Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

14

Trong cuộc đời mỗi người sẽ có rất nhiều bản nhạc hoa lệ và rực rỡ, đúng vào những năm tháng thanh xuân tươi đẹp, cô đã yêu một người cô cho là đáng để yêu nhất, chính người đó cũng là một khúc nhạc tươi đẹp trong cuộc đời cô, dù có lật sang trang mới, cô vẫn mãi khắc ghi.

Lần nữa nhận điện thoại của anh, chính là lúc báo danh thi thạc sĩ.

Anh gọi điện hỏi cô đã đăng ký chưa, lần này cô đã chuẩn bị đầy đủ chưa.

Cô trả lời từng câu một. Cô đã đăng ký rồi nhưng đăng ký vào một trường đại học ở phía Nam. Không phải vì cô muốn trốn tránh, mà sau khi xem xét năng lực của bản thân và trường học, cô cảm thấy lựa chọn trường này có vẻ chắc chắn hơn, cô không muốn phải trì hoãn thêm một năm nữa.

Anh nói qua điện thoại với cô rằng hãy giữ gìn sức khỏe trước khi thi, đừng thức quá khuya.

Cô trả lời một tiếng "Ừ", giống như trước kia anh còn ở trong nước.

Lần này cuối cùng cô đã vượt qua kỳ thi, nhưng khi nhận được thông báo, mẹ chồng và mẹ cô khá bất ngờ. Họ không hiểu tại sao cô phải đi xa hàng ngàn cây số để học. Mẹ chồng còn hỏi cô, đã bàn bạc với Jungkook chưa, Jungkook có biết hay không.

Cô chỉ trả lời, anh biết, cô sẽ báo cho anh.

Đương nhiên cô sẽ nói với anh, chỉ là chờ lúc anh về nước.

Vốn dĩ anh chỉ ra nước ngoài một năm nhưng cuối cùng lại đi một năm rưỡi, thời gian anh trở về đã là Tết Nguyên đán, cô đã học được một kỳ nghiên cứu sinh.

Ngày anh về nước, cô ra sân bay đón anh.

Cô bình tĩnh mỉm cười, nhìn anh dần dần đi vào tầm mắt mình.

Anh vẫn gầy như vậy, vóc dáng cao cao, diện mạo xuất chúng, xung quanh người mang khí chất thanh lạnh, khiến hình ảnh của anh trong đám đông càng rõ ràng, để người khác không chú ý đến cũng khó.

Nếu là trước kia, cô nhất định sẽ chạy đến nhào vào lòng anh, nói không chừng còn trèo lên cô anh, hôn lên má anh một nụ hôn. Nhưng mà lần này cô chỉ đứng ở lối ra, chân như dính tại chỗ, không cử động nổi.

Đương nhiên anh cũng thấy cô, cô mặc một áo khoác màu đỏ, cực kỳ nổi bật.

Anh đi đến trước mặt cô, bốn mắt nhìn nhau, có lẽ do xa nhau quá lâu, cả hai đều nhất thời không tìm được lời để nói.

Cô cười cười, "Học trưởng, mừng anh về nhà."

Đôi mắt anh sáng và trong trẻo, phản chiếu chiếc áo đỏ của cô, giống như ngọn lửa đang nhảy múa.
Cuối cùng, anh vươn tay sờ mái tóc cô, giống như khi trước thương hại cô.

Cô mỉm cười, nghiêng đầu tránh né: "Học trưởng, chúng ta về thôi."

Anh không nói gì nữa mà cùng cô lên xe.

Cô tự mình lái xe đến đây, không gọi tài xế, chỉ để có cơ hội nói chuyện riêng với anh trước khi về nhà.

Vì vậy, sau khi lên xe để anh lái, cô ngồi ở ghế lái phụ, cảm thấy thời gian như quay ngược trở lại, đưa cô trở về một năm rưỡi trước...

Trong lòng cô cảm thấy phiền muộn nhưng cuối cùng cô cũng nói ra những lời này, ngay trước khi anh thắt dây an toàn và khởi động xe.

"Học trưởng, chúng ta ly hôn đi."

Cô nhẹ nhàng nói một câu, anh đang chuẩn bị lái xe đi, xe đột nhiên giật lại, dừng tại chỗ.

Anh nhìn cô, âm thanh trong trẻo có chút khàn, giọng điệu chất vấn, hơi cao lên: "Yeon?"

Cô cảm thấy có lẽ anh không nghe rõ hoặc cho rằng mình nghe nhầm, vì vậy cô trả lời: "Học trưởng, em vừa nói, chúng ta ly hôn đi."

...

Đúng lúc đó, ánh mắt trong trẻo của anh hướng về phía cô, cô hơi hoảng sợ tránh ánh mắt anh mà nhìn về phía trước. Bên ngoài cửa kính ô tô, những đèn lồng đỏ treo khắp nơi trên đường phố, không khí rạng rỡ, vui mừng.

Cô vẫn còn nhớ Tết âm lịch đầu tiên sau khi kết hôn, bố mẹ chuyển đến nhà mới, Jang Sun và anh cùng nhau treo đèn lồng đỏ trước cổng, cô cũng đi về phía trước góp vui, lại sơ ý bị lật móng tay, đau đến nỗi cô suýt chút nữa rơi nước mắt. Anh thuần thục xử lý vết thương cho cô, thuận tiện cắt hết những móng tay còn lại của cô thật sạch sẽ, còn nhẹ nhàng mắng cô: Vẫn là sinh viên y đó! Sơn móng tay độc hại thế nào còn không biết sao? Để móng tay dài như vậy không hợp vệ sinh!

Ngay sau đó, bộ móng mới làm của cô bị anh cắt sạch, màu sơn cũng bị anh tẩy đi.

Đương nhiên cô biết điều này nhưng đôi khi cũng muốn làm đẹp một chút, dù sao hiện tại cô cũng chỉ ở nhà ôn thi. Cô không biết tại sao, cô cực kỳ thích những lúc anh thế này, cô thích thi thoảng sẽ phạm một sai lầm nhỏ, sau đó được lắng nghe âm thanh dễ chịu của anh thấp giọng dặn dò hoặc trách mắng cô. Mỗi lúc thế này, cô sẽ trộm quan sát gương mặt nhìn nghiêng hoàn mỹ của anh, đắm chìm trong giọng nói như dòng suối trong trẻo của anh đến mức chẳng còn nghe thấy anh nói gì.

Đặc biệt là thời gian cô ôn thi chuyên ngành, cô thường hỏi lại anh những câu đã học rồi, còn giả vờ không hiểu, không phải vì muốn nghe giải thích, cô chỉ muốn nghe giọng nói lặp đi lặp lại của anh giải thích cho cô. Anh của khi đó phải phát huy hai chữ "kiên nhẫn" đến mức độ cực hạn.

Từ khóe mắt, cô có thể nhìn thấy bàn tay anh đang đặt trên vô lăng. Cô mỉm cười, trong những suy nghĩ chứa đầy những hồi ức.

Anh không vội lái xe, im lặng được một chút, nhẹ nhàng nói: "Yeon, anh làm không tốt ở đâu, em nói cho anh biết, anh sẽ sửa."

Cô biết anh sẽ nói như vậy.

Anh cưới cô là nhất thời xúc động nhưng mà cũng là tính toán cả một đời.

Anh chưa bao giờ nghĩ tới chuyện ly hôn, hơn nữa còn coi cô là trách nhiệm của anh, cô hiểu.

Cô nhìn về phía trước mỉm cười, những lời muốn nói, từ lâu đã lăn lộn trong lòng trăm ngàn lần, không cần suy nghĩ lại: "Học trưởng, vấn đề không phải ở anh, anh đã làm rất tốt rồi, em biết, anh vẫn luôn cố gắng đối xử tốt với em, anh đã làm đến trình độ cao nhất của anh rồi, vấn đề là ở em."

"Yeon." Bàn tay anh rời khỏi vô lăng, anh nắm tay cô: "Nguyên nhân thực sự là gì?"

Tay anh vẫn hơi lạnh.

Cô cũng không rút tay ra, để mặc cho anh nắm: "Học trưởng, anh biết không? Lúc anh hỏi em có đồng ý gả cho anh hay không, em đã xin được xuất du học nước ngoài."

Cô vẫn luôn nghĩ rằng anh không biết, cũng không ngờ rằng anh lại gật đầu, nói: "Biết."

Người kinh ngạc lần này là cô: "Anh biết? Biết khi nào? Ai nói cho anh biết?"

Anh chỉ nói: "Khoa Y lớn thế nào chứ? Ngày tuyết đầu mùa đầu tiên năm chúng ta kết hôn đã biết rồi."

Ngày tuyết đầu mùa?

Cô nhớ ra rồi, hôm đó anh về nhà có chút khác thường, còn đòi hỏi cô rất nhiều, cuối cùng, còn ôm cô mà nói: "Yeon, anh sẽ mãi mãi bên em."

Khi ấy cô còn cảm thấy có chút kinh ngạc, hóa ra là như vậy...

"Học trưởng, có phải anh thấy có lỗi với em đúng không?" Cô nghiêng đầu hỏi anh.

Anh im lặng một chút: "Yeon, anh nợ em quá nhiều."

...

Cô thở dài: "Học trưởng, em nói với anh chuyện này không phải để anh cảm thấy mắc nợ em, mà em chỉ muốn cho anh biết, em nỗ lực như vậy nhưng vẫn không thể mang đến hạnh phúc cho anh, em nghĩ, em hết cách rồi. Em biết anh không muốn ly hôn vì em là cây thánh giá của anh, anh cảm thấy mình phạm sai lầm, kéo một người vô tội là em vào cuộc sống của anh. Chỉ có tiếp tục đeo chiếc thánh giá này trên lưng, trong lòng anh mới có thể yên ổn. Nhưng mà học trưởng, cuộc sống như vậy quá mệt mỏi, đã nhiều năm như vậy, anh tốn bao nhiêu công sức chăm sóc em, chăm sóc người nhà của em, anh không thấy mệt sao?"

Anh nhẹ nhàng lắc đầu: "Không mệt, Yeon, anh đã nói sẽ luôn chăm sóc em."

Cô vẫn cười, lắc đầu: "Nhưng mà đây không phải cuộc sống mà em mong muốn! Em mong muốn nỗi buồn của anh và niềm vui của em có thể phát sinh phản ứng hóa học để tạo ra một chất mới gọi là hạnh phúc, nhưng em đã thất bại, không những không thể mang đến hạnh phúc cho anh, ngược lại em cũng bị nỗi buồn xâm chiếm. Học trưởng, em không muốn tiếp tục nữa."

Cô biết, nếu chỉ có mình anh không hạnh phúc, anh tuyệt đối sẽ không ly hôn, nhưng mà, hạnh phúc chính là việc của hai người...

"Học trưởng." Cô dừng một chút, lấy hết can đảm gọi một tiếng: "Hanmin..."

Cô rõ ràng cảm nhận thấy, bàn tay anh đang nắm lấy tay cô có chút run rẩy.

"Yeon..." Anh vội vàng, dường như muốn giải thích gì đó.

Cô xoay người, tay phải che lên môi anh: "Học trưởng, không cần giải thích, em hiểu, em hiểu tất cả, nếu em không hiểu anh, làm sao có thể xứng đáng làm một người hâm mộ đáng tin của anh chứ. Chẳng qua, trải qua mấy năm trời, em nghĩ, thứ anh cần không phải một người hâm mộ mà là một người có thể khiến anh trở lại là Hanmin của trước đây, mà em cũng có Hanmin của chính mình. Vậy nên, học trưởng, chúng ta kết thúc ở đây đi, cho nhau một cơ hội bắt đầu cuộc sống mới được không?"

"Yeon, xin lỗi em."

Từ đầu đến cuối trên gương mặt anh viết đầy sự miễn cưỡng và tội lỗi.

Nhưng mà, con người đâu thể bứt rứt cả một đời, điều này dù với ai đi chăng nữa cũng là gánh nặng và tra tấn.

"Học trưởng, nếu chúng ta ở bên nhau là một sai lầm, vậy sửa chữa sai lầm này là điều cơ bản nhất để giải quyết vấn đề, chứ không phải đâm lao phải theo lao nữa. Anh cũng không cần bứt rứt, khi anh cầu hôn em có cho em lựa chọn, em có thể chọn không nhưng em lại chọn đồng ý, em sẽ chịu trách nhiệm cho sự lựa chọn của mình. Bây giờ là lúc thanh toán lần cuối cùng, học trưởng, khi trước em đồng ý là bởi vì em yêu anh, hiện tại muốn rời đi bởi vì tình yêu của em không thể tiếp tục chống đỡ cuộc sống của chúng ta sau này. Có thể nói là, tình yêu của em đã dùng hết, không còn cách nào tiếp tục yêu như trước đây nữa."

Cô nhìn gương mặt đối diện với đôi mắt mờ sương, như thể đã quay trở về thời đại học, khi còn là một người hâm mộ nhỏ, mỉm cười dịu dàng: "Học trưởng, thời gian em yêu anh, hạnh phúc nhất chính là bốn năm đại học trộm thích anh, toàn tâm toàn ý, vô ưu vô lo. Học trưởng, anh xứng đáng để em yêu, cũng xứng đáng để em tiếp tục yêu, nhưng mà để em trở lại thân phận người hâm mộ nhỏ như khi trước đi. Như vậy, có lẽ em sẽ hạnh phúc một chút."

Cuộc đời không có đường rút lui, cô cũng không thể từ vợ anh quay trở lại làm người hâm mộ của anh. Thế nhưng, chỉ có phủ nhận cuộc sống sau khi kết hôn, anh mới chịu đồng ý ly hôn.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com