23
Có một loại sai, đó là người khác nói mình sai thì mình sai.
Jang Yeon không ngừng suy nghĩ về những lời này của Kang Gureum.
Bỗng nhiên, cô đứng dậy ra bên ngoài.
"Cô đi đâu thế?" Kang Gureum gọi cô lại.
"Tôi đi tìm bà Bae!" Mạng xã hội đồn đại vớ vẩn bà Bae không biết, cũng không thể ngăn cản, chuyện náo loạn ở cổng lớn bệnh viện chắc có thể nói vài câu khuyên can chứ?
"Không cần đi!" Kang Gureum hừ giọng nói: "Cô nghĩ đến mà người khác chưa nghĩ sao? Lãnh đạo bệnh viện đi tìm gặp bà Bae rồi, nhưng bà ta không chịu đi, còn một mực khẳng định cô và thầy Jeon khinh thường bà ta nghèo nàn, có thái độ thờ ơ với bà ta."
Jang Yeon sửng sốt.
"Đây chính là lòng người! Uổng công làm người tốt rồi chứ?" Kang Gureum hầm hừ.
Jang Yeon cắn môi, vẫn lao ra ngoài, đi thẳng đến chỗ bà Bae.
Đến cửa phòng bệnh lại chút nữa đụng phải Im Yunah, có vẻ Im Yunah đang tức giận, Jang Yeon cũng đại khái hiểu chuyện thế nào.
"Là người mà vô tâm thế sao?" Im Yunah nhìn về phía cô bất bình nói một câu, chỉ về phía bà Bae: "Buổi sáng còn giúp chúng ta, bây giờ đã trở mặt!"
"Mình đi xem." Cô vỗ vai Im Yunah, ý bảo cô ấy đi trước.
Bà Bae ngồi một mình ngơ ngác, gương mặt rất tiều tụy.
Jang Yeon đứng ở cửa một lúc lâu mới tiến lại gần, lúc cô gần đến trước mặt, bà Bae mơ hồ nhìn thấy bóng người, lập tức thay đổi sắc mặt đau khổ mà nói: "Đừng đến tìm tôi nữa, đừng tìm tôi nữa, tôi thực sự chết ở bệnh viện! Tôi không đi! Không đi đâu cả! Bác sĩ đánh người phải chịu xử phạt!"
Dù trong lòng đã có sự chuẩn bị, nhưng khi chính tai nghe bà Bae nói như vậy, trong lòng cũng chợt lạnh lẽo, trước mắt lại hiện lên hình ảnh bà Bae kéo tay anh, gọi anh là tiểu Ninh, cô cảm thấy mình không thể nào cúi thấp người lau nước mắt cho bà Bae như trước được nữa.
"Bà Bae, con là bác sĩ Jang." Cô nhẹ nhàng nói.
Bà Bae hơi sửng sốt, không nói nên lời.
"Bà, thầy Jeon đánh con bà, con thực sự xin lỗi, rất xin lỗi bà." Cô chậm rãi nói, giọng nói còn lộ ra sự bi thương: "Con không biết vì sao bà đột nhiên thay đổi thái độ, nhưng con luôn nghĩ bà có cái lý riêng, người ngoài không thể ép bức bà, vậy nên, cơ bản là con không nên đến tìm bà."
"Này... Vậy tại sao cô còn đến?" Bà Bae thầm nói.
Cô cười nhạt: "Con đến, có lẽ là vì con không cam lòng. Con không biết bà đã nghe về những lời đồn đó hay chưa, nói con thế nào, con cũng không để bụng, nhưng mà thầy Jeon chính là một bác sĩ tốt, bà rõ hơn bất kỳ ai, con đến để thay anh ấy bất bình. Bà biết không? Con đã quen biết thầy Jeon 12 năm, trước nay anh ấy không đánh người, thậm chí lớn tiếng với người khác một câu cũng không có.
Nói anh ấy trọng giàu khinh nghèo, bà Bae, bà có thể dùng lương tâm để suy nghĩ một chút, anh ấy có xem thường bà không? Chính bà có thấy như thế không? Lúc bà khóc thút tha thút thít, nước mắt nước mũi đầy mặt vẫn nắm lấy tay anh ấy, anh ấy có ghét bỏ bà không? Thị lực của bà không tốt, không biết được dáng hình của anh ấy, nhưng anh ấy chính xác là một người xứng như Ngọc Thụ. Không những giống về tướng mạo, trước nay anh ấy đều sạch sẽ, chỉnh tề, một chút vết bẩn cũng không có, nhưng anh ấy chưa bao giờ chê bà dơ cả.
Anh ấy ở Beiya tám năm, từ học sinh cho đến giáo viên, khám cho biết bao nhiêu người bệnh, không một người bệnh nào nói anh ấy không tốt, rất nhiều người bệnh ở nơi khác đã khỏi bệnh rất lâu rồi, qua Seoul vẫn cố ý đến bệnh viện thăm anh ấy, cảm ơn anh ấy, những người lớn tuổi như bà, anh ấy đều coi là trưởng bối của mình mà chăm sóc, nếu người bệnh là trẻ nhỏ, anh ấy cũng coi như con cái của mình bị ốm, mua đồ ăn cho bọn nhỏ, mua đồ chơi cũng chính là tự bỏ tiền ra mua, kể truyện cổ tích cho bọn nhỏ, nói đùa, khiến bọn nhỏ vui vẻ, không phải anh ấy cũng trò chuyện cùng bà sao? Chỉ sợ trong khoảng thời gian này, anh ấy còn trò chuyện nhiều hơn bà nói chuyện với con trai nữa?
Quan hệ giữa anh ấy và bệnh nhân không chỉ là chữa bệnh, mà còn có tình cảm. Anh ấy là một bác sĩ tận tâm tận lực như vậy, con không hiểu tại sao lại muốn hủy hoại anh ấy, muốn anh ấy không thể tiến xa trong cái nghề này được sao? Nếu anh ấy không làm bác sĩ, anh ấy còn có thể làm được rất nhiều việc, dù có làm ở ngành nghề nào anh ấy đều sẽ thành công, nhưng mà chắc chắn sẽ thiếu đi một bác sĩ đối đãi với bệnh nhân giống như người thân trong gia đình.
Bà biết không? Tối hôm bà tự sát, bác sĩ Ninh đến bệnh viện làm việc suốt một đêm, chỉ ngủ hơn một tiếng, lại gặp phải con trai bà đến làm loạn, sau đó lại tiếp tục làm phẫu thuật suốt một ngày, cơm cũng không có thời gian ăn, cả ngày chỉ uống duy nhất một ống cháo buổi sáng con đưa, cũng chính là chân tướng của bức ảnh kia. Lúc tan tầm, anh ấy mệt đến nỗi đứng trong thang máy cũng suýt ngủ mất. Mà tình trạng này, cả năm thì có hơn một nửa là như vậy.
Không sai, đã chọn làm bác sĩ thì mệt mỏi, đau đớn hay tủi nhục đến đâu thì đều là tự nguyện, cũng chẳng có gì đáng nói, nhưng mà, thử đặt mình vào vị trí của người khác, bác sĩ cũng là con người, bà cũng là một người mẹ, nếu con trai bà cũng mệt mỏi như anh ấy, tốt như anh ấy, liệu bà có để anh ấy chịu oan ức như vậy không?"
Nói tới đây, cô không biết bà Bae có cảm động hay không, cô chán ghét khả năng biểu đạt hạn chế của mình, trong lòng dâng lên những đợt sóng kích động những chua xót và đau đớn không thể diễn tả, mà chính cô lúc này lại rơi nước mắt.
"Bà Bae, nếu anh ấy biết con đến tìm bà nhất định sẽ phê bình con, bởi vì bà là người bệnh, không nên làm khó bà, con chỉ vì uất ức thay anh ấy mới đến nói những lời vô nghĩa này, coi như con chưa từng đến đây đi ạ." Hốc mắt cô phiếm hồng, xoay người rời khỏi phòng bệnh.
Không biết từ khi nào, hai người bệnh khác trong phòng bệnh cũng bị lời nói của cô hấp dẫn, ngơ ngẩn nhìn cô, không nói lời nào.
Rất nhanh đã đến giờ tan làm, Jeon Jungkook đã trở lại, trên mặt anh không nhìn ra biểu hiện gì khác thường.
Bác sĩ Kim, Im Yunah, Kang Gureum cùng vài người khác, tất cả những người quan tâm đều vây xung quanh hỏi thăm anh thế nào. Anh chỉ bình tĩnh trả lời: Không sao, chỉ hỏi thăm tình hình thôi.
Sau đó còn an ủi mọi người một hồi, bảo họ đừng lo lắng.
"Jeon Jungkook, lát nữa cậu đi bằng cửa sau, những người đó đều đổ xô ở cổng chính, đừng đánh nhau." Im Yunah và anh cùng nhau vào Beiya, mối quan hệ của hai người cũng tương đối tùy tiện, vẫn luôn gọi thẳng tên anh.
"Sợ cái gì chứ? Dám khiêu khích bác sĩ Ninh thì đáng bị đánh. Loại người này nhất định phải đánh đến mức nghi ngờ nhân sinh mới được!"
Im Yunah trừng mắt nhìn họ: "Còn làm loạn chưa đủ sao? Muốn đánh nữa hả? Nếu còn đánh nữa, không chỉ lãnh đạo tìm cậu ấy đâu, mà bộ Công an cũng tìm tới đó!"
Lúc này các y tá mới im lặng.
Còi báo động vang lên, y tá lại vội làm việc, Im Yunah còn giục một tiếng: "Nhanh chóng thay chai truyền dịch cho bệnh nhân!"
Mọi người lập tức tản ra, Im Yunah lại nhắc nhở anh: "Nhớ kỹ đấy, đừng đánh nhau với những người đó, không dây được thì mình tránh thôi!"
Anh gật đầu: "Biết rồi."
Cô không vây quanh anh giống những người khác, chỉ im lặng thay quần áo, cầm túi xách, tan làm về nhà.
Cô không phải người chính thức của Beiya, cũng không giúp được anh cái gì, an ủi, khuyên ngăn cũng không có ý nghĩa, huống chi, cô và anh còn là nam nữ chính của tâm điểm chú ý, chỉ có thể cách càng xa càng tốt, cũng coi như không gây thêm phiền phức cho anh.
Tiến đến thang máy, ấn số tầng, cửa thang máy muốn đóng lại chợt mở ra, anh đứng ở bên ngoài nhìn cô, sắc mặt thờ ơ thoải mái, không có gì áp lực.
Anh bước vào trong, cửa đóng lại, thang máy chậm rãi đi xuống.
Thời điểm thang máy xuống tầng một, cô đi ra ngoài trước anh, phía sau còn truyền đến giọng nói của anh: "Đi đâu thế?"
Cô ngoái đầu nhìn lại, ngạc nhiên: "Về nhà ạ!" Còn đi đâu được nữa?
"Em định đi ra bằng cửa chính để bị đánh hả?" Anh trừng mắt nhìn cô.
"..." Điều này, cô quên mất...
"Đi cùng tôi." Anh đi về phía cổng sau.
Cô nghĩ ngợi rồi cũng đi theo.
Cuối cùng, vẫn là ngồi vào xe anh...
"Mang cái này về bôi, sẽ không để lại sẹo." Anh lấy trong xe một tuýp thuốc mỡ đưa cho cô: "Tôi lấy ở nhà, hôm qua muốn đưa cho em mà lại ngủ mất."
Cô không cầm lòng mà sờ lên vết thương trên mặt.
Cái tát ngày hôm qua sưng đỏ trong một buổi tối đã tan rồi nhưng vết cào của người phụ nữ kia vẫn còn để lại dấu.
Tối hôm qua cô lấy tóc che đi, lúc ở nhà họ Jeon, Weiyi không hỏi, cũng không hẳn là che giấu trót lọt, có lẽ là thấy rồi nhưng không tiện hỏi, ngay cả Hanmin, cô cũng nghe thấy cậu bé nhỏ giọng hỏi bố, anh đã giải thích thế nào với Hanmin nhỉ? Tóm lại sẽ nói những lời không hay về cô, hoặc đại loại là không ngoan, không ngoan sẽ bị thương, trở thành một bài học phản ánh điều xấu cho Hanmin.
Ngay cả bố mẹ cô, khi về nhà cô đã nhanh chân trốn đi, sáng nay bố mẹ mới nhìn thấy, truy hỏi cô cả buổi sáng, cũng lo lắng mặt cô sẽ hỏng mất.
Anh nhìn cô chằm chằm: "Đừng khóc, việc này tôi sẽ lo liệu, mấy ngày này cứ đi theo tôi, đừng đi lung tung là được."
"Em khóc gì chứ?" Cô phủ nhận theo bản năng, lau lau khóe mắt, không có chút nước mắt nào.
"Mắt đỏ thành mắt thỏ con rồi." Anh nói, không nể nang gì mà vạch trần cô.
Cô chuyển chủ đề, nhìn chằm chằm ra bên ngoài, không muốn thanh minh nữa: "Có việc để anh giải quyết, anh định giải quyết thế nào?"
"Sẽ không để em không thể tiếp tục bồi dưỡng." Anh nói.
"Em có tiếp tục bồi dưỡng hay không cũng chẳng sao cả! Anh sẽ giải quyết kiểu gì? Nếu bị xử phạt thì phải làm sao?" Cô quay đầu, buột miệng thốt ra.
"Thật sự không sao à?" Anh lại hỏi cô.
Cô không biết anh hỏi như vậy là có ý gì, "Vâng" một tiếng, sau đó lại nhìn ra ngoài cửa sổ.
"Việc tôi có bị xử phạt hay không cũng không quan trọng, cùng lắm thì từ chức, sau đó tôi sẽ nhận lời mời đến bệnh viện các em, vẫn có thể tiếp tục làm thầy giáo của em!"
Cô nhanh chóng quay đầu lại, nhìn xem trong ánh mắt anh có bao nhiêu phần thật giả, thật sự nghiêm trọng như vậy sao? Nghiêm trọng đến mức phải từ chức? Tuy rằng giọng nói của anh nhẹ nhàng, nhưng từ Beiya đến Teiyuo, khoảng cách chênh lệch lớn đấy!
Nhưng mà đôi mắt anh vẫn trong trẻo như thế, ngoại trừ đôi đồng tử đen láy phản chiếu bóng hình cô thì còn gì nữa đâu?
Trời đất, dù cô là người hâm mộ của anh hơn mười năm nhưng cô cũng chỉ biết bề nổi của anh, còn nội tâm anh thực sự là thứ khó nắm bắt.
"Thật không thế?" Cô không chịu được mà hỏi.
"Thật!" Đương nhiên anh vẫn giữ gương mặt rất nghiêm túc.
Cô mím môi, suy nghĩ: "Đi tìm Choi Seungcheol đi! Bây giờ đi ngay! Đi!"
"Được." Anh không nói gì, quay người, chuẩn bị lái xe.
Đột nhiên, anh quay lại, hỏi cô: "Tôi thực sự tốt như vậy sao?"
"Cái... cái gì?" Cô không rõ tại sao anh lại đột nhiên nói những lời này.
"Giống nhân vật Ngọc Thụ? Làm gì cũng có thể thành công? Một vết bẩn cũng không có?" Anh thờ ơ chọn vài câu lúc trước cô nói với bà Bae mà trả lời.
Cô ngạc nhiên nhìn anh: "Sao anh lại biết?"
Anh vẫn không đáp, chỉ tiếp tục hỏi cô, trong ánh mắt vẫn có những ngôi sao nhỏ sáng lấp lánh: "Thật sự tốt như vậy sao?"
Cô không biết anh có nghiêm túc hỏi vấn đề này không, hay chỉ là... trêu chọc? Nhưng mà, Jeon Jungkook chưa bao giờ là người thích trêu chọc người khác mà? Vậy nên, có lẽ anh vẫn đang nghiêm túc hỏi, rốt cuộc thì việc của bà Bae với anh mà nói cũng là một đả kích nhỏ.
Vì thế cô không nghĩ ngợi nhiều, thành tâm nhìn vào đôi mắt đẹp của anh mà nói: "Đương nhiên rồi! Anh thực sự tốt như vậy đấy!" Cô thoáng nghĩ một chút, sau đó khẳng định: "Dựa vào 12 năm em quen biết anh, anh thực sự không có một vết bẩn nào, ngay cả năng lực và phẩm cách, anh nghĩ xem tại sao em lại là người hâm mộ trung thành của anh nhiều năm như vậy chứ, em cũng đâu có não tàn!"
Nhưng sau một hồi âm thầm suy nghĩ lại cảm thấy không đúng, cô thực sự là người hâm mộ não tàn của anh! Nhưng mà, việc này không cần nói cho anh biết.
Bất cứ khi nào có thể nhìn thẳng vào mắt ai đó và khen người ta tốt, thực chất là đang thật tâm và khách quan khen ngợi họ, hoàn toàn không có ý nghĩa nào khác.
Anh nghe, gật đầu: "Thật sự... Cảm ơn em đã nhìn nhận tôi như vậy."
Dường như đề tài này cũng đã đến điểm kết thúc, nhưng anh dừng một chút rồi lại nói tiếp: "Sự thật là tôi không tốt như vậy, đặc biệt là đối với em."
Cô hiểu ý của anh, có lẽ cảm giác tội lỗi của anh lại nổi lên, nếu nói cuộc đời anh có một vết bẩn thì đó chính là đoạn hôn nhân giữa cô và anh, nhưng trong mắt cô, nó không đủ để chứng minh anh là người tốt hay xấu. Hôn nhân là hai người tình nguyện, anh là người tốt hay người xấu không có chút liên quan nào cả.
Vì vậy cô lại nghiêm túc nói: "Với em, anh vẫn luôn là người tốt, một học trưởng tốt, một đồng nghiệp tốt, một tấm gương tốt, một thầy giáo tốt, thậm chí... trước đây cũng là một người chồng tốt, con rể tốt của bố mẹ em."
Cẩn thận suy nghĩ lại, từ góc độ hình thức mà nói, trong tương lai anh sẽ là người chồng tốt, vì vậy cô dứt khoát tiếp tục giải thích: "Anh không cần tiếp tục đắm chìm trong quá khứ, anh xem, bây giờ em có thể thoải mái cùng anh nói chuyện này chuyện kia, chứng minh rằng em đã thực sự buông bỏ quá khứ rồi, hiện tại hai chúng ta thế này khá tốt, nếu anh thực sự cảm thấy mắc nợ em thì không cần giấu diếm nữa! Mọi kỹ thuật của anh cứ dạy hết cho em! Đào tạo em trở thành bác sĩ nữ "nhất đao" của khoa ngoại thần kinh!"
Được rồi, cô đủ thẳng thắn rồi! Lại còn có thể trêu đùa với anh! Tình trạng giữa cô và anh bây giờ khá tốt, tuy rằng những điều cô suy nghĩ trong lòng và những điều cô làm thực tế là hai chuyện khác nhau, nhưng lý trí đã khống chế triệt để những tình cảm nội tâm, cô thực sự rất hài lòng.
Anh yên lặng nhìn cô, không nói lời nào.
Đối với cô, đôi mắt của anh có mười phần sát thương, bình thường đã không chịu nổi, huống chi lúc này còn nhìn cô như vậy, cô có chút bối rối: "Sao thế? Không tiện dạy toàn bộ sao? Vậy nếu phía bệnh viện có gì không tiện thì anh châm chước dạy cũng được..."
Cô cảm thấy bản thân anh cũng không phải người keo kiệt, nếu thực sự không tiện, khả năng là liên quan đến bệnh viện hoặc do bệnh nhân bảo mật thông tin, dù sao cô cũng không phải người của bệnh viện Beiya.
"Không có gì không tiện, tôi sẽ dạy tất cả cho em, xem em có tinh thần hăng hái không, mấu chốt chính là thao tác của em." Anh nhàn nhạt nói một câu, xoay người lái xe.
Hăng hái? Cô thực sự rất tin tưởng bản thân mình! Cô cẩn thận suy nghĩ một chút, vẫn là mười phần khẳng định tin tưởng chính mình. Đương nhiên, vấn đề đầu tiên chính là cô có thể tiếp tục bồi dưỡng ở Beiya hay không, thực sự, cô vẫn không hy vọng anh đến Teiyuo, nhưng hiện tại không ai biết bệnh viện sẽ xử lý như thế nào, gặp Choi Seungcheol trước rồi nói sau.
Xe đi ra từ cổng sau, chạy thẳng đến văn phòng luật của Choi Seungcheol.
Cùng nhau ngồi trên chiếc xe này vài lần, lúc anh lái xe, cô rất ít khi nói chuyện với anh, không có gì để nói, cũng như không tiện nói. Anh lái xe, cô ngồi ở ghế sau, nói một câu cũng tốn sức! Lại còn không an toàn!
Nhưng mà, vừa rồi cô cho rằng, về sau cứ "thẳng thắn thành khẩn" mà nói chuyện phiếm, không giống như trước kia ngồi trong xe anh mà không được tự nhiên. Khung cảnh ngoài cửa sổ vội vàng lướt qua, trong lòng vẫn ngổn ngang chuyện của bà Thái, vậy mà đã nhanh chóng đến văn phòng luật.
Không cần phải hẹn trước, trực tiếp vào trong.
Gặp lại người quen cũ, lại cùng anh tới, đột nhiên phát hiện ra có điểm ngượng ngùng, cúi đầu nép người sau dáng hình cao lớn của anh, nhưng cái người Choi Seungcheol này đâu dễ dàng bỏ qua, vừa bước vào cửa đã lớn giọng nói: "Ôi chao! Ai đây nhỉ! Em Yeon! Nào, lại đây, ngồi đi!"
Cô đến hết chỗ nói, vóc dáng cô nhỏ bé như vậy, còn trốn đằng sau Jeon Jungkook, làm sao lại không nhìn thấy anh trước tiên chứ? Cái người tên Choi Seungcheol này có đôi mắt xuyên thấu sao?
Không cần cô lên tiếng, Jeon Jungkook đã tự mình nêu ý kiến: "Em nói này, thân người em to đùng bát vại ở trước mặt anh mà anh lại trực tiếp bỏ qua vậy sao?"
"Cút sang một bên đi! Một tên đàn ông thô ráp thì có gì mà nhìn chứ! Em Yeon, em thấy có đúng không?" Choi Seungcheol cười hì hì.
Jang Yeon thực sự không chịu nổi!
"Đừng nhận em gái lung tung, cẩn thận chị Sunha trừng trị anh đấy!"
Vừa dứt lời, ngoài cửa đã vang lên một giọng nói trong trẻo như châu ngọc: "Tật xấu nhận em gái lung tung của anh ấy bắt đầu từ lúc học mẫu giáo rồi, chị phạt cũng không được!"
Nhìn qua, hóa ra là chị Ha Youngeun đang bưng hai ly nước đặt lên bàn trà, một ly nước trái cây và một ly cà phê.
Jang Yeon thở dài.
Một trong những người phụ nữ cô khâm phục nhất chính là Ha Youngeun, chưa kể đến việc cô ấy và luật sư Choi Seungcheol nổi danh đôi vợ chồng ân ái thế nào, chỉ cần nhìn sự hiếu khách đơn giản này cũng đủ thấy sự cẩn thận, chu đáo và trí nhớ tốt nhường nào. Cô thích uống trà, Jeon Jungkook thích uống cà phê, cách đây phải mấy năm rồi mà vẫn còn nhớ rất rõ, hơn nữa, thời gian giao tiếp giữa cô và Ha Youngeun không nhiều.
"Chị Youngeun." Cô cười, gọi một tiếng.
"Ơ kìa! Sao không gọi Choi nhị ca?" Choi Seungcheol vẫn cười.
"Anh đó! Lớn rồi mà không biết giữ dáng nữa! Đừng dọa Jang Yeon!" Ha Youngeun cười, trách yêu anh ấy một câu rồi đi ra ngoài. Họ đến tìm Choi Seungcheol nói chuyện quan trọng, cô ấy tạm thời tránh đi.
Trước kia cô gọi là Choi nhị ca.
Thứ bậc của nhóm bọn họ rất hỗn loạn, ở trong nhà Jeon Jungkook là cậu hai, bên trên có một cậu cả, nhà họ Choi có tất cả phải đến mười anh chị em, hơn nữa còn có nhà họ Kim, "tiểu đội" này của bọn họ thực sự rất lớn, bọn họ ở nhà thì dựa vào vai vế mà gọi nhau, ra ngoài thống nhất gọi Jeon Junghyun là cậu cả, Choi Seungcheol là cậu hai, Kim Seon Woo là cậu ba, trừ cậu cả của nhà họ Kim là ngoan ngoãn nhất, thận trọng nhất, không quấy phá làm loạn trong số họ, còn lại đều là đám người láu cá.
Cô hơi cân nhắc một chút, vẫn gọi: "Chào Choi nhị ca." Sau đó nâng ly nước trái cây lên.
"Ngoan quá! Thực sự rất ngoan!" Choi Seungcheol cười: "Không được, em gái ngoan như vậy, anh không tùy tiện gả đi được, nếu đã trở lại, anh sẽ bảo vệ em, tìm người yêu giúp em, anh thấy trong số các anh em vẫn có mấy người ổn áp, em Yeon, hôm nay anh sẽ bắt đầu tuyển người giúp em!"
Cô nhấp một ngụm nước trái cây mà suýt phun ra...
Người đầu têu là đại luật sư Choi vừa duỗi tay lấy ly cà phê đặt trên bàn trà, đúng lúc đó, Jeon Jungkook cũng đưa tay ra lấy, chẳng hiểu sao, một người cầm dao phẫu thuật lại chậm tay hơn người khua môi múa mép, ly cà phê thuận lợi nằm trong tay Choi Seungcheol, thời điểm đại luật sư Choi vui vẻ uống một ngụm cà phê, tay Jeon Jungkook lại trống trơn, vẫn ở trong không khí.
Jang Yeon buồn cười, đám các anh ở với nhau từ nhỏ đã sống theo kiểu khá thú vị, đặc biệt là Choi Seungcheol, không bao giờ đi theo con đường thông thường.
Jeon Jungkook thu tay lại, ho một tiếng, nhấn mạnh từng chữ: "Cái, đó, hình, như, là, của, em!"
"Cái gì là của cậu?" Choi Seungcheol vẫn cố tình giả vờ, sau đó mới chợt nhận ra: "À! Cậu nói cà phê sao? Anh lấy nhầm rồi! Anh cứ tưởng vợ anh pha cho anh... Này! Anh nói cậu chính là một thằng nhóc thối, từ khi nào mà nữ thần của anh phải đích thân pha cà phê cho cậu? Đãi ngộ không tồi nhé! Cậu thực sự dám uống sao?"
Anh ấy uống một ngụm hết ly cà phê, sau đó lại thân thiện nói chuyện với Jang Yeon: "Em Yeon, đợi chút hãy đi, nếu đã trở lại rồi thì cho anh và chị dâu em chút mặt mũi, đợi lát nữa mình cùng nhau đi ăn cơm! Nào, để anh xem còn ai chưa kết hôn... Jungseok! Không được! Quá thô lỗ! Còn cậu năm nhà anh! Cậu năm nhà anh cũng không tồi... Em Yeon, bình tĩnh nhé, anh gọi điện thoại cho nó để nó sắp xếp hoạt động tối nay..."
"Choi nhị ca, chúng em tìm anh là có chuyện quan trọng, chúng ta vẫn nên nói chuyện chính trước nhỉ?" Jang Yeon cảm thấy mình cần phải ngắt lời đại luật sư Choi này, bằng không buổi gặp mặt luật sư sẽ biến thành buổi xem mắt mất.
Tìm người... Trái tim cô run rẩy, không nhịn được mà trộm liếc nhìn Jeon Jungkook đang ngồi bên cạnh, vậy mà lại phát hiện anh đang ngồi nghiêm chỉnh, giống như không có việc gì xảy ra, trong lòng cô cũng nhẹ nhàng hơn.
"Việc quan trọng sao?" Choi Seungcheol cười: "Không phải anh cũng đang nói việc quan trọng sao? Còn chuyện gì có thể so sánh với đại sự của em Yeon chứ?"
"Choi nhị ca, em đang muốn nói về chuyện khởi tố..."
"Anh biết! Không phải đã nói rồi sao?" Choi Seungcheol xua tay: "Vậy là em vẫn cảm thấy cậu năm còn nhỏ tuổi sao? Dù sao cũng đâu có khác biệt lắm..."
"Không phải, Choi nhị ca, đã có chuyển biến mới rồi ạ..." Khi trước cô nói với Choi Seungcheol rằng muốn giúp bà Bae khởi kiện con trai bà ấy không hoàn thành nghĩa vụ phụng dưỡng, bây giờ đã có thay đổi, cô muốn kiện cả việc tung tin đồn nhảm và xúc phạm danh dự.
Choi Seungcheol vẫn biểu hiện rằng mình đã hiểu rõ: "Anh biết rồi! Cái tên bỏ đi này đánh người, còn để người ta nắm tóc được! Đúng là làm mất mặt mười sáu người bọn anh mà!" Anh ấy chỉ tay vào "tên bỏ đi" đang ngồi im lặng trên sô pha.
"Mười sáu người bọn anh có khi nào đánh người xong còn thò đuôi cho người khác dẫm chứ? Em Yeon, em yên tâm, tối nay anh sẽ dạy cho nó cách đánh người thế nào để người ta không kêu đau!"
"..." Trọng điểm của cô không phải ở việc này! Cô không biết nhóm bọn họ rốt cuộc có bao nhiêu người, nhưng người như đại luật sư Choi này là độc nhất vô nhị, nói chuyện cũng rất khó khăn... Nhưng mà, này, Choi Seungcheol biết việc này rồi sao? Nói cách khác là Jeon Jungkook đã nói với anh ấy rồi? Cô quay đầu nhìn anh.
Jeon Jungkook bắt gặp ánh mắt cô, gật đầu: "Ừ." Có nghĩa là cô đã đoán đúng rồi.
Vậy là thực sự đã nói rồi sao?
"Anh còn đưa em tới đây làm gì?" Cô thực sự không hiểu nổi anh.
"Ơ! Em Yeon, đưa em tới đây chính là để gặp anh! Được rồi, bây giờ cũng không còn sớm nữa, anh gọi cậu năm, mình cùng nhau đi ăn cơm nhé! Em gái! Em gái!" Choi Seungcheol quay đầu, hướng ra ngoài gọi "em gái" đích thực của anh ấy, không nhận lung tung nữa.
Ha Youngeun chậm rãi đi tới: "Bàn ăn đã đặt, còn cậu năm thì đi Gwangju công tác rồi."
"Còn nghe lén anh nói chuyện!" Choi Seungcheol thân mật nhéo lên gương mặt của Ha Youngeun.
"Anh nói lớn tiếng như thế, người bên kia đường còn nghe được!" Ha Youngeun tức giận liếc anh ấy một cái, đi về phía Jang Yeon mà ôm lấy cách tay cô: "Đi thôi, chúng ta thực sự đã lâu lắm không gặp nhau rồi!"
Jang Yeon cảm thấy Ha Youngeun đã thay đổi, càng trở nên xinh đẹp hơn, cả khí chất cũng có chút đổi mới, trước kia cô cảm thấy Ha Youngeun xinh đẹp kiểu ốm yếu nhợt nhạt, khiến người khác có cảm giác xa cách. Hiện tại sự lạnh nhạt đó đã được thay thế bằng sự ấm áp, dịu dàng, không nói đến chuyện khác, nói đến việc Ha Youngeun chủ động ôm cánh tay cô, nếu là khi trước, Ha Youngeun chắc chắn sẽ không làm vậy,
Cho nên khi hai người ở bên cạnh nhau nhất định là một quá trình dung hợp với nhau. Trong những năm tháng lặng lẽ trôi đi, hai người càng dựa càng chặt, không chỉ mài giũa những góc cạnh của nhau, mà còn hiểu rõ nhau, trong bạn có tôi, trong tôi có bạn. Cuối cùng, trong tôi có khí chất của bạn, trong bạn cũng có khí chất của tôi. Sự lạnh nhạt, hoang vắng của Ha Youngeun đã được Choi Seungcheol sưởi ấm.
Đây mới là kết hôn, đây mới là tình yêu. Đoạn đường cô và Jeon Jungkook đã qua, không phải.
Cô và Ha Youngeun khoác tay nhau ra ngoài, Ha Youngeun an ủi cô: "Đừng lo lắng, sẽ không có chuyện gì xảy ra đâu, loại kiện tụng thế này không khó, cứ giao cho tụi chị, vui vẻ đi ăn cơm thôi!"
Ở phía sau các cô, Choi Seungcheol và Jeon Jungkook cùng bước ra khỏi văn phòng luật.
"Anh hỏi, cậu mặc kệ những người đó ở cổng bệnh viện làm loạn là có ý gì? Gọi Jungseok đến đưa họ đi không phải xong luôn sao?" Choi Seungcheol vừa mặc áo khoác vừa nói.
"Vâng." Anh trả lời: "Ngày mai Jungseok sẽ đưa họ đi."
"Chờ đến tận mai?" Choi Seungcheol đảo mắt rồi lại cười: "Cái thằng ranh ma này! Cậu kiện tên đó bịa đặt còn chưa đủ, còn thêm cho tên đó cái tội làm loạn nữa sao?"
Sắc mặt anh vẫn không thay đổi: "Em chỉ muốn xem tên đó còn có thể bẽ mặt thế nào nữa!"
"Được rồi, cậu cứ từ từ xem nhé!" Choi Seungcheol không để bụng.
Hai người tiến ra cửa, vừa bước ra ngoài, Jeon Jungkook bỗng nhiên nói một câu: "Anh đừng có làm bậy! Jungseok còn muốn kết hôn với mười ba nhà anh! Đến lúc làm loạn lên, trưởng bối của hai nhà lại không thoải mái!"
Anh ấy cười: "Không phải chưa đính hôn sao? Mười ba của nhà anh cũng không muốn! Chỉ cần em Yeon thích, mười ba nhà anh cũng có cơ hội từ chối."
Jeon Jungkook im lặng không nói.
Choi Seungcheol liếc mắt nhìn anh một cái: "Sao thế? Không vui à?"
"Không có." Anh vẫn giữ nguyên dáng vẻ lạnh lùng kia.
Choi Seungcheol thay một biểu cảm nghiêm túc: "Bây giờ anh không đùa cợt với cậu nữa, người đã về rồi mà cậu vẫn không có ý định quay lại với cô ấy, cậu là em trai anh, cô ấy là em gái anh, anh không thiên vị ai cả, à không, nguyên tắc của Choi nhị anh, em cũng biết rồi, con gái được thiên vị hơn một chút, Jang Yeon là một cô gái tốt, cà phê là của cậu, còn phụ nữ thì chưa chắc đâu."
Ngoại trừ sắc mặt lạnh đi vài phần của Jeon Jungkook, còn lại không nhìn ra động tĩnh gì.
Choi Seungcheol lại nói: "Anh cũng được tính là được tiếp xúc với đủ loại người, người nào mà chả được gặp qua? Cậu và đại ca của cậu chính là mấy người kỳ dị nhất, đại ca cậu thì không nói, chắc chắn là một khúc gỗ, dù lúc nào cũng ngốc nghếch, nhưng anh vẫn có thể nắm bắt, còn cậu thì con mẹ nó bụng dạ toàn nghĩ điều xấu xa, đại tiến sĩ, đại giáo sư, mỗi ngày lại chỉ toàn tiếp xúc với não người, còn chơi kiểu lạnh lùng, có biết là làm người khác nhức não lắm không hả? Anh già rồi, không thể giống như những năm trước, tìm hiểu những suy nghĩ của cậu được, cậu tự cầu phúc cho bản thân đi!"
Đối với Jang Yeon mà nói, bữa ăn này rất vui vẻ. Đương nhiên, ở cùng một chỗ với Choi Seungcheol, không thoải mái cũng khó, anh ấy chính là một cỗ máy vui vẻ, hằng ngày sống ở bên cạnh anh ấy không bị đùa chết sao? Chẳng trách ánh mắt của Ha Youngeun hiện tại lại dịu dàng, yên tĩnh như vậy, đặc biệt là mỗi khi nhìn Choi Seungcheol, có một loại yêu thương dung túng, giống như nhìn một đứa con trai nhỏ tinh nghịch.
Bởi vì Choi Seungcheol và Ha Youngeun đều có công việc ở Châu Giang và Bắc Kinh, sáng sớm hôm sau Choi Seungcheol phải vội đến Châu Giang, cho nên bữa tối này phải kết thúc sớm, đến lúc kết thúc, Jang Yeon vẫn có chút gì đó chưa thỏa mãn.
Mãi cho đến khi ngồi vào xe của Jeon Jungkook, trên môi vẫn nở nụ cười.
Jeon Jungkook thấy cô lại ngồi ở ghế sau, lúc lên xe, anh vừa thắt dây an toàn vừa nói với cô: "Ngồi lên đằng trước đi."
Ách...
"Không được đâu ạ?" Jang Yeon do dự, khi ngồi nhờ xe người khác, cô cũng rất có ý thức, không tranh ngồi ghế lái phụ.
"Có cái gì mà không được? Có phải chưa từng ngồi đâu? Cũng chưa có ai khác ngồi cả!" Anh hắng giọng: "Em ngồi ở phía sau, tôi nói chuyện với em rất khó khăn! Muốn vẹo cả cổ!"
Cô nghĩ ngợi, có vẻ là vậy, dứt khoát trả lời: "Vậy được ạ."
Cô đổi chỗ ngồi, nghe được giọng nói nhẹ nhàng, mềm mại của anh vang lên: "Hôm nay rất vui sao?"
"Vâng..." Cô thành thật thừa nhận, cô cũng chưa từng nghĩ gặp lại bạn bè của anh lại nhẹ nhàng, vui vẻ thế này, đương nhiên điều này có liên quan đến tính cách của Choi Seungcheol và Ha Youngeun, không hề khiến cô cảm thấy xấu hổ, nguyên nhân quan trọng nữa chính là cô cũng cần có bạn bè: "Lâu lắm rồi em mới cùng bạn bè ăn một bữa cơm đơn giản và nói chuyện phiếm thế này, mấy đứa bạn thân của em sau khi tốt nghiệp cấp ba thì mỗi người một trường, sau khi học xong đại học cũng đều ra nước ngoài, mấy năm rồi cũng chưa về lần nào, bạn ở đại học cũng không thân lắm, ba năm không ra ngoài, ở nhà ôn học lên thạc sĩ, cũng dần dần mất liên lạc, sau đó đến phương Nam 6 năm, bạn bè cũng rất ít nhưng bọn họ ai cũng là người phương Nam cả, hơn nữa 6 năm đó, cơ bản cũng chẳng có gì giao du, tất cả chỉ có học tập rồi làm việc, anh cũng từng như vậy nên anh hiểu mà! Huống chi em lại yêu cầu cao cho bản thân, cũng nghiêm khắc, hơn nữa em cũng lớn tuổi hơn người khác, không có nhiều thời gian để lãng phí."
Lần đầu tiên cô nói chuyện về bản thân mình trước mặt anh.
Nhớ lại khoảng thời gian hai người còn ở bên nhau, hình như trước kia cũng không có thời gian để cô nói những điều này, hoặc là cô không muốn nói trước mặt anh, cô sợ anh không thích nghe, sợ anh phiền, chỉ một lòng một dạ nghiên cứu anh, nhiều lắm cũng chỉ nghịch mấy trò vớ vẩn, ăn vạ đòi anh cùng mình làm chuyện gì đó, nhưng lại không dám nói chuyện ồn ào làm phiền đến anh.
Nghĩ đến đây, cô cười hỏi: "Có phải anh không muốn nghe đúng không?" Nhìn xem, cô nói xong rồi, anh cũng chẳng bình luận gì.
"Không, không có, em nói đi." Anh vội nói.
"Vậy nên, bữa ăn ngày hôm nay giống như được trở về khoảng thời gian trung học, rất nhẹ nhàng, hiện tại khó có được những giây phút dịu dàng thế này, có lẽ trước giờ em gò bó quá." Có lẽ từ khi lấy anh, cô đã luôn gò bó như vậy, trong hôn nhân là vì anh, sau khi ly hôn là vì học tập: "Tuy là bạn bè của anh, nhưng giữa con người vẫn luôn phát sinh một chút cảm tình, ở chung với nhau cũng khiến người ta cảm thấy thoải mái."
"Tuy bọn họ ồn ào nhưng đều là người tốt, nếu em cảm thấy hợp, có thể thường xuyên ghé chơi, không cần phải kiêng kỵ gì đâu." Anh nói nhỏ.
"Vâng..." Cô bật cười, sau khi ly hôn còn có thể trở thành bạn bè với bạn của chồng cũ, kiểu này chắc cũng không nhiều lắm.
"Cười gì thế?" Đèn đỏ, anh dừng lại, nhìn cô hơi nhíu mày.
Đèn đường đã sáng, ánh đèn như đang chuyển động giữa đôi lông mày của anh, thật sự rất đẹp.
Cô lắc đầu, mỉm cười: "Không có gì."
"Sáu năm đó khó khăn lắm đúng không?"
Giọng nói của anh nhàn nhạt, dường như không giống hỏi cô đã liên hệ cho người nhà bệnh nhân trước khi làm phẫu thuật chưa, nhưng mà chắc chắn anh sẽ không nhớ đây là lần đầu tiên anh hỏi cô vấn đề như vậy.
Có khổ không? Có mệt không? Có đói không? Có vui không?
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com