Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chap 8

Hôm nay lịch trình là khối 11 đi với khối 12 thăm quan Bảo tàng Quốc gia Daegu. Junhui đã muốn đến đó từ ngày đầu tiên, nhưng vì sự kiện trặc chân hôm trước mà chỉ có thể nằm trong phòng xem TV. Phải nói là tiếc quá đi! Ở đó trưng bày rất nhiều cổ vật quý hiếm, lâu đời nhưng vẫn được bảo tồn nguyên vẹn, thậm chí có cả những cổ vật từ thời kỳ đồ đá, thời Tam Quốc. Rất ít nơi như vậy ở Hàn Quốc, vậy mà khi có dịp đến thì phải nằm lì ở khách sạn, ai mà không tức cho được.

Trên giường là một người giận dỗi bấm gần nát cái điều khiển TV trên tay, chuyển từ kênh này sang kênh nọ cho đỡ bực mà chả đỡ được hơn tý nào. Không những không được đi mà 3 người còn lại trong phòng còn thoải mái bỏ anh lại mà tận hưởng nữa chứ, Soonyoung thì không nói nhưng đến cả Jihoon và Jisoo cũng thế. Sau khi chán với việc hành hạ cái điều khiển anh liền quăng đại nó lên giường bên cạnh rồi kéo chăn lên, định ngủ một giấc.

Bất chợt có tiếng gõ cửa làm anh khựng lại. Chỉ là trặc chân, hơn nữa đã được Seungkwan băng bó vô cùng cẩn thận nên nếu dựa vào tường mà đi thì hoàn toàn có thể, anh nhảy lò cò đến chỗ cửa nhìn qua cái lỗ nhỏ trên cửa xem là ai. Nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc và thân thương khiến hành động của anh cũng nhanh hơn, tay mở cửa với tốc độ ánh sáng còn không theo kịp. Thấy cửa mở cậu giật mình, hai vai nảy lên, đôi mắt to tròn ngước lên nhìn anh. Đứa trẻ này, sao lại dễ thương vậy chứ.

"Em... đến đây có việc gì à?" Anh dựa vào cửa nhìn cậu, đứng bằng một chân mà không có điểm tựa chả dễ dàng gì.

"Em... anh bị ở chân là do em... em... ừm..." Cậu vẫn không thể chịu nổi ánh mắt đó nên đành cúi gằm xuống, tay nắm chặt cái bình giữ nhiệt trong tay. "Em nấu cháo đây."

Cậu nói rồi đẩy nó về phía anh khiến anh suýt ngã, may mà học võ nên anh giữ thăng bằng rất giỏi, nhờ thế mà không ngã vật ra sàn. Người suýt làm anh ngã kia lúc đi vào phòng còn va nhẹ vào vai anh nữa chứ, có cần lo lắng đến thế không. Thấy anh cứ đứng ở cửa mãi mà không vào cậu quay đầu lại, cả người nửa cm cũng không thấy nhúc nhích mà chỉ nhìn cậu trân trân.

"Giúp anh." Anh đưa tay về phía cậu, ý bảo mau đỡ anh, tay còn lại vẫn ôm khư khư lấy bình giữ nhiệt như đang ôm trân bảo của thiên hạ.

Đến lúc này ai kia cực kỳ ngốc nghếch mới nhớ ra là người này có một chân bị băng bó, đi lại bất tiện nên rất cần một người dìu dắt. Cậu chạy vội lại quàng tay anh qua vai rồi dìu về giường. Mặc dù chỉ là quãng đường chưa được 5m nhưng anh hết đổ vật sang người cậu, lại dùng tay đang quàng vai cậu kia lợi dụng sờ soạng lung tung. Dìu được anh về giường cái áo sơ mi của cậu cũng nhăn nheo hết cả, nhất là chỗ áo trước ngực.

"Cháo em tự nấu?" Anh nhìn bình giữ nhiệt trên tay, lại nhìn lên về phía cậu.

Cậu gật đầu, vâng nhẹ một tiếng rồi với tay mở nắp bình ra, lục trong túi lấy cái thìa nhỏ, lau qua xong đưa cho anh. Junhui bất chợt nảy ra một ý đồ thú vị.

"Em đút cho anh đi."

"Hả?" Cậu ngơ ngác nhìn anh, trên tay vẫn cầm cái thìa đã được lau sạch.

Cái không ngờ nhất chính là cậu ngoan ngoãn cầm lấy bình cháo, múc một thìa lên thổi qua rồi đưa về phía miệng anh. Anh đơ ra vài giây đầu rồi há miệng đớp trọn cả thìa. Mặc dù không muốn thừa nhận nhưng cháo cậu nấu ngon hơn cháo anh nấu nhiều, vị đậm đà vừa phải mà giữ được nhiệt. Cậu nấu cháo thường lâu hơn anh, chủ yếu vì cậu ninh rất kỹ, hơn nữa lưỡi cậu nêm nếm chuẩn hơn anh nữa. Quả nhiên là kinh nghiệm nấu cháo dày dặn hơn anh có khác.

"Cháo gì vậy?" Ăn được gần nửa bình anh bất chợt lên tiếng hỏi cậu.

"Cháo cá. Vì anh không thích cần tây nên em chỉ cho vào một ít."

Nghe cậu quan tâm đến anh như vậy khiến lòng cũng ấm lên theo hơi ấm của cháo, ngoan ngoãn nhận từng thìa cậu đút cho. Với tốc độ ăn của Junhui mà nói nguyên bình cháo chỉ một lúc liền rỗng đến đáy, cậu hài lòng đậy nắp lại rồi cất vào túi. Có lẽ, trặc chân cũng không tệ lắm nhỉ.

~~~

"Ê Mingyu, Myungho đâu rồi?" Seokmin kéo tay cậu lại hỏi, dù đúng là bị thương nhưng cũng không nặng đến mức không thể tham gia hoạt động hôm nay chứ.

"Cậu ấy bảo hôm nay qua khách sạn khối 11 chăm sóc cho anh Jun rồi."

Mingyu thề là trước khi quay mặt đi có thể thấy nụ cười đểu cáng đến không thể đểu cáng hơn kéo dài đến tận mang tai của Seokmin. Chỉ là hai người con trai ở chung một phòng khách sạn thôi mà, có gì có thể xảy ra cơ chứ, hơn nữa Myungho cũng bảo là chăm sóc cho anh Jun thôi mà. Căn bản con người này cũng hơi ngây thơ, không hiểu được ý đồ của người bạn cùng tuổi nhưng mưu mô chước quỷ không thua ai.

"Wonwoo hyung." Ai đó lại gần giật tai nghe bên phải của anh ra, anh nhận ra giọng nói vô cùng quen thuộc này. "Em đến rồi nè."

Liền sau đó là tiếng cười giòn giã trẻ con của cậu, tiếng cười này thật khiến anh cũng muốn cười theo, khoé môi liền cong lên theo phản xạ. Thật ra hôm nay khối 12 đi tham quan với khối 11 cơ, căn bản khối 10 đi đến trung tâm mua sắm với khối 9 nhưng Mingyu lại trốn đi qua Bảo tàng Quốc gia Daegu. Với cậu mà nói, được nhìn thấy những di tích lịch sử thú vị hơn là bị mấy bạn gái trong lớp lôi đi xem thử quần áo. Vì không biết từ chối sự nũng nịu của con gái nên cậu chọn cách an toàn hơn là trốn đi ngay từ đầu. Đẹp trai, quả nhiên cũng có cái bất lợi của nó.

"Lại trốn?" Wonwoo vui vẻ cười nhẹ nhận lấy cốc coffee cậu mua cho.

"Cái này... vì em không biết từ chối con gái." Cậu gãi gãi đầu chữa ngượng, ngồi xuống bên cạnh anh uống cốc sữa đá.

Đứa nhóc này, về căn bản chỉ được cái to xác, còn bên trong vẫn chỉ là đứa trẻ mẫu giáo cần được chăm sóc, nhưng được cái cậu có tài nấu ăn và chăm sóc cho người khác. Bỗng nhiên cảm thấy ai lấy được cậu về làm chồng chắc hẳn sẽ rất hạnh phúc, thời bây giờ hiếm có người con trai nào chu đáo và đảm đang được như cậu. Nhìn thấy một vết xước nhỏ trên trán cậu, anh bất giác theo thói quen đưa tay lên xoa nhẹ lên vết xước ấy khiến cậu giật mình ngẩng đầu khỏi cốc sữa.

"Lại bị xước này." Anh mở cặp ra lấy miếng băng cá nhân dán lên trán cậu.

"À... Lúc nãy trèo tường không để ý bị cành cây quệt vào đó mà." Cậu xoa xoa lên vết xước, thật ra cậu còn chả để ý mình bị xước cơ, bị nhiều quá đâm ra mất cảm giác với mấy vết trầy xước nhỏ rồi.

Mingyu lúc nào cũng vậy, chăm chút cho người khác thì cẩn thận từng li từng tý, nhưng động đến việc của mình lại chả để tâm. Nên việc của bản thân cậu, anh đành phải để ý hộ. Dù sao đó cũng là nét trẻ con của cậu, và anh cũng không phiền khi trở thành bảo mẫu đặc biệt của nhóc này. Đang uống coffee ngon lành bỗng thấy tay cậu dùng ngón trỏ quẹt qua mép phải một cái.

"Cơm này." Cậu giơ lên cho anh nhìn thấy. "Anh để phần em à?"

Cười sảng khoái một trận khi anh đang xấu hổ xong cậu liền đưa tay lên liếm đi hạt cơm đó. Wonwoo tròn mắt nhìn hành động cực kỳ thản nhiên của đứa em trai, ăn xong còn liếm mép một cái đầy khêu gợi nữa. Liếm xong cậu quay qua nhìn anh cười ngây thơ.

"Sao vậy?"

Mingyu có một thói quen có thể cho rằng có chút xấu xa, đó là khi hỏi thường nhìn thẳng vào mắt người hỏi, hơn nữa thường rướn người về phía đối phương để nghe rõ hơn. Đôi môi hồng quyến rũ đang mở hé cứ hiện hữu gần ngay trước mắt, khiến tầm nhìn không rời đi được. Sau một hồi nhìn chằm chằm vào môi cậu anh liền thấy xấu hổ vô cùng, đẩy mặt cậu ra xa.

"Ai da~~ Anh làm sao vậy?" Cậu xoa xoa mũi của mình, ai lại đi dùng tay đẩy thẳng mặt người khác ra chứ, mũi cậu lệch đến nơi rồi.

"Anh ghét em."

Wonwoo quăng đại một câu như thế làm cậu phát hoảng, liền chạy theo sau xin lỗi rối rít, dù bản thân cũng chả biết mình đã làm gì sai nữa. Đến cuối cùng phải oan ức đền cho anh một cái bánh hamburger và một suất khoai tây chiên. Niềm an ủi duy nhất là được ăn ké một chút, kèm thêm những cái xoa đầu dịu dàng. Mingyu rất thích để anh xoa đầu mình, trái hẳn với Wonwoo.

~~~

"Uy uy, Seokmin, Mingyu đâu rồi?"

"An ở ới anh Wonwoo ồi." Seokmin mồm vừa nhai nhồm nhoàm cơm nắm vừa trả lời bắn hết cả nước miếng vào người đối diện, là Vernon.

Vì sự vô duyên của mình mà cậu bị Seungkwan mắng, vừa mắng vừa lấy khăn lau đi chỗ mưa xuân vương vãi trên tóc với quần áo Vernon. Seokmin nhìn thấy lại hơi ghen tị, tại sao lúc Mingyu rủ mình không theo cậu ta chứ, không bây giờ đã có thể ăn cùng anh Jisoo rồi.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com