23
"Trời ơi Mark, ai làm cậu ra nông nỗi này vậy?"
"Lạy Chúa! Santa, đừng có dí mạnh bông vào vết thương, tớ sẽ chết mất!!!"
"Tata, để anh làm cho, em ở yên đấy."
"Đì con mẹ, Perth, mày bị ngu à? Đấy là dầu gió, mày dí dầu gió để Mark nó thăng thiên luôn à?! Để Force bố mày làm cho."
Dã man bốn cái miệng nói không ngừng nghỉ trong phòng y tế. Santa vì thương em mà khóc bù lu bù loa như chính mình bị đánh, Perth thay vì dùng cồn thì thằng chả tính dùng dầu gió để 'ám sát' Mark, và lí trí cuối cùng cứu rỗi được mớ hỗn độn này là Force Jiratchapong.
"Bọn kia đánh xong chuồn à? Hèn vãi lìn."
"Em đánh chúng nó đấy, sợ quá nên cút luôn rồi."
"Chúng nó sợ kiểu gì mà mày bầm dập như này? Anh nghe nói có năm bảy thằng lận."
"Em đánh bằng võ mồm và mấu chốt là cái đầu này này. Vì em không có thể lực tốt nên phải chịu vậy thôi chứ đánh đấm cái chó gì?"
"Kinh thật, mày lo mà đi đăng kí bảo hiểm cho cái mõm mày đi em ạ."
"Hôm nay Junior hướng nội à? Đéo mẹ nãy giờ nó im như thóc sợ vãi lòn."
Hai người im lặng nãy giờ là Book và Junior. Mỗi người một bên tay cứ kè kè cạnh em như sợ em có chuyện vậy. Nhưng tình hình là hai tay Mark muốn gãy ra vì hai đứa này rồi. Ai đó giải cứu em nó đi.
"Mà thằng Junior bình thường mày có như này đâu? Nay ăn nhầm cái gì à?"
"Đúng rồi, bình thường ảnh sẽ ầm ầm như chó xổng chuồng rồi lao đi tìm hội kia đánh từng thằng một, trời ơi nghĩ đã thấy sợ rồi."
"Từ từ đờ cờ mờ bố buồn cười quá, Tata ơi, em mười điểm! Đúng người yêu anh. Cái lòn má lao ra như chó xổng chuồng..."
Perth cùng Force và Mark không hẹn mà cùng run rẩy vì buồn cười, trí tưởng tượng và cách miêu tả của Santa Pongsapak vẫn là một thứ gì đấy rất vãi òn thế giới.
"Hai anh bỏ em ra được không? Tay em sắp gãy đến nơi rồi."
"KHÔNG!"
"Rồi xem hai đứa chúng nó nạt nộ thằng bé kìa."
"Em ổn rồi mà?"
"Đéo đờ cờ mờ, anh đéo ngờ được bản thân để cho mấy con chó đấy đánh em thành ra thế này. Đéo mẹ anh đang rất điên tiết, anh phải ôm em vì em đéo cho anh đi đánh nhau, giờ thả ra là đi chơi xa luôn."
"Nếu nó gây sự ngoài trường, anh thề sẽ bẻ gãy tay thằng đã khiến em ra nông nỗi này. Bọn này cợt nhả lắm, nhà chúng nó giàu, chúng nó sẽ sớm nhờ vả đến tiền để trốn tránh vụ này thôi."
"Đéo mẹ lũ chó đừng để tao gặp ngoài đường, tao sẽ treo quần từng thằng một lên cầu rồi nhét ớt vào mũi chúng nó, đéo mẹ nghĩ đến đã ngứa ngáy hết cả người rồi. Đấy! Đờ mờ Mark nhé, anh không hề đánh luôn, đấy là chơi đùa cùng các bạn thôi."
Anh vừa nói vừa nháy mắt với em, cái giọng trổ bóng điệu chảy nước ấy khiến cả đám muốn nôn oẹ tại chỗ. Nghe có vẻ đang đùa, nhưng với tính cách của Junior thì chưa chắc đấy đã là đùa đâu nhé.
—————————————————————————
"Alo? Dạ? À vâng, tôi hiểu rồi. Vâng, chào thầy."
Đang nấu dở bữa trưa thì nhận được cuộc gọi từ thầy chủ nhiệm, hay tin con trai bé bỏng gặp chuyện. Mẹ em liền dừng hết việc lại để chuẩn bị đến trường gặp con trai.
Không mất nhiều thời gian để mẹ em đến được trường. Được một chút thì có chiếc xe hơi hàng xịn đỗ trước cổng trường, chắc hẳn là của nhà kia rồi.
Tại văn phòng.
"Cháu không làm gì sai, cháu chỉ đùa chút thôi ạ."
"Con trai tôi không sai, là do con các người không biết thân biết phận mới gây sự với con trai tôi."
"Các người đang làm tốn thời gian vàng bạc của gia đình chúng tôi đấy."
Trái lại với thái độ hống hách của nhà bên kia, em cùng mẹ chỉ ngồi yên lặng lẽ xem một đám đang diễn hề.
"Xong chưa?"
"Có gì giải quyết nhanh đi, chúng tôi không rảnh như lũ thường dân các người đâu."
Chát.
"Sao cô dám?!"
"Đau không? Cô đang trả lại những gì mà cháu đã làm với con trai cô đấy. Cô không biết cháu gia thế ra sao, nhưng một khi các cháu đã khoác lên mình bộ đồng phục thì tất cả đều như nhau nên cháu không có quyền được đánh con của cô và càng không được coi việc bạo lực là điều bình thường. Cô không sinh thằng bé ra để làm bao cát cho các cháu thích làm gì thì làm. Thử nghĩ xem, một cái tát của cô đã khiến cháu ngây người như kia, mà lực của cô sao bằng thanh niên các cháu được?"
Cô đứng dậy, không do dự mà thẳng tay tát tên kia một cái trước sự ngỡ ngàng của mọi người, đương nhiên Mark cũng bất ngờ không kém.
Thấy con trai mình bị đánh, ông bố liền đứng dậy đẩy mẹ em ra, lớn tiếng với cô.
"Cô tát con tôi?"
"Cái tát này để thằng bé nhà ông nhớ rằng nó cũng là học sinh như bao học sinh khác, không quyền thế hơn người, nhờ bước trên đống tiền rồi ra sức lộng hành, không dạy từ bây giờ sẽ hình thành thói quen xấu, khi ấy bố mẹ chẳng ai cứu đỡ nổi cho đâu."
"Cô..."
"Về phía nhà trường xin hãy xem xét lại tính nghiêm trọng của sự việc mà xét cho đúng. Tôi không ngại nhúng tay vào miếng đất của nhà trường đâu. Tôi xin phép!"
Mẹ em lịch sự cúi đầu chào, không quên kéo tay Mark ra khỏi cái văn phòng chết tiệt đấy.
"Theo mẹ về, con có thể nghỉ hôm nay."
"Con ổn mà..."
"Với mẹ thì không."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com