Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

48

"Mọi người không sợ em hả?"

Mark lên tiếng phá vỡ bầu không khí.

"Nói gì vậy cu? Thằng kia, mày không kể hết chuyện cho ẻm nghe hả?"

"Anh ấy có nói em biết rồi, chỉ là em muốn đính chính thôi."

"Để mà nói thì ban đầu anh bất ngờ, đương nhiên, dù anh có đoán ra mọi chuyện nhưng cũng chẳng thể tin được cái giả thuyết điên rồ ấy sẽ diễn ra thật. Nhưng em biết đấy, em không có ý định làm hại ai cả, và em là Mark của bọn anh. Không việc gì mọi người phải sợ hãi em hết, em hiểu chứ?"

"Em hiểu nhưng mà..."

"Mark, chắc mày không để ý đâu nhưng anh thực sự cảm ơn vì sự xuất hiện của mày đã kết nối mọi người lại với nhau. Thật ra trước kia, có khi bọn mình chỉ dừng lại ở việc thằng Junior trêu ghẹo Santa rồi hai thằng Junior và Perth hết lườm nguýt nhau lại đánh nhau ầm ầm, anh thì chỉ ở phe trung lập thôi bên nào vui thì anh hùa vào. Tính tao chó thế đấy! Về Bookie, nếu không có mày ở đây chắc tao cũng chỉ dừng lại ở việc ngắm em ấy từ xa thôi, Santa thì cũng chỉ biết Perth và Bookie chứ tao rảnh đâu mà nói chuyện với nó. Nói chung trước đây mọi người không có tí liên quan gì đến nhau hết luôn, vì có mày mà mọi người mới chơi với nhau đấy."

"Anh Force nay ăn phải bả à? Sao nay tâm sự sến súa bất ngờ vậy anh Book?"

"Này Santa Pongsapak, anh không điếc?"

"Nó nói anh có sai đâu mà mắng nó?"

Force đã khóc trong lòng một chút.

"Thằng Force nói đúng đấy Mark, nếu không có mày vác thằng Junior đi thì chắc giờ tao cũng đang đau đầu với nó lắm, mà tự nhiên nó dính lấy mày thấy chơi với nó cũng vui, nhiều lúc đéo vui bởi tính nó như con cac."

"Này Perth, đã mở mồm ra khen thì khen cho tử tế, mà đã khen thì đừng có lái sang chuyện khác để chửi bố, hiểu vấn đề không nhỉ?"

Như mọi ngày, lại là Perth và Junior cắn xé lẫn nhau, Force cười ha hả vào mặt chúng nó, còn Book và Santa có lẽ đã hết cách rồi nên chỉ đành bất lực chứng kiến mọi thứ.

Còn riêng Mark lại cảm thấy thật yên bình. Cảm giác yên bình trong hoàn cảnh hỗn loạn này nó là một thứ gì đấy rất khó tả.

"Em cảm ơn mọi người nhiều lắm!"

"???"

"Vì đã yêu thương em, vì đã chấp nhận em. Em vui lắm, cảm ơn mọi người vì đã cho em được sống một lần nữa. Dù là mơ đi chăng nữa thì em cũng mãn nguyện lắm rồi."

"Ôi cái thằng hấp này, nói gì vậy??? Lại đây anh em ôm mày một cái nào."

Một cái ôm, tuy lộn xộn vì sáu đứa châu đầu vào nhau, khi còn đang trong tình trạng như mấy con bò húc nhau nhưng cái ôm ấy thật ấm áp.

"Thật đấy, sến súa quá đi!!!"

"Sến mà vẫn có mấy người chơi chung mới hay chứ."

"Ai? Ai vậy?"

"Tôi đá chết mấy người bây giờ?"

"Đừng có trêu Mark của em nữa!"

"Mark nào của mày???"

"Tôi!!! Tôi ôm với!! Tôi ôm nữa!! Người ta cũng muốn được ôm!!!!!!!"

"Cái chú điên này chui ra từ đâu vậy??? Chú đi ra đi!!!"

Đang tình cảm dạt dào thì từ đâu chen vào một ông chú tên T cao lêu nghêu chắn hết tầm nhìn của chúng nó rồi cũng đua đòi hoà nhập với bọn trẻ mới chịu cơ. Kết quả bị chúng nó đuổi thẳng cẳng.

—————————————————————————

Quay đi quay lại cũng đã hết năm lớp mười, Mark Jiruntanin của chúng ta đã sắp chính thức trở thành học sinh lớp mười một, và anh của em sắp được cút khỏi trường cấp ba. Hai đứa, đương nhiên, vẫn còn mặn nồng lắm. Có khi còn hơn trước nữa cơ. Nhưng có một vấn đề mà một anh tên Book Kasidet đã bí mật tâm sự với chúng tôi về đứa em trai của anh ta đang dần trở nên giống với tên kia khiến anh cảm thấy rất rối bời. Vì là tâm sự thầm kín nên chúng tôi xin được phép không tiết lộ tên của người tâm sự.

Trước đây, đối với Mark, mấy trò trẻ trâu là mấy trò vô bổ và em sẽ không bao giờ hưởng ứng, thì giờ đây có khi em ta mới chính là người lôi kéo Junior vào mấy trò đấy. Book từng ngày ngắm nhìn sự thay đổi của đứa em trai ruột thịt mà lòng đau như cắt nước mắt đầm đìa, vì đứa em của cậu từ khi nào lại hoà tan với tên kia như vậy.

Để Book kể cho mọi người nghe một chút.

Một ngày nắng đầy sao, Mark đã từ bỏ thư viện để rủ Junior ra ngoài đường chỉ để trêu trẻ con đến khi nào chúng nó khóc thì hai đứa sẽ co giò bỏ chạy.

"Chào!!"

"Dạ!?"

"Numememmwklsl!"

"Hai anh nói gì vậy ạ?"

"GÀOOOO!!"

"MẸ ƠI!!! HAI ANH KIA SỦA VỚI CON!!!"

Đấy, mọi người thấy nó xàm chưa? Chưa hết đâu, còn có chuyện này nữa. Book không ngờ Mark đã đạt đến cảnh giới này khi bắt Junior, à không, chúng nó quay cái trend quỷ ma gì mà... Ờm nói như nào nhỉ?

"Ai trẻ trâu nhất? Tà ta tá ta ta ta."

"Ai đẹp nhất? Sài Gòn ngày cuối hạ."

"Ai nhiều người yêu cũ nhất? Ahihi nyc là đù con choá! Đù con choá!"

—————————————————————————

THÔI THÔI! DỪNG LẠI Ở ĐÂY ĐƯỢC RỒI. Tóm lại nó như ác mộng đối với chúng nó vậy. Nội tâm Book như gào thét với chúng tôi, muốn ai đó hãy trả lại Mark ngày nào cho cậu ấy đi. Nhưng chúng tôi rất tiếc, chắc là không thể rồi.

Ở một nơi nào đó, có bé Mark và bé Junior đang thoả thích vờn nhau. Nói chung là yêu nhau lắm cắn nhau đau, đang vui đùa mà quay ra giận dỗi vu vơ ngay lập tức được luôn, nhưng vì nó khá vui nên chúng nó vẫn rất là enjoy điều đó, miễn sao tụi nó vẫn yêu nhau là được.

"Này Mark!"

"Gì dạ?"

"Đéo có gì, anh yêu em."

"Anh bị đần à? Em cũng yêu anh."

"Mark!"

"Seo nữa?"

"Lùn!"

"Đéo mẹ anh chán sống à? Từ lúc yêu anh, tôi đã tăng lên được 0,5cm rồi, tôi có cao lên đấy nhé! Một ngày nào đó anh sẽ đứng bằng nách tôi!"

"Không có ngày đó đâu cưng ạ."

"Con cờ, mà mắc gì đang yên đang lành lôi chiều cao nhau ra vậy? Anh thích kiếm chuyện với em đấy à? Đã vậy thì chia tay nhau năm giây đi. ĐỪNG CÓ YÊU EM NỮA!"

"ĐÉO CƠ, LÊU LÊU. Anh thích yêu mày đấy! Rồi sao??? Em tính làm gì anh? Em! Tính! Làm! Gì! Anh! Hm?!?!?!?!"

"Cái tên trẩu này thả em ra, đừng có ôm em nữa! Ngã bây giờ!!"

"Đéo! Yêu em lắm!"

"Em biết rồi mà!!! Ngã bây giờ. Em yêu anh mà!"

"Mẹ đã nói hai đứa như nào? Ngã xuống sông bao nhiều lần rồi? Muốn ốm nằm bẹp dí cả hai đứa mới chịu đúng không?"

"Tại anh Junior cứ trêu con!"

"Tại em Mark trêu con mà!"

Hoàn.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com