(8)

editor | shteeky
proofreader | mahblues
//
"Giúp tôi lấy tập tài liệu kia lại đây." Junhoe sai khiến cậu, Hanbin cuối cùng cũng có việc để làm, cậu nhanh bật khỏi sô pha, chạy nhanh tới.
"Vâng", Sau khi đưa tài liệu cho hắn, Hanbin nhẹ nhàng kéo Junhoe vào lưng ghế, rồi vòng đến phía trước, để thân mình rơi xuống đùi hắn.
"Cậu nói ở nhà nhàm chán nên tôi mới miễn cưỡng mang cậu tới, ngoan ngoãn chút đi", Junhoe chẳng thèm nhìn cậu, nói lời lạnh nhạt dường như không sợ người kia tổn thương.
Một giờ trước, Hanbin khăng khăng đòi đến công ty với hắn.
Mặc dù cậu ta vừa ồn ào lại nghịch ngợm, nhưng chỉ cần bày ra bộ mặt khổ sở đáng thương trước mặt mình, Junhoe liền biết bản thân nên đầu hàng sớm.
Ngồi trên xe Hanbin thật sự rất hưng phấn, cho tới nay, số lần được ra ngoài cùng Junhoe vào buổi tối ít vô cùng. Coi bộ bày ra vẻ mặt đáng thương rất hiệu quả, chỉ tiếc rằng không thể dùng thường xuyên được.
"Không được quấy rầy, nếu không tôi lập tức bắt cậu về," Ngữ khí của Junhoe không phải thương lượng, song rõ ràng khá chiều ý Hanbin, hiện tại còn để cậu nghịch ngợm trên đùi mình.
"Tôi thật sự chán muốn chết." Hanbin tỏ vẻ khổ sở.
"Cái này không thể trách tôi được." Junhoe nhìn dáng vẻ này của cậu có chút buồn cười, rõ ràng có thể ở nhà xem tivi, hiện tại là tự làm tự chịu đi.
"Có gì ăn không?" Mắt cậu sáng lấp lánh, sau đó nhận được đáp án phủ định của đối phương, đột nhiên tức giận đùng đùng, "Ở đây cái gì cũng không có."
"Về nhà." Hắn dựa vào tình thế hiện tại đề nghị, ngoài mặt không biểu lộ cảm xúc nhưng trong lòng hận không thể đem cậu ta quăng luôn ra ngoài.
"Không về." Cậu phủ quyết, sau đó dùng ngón tay chạm vào mặt Junhoe, nói "Hôn tôi một cái."
"Cứ cho là hôn tôi một cái tôi sẽ không cảm thấy nhàm chán nữa đi." Bộ dáng của cậu vô cùng đứng đắn, nhưng Junhoe cảm thấy lời nói vừa rồi không hề logic.
"Đây là văn phòng." Gỡ ngón tay cậu ra, Junhoe đương nhiên không chịu, nhưng người nọ rất cứng đầu, kĩ năng thuận theo tình huống hiện tại tăng lên một phần.
"Ưm... Nhanh lên... một cái thôi." Tay cậu trượt lên bờ vai của hắn nhẹ nhàng thúc giục, nhưng đối phương không hề dao động.
"Junhoe..." Hanbin kéo dài âm điệu, có chút quá đáng sờ lên hầu kết hắn, là chỗ tương đối nhạy cảm của Junhoe. "Nhanh lên..."
Cực kì phiền. Junhoe có chút không chịu đựng được, đặt một nụ hôn cho có lệ trên bờ môi cậu ta, lại chẳng thể rời đi vì bị giữ chặt, tay Hanbin đè trên gáy cổ hắn.
Hanbin có lẽ đang chán vô cùng, tay phải khống chế được hắn, tàn nhẫn cắn cắn môi dưới.
Cảm giác bị khống chế này làm Junhoe không thích tẹo nào, nhưng thân hình cậu ta đã dán vào mình sát đến như vậy, chẳng hề buông lỏng cho hắn một đường sống, khớp hàm bị cạy ra để đầu lưỡi linh hoạt tiến vào.
Phải đoạt lại quyền chủ động mới được.
Hắn nghĩ như vậy, đầu lưỡi duỗi ra, di chuyển chạm vào hàm trên của người kia, Hanbin theo thói quen phát ra âm thanh rên rỉ.
Hẳn vì cảm giác bị cậu chi phối vô cùng mới mẻ, Junhoe trở nên xấu hổ cũng không phải chuyện lạ, tiếng nước bọt đan xen làm đầu óc người ta có vẻ choáng váng.
Dây dưa thật lâu mới buông, hai người mỗi lần như vậy đều thở hổn hển, nụ hôn này khiến cơ thể bắt đầu phản ứng lại, vài giây sau hắn mới mở miệng, "Đủ rồi."
"Chưa đủ." Dục vọng của Hanbin tựa như vĩnh viễn không thể lấp đầy, nhưng Junhoe mặc kệ.
Chật vật đặt cậu ta xuống sô pha, Junhoe bấy giờ mới nhận ra mình mất nhiều thời gian thế nào, hắn cử động bả vai một chút, tiếp tục làm việc.
May mắn là Hanbin không tiếp tục không hiểu chuyện quấy nhiễu hắn. Junhoe xem lại đồng hồ lần nữa đã hơn mười một giờ năm mươi, đến lúc về nhà rồi.
Junhoe dọn dẹp qua loa một hồi, đứng dậy mới phát hiện Hanbin ngủ như chết ở sô pha từ bao giờ.
"Dậy." Hắn đẩy đẩy bờ vai của cậu, sau đó người nọ liền mơ màng mở mắt, "Đến giờ về sao?"
"Ừ, đi thôi." Junhoe chờ cậu rời khỏi văn phòng mới tắt đèn, tầm mắt rơi xuống chiếc áo mỏng manh người kia đang mặc, nói, "Chờ một chút."
Hắn quay vào trong phòng. Lúc ra ngoài cầm theo một cái áo lông màu đen, ném vào tay Hanbin bảo, "Cầm lấy, cái này mang về giặt."
"Ừ." Hanbin thấy có chút may mắn, cả người cậu đang rét run nên chỉ đơn giản cầm lấy rồi tròng vào, ngoan ngoãn theo hắn xuống lầu.
"Tôi muốn ăn khuya!" Sau khi lên xe, Hanbin cứ nhắc đi nhắc lại như vậy, mà người nào đó cứ tỏ ra mỏi mệt, có tai như điếc.
"Tôi đói bụng." Sợ hắn không nghe thấy, Hanbin như cố nói to hơn.
"Được rồi..." Junhoe bất đắc dĩ kéo dài giọng, thật sự không muốn giống lần trước ở Nhật Bản, đương nửa đêm lại lại phải bò dậy đưa cậu ta đi ăn đủ thứ món.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com