[ "Um" Kim Dokja nhăn mặt vì cậu thậm chỉ còn chẳng ú ớ được từ gì như một đứa đần độn. "Tôi không biết anh và tôi cũng không biết hoàn cảnh của anh là gì, nhưng anh có thể ở lại nhà tôi một đêm, được chứ?"
Bao nhiêu gào thét nội tâm của cậu đã đạt đến cực đại, cậu còn chẳng để ý đến sự im lặng bất thường của hắn (có vẻ như là do sốc), nhưng cậu có nghe thấy hắn ngập ngừng "Cậu... không nhớ tôi?"
Kim Dokja nuốt nước bọt trong lo sợ, hắn thực sự đang chất vấn cậu để xem cậu có biết hắn là tên tội phạm khủng bố không à?? Cậu nhanh trí lắc đầu. ]
Epilogue!AU. Kim Dokja trở về, tuy vậy, cậu không nhớ gì ngoài tên của mình. Yoo Joonghyuk tìm được cậu 3 năm sau đó.
Credit: https://archiveofourown.org/works/25480162 Tên gốc: Silver Poplars Tác giả: Ritterlich Nhớ ủng hộ tác giả nhé!
A/N: Theo từ điển các loài hoa của Victoria, chi dương trắng/chi dương bạc (cây) là biểu tượng của thời gian.
thần tượng của cậu là ảnh đế kim- diễn viên nổi tiếng trên màn ảnhjeon jungkook- một tiểu thịt tươi diễn vai nhỏ ở phim của hắntruyện thuộc quyền sở hữu của tài khoản tt.trang39, vui lòng không mang truyện đi nơi khác ạchân thành cảm ơn💜…
NẾU BẠN LÀ NGƯỜI NGHIÊM TÚC, KHÔNG THÍCH VĂN CÓ TEENCODE VÀ CHỬI TỤC XIN ĐỪNG VÀO ĐỌC VÀ CM DROP TRUYỆN. THANKS.Tác giả: Tiểu Quất TửEdit: ThitkhocaichuaBeta: Phượng Chiếu Ngọc.https://decudammyhay.com/2022/06/30/hao-mon-tieu-cha-ke-tieu-quat-tu/Tình trạng: Hoàn.Thể loại : hào môn thế gia, đam mỹ, sinh con, vả mặt, he.Phương Lê bởi vì thi đấu thắng Nhạc Văn Hi, bị đại ca Nhạc Văn Hi ám hại đến gãy cả chân.Phương Lê bởi vì thi vũ đạo đạt hạng nhất, mà bị nhị ca Nhạc Văn Hi gọi người kéo vào trong ngõ đập một bàn tay cảnh cáo .Phương Lê được một người nam nhân mà Nhạc Văn Hi thích theo đuổi, thì tam ca Nhạc Văn Hi liền nghĩ cách nhục nhã, hãm hại cậu, nam nhân kia lại không tin tưởng cậu, cuối cùng cậu trơ mắt nhìn nam nhân đó cùng Nhạc Văn Hi nắm tay vui vẻ rời đi.Phương Lê không thể nhịn được nữa rốt cuộc quyết định phản kích, nhưng lại bị mấy huynh đệ bọn họ liên hợp hại đến hủy dung mà chết thảm.Sau khi trọng sinh trở lại cậu mới biết được thì ra, thế giới này chỉ là một quyển tiểu thuyết, dù cậu có giỏi giang ưu tú cách mấy cũng không ai để ý, mà Nhạc Văn Hi chính là phúc tinh còn binh đoàn sủng ca của y là nhóm pháo hôi thể hiện sự yêu thương sủng ái Nhạc Văn Hi. Khi trở lại Phương Lê một lòng chỉ muốn quyết tâm báo thù, gả cho vị cha nuôi của nhóm pháo hôi sủng ca kia, vị nam nhân kia mang danh khắc thê, nhưng lại đẹp trai , lắm tiền là đại lão hào môn Diêm Mặc Nghiêu.Trở thành cha nhỏ của ba huynh đệ pháo hôi, Phương Lê được yêu thương chiều chuộng khiến Nhạc Văn Hi…
Tên truyện: Chó Ngáp Phải Ruồi - 歪打正着glTác giả: Nam Mệnh Vũ - 南命羽(tên mới của tác giả là Liễu Tự Hàn - 柳自寒, tuy nhiên mình sử dụng tên cũ để mọi người cảm thấy quen thuộc)Editor: Yu BiThể loại: GL hiện đại, chậm nhiệt, tình hữu độc chung.Tình trạng bản raw: 69 chương hoàn.Tình trạng edit: Hoàn.…
Mình là Quýt mang sự soft và ngọt ngào của Taeguk đến cho mọi người ♡Vì là con dân mê ngọt chịu không có nỗi SE và OE nên fic tự viết không ngoại lệ✨Fic sẽ không có ý thêm thắt 1 nghệ sĩ nào đó khác nếu nhân vật vô tình trùng tên thì mọi người cố gắng bỏ qua nhaaa💗Thể loại: Thanh xuân vườn trường, boy x boyKhông chuyển ver, tớ thoải mái việc rcm ạ💞Tặng bbi 🌷>< đọc fic vui vẻ…
"...cậu có thể chạy trốn, có thể từ chối, có thể làm ra vẻ là cậu không quan tâm hay bất cứ cái gì cậu muốn...nhưng tôi sẽ không dừng lại, không bỏ cuộc.." Đây là tối hậu thư hay sao, Hoàng Minh Nam bị điên rồi, tại sao lại đi nói điều này với tôi cơ chứ! Hoàng Minh Nam hít nhẹ tóc tôi. "....chừng nào cậu chưa là CỦA TÔI." 6/2012-6/2013 ---------------------------------------------------------------------------------- Tôi là kẻ đứng ở góc khán đài quan sát khán giả thay vì hò hét cổ vũ, tôi là kẻ mờ nhạt làm nền cho câu chuyện lãng mạn của người khác bằng những tình huống dở ẹt và những chiêu trò lố bịch. Tôi là người nhìn được những cái mà người khác không thấy nhưng chẳng bao giờ được công nhận.Tôi là kẻ giỏi che dấu và giỏi giả vờ. Tôi không phải kiểu người thánh thiện ngây thơ hay dễ thương gì hết và tôi không ngại điều đó.Tôi không tốt nhưng cũng không cho là mình nằm ở bên xấu, có lẽ là cả hai. Tôi là một nhân vật phụ, nhân vật phụ thứ thiệt trong mọi thứ. Cuộc đời của tôi không có tới vài khoảng trải hoa hồng như cuộc đời của nhiều người khác, nó dài vài gồ ghề và không có gì cả. Cái duy nhất có thể làm là đi tới trước. Liệu tôi có khi nào sẽ trở thành nhân vật chính?…