#six
Láo! Quá Láo!
Nhưng lọt ra từ miệng Yuna
thẳng-như-ruột-ngựa thì không phải là láo rồi! Đúng là tin động trời! Đèn pha lại nháy lên. Yuna chớp mắt nhìn quanh bàng hoàng. "Gì vậy trời? Các người có mát dây không? Vậy mà cũng chụp hình được?!"
"Tin chấn động mà." Beomgyu từ đâu bỗng xuất hiện kề bên, khoác vai cô và ra dấu 'chiến thắng', miệng ngoác đến mang tai khi quay qua quay lại trước mặt đám sinh viên đang hồ hởi chụp ảnh.
"Không được chụp!" Cô thét, gạt tay Beomgyu ra. "Đã nói anh không được chạm vào em tùy tiện mà!" đoạn cô quay sang đám người quá khích.
"Còn chụp nữa hả? Nhìn tôi ướt sũng thế này đẹp đẽ gì mà chụp? Có chụp cũng lúc tôi tươm tất chứ! Lúc đó muốn chụp bao nhiêu cũng được!"
Câu nói cùng vẻ mặt không-hề-giỡn của cô khiến đám người xung quanh không kềm nổi phải hùa nhau cười rộ. Không khí trong hội trường đột nhiên có bước chuyển hướng bất ngờ. Có ai lại ngờ buổi phán xét của Devil lại trở thành một câu chuyện hài hước như vậy chứ?!
"Thật dễ thương! Nhìn cô ta nổi giận kìa!"
"Yuna thật đáng yêu quá đi mất!"
"Way to go! Yuna!"
"IM HẾT! LŨ CHÚNG MÀY QUÊN BÂY GIỜ LÀ GIỜ PHÁN QUYẾT À?!!"
Tiếng gầm của Changbin khiến mọi người dần dần yên lặng. Dù gì đi nữa, Changbin cũng là một trong những kẻ mạnh nhất trong nhóm người Devil Prince. Sức ảnh hưởng chỉ thua sau Beomgyu mà thôi.
"Còn mày nữa!" Changbin quay sang Yuna. "ỏng ẹo gì nữa? Thật chướng mắt! Còn không mau quỳ xuống?"
"Không!"
Cô cúi đầu né qua cú giằng cổ của Changbin. "Ba tôi tôi còn không quỳ. Mắc gì phải quỳ anh chứ? Rõ điên!"
"Con quỷ cái! Có đứng yên không thì bảo?! Còn tụi bây nữa! Còn chờ gì mà không bắt nó quỳ?"
"Người nào bắt ép tôi quỳ tôi thề rằng Park Jaehyun sẽ không tha cho người đó!"
Bọn thuộc hạ nhìn nhau, rồi lại nhìn đến thủ lĩnh của họ. Choi Yeonjun vẫn ngồi đó, tay lơ đãng vuốt đầu Shuhua, khuôn mặt không cảm xúc.
"Tụi bây còn chờ gì nữa mà không xông lên?" Changbin gầm gừ.
Bọn thuộc hạ xanh mặt. Ác Ma thì không có phản ứng, phó tướng lại cứ đứng đó cười, Changbin lại không phải thuộc hàng có thể che chở cho họ nếu có chuyện - và lại chuyện xích mích với con gái ngài bộ trưởng bộ ngoại giao nữa chứ! Làm sao bây giờ? Làm đàn em hầu hạ mấy ông máu mặt 'biến thái thất thường' này thật là khổ quá!
Changbin nhìn bọn đàn em phân vân do dự mà tức muốn bốc khói, bất nhẫn quay sang toan đuổi theo Yuna.
"Quỳ xuống! Tao bảo mày quỳ thì phải quỳ! Cho dù mày là ai đi nữa, trong Hangsang này thân phận của mày không hơn-"
"Không là không-!"
"Không quỳ sẽ cạo trọc đầu cô."
Mọi ánh mặt lại dồn vào con người ít nói trên bục thang sân khấu. Ác Ma hôm nay đã phát ngôn đến hai câu! Thường ngày đến cả Shuhua cũng chỉ có thể 'bòn rút' từ anh được vài ba dòng. Vốn trong các buổi phán quyết như vầy, Ác Ma chỉ đến để tọa trên 'ngai vàng' ngăm thưởng, chứ có nói năng gì đâu.
Vậy mà giờ đây lời nói của anh... đã khiến một Yuna bất-khuất phải xanh mặt.
"Anh không dám..." Giọng Yuna có vẻ run run. Xem ra cô không tự tin mấy về suy nghĩ này của mình.
"Dám hay không, cô tự hiểu rõ." Yeonjun đẩy Shuhua ra và đứng dậy trước đôi mắt bàng hoàng của bao người.
Không hiểu là do chiều cao áp đảo của mình, hay cái khí chất thống trị sẵn có của dòng dõi Choi Gia, con người này đã khiến cho mọi đôi mắt đều mang một sự thần phục nhất định. Với phong thái của một ông hoàng, anh bước xuống những bậc thang bằng gỗ và chậm rãi tiến về Yuna, tay trong túi quần, dáng vẻ ngạo mạn - nhưng lại khoan thai theo một cách khác - khi cúi người xuống thân hình nhỏ bé của cô...
Khóe miệng lại nhếch lên.
"Đầu trọc rồi thì có khoác Prada lên vẫn không đẹp nỗi."
Lời nói nghe như trêu chọc hơn là đe dọa. Thật không thể hiểu nỗi Devil đang nghĩ gì!? Một Yuna cứng đầu như thế làm sao có thể chịu quỳ vì một lý do lố lăng cỡ đó?
Nhưng xem ra đối với Yuna, lý do đó không lố lăng chút nào!
Vì cô đột nhiên lại khụy xuống, ngoan ngoãn như chú mèo xiêm ướt sũng.
Song bất ngờ hơn cả, Choi Yeonjun lại quay người bước về sân khấu với nụ cười ngạo nghễ trên môi!
Hai con người này... vì 'nhan sắc' hơn người nên... tâm tưởng cũng khác người chăng? -Là những ý nghĩ rất thầm kín của dân chúng mục kích lúc bấy giờ...
"Phải không đó, phản diện? Em làm anh thất vọng quá? Lại quỳ vì một chuyện cỏn con vậy sao?" Beomgyu ngồi xổm xuống bên cạnh Yuna, mắt anh mở to, tuy miệng vẫn cười hề hề.
"Cỏn con?" Yuna nhăn mũi. "Anh thử bị cạo đầu xem? Mái tóc đối với phụ nữ rất quý! Mất rồi thì tốn bao nhiêu năm nữa mới để dài ra được đây?"
"Nhưng như thế vẫn đỡ hơn bị đánh te tua hay-" Anh vuốt mái tóc ướt sũng của cô "- bị nhấn đầu xuống toilet chứ?"
"Đỡ chỗ nào? Vết thương vài ngày sẽ lành. Còn mái tóc của em anh có biết mất hết sáu năm mới để dài chừng này không? Lợi, hại anh tự tính."
Có tiếng cười râm ran trỗi lên.
Changbin, dáng người đệ vệ, đứng sững ra như một thằng ngốc khi chứng kiến cuộc đối thoại nhố nhăng này. Con bé này tâm thần sao? Nhấn nước nó không phản kháng. Dọa đánh nó không sợ. Mà sợ bị cắt tóc???
Nhưng tại sao đại ca lại biết được Jisoo nghĩ gì? - Changbin lo lắng hướng mắt về tấm lưng của Yeonjun.
Người giàu có cách suy nghĩ thật quái đản. Khó hiểu thật.
"Đủ rồi! Hôm nay đến đây không phải để làm trò nhăng nhít!"
Changbin nói lớn, cắt ngang cuộc cãi cọ không đâu giữa Beomgyu và Yuna.
"Yuna, hôm nay cô phải cúi đầu xin lỗi chị hai của chúng tôi vì hành vi bạo lực gây ra vừa rồi."
Cả hội trường lập tức yên lặng lắng nghe bản tin sốt dẻo.
Yuna ngơ ngác ngước lên, mắt chớp chớp.
"Tội danh không thành lập!" Lại có tiếng cười râm ran.
"Mày - còn dám chối sao?"
"Nếu đã gọi đây là buổi phán quyết. Thì làm cho đúng đắn một chút chứ?" Yuna chán chường phản bác. "Muốn buộc tội tôi phải có nhân chứng, bằng chứng hẳn hoi. Đằng này chẳng có gì cả."
"Lời của Shuhua chính là bằng chứng! Ai cũng biết Shuhua là một con người hiền hậu, tốt bụng. Sao lại đổ tội oan cho mày chứ?"
"Người hiền không nói dối được à?"
"Mày-!"
Changbin kềm chế lại. Không được nổi nóng. Con nhỏ này luôn tự cao bản thân ăn nói sắc sảo, lại còn sự bình tĩnh đến rợn người của nó! Nếu nổi nóng sẽ lại bị nó cho rơi vào bẫy... Phải bình tĩnh cho nó biết thế nào chân lý thuần túy.
"Thôi được, có gì biện bạch được, mày- cô nói xem nào!"
"Biện bạch gì? Chuyện chỉ là cô ta tự đâm sầm vào gương. Thế thôi."
"Ý cô là Shuhua tự mình làm thương tổn bản thân để đổ tội cho cô?"
"Đúng."
Xung quanh bàn tán xôn xao. Không ai có thể tin được Shuhua lại làm thế. Nhưng Yuna lại là người không thích nói dối...
"Cô nói nghe thật vô lý. Mục đích là gì chứ? Đại ca vốn hết lòng yêu thương Shuhua. Shuhua không có lý do để đi hại một 'kẻ theo đuôi' như cô."
"Tôi có phải con sâu trong bụng cô ta đâu mà biết." Yuna chua ngoa bĩu môi. "Nhưng dựa theo những gì cô ta nói với tôi trước khi 'tự xử', thì tôi có thể kết luận: Yeh Shuhua ghen tỵ với tôi."
"Ghen tỵ? Ha! Cô có gì mà để chị hai của chúng tôi ghen tỵ chứ?"
Yuna mở tròn mắt.
"Anh thiệt hay giỡn vậy? Hay mù và điếc rồi?"
"Mày... e hèm!" Changbin hít sâu vào rồi lại thở ra, tập trung đè nén cơn giận.
"Nhìn tôi này." Yuna hất đầu. "Ướt sũng thảm hại như vầy, tôi vẫn đẹp hơn cô ta. Anh có biết muốn có thân hình như vậy, tôi phải tập luyện cực khổ thế nào không?" Miệng Changbin mở to.
"Thứ hai, nhà tôi có tiền nhiều hơn cô ta."
Có thể thấy phó tướng Beomgyu ngồi xổm gần đó đang ra sức nín cười.
"Thứ ba, tôi trẻ hơn cô ta. Và căn cứ vào thực đơn 'gà khỉ' đại ca mấy người soạn ra hằng ngày cho cô ta. Yehu Shuhua nhất định không thể sống lâu hơn Shin Yuna này!"
Lần này thì Beomgyu không nhịn nỗi, anh ngã quay ra sàn chống tay cười ha hả.
"Lý do excellent! Yuna! Cho em 10 điểm!"
"Chưa đâu." Yuna nhíu mày, đưa tay lên đếm một cách vô tư. "Còn tự tin hơn này, mạnh mẽ hơn, học giỏi hơn, vui tính hơn, thành thật hơn... Duy chỉ có một điểm không bằng-"
Mắt Yuna phất lên, hướng thẳng về phía Shuhua đang giấu mặt sau lưng Yeonjun.
"Không-bệnh-hoạn-bằng"
Cả hội trường đang âm ĩ những tiếng cười kiềm chế vì các lập luận kiêu căng - nhưng lại rất thật đến buồn cười của Yuna, bỗng chốc đã lặng đi trước cái nhìn sắc bén và câu nói đanh chắc của cô.
Đây là lần đầu tiên Yuna nhìn thẳng vào Yeh Shuhua.
"Một cô gái chỉ vì sự bất an không đáng lại có thể đi tổn hại bản thân để đổ tội cho tôi. Thú thật, tôi cũng có phần vinh dự và khâm phục cô ta lắm." Yuna gật gù, vẻ mặt chân thành không một chút mỉa mai.
"Cô ta có thể bất chấp thủ đoạn để đạt được mục đích của mình. Trong từ điển của tôi điều đó không có gì sai..."
"...Nhưng bệnh hoạn đến nỗi có thể tự dối gạt bản thân thì thật đáng tởm."
Mắt Yuna láy lên dữ dội.
"Nếu đã có gan làm việc ác, có đủ tinh thần để mang tội với cả thế giới, thì nên có dũng khí đối mặt với bản chất đê tiện của mình. Đằng này lại nói là vì 'không muốn tôi sau này đau khổ'?"
Yuna cười nhạt. Cả hội trường nín thở. Ngay cả Beomgyu cũng mở to mắt nhìn cô trân trối.
"Và đến giờ cô ta thật sự vẫn lừa gạt bản thân mình là - muốn tốt cho tôi. Xin lỗi, người bệnh hoạn như thế tôi lại càng không thể cho phép ở cạnh Yeonjun."
Yên lặng.
Những gì Yuna nói, nhất thời khó ai có thể theo kịp...
Thế rồi nó vỡ òa. Shuhua nấc lên, đôi mắt lại ngấn lệ. Đoạn cô run rẩy đứng dậy và khẽ gật đầu với Yeonjun trước khi bước xuống những bậc thang. Dáng đi xiêu vẹo, đôi mắt đầy sự thương cảm dồi dào.
"Tôi... Ôi Yuna... em đã sống lên trong hoàn cảnh như thế nào... mà cách nghĩ lại méo mó như thế? Nói thật, vài phút trước đây chị thật rất giận em, nhưng em nói những lời này... làm chị sực tỉnh ra... em thật là tội nghiệp..."
Đoạn cô ôm lấy Yuna khóc òa.
"Gia đình em nuôi dạy em ra sao... mà một cô bé trẻ người non dạ lại có thể suy nghĩ đen tối đến vậy? Đến nỗi em cho là việc bất chấp thủ đoạn là đúng... Ôi! Yuna!"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com