Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

(4)


  edit và beta: mahblues  


//



Hôm nay đã là thứ sáu, ngày mai cuối tuần, tâm tình Hanbin rất tốt, đến siêu thị dạo một vòng, định mua vài thứ về thử tay.


"Anh có về không, trưa nay tôi có nấu vài món ngon." Cậu kẹp di động giữa bả vai và tai, tay còn lại đang tách bắp cải.


"Tôi tính mở một cuộc họp chiều nay." Ý tứ của hắn rất rõ ràng, chưa nói mấy câu đã cúp điện thoại.


"Thích thì chiều, đồ ngon hổng ăn thì thôi." Hanbin tự mình khẳng định, đặt điện thoại qua một bên, tiếp tục chuẩn bị cơm trưa.


Tự ăn một bữa thực đơn khá phong phú, việc tiếp theo cậu muốn làm là lười nhác ngủ một giấc, Hanbin sau đó ôm chăn bông, tùy tiện độc chiếm nguyên một cái giường.


Đầu óc nhẹ nhàng nên chìm vào giấc ngủ rất nhanh, nhưng lần tiếp theo mở mắt, bốn phía đã không còn sáng sủa như trước.


Hanbin duỗi tay lung tung tìm điện thoại, rốt cuộc cũng thấy, cậu ngủ một giấc tới năm giờ.


Ngày của mùa đông quá ngắn, sắc trời hiện tại đã tối đi nhiều, cậu duỗi tay bật đèn, nhưng không mở được.


"A? Hỏng rồi sao?" Cậu đứng lên, mở một công tắc khác song mọi thứ vẫn tối đen như cũ, trái tim vì vậy có chút hoảng.


"Anh sắp về chưa, ở nhà cúp điện rồi." Xoay vài vòng trong phòng, cậu nhấc điện thoại gọi cho Junhoe, nhưng người nọ nói phải một lát nữa mới về.


Hanbin có hơi chán nản, ánh sáng trong nhà bếp vốn đã không tốt, hiện tại càng tệ, giờ ngay cả nồi cũng nhìn không thấy chứ đừng nói là chuẩn bị cơm chiều.


"Junhoe sao mãi chưa về..." Điện thoại của cậu sau khi dùng chức năng đèn flash và chơi game một hồi, còn có một chút pin.


Sắc trời ngày càng tối, Hanbin lăn lóc trên sô pha phòng khách chờ hắn về, chán muốn chết.


"Tsk ——" Không có máy sưởi, nhiệt độ trong phòng ngày càng giảm, Hanbin quấn chăn của hai cái giường vẫn còn run rẩy, "Sao đến giờ vẫn chưa về..."


Cạch ——


Cúp điện nên chuông cửa không dùng được, nhưng Hanbin nghe tiếng gỗ lách lách, vẫn chịu tối đi mở cửa.


"Sao hôm nay về trễ vậy?" Hanbin luôn bất mãn với giờ tan ca của hắn.


"Hình như do cúp điện nên giao thông có vấn đề." Junhoe như thấy nóng, dù không khí trong phòng có hơi lạnh hắn vẫn cởi áo khoác, sau đó mở hai khuy trước ngực.


"Ừ ừ," Hanbin tỏ ra hiểu chuyện, gật gật đầu, lúc bước lại, tinh mắt nhìn thấy vật thể trong tay hắn, "Đây là cái gì?"


"Đoán cậu không thể chuẩn bị bữa tối, nên tiện tay mua luôn" Junhoe đưa túi cho Hanbin.


Nghe mùi biết ngay là gà rán, Hanbin rất mừng rỡ, "Anh cũng có lúc mua cái này?"


"Không muốn xếp hàng." Junhoe ngồi xuống, đáp bằng giọng hơi miễn cưỡng "Mua một bữa chắp vá ăn tạm cũng được."


"Không chắp vá đâu mà." Hanbin cười đến ngây ngốc, lâu lắm rồi cậu không ăn đồ chiên, nên duỗi tay bốc luôn.


"Phải rửa tay." Thói sạch sẽ của Junhoe không cho phép cậu ăn uống tùy tiện như vậy, hắn quét mắt một cái, lạnh lùng nói.


"Vậy anh cũng đi chung luôn đi." Hanbin nói nghe rất có lý, Junhoe chỉ có thể đứng dậy, theo cậu đến nhà bếp rửa sạch tay rồi mới ăn.


"Ngon thật!" Miệng Hanbin còn dính đầy dầu mỡ, vừa cắn vừa nói, nhưng Junhoe chỉ đáp nhàn nhạt, "Cũng tạm."


Ăn xong bữa tối, dọn dẹp qua loa rồi Junhoe liền đi tắm, Hanbin có hơi cuống lên, giữ chặt góc áo hắn, "Anh tính đi đâu??"


"Hm? Đi tắm." Sự hoảng loạn của Hanbin làm hắn thấy có chút khó hiểu, nhưng vẫn gỡ tay cậu ra, muốn rời đi.


"Tôi với anh tắm chung nha..." Hanbin cẩn thận đề nghị, biết trước vậy cậu đã tắm sớm hơn, dù không có máy sưởi cũng còn hơn tắm nước lạnh.


"Tôi không có thói quen tắm với người khác." Junhoe thản nhiên đáp, ngay cả đầu cũng không xoay. Đáp án này nằm trong dự đoán của Hanbin, vì trước đây cậu cũng từng đề nghị như vậy rồi.


"Vậy thôi..." Vì thế cậu chỉ có thể ngượng ngùng theo Junhoe vào phòng, ngồi lên giường, rốt cuộc vẫn thấy bồn chồn nên mở miệng nhắc. "Anh tắm nhanh chút nha..."


"Ừ." Cả người đầy mồ hôi như vậy, Junhoe tất nhiên là muốn tắm nhanh rồi.


Lúc hắn bôi sữa tắm lên người, chẳng hiểu sao lại nhớ đến câu kia của Hanbin. "...lúc làm tôi, biểu cảm của anh thật sự gợi cảm muốn chết."


Tên nhóc kia, vừa rồi lại còn đòi tắm với mình.


Junhoe có hơi bật cười, nhưng đột nhiên nhận ra cái gì.


Hắn tùy tiện xả nước, rửa trôi bọt trên người, sau đó quấn khăn tắm bên hông, mở cửa ra ngoài.


Lòng hắn dấy lên một cảm giác kỳ lạ, mà nhìn thấy Hanbin quấn mình trong chăn, thứ cảm giác này càng bùng lên mãnh liệt. Song hắn chỉ há miệng gọi cậu, "Hanbin."


"Vâng?" Đống chăn kia động đậy một chút, có thể mơ hồ thấy cậu ta chui khỏi đống chăn. "Anh tắm xong rồi?"


Cái khiến Junhoe lo lắng không phải thanh âm run rẩy của Hanbin, mà là ánh mắt thất thần rơi lên nơi khác của cậu ta.


"Lại đây." Hắn không chắc lắm, duỗi tay trước mặt Hanbin, đứng một góc giường xem phản ứng của người kia.


"Ưm..." Cậu ta mới đầu có chút do dự, nhưng lúc Hanbin quờ tay đến hướng khác, hắn hoàn toàn khẳng định.


Cậu ta không thấy gì hết.


Qua vài giây quơ lung tung, Hanbin mới chạm phải cánh tay Junhoe.


"Cậu... không thấy đường sao?" Junhoe nắm tay cậu, lặp lại, "Chỉ cần bốn phía tối đen là sẽ không thấy?"


Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com