Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 26

Mewnich quay đầu lại cười mà như không cười liếc tôi một cái, tiếp tục chuyên tâm lái xe, không thèm so đo, “Tối nay ông chủ quán bar và Tee mời chúng ta ăn cơm, cậu có đi không?”

“Có chứ, đương nhiên phải đi!” Có người mời ăn cơm sao lại không đi được? Đi không được cũng phải bò mà đi.

Ông chủ quán bar và Tee đúng là những người có tiền, mời chúng tôi đi ăn ở nhà hàng hải sản, trên đường đi tôi cứ cười tủm tỉm nghĩ đến tôm hùm và cá hồi, bị Mewnich la một phen, nhưng hứng thú của tôi vẫn không giảm xuống. Mặc dù tôi không nghèo, nhưng nếu phải tự xuất tiền túi chạy đến nhà hàng cỡ bự này ăn thì cũng phải ngốn hết ít nhất hai tháng lương của tôi. Bây giờ có người mời ăn, nếu không ăn ít nhất một chén bào ngư, chẳng phải sẽ tiếc lắm sao? Mewnich thường xuyên ăn những bữa ăn ở nhà hàng lớn, làm sao hiểu được tâm nguyện nho nhỏ của tôi.

Tee thấy chúng tôi tới, lập tức phân phó nhân viên mang thức ăn lên. Tôi cười tủm tỉm mà ngồi xuống, “Sao đột nhiên mời cơm vậy? Bí mật kết hôn? View nếu biết hai người làm chuyện đại sự này mà không mời nàng chứng kiến, chắc nàng sẽ khóc mất!”

Tee chỉ cười xua tay, “Không phải, thật ra là mời Mewnich, nói thẳng là cậu đi theo ăn ké thôi.”

Tôi nhịn không được bắn cho hắn ánh mắt khinh thường, chẳng biết nể mặt ai cả, nhưng thôi tôi nhịn, thục nữ báo thù, chưa bao giờ muộn.

Mewnich không để ý đến cuộc đấu tranh gay gắt của tôi và Tee, nàng đưa chìa khóa cho ông chủ quán bar, “Xong việc rồi, xe trả lại cho chú.”

Tôi sửng sốt, hai ngày nay thấy Mewnich lái xe, còn tưởng ông chủ nàng cấp cho nàng, hóa ra là xe của ông chủ quán bar.

“Cháu cứ dùng đi, chú cũng không thể dùng đến nó nữa rồi.”

Mewnich để chìa khóa lên bàn, “Bằng lái của cháu là nhờ người ta lo cả, kỳ thật kỹ thuật lái xe của cháu thật sự không được tốt lắm, lái xe trên đường rất run, dù sao chuyện của chú cũng xong rồi, không cần cháu thường xuyên chạy tới chạy lui nữa, bình thường đi làm bắt xe là được rồi, an toàn hơn.”

Tôi cứng miệng, mồ hôi túa ra sau lưng, Mewnich không nhắc tôi cũng quên mất bằng lái của nàng là hai năm trước nàng nhờ bạn bè lo liệu mới có, mấy năm nay số lần chạy xe chưa lấp đầy mười đầu ngón tay, hôm nay nàng lại chạy nhanh như vậy, may mà còn toàn mạng ngồi đây.

Tôi cố gắng nuốt một chút nước miếng, âm thầm cảm tạ trời xanh số mình còn may mắn.

“Chú và Tee đã trao đổi với nhau sẽ để xe cho hai cháu dùng, nhưng nếu cháu ngại phiền thì bỏ đi.”

Tôi tiếp tục không hiểu, cái gì gọi là để cho chúng tôi dùng a? Bọn họ càng nói tôi càng nghe không hiểu. Còn nữa, Mewnich giúp Tee việc gì? Hoàn toàn không có ai nói cho tôi biết gì cả, tôi có một cảm giác mình bị làm lơ rất mãnh liệt.

Thừa dịp đồ ăn còn chưa lên, tôi nhanh chóng đặt câu hỏi, Mewnich chỉ nghe, Tee thì nhướng mi, bộ dáng “Không nói, nhất định không nói.”

Ngoại trừ tôi, ba người còn lại ai nấy đều uống rất nhiều, nhưng Tee vẫn còn khá tỉnh, hắn gọi phục vụ tính tiền. Tôi cũng uống hai ly, nhưng vẫn chưa có cảm giác gì, lại bị Mewnich ngăn cản, Tee không ép được tôi nên hắn khá buồn bực.

Tôi rất bội phục Mewnich nhất quyết cự tuyệt chiếc xe, thoạt nhìn nó rất mắc tiền. Ngồi chờ Tee tỉnh rượu một chút, tôi nhét hai người đàn ông vào taxi.

Bầu không khí man mát khiến Mewnich tỉnh rượu một chút, nhưng do chân vẫn còn hơi đau nên tôi kéo nàng ngồi xuống ghế đá trước cửa nhà hàng.

Nhìn từ bên ngoài mới thấy nhà hàng này rạng rỡ xinh đẹp đến mức người ta chói mắt. Rõ ràng đây là nhà hàng hạng sang, nhưng vẫn có rất đông người lui tới, bãi đỗ xe tựa hồ không còn chỗ trống, ngay cả trước cửa nhà hàng cũng có một hàng xe đỗ ở đó, có thể thấy rõ nhà hàng này buôn bán rất được.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com