Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chapter 5


Sáng hôm sau, Myungho đã thức từ rất sớm để chuẩn bị dọn ra khỏi căn hộ. Đêm hôm qua do khóc nhiều nên giờ đôi mắt xinh xinh ấy có chút sưng, phải nói là sưng nhiều trông rất đáng thương. Cậu đeo một cặp kính đen rồi kéo vali ra khỏi phòng.

Thế nhưng vừa bước ra khỏi cửa thì đã thấy ngay bóng người nào đó ngồi trên sofa, tay đang cầm sấp báo, thư thả ngồi vừa đọc báo vừa nhâm nhi tách cafe nóng.

-Cậu định đi đâu?

Junhui thấy cậu bước tới liền không nhìn vội mà hỏi thăm ngay. Anh thầm nghĩ sao cậu ta không ăn vạ nhiều như lần đòi vào đây ở nữa? Bỗng nhiên anh cảm thấy có gì đó bồn chồn, ngỡ sẽ được thấy người nhỏ kia ăn vạ khóc lóc xin xỏ anh, nghĩ cũng thấy vui trong lòng.

-Chẳng phải anh đuổi tôi đi sao? Thì giờ tôi đi đây.

-Không định năn nỉ?

-Không, tôi cũng có lòng tự trọng của tôi.

Anh ồ lên một tiếng rồi cứ nhìn đăm đăm vào cậu. Myungho vừa sáng ra đã bị thái độ của anh làm cho có chút quạo và cả xấu hổ, sắp đi còn bị tên này kiếm chuyện!

-Vậy thì thôi, tôi cứ tưởng mình sẽ thay đổi quyết định, cho cậu ở lại đây. Nhưng mà cậu lại muốn đi...haiz.

Chuyện gì đang diễn ra vậy Seo Myungho? Ai mới là người không tỉnh táo? Cậu vừa nghe được mấy lời đó thốt ra từ miệng tên khó ưa kia sao? Hàng tá câu hỏi hiện lên trong đầu cậu lúc này, nó làm cậu xoay vòng vòng như chong chóng.

-Anh...anh vừa nói gì? Cho tôi ở...đây hả?

Anh nhìn cậu, gật đầu.

-Đừng đùa nha?

-Nhìn tôi có giống đùa không?

Lúc này Myungho đã mừng phát khiếp, nhưng thật lòng vẫn chưa thể tin người đang ngồi trước mặt mình, nhìn 3 phần nham hiểm, 7 phần như 3.

-Thôi đi, đuổi tôi dữ lắm mà sao giờ đổi ý nhanh vậy, anh đang chọc tôi chứ gì? Tôi biết hết, khỏi lừa!

Junhui thấy cậu không tin mình thì nhíu mày lại khó chịu, đã nói là cho ở lại mà cứ nghi ngờ. Cậu đa nghi hơn anh nghĩ. Lúc này anh mới đứng thằn dậy, đối mặt với Myungho rồi dõng dạc nói:

-Cậu nghe cho kĩ, tôi không đùa, tôi sẽ cho cậu ở nhà tôi với điều kiện là cậu phải đáp ứng hết các yêu cầu của tôi, từ dễ cho tới khó. Sao nào? Chịu không? Không thì thôi tôi sẽ để cậu đi.

-Dạ được được ạ!

Myungho hí hửng dùng kính ngữ mà nói chuyện với anh, bày ra vẻ mặt phấn khích, tay chân thì cứ nhún nhảy loạn xạ cả lên. Anh nhìn thấy mà bật cười, con nít thật!

-Làm ơn đi cậu lớn rồi không phải con nít đâu.

-Hihi em xin lỗi anh Junhui, bây giờ em xin phép anh chủ nhà cho em được vào phòng cất đồ, sau đó sẽ giúp anh làm việc ạ!

Cậu cúi đầu chào anh rồi chạy mất khói vào phòng ngủ, để lại anh đứng ngơ ra ở phòng khách. Phản ứng nhanh quá anh vẫn chưa load kịp. Cậu có vẻ rất hưng phấn khi được ở lại đây, nhưng cậu đâu ngờ đây chỉ mới là khởi đầu cho chuỗi ngày kinh hoàng của cậu thôi!

Myungho phía này vào phòng là đã ngân nga liên tục, nhảy lên giường nhún nhún lộ rõ vẻ sung sướng tột đỉnh. Cuộc đời chưa bao giờ dồn cậu vào bước đường cùng, bây giờ cũng vậy.

-Con cảm ơn trời đất đã luôn đem may mắn đến cho con, con nhất định sẽ cày cuốc thật chăm chỉ để xứng đáng với cơ hội này ạaa!

Vui vẻ một hồi thì cậu cũng bình tĩnh lại rồi đem đồ đi cất, thay ra bộ đồ thoải mái hơn ở nhà rồi ra ngoài phục vụ cho Junhui. Cố lên Myungho à, chắc anh ta sẽ không làm gì quá đáng với mình đâu nhỉ?

-Junhui à có gì cần tôi làm không?

Cậu lớn giọng gọi anh rồi đi ra từ phòng. Ngó ra chỗ khi nãy anh ngồi thì đã mất tiêu người, nhìn quanh cũng không thấy. Đang đứng tìm kiếm thì cửa phòng anh mở ra, Junhui từ trong bước ra, tay cầm sấp giấy, miệng thì không ngừng cười mỉm.

-Đây, cho cậu!

Anh dúi đống giấy đó vào tay cậu.

-Gì vậy sao tự nhiên cho tôi?

Cậu đưa sấp giấy lên nhìn. Hàng chữ to đùng đầu tiên đập vào mắt "Nội quy trong nhà"

-Nhà mà cũng cần nội quy nữa hả?

Cậu mếu máo hỏi anh vì thật sự đống đó rất nhiều, full 2 mặt giấy mà tận 5 tờ, còn nhiều hơn quy định văn phòng cũ cậu từng làm nữa. Tên đó mà bắt cậu học thuộc hết đống này thì chắc cậu có thiền 10 năm cũng chưa đủ bình tĩnh mất.

-Tôi soạn như vậy đã ít lắm rồi, cậu lo mà học thuộc rồi chấp hành đi, một ngày làm sai quá 3 lần sẽ bị "sa thải"

Junhui vừa nói vừa thoả mãn nhìn người nhỏ vẫn đang mếu máo lật đi lật lại mấy tờ giấy hàng tá chữ. Thú thật đây là lần đầu anh muốn trêu chọc một ai đó nhiều đến như thế, điều đó khiến anh rất vui.

-Trời ơi đừng làm vậy chứ~ Tôi làm sao có thể thuộc hết được, gì mà một ngày phải lau nhà 3 lần, cách nửa tiếng quét nhà 1 lần, chùi toilet 2 lần, rác trước khi vứt phải phân loại, còn nữa, đặc biệt lúc nào cũng phải xịt khử khuẩn?!

-Chưa hết, còn phải đứng cách xa anh 2m mọi lúc mọi nơi, muốn đứng gần phải xịt khuẩn xin phép trước đàng hoàng.

Cậu ngước lên nhìn anh, một đống khó hiểu cứ quanh quẩn trong đầu cậu. Đột nhiên nhận ra mình đang đứng gần anh ta chưa tới 2m, vội bước ra sau 2 bước để giữ khoảng cách, vì làm sai 3 lần 1 ngày là đi tong!

-Đúng, rất tuân thủ quy định. Mà cậu khinh người đến vậy sao, trong nhà mà mang kính đen, hay không dám nhìn thẳng vào mắt tôi?

Nhắc mới nhớ, từ nãy đến giờ cậu vẫn chưa tháo kính ra, nhưng mà cũng không muốn tháo vì không muốn để cho Junhui thấy mắt mình sưng húp lên, Myungho lúc nào cũng phải chỉnh chu trong mắt mọi người.

-À...thì...sao anh hay thắc mắc vậy? Quy định có cấm tôi không được đeo kính trong nhà đâu!

-Tháo kính ra.

-Không tháo!

-Nhanh

-Không là không!

-Tháo ra trước khi tôi thêm quy định cấm đeo kính trong nhà và cậu sẽ phạm lỗi.

Cậu phụng phịu nhìn anh rồi cũng từ từ tháo kính ra, nhưng cứ cúi mặt xuống rồi nhìn đi đâu chứ chẳng thèm nhìn anh. Anh thấy lạ bèn cau có mắng cậu:

-Tôi kêu cậu tháo kính ra mà cậu cứ nhìn đi đâu vậy?

-Nhìn tôi ngay!

-Người ta không muốn nhìn mà!

Cậu tức tối ngước mặt lên nhìn hắn. Từ đôi mắt sưng húp, đến hai cái má đỏ ửng vì tức giận cũng bị anh nhìn thấy hết. Đã nói không muốn mà cứ ép người ta, bây giờ thì hài lòng chưa, nhìn cậu cứ như đứa con nít vòi kẹo không được thì giận dỗi khóc lóc ấy.

Anh thấy mặt cậu thì có thoáng giật mình, nhưng sau đó lòng lại tràn ngập lo lắng khi thấy mắt cậu vừa sưng vừa đỏ, nhìn rất đáng thương.

-Mắt cậu bị làm sao vậy?

-Thì...thì cũng tại anh hết! Anh doạ đuổi tôi đi nên hồi tối...tôi mới khóc cả buổi.

Bỗng dưng thấy mình có lỗi, nhìn cậu với vẻ mặt rầu rĩ như vậy anh cũng thấy không vui lây. Không nói không rằng mà bước vào phòng, trở ra với một tuýp thuốc bôi và một chai nhỏ mắt, đưa cho cậu.

-Cầm đi! Đừng để mắt như vậy, trông xấu chết đi được.

Cậu thấy anh đưa thuốc cho mình cũng có chút cảm động, nhưng tự nhiên nói ra câu đó mất hết cảm tình!

-Xấu cái đầu anh đồ ông kẹ!

Cậu mắng anh một câu rồi giật 2 chai thuốc khỏi tay anh, phóng nhanh vào phòng rồi đóng cửa cái rầm.

-Người gì mà giận dữ vô lí vậy trời?

Anh cũng bất lực với người nhỏ sơ hở là tức giận với xấu hổ kia, cũng vào phòng làm việc tiếp. Mỗi người một phòng, không ai đụng đến ai nữa.

Myungho vừa ngồi bôi thuốc ngẫm đi ngẫm lại mấy cái nội quy chết tiệt đó, nhẩm cho có chứ chẳng chữ nào lọt vào đầu. Nhìn 2 chai thuốc hắn đưa cho mà trong lòng cũng thấy có chút ấm áp, tuy miệng toàn nói móc nhưng tấm lòng lại có thành ý, nghĩ đến đây cậu ngẩn ngơ cười một cái. Không biết là sau này anh ta còn bộc lộ thêm điều gì khác nữa, hi vọng sẽ là tính tốt, tính xấu thì hết cứu.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com