nhà. Cơ sở vật chất đều bị anh phá hỏng, còn đả thương người của chúng tôi khi không có lí do chính đáng. - Cô có chút mất kiểm soát vì lửa giận, còn chả biết Noraba phía Maki-san ra sao nữa. Bực bội thật.

- Học cách tôn trọng người khác chút đi, se.n.pa.i.

- Yoriko.. - Panda quay người lại ý bảo cô nên bình tĩnh lại nhưng cô vẫn cứ giương mắt lên nhìn thẳng vào anh ta. Megumi như cũng muốn nói gì đó để giúp cô hạ hoả nhưng nhìn cái mặt mà thấy sợ quá nên đâm ra cũng rén.

- Nếu là ở trong sự kiện có quy tắc rõ ràng thì sẽ chẳng ai nói gì nhưng anh không thấy.. tam quan của anh có vấn đề à? Anh lấy đâu ra cái tư cách phán xét sở thích sở ghét của người khác vậy!? Se.n.pa.i??.. Toàn khùng điên gì đâu không. - Câu cuối cô tự lẩm bẩm với bản thân rồi cùng với Toge đưa Megumi hướng về kí túc xá.

Cơ mặt cô không hề được thả lỏng đi chút nào. Panda lẫn Toudo đều xanh mặt nhìn ba bóng lưng ấy rời đi mỗi lúc một xa. Dù chỉ là tân binh còn chưa nhấc nổi thanh trọng kiếm nhưng về miệng lưỡi sắc bén thì ngang tàn thôi rồi.

- Hết việc rồi. Tôi cũng đi đây. - Panda duỗi thẳng bàn tay áp vào ngực mình và cúi người chào đầy tôn trọng, như thể đang bù lại phần của hậu bối nóng nảy của mình vừa nãy, rồi bước đi.

- Dữ dằn thật. - Toudo nhàn nhạt nói, ánh mắt vẫn không rời khỏi hướng mà cô đã đi. - Không phải gu của tôi.

- ...Mà nè. - Panda đột ngột dừng lại. - Dù có gì cũng đừng động tới con bé. Cậu là người sai thật đấy.

---------

- Maki-san. Nobara... - Cô ngỡ ngàng nhưng rồi lại thở phào vì trông cậu ấy vẫn còn ổn, chỉ có điều là bộ đồ đẹp như vậy lại bị sờn rách hết cả rồi.

- Uwa.. Cậu trông thảm quá đấy. - Kugisaki bày ra vẻ khinh khỉnh nhìn Megumi, mặc dù biết rõ chuyện này là đương nhiên khi được chứng kiến sức mạnh điên rồ của Toudo vừa nãy.

- Tớ sẽ đưa cậu ấy về trị thương. Cậu ổn là tốt rồi. - Cô nhẹ nói, vì mới hay tin các cán bộ, công nhân viên của trường đều đã đi họp hết rồi nên chắc phòng y tế cũng chả còn ai đâu. Đành sơ cứu trước vậy.

- Tất nhiên là không có bị nặng như tên kia rồi. - Kugisaki hai tay chống hông tự đắc nói, liền bị Maki-san kéo cổ lôi đi.

....

Tại phòng của Megumi, cô đang cẩn thận tìm vết thương bị hở trên đầu của cậu ấy; đáng ngạc nhiên là vết rách không hề lớn chút nào, thậm chí là không cần phải khâu lại nhưng lượng máu nhuốm cả khuôn mặt này ở đâu ra chứ.

Inumaki cũng ở bên cạnh để quan sát.

- Cậu chắc là không sao chứ? Ít nhất phải đi đến bệnh viện để chụp CT xem có bị chấn thương não hay không chứ.. - Cô vừa cằn nhằn vừa bắt đầu công tác khử trùng thật kĩ rồi quấn băng quanh đầu cậu. Thao tác rất nhanh gọn mà không hề cẩu thả.

- Không cần đâu. Mấy vết thương này cũng nhanh lành thôi. Cơ thể của Chú Thuật Sư khác với người thường mà. - Megumi vừa nhắm mắt vừa nói. Máu gần như đã len vào trong khoé mắt khiến nó bị cháy rát.

- Ừ ừ, tôi là người thường. - Cô nhàn nhạt đáp lại với ý vị cáu kỉnh tự giễu khiến Megumi rợn cả tóc gáy, còn Toge thì phì cười vì cú móc mỉa bản thân nhưng lại khiến đối phương chịu đả kích này của cô.

- Ý tôi, không phải..vậy.

Phải ha, cô cũng được nghe kể lại trận đánh của Sukuna với Megumi lúc trước.. toàn bộ khu dân cư gần với trại cải tạo đó đã xuất hiện những tàn tích đổ sập rất lớn, suýt chút nữa là bị bỏ hoang luôn rồi, vậy mà cậu ấy vẫn rất cứng cỏi ngồi ở đây.

Yoriko cầm cái khăn ướt trong chậu vắt thật khô rồi rất tự nhiên mà đưa lên chạm vào mắt cậu. Megumi giật mình ngửa người ra nhưng cô lại nắm cổ áo của cậu ấy lôi lại.

- Ngồi yên. Lỡ như dưới lớp máu này còn có mảng trầy lớn thì không ổn đâu.

Megumi ngoan ngoãn yên vị lại để cô lau đi khuôn mặt đầy máu của mình. Megumi trông có chút cam chịu.

Bình thường thì cậu sẽ lao thẳng vào nhà vệ sinh để tạt nước lên mặt cho nhanh rồi. Thật là không quen khi được săn sóc đến tận mức này.. hoặc có thể cậu đã dần quên đi cảm giác được chăm nom quá mức là như thế nào.

- Cậu nhớ chứ? Hội chứng say rượu.. - Cô đột nhiên lên tiếng, lúc này Megumi đã mở được một bên mắt ra, nhìn cô vẫn đang chăm chú lau mặt cho mình. - Đau đầu, chóng mặt, buồn nôn, không thể đứng vững hay đi trên một đường thẳng.. thậm chí là sốt. Đến lúc đó phải lập tức đưa cậu đến bệnh viện vì có thể vết thương bị nhiễm trùng hoặc là chấn thương não.

- ... Cậu như mẹ tôi vậy. - Megumi không mặn không nhạt nói khiến Inumaki ở phía sau phì cười. Cậu thực sự đang cảm thấy ngại rồi.

- Gọi mẹ đi. - Cô không phản đối mà còn hùa theo với biểu cảm nghiêm túc khiến Megumi lại sởn gai óc, lập tức chấn chỉnh ngồi thẳng lên.

- Xong rồi đấy. Mắt vẫn còn rát không? - Cô bỏ lại cái khăn vào trong chậu nước khiến máu dần loang ra từ trong chiếc khăn. Cũng may là không có vết trầy nào nghiêm trọng hay có nguy cơ bị hủy dung cả.

- Còn chút chút.. - Megumi thử chớp chớp rồi liền nhắm chặt lại, gân đỏ nổi hết lên cả tròng trắng rồi.

Yoriko liền chạy về phòng, loạt soạt vài tiếng động rồi lại trở về khiến hai bọn họ ngơ ngác. Cô chìa ra một lọ thuốc nhỏ mắt có gốc gác nào đó mà bọn họ đều không biết.

- Cái này chắc sẽ giúp ích, cậu cứ nhỏ thật thiều để vi khuẩn trôi ra hết.

Megumi cầm lấy, đôi mắt vẫn cứ díp lại nhưng cũng ngửa cổ lẻn mà làm theo.

- Tsuna tsuna? - Inumaki bỗng lên tiếng nói chuyện với cô đang đứng khoanh tay ở bên cạnh mình.

- Mắt em từ nhỏ đã hay bị rát, cũng dễ bị mỏi nữa; đặc biệt là nó bị thường xuyên hơn sau khi em gia nhập Cao Chuyên nên em đã thủ sẵn vài hộp mang vào đây vì nếu muốn mua sẽ bất tiện lắm.

Dòng nước cứ thế lăn dài xuống mặt của Megumi, nếu nhìn rõ và được chiếu sáng tốt thì có thể thấy nó ánh lên một màu đỏ của máu.

- Cảm ơn cậu. - Megumi đứng lên đưa lại lọ thuốc còn một phần ba cho cô. Nhìn hai dòng nước cứ tuôn xuống như thế, cộng với biểu cảm nhăn nhó khó ở của cậu mà khiến cô thực muốn bật cười. Trông như đứa trẻ vừa bị ép ăn loại rau mà mình ghét vậy.

- Gọi mẹ đi. - Cô đột nhiên gợi lại chuyện đó khiến cậu sững người hoá đá.

- Tôi sai rồi.. - Megumi ủy khuất cúi đầu với hai dòng nước mắt nhân tạo đang nhỏ xuống mu bàn tay của mình.

- Phụt.. hahahahahahaa... - Bỗng từ cửa vào truyền đến giọng cười bất hủ của một người con gái đã chứng kiến sự việc tại thời điểm không thể nào thích hợp hơn. - Fushiguro! Cậu cũng có ngày này á!? Hahahaha..

Là Nobara, cậu ấy đang ôm bụng cười vật vã chỉ tay vào Megumi, còn Maki-san thì trầm tĩnh đứng đằng sau.

- Im lặng đi.. - Megumi ngượng ngùng quay mặt đi.

-----------------

Hoàng hôn cũng dần buông xuống, chuẩn bị kết thúc một ngày và bắt đầu buổi xem phim nghiên cứu cùng với Yuuji.

- Chào buổi tối. - Yoriko vừa nắm lấy gáy mình bóp nhẹ vài cái cho đỡ mỏi, vừa uể oải bước xuống cầu thang của căn hầm bí mật nơi Yuuji đang tạm trú.

- Chào buổi tối.. - Cậu quay đầu nhìn cô với hai con mắt khô rát đỏ chót, trên màn hình tivi đã hiện credits của bộ phim rồi.

- Cậu coi nhiều quá rồi. - Cô vừa tiến lại gần, tiện tay móc lọ thuốc nhỏ mắt đang ở sẵn trong túi áo ra đưa cho Yuuji.

- Tại thời gian cấp thiết với lại phim hay quá mà. - Yuuji nhận lấy rồi ngửa đầu lên bóp nhẹ lọ thuốc, vài giọt tụ lại rồi nhỏ xuống. - Ây da lạnh quá... Cảm ơn cậu.

Yuuji chớp chớp vài cái, tầm mắt liền trở nên rõ ràng hơn. Lúc này cậu để ý thấy bên dưới cổ tay áo của cô có lấp ló vết hằn đỏ.

- Cậu bị thương sao?

- À.. - Cô thử vén tay áo lên để nhìn, trông nó như bị một sợi dây quấn chặt rồi chà sát đến mức hằn lên vết đỏ tím vậy. - Do bài luyện tập mới với dây xích ấy mà. Do không quen nên bị nó quấn vào người tùm lum.

Cô tiến đến chiếc ghế sô pha rồi ngồi phịch xuống, rất thản nhiên đưa một bên chân gác lên đầu gối bên kia rồi vén ống quần sang ngang, để lộ bắp chân đầy rẫy những vết tương tự như vậy.

- Nó đỡ hơn nhiều rồi đấy. Vì biết vết thương sẽ lành nhanh nên tôi mới bảo tiền bối không cần nương tay. Chắc hết ngày mai là bình thường lại à.

- Biết là lành nhanh nhưng đừng biến nó thành thói quen chứ. - Yuuji có chút bất mãn nhìn mấy vết hằn chằng chịt ấy. - Mai cậu lại tập, sẽ xuất hiện thêm vết mới cho coi.

- Ờ nhỉ.. - Cô lớ ngớ vì không nhận ra sự thật rõ rành rành như vầy.

- Chào mấy đứa!! - Gojo giở chất giọng lảnh lót hô lớn từ phía xa bước xuống cầu thang.

- Thầy đến đây làm gì vậy? - Cô nhàn nhạt nói, giờ chuyện xem phim cũng đâu cần giám sát nữa.

- Thì đến gặp hai cô cậu học trò mà thầy yêu quý thôi. Không vui sao?? - Hắn lấy lấy làm tự hào tiến lại gần rồi ngang nhiên quàng tay qua vai của cả hai.

- Thầy gặp mặt hiệu trưởng trường Kyoto rồi à? - Cô vừa lựa đĩa CD vừa hỏi, coi như mặc kệ cái khoác tay thân thiết kia, thái độ của cô có chút thảnh thơi nhưng hắn vẫn cảm nhận rõ được sự bức bối bên trong.

- Hiệu trưởng trường Kyoto?? - Yuuji nghiêng đầu. Sống ẩn dật chui nhủi khiến cậu sắp thành người tối cổ luôn rồi.

- Ừm, gặp rồi. - Gojo trả lời cô trước rồi quay sang nhìn Yuuji và nở nụ cười đầy thân thiện. - Là lão già cổ hủ và cứng đầu trong ban lãnh đạo, đã cử mấy đứa đi làm nhiệm vụ Đặc Cấp đấy.

- Em không biết ông ấy là người như thế nào nhưng còn học sinh thì không thể chịu được. - Cô nhíu chặt mày lại, lúc nãy có nghe Nobara kể lại thái độ của cái người tên là Zenn'in Mai ấy nữa.

Thật sốc khi lại là chị em sinh đôi với Maki-san nhưng tính cách lại khác nhau hoàn toàn.

- Em cứ nghĩ thầy sẽ ở đó lâu hơn.. - Cô không mặn không nhạt nói và cũng không hề có ý nào khác cả. Cô biết rõ Gojo-sensei chẳng ưa gì mấy tên trên đó nên cứ nghĩ rằng nhân cơ hội này thầy sẽ xả hết cho đỡ tức chứ. - Bộ này có vẻ hay đấy.

- Phí lời làm gì. - Gojo ca thán bày ra vẻ bó tay. - Cuối cùng vẫn đâu có ai chịu lọt tai. Già rồi nên lẩm cẩm nó vậy... Mà việc em luyện tập như thế nào rồi?

- Em có phải thiên tài đâu. - Cô bức xúc quay phắt đầu lại. - Hôm nay chỉ dùng nó để xích bản thân cho Maki-san dắt đi dạo là chính.

- Chà. Căng à nha.. - Gojo đưa tay lên xoa cằm suy tính một điều gì đó, nếu hắn đưa ra được lời khuyên hữu ích thì cô sẽ cảm tạ lắm.

- Vậy thôi cứ tập tiếp đi. Cũng đâu còn cách nào khác.

Yoriko điên máu cầm cái gối chọi thẳng vào cái tên dở dở ương ương đó và cũng giống như mọi khi, cái gối lại đột ngột dừng ngay trước mặt hắn rồi rơi xuống.

- Đừng lo. Em sẽ thấy được dụng ý của thầy thôi. - Gojo nhặt cái gối lên phủi phủi vài cái rồi đưa lại cho cô.

...

Hơn nửa tháng trôi qua, cô suốt ngày chỉ cắm đầu vào luyện võ ngoài giờ với Maki-san và tập thể lực với Panda-san. Cũng nhờ chế độ ăn uống và cường độ tập luyện như vậy mà cô đã tăng thêm mấy kí cơ bắp.

Vậy nên việc chạy bộ quanh trường cũng không còn nặng nhọc như mấy bữa đầu nữa. Dần dần cô cũng cảm nhận được dòng chú lực đang chảy trong người mình một cách rõ rệt.

Đòng thơi dùng bí kíp học lỏm từ việc hít thở nhịp nhàng của Kamado Tanjiro-sensei, cô đã dễ dàng điều tiết được việc hao tổn thể lực và có thể tập trung cao độ hơn.

Nhưng sợi xích sắt, dù đã có thể sử dụng tương đối thành thạo nhưng cô vẫn chả biết nó để dùng làm cái gì cả.

Thay vào đó nếu dùng đao hay kiếm sẽ dễ dàng hơn vì nó cứng cáp và rất thuận tiện trong việc điều chỉnh hướng. Chứ còn dây xích này thì dù vung phải hay quật trái, nếu không cẩn thận nó sẽ phản chủ mà vả vào người mình như đang giáng một cú tát đầy uyển chuyển và điêu luyện.

Trở lại hiện tại, cô đang ở một khu đất trống gần trường vì...Gojo-sensei bảo vậy.

Đằng sau lưng bỗng loạt soạt vài tiếng, cô quay người lại nắm lấy chuôi dây xích đề cao cảnh giác. Nhưng lại có thêm vài tiếng động vang lên ở mọi phía, rất khó để xác định vì cô không hề cảm thấy có chút Chú Lực nào cả.

Thú hoang hay sao???

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com