just 4 u
Một con bạn quỷ quái, một cú điện thoại gọi nhầm, một nhóc “đào hoa” có mối thâm thù đại hận với gia sư… Và một tên thợ cưa bản lĩnh đầy mình cuối cùng cũng biết thế nào là rung động…
Thân tặng Dương ca, vì ca nói thích fic vui nhộn (em không đảm bảo nó sẽ vui đến phút chót –“-), và tặng Akira-chan, vì đã từng khen fic này thú vị.
Bắt đầu nào!
Episode 1. Những người cá tính
RẦM!!!
Không khí yên tĩnh của giờ truy bài bị xáo trộn và bốn chục cặp mắt trong lớp nhìn chằm chằm về phía bàn cuối, nơi một thằng con trai đang giận dữ đập tay xuống bàn và nói như hét vào mặt nhỏ con gái đang tròn mắt ngó nó:
- LÂM NHẤT DI! MÀY DÁM CHƠI TAO HẢ?
- Gì chứ? – Đứa con gái có cái tên khá lạ tai dường như đã quá quen với những trận nổi khùng của thằng bạn thân nên nhỏ thản nhiên – Mày đã đi học trễ mà còn gây sự với tao là sao? Bộ bị mấy con sao đỏ ỏng ẹo tóm rồi nên vô đây trút giận vào tao à?
- TAO HỎI MÀY, HÔM QUA MÀY CHO TAO SỐ DI ĐỘNG CỦA AI VẬY? – Vẫn không ngừng hét, khuôn mặt điển trai biểu lộ duy nhất một chữ “bực” to tướng làm Di dù rất muốn cười nhưng sợ làm thằng bạn khùng thêm nên ráng kềm lại. Nhỏ cố tỏ ra từ tốn:
- Sao, có chuyện gì hả?
- MÀY... – Có vẻ như một cơn bão sẽ nổ ra nhưng đúng lúc đó tiếng chuông báo giờ học vang lên. Nhét vội mấy cuốn truyện vào ngăn bàn, Di mỉm cười với thằng con trai lúc này trông như một con sư tử bị chọc gậy vào mũi:
- Thôi, có gì ra chơi nói tiếp hén, chứ mày mà còn xớ rớ ở đây là thể nào cái tên Trần Lam Nhật cũng xuất hiện trong sổ đầu bài đó.
Câu nói này rất có lý vì cái bóng áo dài xanh của cô chủ nhiệm đã thấp thoáng ngoài hành lang. Dằn cơn giận xuống, Nhật hầm hầm đi về chỗ, cảm thấy ánh mắt khoái chí của Di vẫn đang đuổi theo mình. Trời ơi, tức chết đi được. Thế là tiết văn hôm đó, trong khi cả lớp gần như rơi vào trạng thái “hôn mê” do giọng đọc đều đều của cô chủ nhiệm thì Nhật vẫn hết sức tỉnh táo, và cái vẻ mặt của nó như muốn nói sẽ giết chết bất kỳ ai đụng đến nó vào lúc này.
Mọi chuyện cũng tại nhỏ Di mà ra. Chiều hôm qua, nó dẫn nhỏ Hồng – bạn gái mới quen, đi xem phim, sau đó vào một quán kem có phong cảnh hữu tình để “tâm sự”. Đang lúc không khí nhuốm màu hồng tươi thắm nhất bởi những lời tán tỉnh ngọt như mía lùi của nó thì một giọng nữ cao chói lói réo tên nó um lên, và nó ngỡ ngàng lẫn kinh hoàng khi thấy nhỏ Di đang đi về phía mình. Nhỏ nhìn nó cười duyên khiến nó có cảm tưởng đang được chứng kiến một con cọp nhe nanh. Nó chưa biết phản ứng thế nào thì nhỏ đã nắm cánh tay nó lôi nó đứng dậy:
- Ông hẹn tui mà sao giờ còn ngồi đây? Làm người ta chờ dài cổ, bắt đền đi! – Quay qua nhỏ Hồng đang mắt tròn mắt dẹt, Di nói luôn – Xin lỗi bạn nha, nhưng mà hôm nay Nhật hẹn đi chơi với mình rồi, bạn thông cảm ha!
Thề có Chúa, cái giọng điệu con gái dịu dàng này mà phát ra từ miệng nhỏ Di thì trăm phần trăm là tiêu đời nó rồi. Quả nhiên, vừa nghe bấy nhiêu nhỏ Hồng đã tái mặt đứng phắt dậy bỏ đi sau khi quăng lại cho nó một câu:” Đồ bắt cá hai tay!”
- Áhahahahahaha!!! – Bóng nhỏ Hồng vừa khuất, Di tuôn ngay một tràng cười ghê rợn. Nhỏ cười nhiều đến nấc cụt, nước mắt chảy tèm lem – Đúng... hức... đúng là con gái... hức... hahaha!!...
- Mày... – Nó đỏ mặt tía tai vì tức – MÀY ĐANG LÀM CÁI GÌ VẬY HẢ?
Trước cơn giận như núi lửa phát nổ của nó, nhỏ nhe răng cười hì hì:
- Đang ở nơi công cộng, mày đừng có la hét như thế. Thôi trả tiền đi rồi chở tao về.
- Dẹp mày đi! – Nó cau có – Mày còn muốn ám tao tới bao giờ mới vừa lòng hả?
- Tới khi nào mày có người yêu – Vẫn cái nụ cười dễ ghét làm mắt nó muốn nổ đom đóm – Tao đã nói tao có sở thích tao nhã là ngăn cản tới cùng cái công cuộc cua gái của mày mà, quên rồi sao?
- Tao làm gì kệ tao, mắc gì tới mày mà đòi ngăn với cản? Ê, hay là mày ghen? – Nó thè lưỡi trêu Di. Nhỏ tỉnh như không:
- Không mắc mớ gì tới tao thiệt, nhưng tao không muốn mày đem chuyện tình cảm ra đùa giỡn, hiểu chưa thằng ngốc?
- Nói ai ngốc đó, bà già? Sao mày không học tập thằng Tuấn, im lặng và không xen vào chuyện của tao?
- Thằng mọt sách đó thì nói làm gì? – Di xì một tiếng, nhìn đồng hồ rồi hối hả giục nó – Thôi về lẹ lên, trễ phim hoạt hình của tao bây giờ!
- Tao đâu phải osin của mày! Mày tới đây bằng cái gì mà giờ lại bắt tao chở về?
- Tao nhờ anh hai chở đi nhà sách, trên đường thấy mày đang chở con nhỏ hồi nãy nên theo vào đây – Di nhún vai – Còn đường về nhà thì tao quên mất tiêu rồi!
- Trời ạ! – Nó ngán ngẩm lắc đầu, không hiểu nổi sao mình có thể thân thiết với “bà già” này đến thế. Rốt cuộc nó cũng phải chở nhỏ về, chứ để con nhỏ mù đường bẩm sinh ở ngay giữa quận 3 thế này, ngày mai chắc sẽ có thông báo “Tìm trẻ lạc” mất.
Nó quen Di ba năm trước, lúc đang học lớp 9. Thiệt ra lúc đầu nó định cua nhỏ cơ, nhưng hình như con nhỏ miễn nhiễm hay sao mà mọi chiêu thức nó giở ra đều thất bại hết. Cuối cùng khi nó quyết định bỏ cuộc và chuyển mục tiêu qua đứa khác thì nhỏ chủ động đến làm quen với nó. Thấy tính cách nhỏ cũng hay hay, nó OK luôn. Vậy là thành bạn. Đương nhiên, giang sơn dễ đổi bản tính khó dời, mặc cho nhỏ và Tuấn – thằng bạn chí cốt luôn cật lực lên án cái tính lăng nhăng của nó thì nó vẫn không bỏ được, vẫn nay đi với nhỏ con gái này mai đã lại ngắm nghía nhỏ con gái khác, mặc dù chỉ là đi chơi chung vậy thôi chứ nó chẳng làm gì quá đáng cả nhưng Di luôn ra rả bên tai nó cái điệp khúc “Mấy cô nương hay mơ mộng đó thể nào cũng tưởng là mày thích tụi nó, bộ mày thấy làm cho người khác hy vọng rồi thất vọng là vui lắm hả?” “Ờ...” – nó đáp bâng quơ, luôn luôn là như vậy. Mười sáu tuổi, nó cảm thấy mình chưa cần phải nghiêm túc trong tình cảm làm gì, với lại nhìn gương mấy ông anh họ toàn bị người yêu dắt mũi, suốt ngày hết giận hờn lại vòi vĩnh đủ thứ là nó chán đến tận cổ, ngu gì tự rước họa vào thân chứ.
Đang chìm đắm trong dòng suy nghĩ thì Di ngồi phía sau khều nó, hớn hở:
- Tao có di động rồi nè!
- Đâu?
- Ở nhà.
- Dzậy mà cũng khoe.
- Bạn bè gì mà nói chuyện thấy ghét! – Nhỏ nguýt dài. Nó cười cầu hòa:
- Tao đùa thôi. Cho tao số đi.
- Đừng mơ! – Không nhìn thấy nhưng nó có thể hình dung rõ ràng cái mũi cao của nhỏ đang hếch lên – Cho mày số để mày nhắn tin bỏ bom tao hả?
- Nhắn tin cũng tốn tiền thấy mồ, tao đâu rãnh – Dù đã bị đoán trúng tim đen, nó vẫn khẳng định chắc nịch cái điều ngược lại. Đang có khuyến mãi nhân đôi, nó vừa được cho cái thẻ hai trăm ngàn, tội gì không xài chứ.
- Ai chứ mày thì tao nghi lắm! – Di kiên quyết không tin, nhưng “chịu thua” là hai chữ hiếm khi xuất hiện trong từ điển của nó. Cho nên sau khi tốn cả lít nước bọt thuyết phục, cuối cùng nó cũng moi được số di động của nhỏ.
Buổi tối ngồi không chẳng biết làm gì, nó lấy điện thoại ra bấm lung tung. Thấy số di động của Di, nó nảy ra ý muốn trêu chọc. Bấm một cái tin nhắn sến chảy nước, nó gửi đi rồi hí hửng rung đùi, chắc mẩm thế nào Di cũng nhắn tin hay gọi điện lại chửi cho một trận. Mười lăm phút sau không thấy động tĩnh gì, nó bấm gửi lại tin nhắn, và cái qui trình đó lập lại tới lần thứ mười hai thì nó hết kiên nhẫn, quyết định gọi cho nhỏ luôn.
Ha ha, nhỏ bắt máy. Chẳng để nhỏ kịp lên tiếng nó phang ngay một câu:
- Alô, bé yêu, anh nhớ em nhiều lắm!
Môi nở một nụ cười đểu nhất có thể, nó nhịp nhịp tay lên bàn chờ một phản ứng gì đó, thường là mắng cho một chập. Hai giây im lặng trôi qua, đến giây thứ ba thì...
- CÁI THẰNG ĐIÊN KIA, MUỐN CHẾT HẢ?
Âm lượng tiếng hét bên kia “to bự” đến mức nó hết hồn đưa cái điện thoại ra càng xa cái lỗ tai thân yêu càng tốt. Cái giọng giận dữ chỉnh ở volume cao nhất vẫn vang lên:
- ĐỒ TRƠ TRẼN ĐÁNG XẤU HỔ!!! – Rồi tít, bên đó cúp máy khi nó còn chưa kịp hoàn hồn. Cả tối hôm đó nó ôm một bụng tức, nằm lăn qua lăn lại mãi mà không ngủ được, kết quả sáng nay muộn học. Nhìn đôi mắt mệt mỏi đỏ kè của mình trong tấm gương lớn treo trong phòng tắm, ý nghĩ đầu tiên hiện ra trong đầu nó là: phải xử đẹp nhỏ Di.
-oOo-
- Áhahahaahahaha!!! – Nuốt vội ngụm sữa trong miệng, Di phá ra cười sặc sụa làm không ít người trong căn tin phải quay lại nhìn. Nó tức giận nói như quát:
- Mày cười cái gì con kia, tin tao bụp mày không hả?
- Thôi đi mày, con trai ai lại đánh con gái bao giờ - Tuấn vẫn thản nhiên gặm bánh mì – Với lại Di là “bà xã” của tao, cấm mày đụng vào à nghen!
BỐP, cuốn Chạng vạng dày cộp được Di thẳng tay tặng vào đầu cái thằng ngồi kế bên. Cho chừa cái tội phát ngôn thiếu suy nghĩ. Tuấn nhìn nhỏ nhăn nhó:
- Tui bênh Di mà sao còn đánh tui?
- Tui không mượn. Ai bảo ăn nói bậy bạ?
- Tui thích Di thiệt mà!
- Muốn chết không?
- Hai đứa mày có im đi không? – Nhật nổi khùng. Thấy vậy Tuấn im re tiếp tục ăn bánh mì, còn Di thì nhướng mắt hỏi nó:
- Mày thắc mắc cái gì? Đáng đời mày, cái đồ háo sắc!
Con nhỏ nói xong nghiêng đầu cười trông thật vô tư trong khi mặt Nhật đỏ bừng lên tức giận. Làm như không thấy, Di lí lắc nói:
- Số điện thoại tao cho mày hôm qua là của anh hai tao đó. Đương nhiên là tao muốn chơi mày, nhưng cái lý do chính là tao muốn trừng trị ổng cái tội dám xù tao một chầu kem. Tao biết thể nào mày cũng nhắn tin hay gọi điện chọc phá mà. Cái này cổ nhân gọi là “Một mũi tên trúng hai con nhạn”.
- ...
- Trời ạ, mày mà nhìn thấy vẻ mặt ổng tối hôm qua thì chắc chết cười mất, hahaha...!!!
- ...
- Nhân tiện, tao đã khai với ổng người nhắn tin và gọi điện là mày. Cho nên tốt nhất là mày với ổng đừng bao giờ gặp nhau. Ổng khẳng định rất hùng hồn rằng nếu gặp mày, ổng sẽ giết. – Di đứng lên hất mái tóc dài ra phía sau lưng, mắt hấp háy cười – Thôi tao ăn xong rồi, tao vào lớp trước ha.
Con nhỏ nói xong bỏ đi không thèm ngó lại. Nhật nhìn theo cái dáng cao cao mà hiện giờ nó ghét cay ghét đắng, rủa thầm một câu: “Bà la sát chết tiệt!”.
-o0o-
Du nằm ườn ra ghế salon, mắt nhìn lên tivi mà chẳng biết mình đang coi cái gì trên đó. Một chàng ca sĩ, theo ý hắn là thuộc loại “vô danh tiểu tốt” đang nhún nhảy và gào lên mấy câu gì đại loại như “người đàn ông chân thật chính là anh”. Thiệt tình mà nói, hắn chúa ghét nhạc trẻ, nhưng lúc buồn buồn thì nghe cũng được, nghe để có thứ mà chửi.
Bình thường thì chủ nhật hắn đều có hẹn với ít nhất hai cô nàng, giỏi lắm cũng phải sáu giờ chiều mới thấy được cái mặt hắn ở nơi gọi là “nhà” này, nhưng hôm nay sau khi trải qua tuần đầu tiên của năm học với những bài kiểm tra đầu năm khủng khiếp, hắn hết cả hứng hẹn hò. Thôi kệ, ăn trưa xong qua rủ Chi Mai đi chơi cho đỡ chán vậy.
- Du, mày có nhà không?
Hắn ngồi bật dậy. Con nhỏ này linh thiệt, mới vừa nghĩ tới thì đã nghe ông ổng ngoài cổng. Chạy ra mở cổng, hắn đưa tay véo véo đôi má bầu bĩnh của nhỏ bạn đang mỉm cười lặng lẽ:
- Mày động vào tao, hết muốn sống rồi à?
- Hờ, tao là thằng bạn yêu dấu của mày, sao mày nỡ phũ phàng chứ! – Hắn cười trừ, mở rộng cổng cho nhỏ bạn dắt xe đạp vào. Chi Mai đúng là Chi Mai, phong cách không lẫn vào đâu được. Nhìn con nhỏ với bộ váy dài quá gối màu xám và đen trông cực kỳ vừa vặn và ấn tượng, hắn thầm thán phục nghĩ nhỏ sau này có lẽ nên theo ngành thiết kế thời trang. Là bởi, phần lớn tủ đồ của Chi Mai đều là tự nhỏ vẽ kiểu lấy rồi mày mò tự may hoặc đem ra tiệm quen nhờ may giùm.
- Mày lại khóc sao mà mắt đỏ hoe vậy? – Hắn nhìn lom lom vào đôi mắt ẩn sau mớ tóc mái hơi dài. Ánh mắt trong veo nhìn lại hắn, đôi môi khẽ cong lên vẽ nên một nụ cười nhẹ như nước chảy, Chi Mai lắc lắc đầu:
- Cũng không có gì, tao nhớ chút chuyện cũ thôi. Giờ thì không sao rồi.
Nhỏ chỉ nói có vậy, hắn cũng đành im lặng vì biết có hỏi gì thêm cũng vô ích. Tính Chi Mai bình thường khá dễ chịu nhí nhảnh, nhưng lúc có chuyện thì nhỏ trở nên rất lạnh lùng khó gần. Nhưng không hiểu sao hắn lại thích cái tính khí kỳ quặc đó, cho nên một kẻ luôn chủ trương không cần bạn bè thân như hắn rốt cục lại chấp nhận để con nhỏ ở cạnh mình thế này.
Đi theo hắn vào nhà, nhỏ nhìn quanh rồi hỏi:
- Chị Thắm đâu? - Chị Thắm là người giúp việc nhà hắn. Đưa cho nhỏ ly nước lạnh, hắn nhún vai:
- Đi chợ.
- Còn ba mày?
- Đi dự tiệc. Hôm nay mày đi đâu mà lạc qua đây?
Vỗ vỗ cái ba lô căng phồng, Chi Mai vui vẻ:
- Tao đi mua vải, thấy còn sớm nên ghé chơi thôi.
- Tao thấy mày mở nhà may là vừa. – Hắn cười khì lấy lòng nhỏ bạn. Chi Mai mặt mày vẫn tỉnh rụi, hắn đâu phải kẻ đầu tiên khen ngợi nhỏ. Gì chứ làm mấy chuyện linh tinh vầy nhỏ giỏi lắm. Nhỏ cười lại với hắn:
- Mày có suy nghĩ chuyện hôm qua tao nói với mày chưa?
- Chuyện gì? – Hắn nhướng mắt, cố nhớ xem trong mớ chuyện tạp nham con nhỏ vẫn hay tán dóc với hắn có chuyện nào cần phải nhớ không.
- Chuyện kiểm tra tay nghề của mày.
- Thôi đi – Hiểu nhỏ đang ám chỉ điều gì, hắn vội lắc đầu – Nhóc Nhật là em họ mày mà.
- Thì sao chứ?
- Sao mày còn chơi nó?
- Tao chơi nó cái gì?
- Mày cũng biết tao không thật tình với bất cứ ai – Hắn không hiểu nhỏ đang nghĩ gì nên thấy hơi lúng túng – Vả lại, nó là con trai!
- Mày đừng thoái thác – Chi Mai vẽ lên mặt mình một nụ cười dễ ghét – Mày vẫn tự hào về cái thành tích “cua gái lẫn cua trai” của mày mà. Tao không phải muốn chơi nhóc Nhật mà chỉ muốn cho mày nếm mùi thất bại chút thôi!
Vẫn cười hì hì trong khi mặt hắn nghệt ra, nhỏ tiếp:
- Nhóc Nhật dù trình cưa không bằng mày nhưng cũng được xếp vào hàng cao thủ đó, tao tin nó không đổ vì mày đâu. Cỡ mày không có cửa, trái tim nó kín bưng hà.
Biết nhỏ đang nói khích, hắn cười khẩy:
- Vậy nếu tao cưa được nhóc đó thì sao?
- Mày còn chưa biết mặt nó mà tự tin quá ha – Nhỏ cầm ly nước lên – Làm được đi rồi hẵng nói.
- Ừm... – Đắn đo suy nghĩ mất năm giây, giây thứ sáu hắn đứng phắt dậy, tuyên bố chắc nịch – OK, tao chấp nhận lời thách của mày. Chiều nay tao sẽ đến nhà mày “xem mắt” nhóc Nhật, không phản đối chứ?
- Tùy mày thôi – Bắt tay hắn, Chi Mai cười thầm: “Chết mày rồi Du ơi!”.
Episode 2: Xem mắt
Rời nhà Du mà cũng chưa muốn về nhà, Chi Mai lượn xe vòng vòng quanh các con đường. Trưa nắng chang chang, đường vắng tanh vắng ngắt làm nhỏ thấy thoải mái, thiệt khác hẳn với cơn ác mộng giờ cao điểm. Đi ngang con phố có tấm biển đề Khu phố 7 màu xanh thấp thoáng sau tàn cây xanh um của căn nhà ngay đầu phố, nhỏ hơi khựng lại, nhưng không quẹo vô mà chạy thẳng. Dù sao thì từ lâu rồi nơi đó đã không còn chào đón nhỏ nữa.
Cơn khó chịu bỗng trào dâng làm nhỏ phát ho sặc sụa đến mức nước mắt chảy tèm lem. Vội tấp xe vô lề đường để ổn định tinh thần, nhỏ lắc lắc đầu cố xua đi đống kỷ niệm đang ào ạt tràn về, sợ có lúc mình sẽ chết chìm trong chính bóng tối của bản thân. Tại sao? Tại sao nhỏ lại cố chấp đến thế? Sao nhỏ cứ mãi ràng buộc mình trong sự ấm áp của những thứ không thuộc về hiện tại? Sao không đơn giản là quên hết đi và coi mọi thứ như một giấc mơ không thật?
Nhỏ biết nếu làm vậy thì mình sẽ không phải chịu đau buồn, nhưng rốt cuộc dù có cố bao nhiêu lần thì vẫn là không làm được…
Nhỏ quyết định đi ăn kem rồi sẽ về, chuẩn bị cho buổi “coi mắt” của thằng Du với nhóc Nhật chiều nay. Bước vào quán Mưa – quán kem yêu thích và nhiều kỷ niệm, thoáng chốc những bực bội do cái nắng gay gắt ngoài đường tan biến hết. Chọn một cái bàn khuất trong góc, nhỏ kéo ghế ngồi xuống. Hình như lần nào đến đây nhỏ cũng đều ngồi ở cái bàn này cả. Vì tính nhỏ ghét ồn ào.
- Chào tiểu thư, hôm nay tiểu thư muốn ăn gì?
Thiên – “ông già” phục vụ vui tính cầm cái thực đơn đến đặt trước mặt nhỏ. Nói phục vụ cũng hơi quá, vì đây là quán của nhà ổng, chủ nhật rãnh rỗi ổng đến chơi, sẵn phụ một tay vậy thôi. Quán luôn đông khách, dù đã có hai người làm đôi khi vẫn không kịp, đã vậy ông Thiên rất đẹp trai, cho nên mỗi lần ổng đến là y như rằng khách hàng nữ tăng đột biến. Nhỏ nhìn quanh, thắc mắc:
- Vĩ Vĩ đâu rồi? Hôm nay không đến ám anh à, tưởng hai người cứ như hình với bóng chứ?
Ông Thiên lườm nhỏ với ánh mắt không hài lòng:
- Trời ơi xin nhỏ luôn đó, kêu tên thằng đó bằng một chữ thôi, kêu Vĩ Vĩ làm anh nổi hết da gà. Nghe sến chết được.
Chi Mai vẫn bày ra gương mặt cười nhẹ vẻ hiền lành ngây thơ:
- Ủa thì tên ảnh vốn là vậy mà, Trần Vĩ Vĩ không phải sao. Tên đẹp thế không kêu uổng lắm.
- Chậc, anh cãi không lại nhỏ. Vĩ hôm nay phải chở mẹ đi tiệc tùng gì đó, chiều mới qua. – Thiên nhìn Chi Mai mắt chớp chớp, giơ tay đầu hàng – Nhỏ thích ăn gì thì kêu đi, anh mời. Mà một món thôi đấy.
- Hehe, cảm ơn anh – Nhỏ không hề khách sáo, hớn hở cầm lấy cái thực đơn. Biết thế nào vô đây cũng được mời mà – Hôm nay em có tâm trạng nên muốn ăn Sao Xanh.
Sao Xanh là một món sinh tố kem độc quyền của quán Mưa này, có mùi bạc hà cay cay rất đặc trưng. Chỉ chủ nhật mới được ăn món này thôi, vì chỉ có ông Thiên là pha chế được nó. Đó là một phần lý do nhỏ thích ghé quán vào ngày chủ nhật. Một phần khác là mỗi khi nghĩ về chuyện cũ, nhỏ luôn có hứng để ăn món này.
- Nhỏ… hôm nay lại đi ngang đó sao?
- …
- Chi cho khổ vậy không biết! Người thì cũng đi mất tiêu rồi, nhỏ quên đi không phải tốt hơn hả? – Ông Thiên vừa chép miệng vừa cằn nhằn rất ra dáng ông cụ non. Chi Mai không thèm trả lời, đứng dậy đẩy vai ổng vô trong. Càng nhắc tới chỉ càng khiến nhỏ thấy khó chịu thôi.
Sớm biết sẽ buồn như vầy, nhỏ thà chưa từng gặp mặt.
-o0o-
- Hơ hơ, vô được tới nhà đúng là thiên đường! – Vươn vai một cách sảng khoái, nhỏ ngồi phịch xuống ghế salon, tận hưởng bầu không khí mát lạnh do cái máy điều hòa đem lại. Đây có lẽ là điểm nhỏ thích nhất ở cái nhà này, ừm, nhân tiện nói luôn, nhỏ đang ở nhờ nhà dì dượng, tức ba mẹ nhóc Nhật vì ba mẹ nhỏ phải đi công tác dài hạn ở Pháp, để cô con gái bé–bỏng–và–yếu–đuối” ở nhà một mình họ không yên tâm. Nhóc Nhật lúc nghe được cái lý lẽ đó chỉ nhăn mặt tiếc thương cho cái sự trông mặt mà bắt hình dong của dì dượng mình.
- Chị Lành, có gì ăn không?
Khi cái nóng trên người đã dịu bớt, nhỏ đứng dậy xuống bếp kiếm cái gì đó bỏ bụng. Chị Lành đã quá quen với cái bụng như cái thùng không đáy của nhỏ nên chỉ cười rồi tiếp tục nấu bữa trưa. Mở tủ lạnh lấy mấy trái táo, nhỏ vừa gặm vừa hỏi:
- Nhóc Nhật có nhà không chị hay là lại vi vu với cô bé nào rồi?
- Nó nướng ở trên phòng, giờ còn chưa chịu dậy chứ có đi đâu đâu! – Chị Lành vẫn luôn tay xắt thịt – Hiếm khi nào chủ nhật mà nó chịu ở nhà, dù chỉ là để ngủ thế này.
- Chị có nghĩ rằng một ngày nào đó sẽ có ai đó làm cho nhóc Nhật rung rinh không? – Nhỏ ra vẻ trầm ngâm. Chị Lành nhìn nhỏ với ánh mắt nghi ngờ:
- Có mà trời sập, chị chưa từng thấy Nhật thật sự mở lòng với ai bao giờ.
- Bởi vậy, he he – Nhỏ cười gian – Kỳ này mày chết chắc rồi Du ơi!
- Em nói gì vậy?
- Dạ không có gì, thôi em lên kêu nhóc Nhật dậy, em có chuyện cần nhờ nó.
- Đúng là con mèo lười!
Mở cửa phòng Nhật, nhỏ chặc lưỡi khi thấy nó đang cuộn tròn trong chăn. Thằng nhóc cao đến hơn mét bảy, vậy mà không hiểu sao lúc này trông nhỏ như cái kén tằm. Mà phải công nhận, khi ngủ thằng nhóc dễ thương hết biết, thằng Du háo sắc nhìn thấy chắc xịt máu mũi quá, hờ!
- Dậy, dậy ngay cho tao! Biết mấy giờ rồi không hả? – Mặc cho nhỏ vừa gọi vừa lay, Nhật vẫn cuốn chặt cái chăn vào người, mắt nhắm tịt, miệng lè nhè:
- Phiền quá, để người ta ngủ! – Rồi nó kéo chăn trùm kín đầu. Bực mình, nhỏ lùi lại thủ thế, và...
BỐP! BỊCH!
- Ui da!
Sau cú đá của nhỏ, Nhật bay thẳng từ trên giường xuống sàn. Lồm cồm bò dậy, nó nhìn bà chị họ dữ dằn với ánh mắt hình viên đạn:
- Bà khùng hả?
CỐP! Thêm một cái cốc đau điếng làm Nhật nhăn nhó ôm đầu:
- Ai cho mày ăn nói với chị mày như vậy thằng kia?
- Chị em gì bà – Nó ấm ức – Sư tử Hà Đông nó còn phải bái bà làm sư phụ đó. Mà bà muốn gì sáng sớm đã phá giấc ngủ của tui?
- Sớm hả? Gần mười hai giờ rồi ông tướng! – Nhỏ cười cười, cầm đống mền gối dồn qua một bên để có chỗ ngồi xuống giường - Tao muốn hôm nay mày ở nhà!
Nhật nhìn nhỏ với đôi mắt ngạc nhiên:
- Chi? Tui có hẹn với bạn gái rồi.
- Không được, mày phải ở nhà cho tao! – Nhỏ nói giọng ra lệnh – Lát thằng Du bạn tao sẽ đến chơi!
- Trớt quớt! – Nó hừ giọng – Bạn bà thì bà tiếp, mắc mớ gì tui chớ?
- Sao lại không mắc mớ? – Nhỏ nhìn Nhật thú vị - Nó tới đây vì mày mà!
- Điên à? Tui liên quan gì ông đó?
- Nó tới để coi mắt mày. – Nhỏ thản nhiên.
- Hả?
- Và để mày chuẩn bị trước tinh thần, tao nói luôn, nó muốn cua mày đó.
- Cái gì?
- Vậy ha, mày cứ đánh răng rửa mặt, rồi thong thả mà nghỉ ngơi, khi nào nó tới tao sẽ gọi mày – Nhỏ đứng dậy bỏ đi, không để ý gì Nhật gọi với theo:
- Nè nè, bà nói vậy nghĩa là sao?
Nhưng cánh cửa phòng đã đóng sập lại trong ánh nhìn tóe lửa của Nhật. Cái bà “sư phụ của sư tử Hà Đông” này lại muốn bày trò gì nữa đây?
-o0o-
Sau gần cả tiếng đồng hồ đi vòng vèo, tốn mấy chục ngàn tiền di động gọi điện hỏi đường Chi Mai, cuối cùng Du cũng tìm ra được đường vô nhà Nhật – cũng là nơi con nhỏ đang tạm trú. Sở dĩ hắn chỉ cần biết đường mà không cần biết chính xác nhà nào là vì hắn đã nghe nhỏ lập đi lập lại cái câu “Tao đố mày tìm ra trong thành phố này một cái nhà thứ hai giống như thế!”. Bởi vậy, vừa đứng ở đầu đường hắn đã nhận ra ngay căn nhà nổi bật ấy.
Chúa ơi, hắn không thể tin vào mắt mình. Không thể tưởng tượng nổi, nắng Sài Gòn như đổ lửa, cả cái nhà như cái biệt thự to oành lại được sơn bằng một cái màu đỏ kinh – khủng – khiếp, màu đỏ mà Du không biết phải dùng từ gì để diễn tả. Nhìn nhức cả mắt. Không biết ai thiết kế ngôi nhà này, nhưng dù là ai thì chắc chắn một điều: đầu óc người đó vô cùng bất bình thường.
Xuống xe, tắt máy, hắn chỉnh trang y phục rồi giơ tay bấm chuông – cái chuông cửa có hình một mặt trời màu xanh dương nhạt toe toét cười trông nhí nhảnh hết sức. Năm phút sau có tiếng lách cách mở cổng và cái mặt Chi Mai ló ra, mớ tóc mái hai bên để dài lòa xòa ôm lấy gương mặt.
- Sao mày lâu quá vậy, để tao chờ muốn rục giò! – Hắn càu nhàu. Chi Mai nhún vai:
- Mày khoan trách tao, để tao mở cổng ra rồi mày sẽ thấy.
Vừa nói nhỏ vừa mở rộng hai cánh cổng và thứ mà Du nhìn thấy làm hắn… choáng. Thay vì cái nhà, hắn lại thấy một con đường trải sỏi chạy giữa một vườn hoa hoành tráng, và cái nhà thì nằm ở cuối con đường đó. Xa tít mù. Thảo nào lúc nãy đứng từ ngoài nhìn vào hắn có cảm giác cái nhà nhỏ bé một cách bất thường. Chi Mai lẳng lặng vuốt tóc:
- Đó, hiểu tại sao tao mất đến năm phút để đi từ trong đó ra đây chưa?
- Đúng là cái nhà quái dị! – Hắn lắc đầu buông một tiếng thở dài. Hợp với con bạn hắn ghê.
- Chết tiệt, để đâu rồi không biết! – Lầm bầm bực bội, Nhật nằm bò ra sàn để lôi đống sách lộn xộn dưới gầm giường ra. Một trong những cái tật xấu của nó là không bao giờ sắp xếp đồ đạc cho ngăn nắp gọn gàng được. Cái phòng nó vì thế mà không khác gì một bãi chiến trường. Đi học về quần áo quăng một nơi, cặp quăng một nơi, sách vở mỗi cuốn một xó, vậy mà không hiểu sao nó vẫn dễ dàng tìm được những thứ nó cần. Nó tự hào về điều đó, và gọi căn phòng là thế giới riêng của mình. Nó không cho ai vào phòng cả, và nếu căn phòng mà ngăn nắp lên thì nó chịu chết, không tìm ra được bất kỳ thứ gì. Nó sống tùy hứng, làm việc chẳng theo một kế hoạch nào, thích thì làm, không thích thì có đánh chết cũng đừng mong nó mó tay vào. Và đây là một cảnh thường gặp: nó lăn lê khắp phòng chỉ để đi kiếm một tờ giấy xé ra từ cuốn sổ tay ghi mấy công thức hóa học.
Hóa là môn nó học khá nhất, cũng là môn duy nhất nó học hành đàng hoàng. Nói không phải khoe chứ mấy môn còn lại nó đều được các thầy cô ưu ái nhận xét: “Ngu đều, dốt đủ”. Nghĩ sao mà tiết toán nó ngồi đánh ca rô, giải ô chữ với lý luận “ để rèn luyện óc phán đoán”; tiết văn nó (cũng như hai phần ba số học sinh trong lớp) làm một chuyến du lịch miễn phí vào cõi mộng với sự giúp đỡ nhiệt tình của cô chủ nhiệm dạy văn – người được mệnh danh “tiến sĩ gây mê” bậc nhất trong trường; tiết sử nó nếu không ngủ thì ngồi đọc truyện tranh, có lần bật cười ha há hi hí trong khi thầy đang thao thao bất tuyệt, bị nắm đầu lên nó trắng trợn: “ Dạ em rất tâm đắc với bài giảng của thầy” (?!). Bởi vậy, không ai lấy làm lạ khi một đứa thông minh sáng láng như nó lại nổi danh “đẹp trai, con nhà giàu, học dở”, lúc nào cũng chiếm lĩnh top 5 cuối lớp. Công bằng mà nói, nếu nó chịu học thì chắc sẽ dễ dàng soán ngôi cả Di và Tuấn – hai đứa chưa bao giờ từ bỏ hai hạng đầu lớp suốt từ cấp hai đến giờ. Nhưng đó là “nếu”, chứ hiện thực khác xa. Với nó, việc học thật vô nghĩa.
Quay lại chuyện tờ giấy ghi công thức hóa học, cuối cùng nó cũng đã tìm ra. Hóa ra nó nằm trong đống sách vứt bừa bãi trên giường, vậy mà nãy giờ nó kiếm đỏ cả mắt. Trong lúc khoái chí, nó đứng lên múa may mà quên mất tình trạng bừa bộn của căn phòng không cho phép điều đó. Điều gì xảy ra? He he, chúng ta sẽ biết ngay thôi...
Du theo Chi Mai vào nhà, và theo thói quen, đưa mắt nhìn xung quanh. Phòng khách rộng lớn, đồ đạc sang trọng, và trái với cái màu đỏ chói lọi bên ngoài, các bức tường trong phòng sơn màu xanh da trời điểm những chấm trắng, trông như một bầu trời ngập tuyết rơi. Quay qua nhỏ bạn, hắn thắc mắc:
- Mấy bức tường sến súa này là sao vậy?
- Tao không biết – Nhỏ nhún vai – Nghe thằng Nhật nói đây là ý mẹ nó, tức bà dì yêu dấu của tao. Dì có một thời gian sống ở Trung Quốc và rất thích tuyết.
- À, ra vậy – Du gục gặc đầu – Thì ra cái tính tình quái đản của mày là do di truyền!
- Mày nói gì? – Chi Mai quắc mắc nhìn Du đe dọa. Có vẻ một cuộc khẩu chiến sẽ nổ ra nếu Du không kịp nhớ đến mục đích chính để hắn lê xác tới đây ngày hôm nay. Quét mắt quanh phòng một lần nữa, hắn hơi thất vọng thấy ngoài mình và bà chằn này, trong phòng chả còn ai.
- Nhóc Nhật đâu? – Hắn ngồi phịch xuống ghế và hỏi bằng cái giọng hơi bị trịch thượng. Chi Mai cáu:
- Ăn nói cái kiểu ấy thì đừng mong tao cho mày gặp nó.
- Tùy mày thôi – Hắn tỏ vẻ bất cần – Chính mày thách tao cua nhóc đó mà.
Nói rồi hắn tự nhiên lấy cái ly để sẵn trên bàn, tự nhiên rót nước uống. Chi Mai đắn đo suy nghĩ. Nhỏ vốn muốn dạy cho thằng bạn đào hoa của mình một bài học, chắc chắn không thể vì một chuyện vớ vẩn mà hỏng hết kế hoạch. Thế là nhanh như chớp, nhỏ thay đổi thái độ, toét miệng cười đến tận mang tai:
- Hi hi, nhóc Nhật ở trên phòng, mày muốn lên đó gặp nó hay để tao lên kêu nó xuống đây?
Trợn mắt nhìn nhỏ con gái đang cười rạng rỡ trước mặt mình, Du thấy chột dạ vì khả năng điều chỉnh cảm xúc của nhỏ. Đôi khi hắn thắc mắc đâu mới là cảm xúc thật sự của con nhỏ này. Đằng sau cái vẻ tỉnh bơ có chút nhàn nhạt bất cần ấy, nhỏ đang cất giữ những gì?
- Sao rồi, làm gì mà mày ngẩn người nhìn tao vậy, nhóc Nhật không giống tao chút nào đâu! – Chi Mai châm chọc. Du tạm dừng dòng suy nghĩ, đứng dậy nói:
- Thôi, để tao lên phòng nhóc đó vậy, muốn biết phòng của em yêu thế nào...
Hắn chưa kịp nói hết lời, Chi Mai đã quắc mắc nạt ngang:
- Mày kêu ai là em yêu đấy hả? Nhật mà nghe được thì chết với nó!
- He he, - Hắn nhếch môi trưng lên gương mặt điển trai của mình một nụ cười đểu chưa từng thấy – Trước sau gì đó nhóc cũng sẽ thuộc về tao mà!
BỐP! – Nhỏ giơ chân tặng Du một đạp – Mày mà làm gì nó là tao giết mày. Mà nè, tự tin quá ha, không chừng mày sẽ đổ trước nhóc Nhật ấy chứ, ở đó mà khoác lác!
- Không đời nào có chuyện đó! – Hắn nghênh mặt.
Hứ một cái rất giống con gái (trong mắt Du nhỏ chẳng bao giờ là con gái đúng nghĩa), Chi Mai quay lưng đi về phía cầu thang.
Trở lại với bạn Nhật của chúng ta, vì không cẩn thận bạn ấy đã đạp phải trái bóng rổ lăn lóc dưới sàn, và hệ quả tiếp theo là mất đà, loạng choạng ngã vào cái kệ sách sau lưng.
Đống đồ để chênh vênh trên nóc kệ được dịp đổ tung tóe xuống đầu Nhật (cũng may không có thứ gì có thể gây chấn thương sọ não ^’’^), khuyến mãi thêm một đám bụi lưu niên như hàng trăm năm chưa quét dọn. Và kinh khủng nhất là trong đống đồ đó có mấy hộp màu nước.
...
- Nhật, mày có trong đó không? – Có tiếng đập cửa và giọng nói cộc lốc của bà chị họ vang lên. Nhật vừa há miệng định trả lời thì hít phải bụi, ho sặc sụa.
Đứng bên ngoài, nghe tiếng Nhật ho, Chi Mai càng đập cửa mạnh hơn:
- Thằng kia, mở cửa không thì bảo?
- Từ... khụ... từ từ... – Nhật vừa lau nước mắt chảy ràn rụa vì bụi vừa đáp. Nhưng bà chị của nó là một ác ma thứ thiệt, đã không thông cảm cho thằng em đáng thương thì chớ còn đe dọa:
- Một là mày ra mở cửa, hai là...
- Mở... khụ khụ... mở liền... – lầm bầm – Bà già... khụ... ác độc!...
“ Chà, hồi hộp quá! Không biết em–yêu–tương–lai của mình thế nào?” – đây là những lời đang vang lên trong tâm trí Du. Chuyện, hắn sắp được diện kiến nhóc Nhật – người mà theo lời Chi Mai là bắn xuyên trái tim của không biết bao nhiêu đứa con gái mơ mộng và không ít thằng con trai “yếu tim”. Đương nhiên Du không phải dạng con trai đó, nếu “yếu tim” chắc hắn đã sớm liêu xiêu trước hàng tá đứa con gái xinh xắn nhưng không dễ thương luôn bố ráp bao vây hắn rồi.
Cạch!
Cánh cửa phòng Nhật mở ra, trái tim Du lập tức đập nhanh một nhịp. Nhóc Nhật hẳn là rất...
- Trời! – Cả Chi Mai và Du không hẹn mà cùng bật ra tiếng kêu kinh ngạc. Xuất hiện trước mặt hai đứa lúc này là một cậu con trai mà Du không biết phải tả như thế nào. Cậu ta thấp hơn hắn một chút, mặc một cái áo thun trắng (ờ, bây giờ thì không thể gọi nó là trắng được) rộng thùng thình, nhàu nhì như cả chục năm chưa ủi, một cái quần jean lửng tới gối cũng rộng thùng thình, thành ra trông cậu ta nhỏ nhắn hẳn. Nhìn Nhật, Du không khỏi liên tưởng đến một cậu bé mặc bộ quần áo quá khổ của ba hay anh trai mình. Nhưng không phải Du ngạc nhiên vì điều đó, mà cái làm hắn buông tiếng làm phiền ông trời chính là gương mặt Nhật. Trái với tưởng tượng của hắn, mặt nhóc Nhật lúc này trông như thổ dân châu Phi: vừa đen vừa dính đủ màu sắc, những giọt màu nhỏ tong tong xuống cổ, lấm lem cả chiếc áo, còn tóc thì khỏi nói, y như cá bảy màu. Đã vậy, mắt Nhật còn hơi đỏ và mọng lên, khiến Du cứ muốn cười nhưng không dám.
Thấy bà chị họ và đặc biệt là một người lạ hoắc cứ há hốc mà nhìn mình chăm chăm, Nhật đâm bực. Dụi dụi mắt, nó cau có:
- Mắc cái gì mà bà kêu ỏm tỏi vậy? Đã nói từ từ tui ra mở cửa mà.
Quay qua người lạ, nó xẵng giọng:
- Nhìn cái gì?
Thấy Du vẫn chưa trấn tĩnh lại được, Chi Mai vội kéo Nhật ra một góc, nói mà như hét:
- Mày làm cái trò gì trong phòng mà mặt mày thấy ghê quá vậy? Uổng công tao ca ngợi quảng cáo cho mày!
- Tại bà, không cho tui thời gian rửa mặt – Nhật có vẻ ấm ức – Bà làm ơn bớt hung bạo một chút đi được không, hở ra là đấm với đá, hồi nãy tui mà không ra mở cửa chắc cái cửa phòng tui đi tong luôn rồi.
- Tao không cần mày phê bình tao. Tao đang hỏi cái mặt mày bị gì?
- Chui gầm giường gầm tủ thì làm sao mà sạch sẽ được, lại thêm bị mấy hũ màu nước rơi trúng – Hất đầu về phía Du lúc này vẫn chăm chú quan sát mình, Nhật hỏi – Thằng đó là ai?
Liếc qua thấy chân mày Du chau lại vì bị Nhật gọi là “thằng”, Chi Mai vội nạt Nhật:
- Đó là Du – bạn tao hồi trưa tao có nói với mày, mày ăn nói cho đàng hoàng giùm tao!
- Cái gì? Là cái ông mà bà nói muốn cua tui á hả?
Câu nói của Nhật như một khúc cây phang thẳng vào đầu Du làm hắn mém xỉu. Nhìn Chi Mai đang nhơn nhơn mặt cười, hắn rít qua kẽ răng, ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống nhỏ:
- Mày nói lung tung cái gì với nhóc Nhật vậy, cái con nhỏ này?
Nhật không để Chi Mai lên tiếng đã ré lên phản đối:
- Tôi không phải là nhóc!
- Tao có nói lung tung gì đâu, chứ không phải mày định cua Nhật sao? – Nhỏ nở một nụ cười mỉm đầy ẩn ý. Nhật, với ánh mắt tóe lửa, nhìn cả hai, mặt hầm hầm rồi nói:
- Anh nhìn thấy tôi rồi đó, giờ tôi đi được chưa?
Xong nó rút vào phòng, đóng cửa đánh rầm. Du và Chi Mai ngớ ra chưa biết phải làm gì thì cửa phòng Nhật bật mở, cái đầu bù xù “bảy sắc cầu vồng” của Nhật ló ra:
- Còn nữa, tôi không muốn dính dáng gì vô mấy chuyện điên khùng của hai người đâu đó!
Sau khi cánh cửa phòng Nhật đóng sầm lại và hoàn toàn không có hy vọng sẽ mở ra lần nữa, Du mới quay lại nhìn con bạn thân với nụ cười méo xẹo:
- Mày bảo tao cua thằng khó ưa này đó hả?
Episode 3: Gia sư
“ Cái bà đúng là dư hơi, đang yên đang lành tự dưng bày trò nhảm nhí. Dám đem mình ra làm vật cá cược, mà cái thằng cha đó nghĩ sao mở miệng đòi cua mình vậy chứ? “ – Nhật ấm ức nghĩ thầm, cầm khăn vò vò mái tóc ướt sũng. Nó thả người xuống giường, vơ lấy cái iPod. Thiệt là tức chết, trước giờ nó toàn là người đi cua người khác, nghĩa là trong tư thế của kẻ săn mồi, tự dưng bây giờ lại trở thành con mồi cho người khác săn. Chưa kể cứ nghĩ tới việc mình “được” một thằng con trai cua là nó đã nổi da gà. Không hiểu nổi cái bà sư tử đó, nghĩ gì vậy không biết...
Mà cái thằng cha hồi chiều tên gì vậy ta? Hình như là Du thì phải. Tên gì xấu hoắc, nó chặc lưỡi, chẳng bù với tên mình – vừa đẹp vừa có ý nghĩa. Nhớ lại gương mặt Du khi thấy mình, tự nhiên nó muốn cười. He he, hắn bị sốc khi được chiêm ngưỡng dung nhan mùa hạ của mình hay sao ý. Cho đáng đời, bỏ cái ý định theo đuổi bổn công tử đây đi nhé.
- Nhật, mày ấm đầu hả, sao cười một mình như thằng khìn vậy?
Dí mặt sát vào mặt nó, Chi Mai phán một câu xanh rờn. Nó tháo tai nghe ra, ngồi dậy nhăn nhó:
- Gì nữa đây? Sao bà chưa chịu tha cho tui?
- Mày đó, - Chi Mai lườm nó với môt ánh mắt rất chi là đáng sợ - mày biết thằng Du sẽ tới nên bày cái trò đổ đầy màu lên người vậy đó hả?
- Bà điên quá, mắc gì tự nhiên tui làm vậy. Tại cái ông bạn quý hóa của bà không có diễm phúc được nhìn mặt tui thôi, he he! – Nhật cười gian, rồi tiếp – Khuôn mặt thiên thần của tui đâu phải ai muốn nhìn là nhìn chứ.
- Mày tự tin quá đáng! – Chi Mai bĩu môi – Chỉ có mấy đứa con gái nhẹ dạ mới thấy mày đẹp á! Dạo này quên soi gương hả em!
Đang xỉa xói Nhật, nhỏ chợt đổi giọng nghiêm túc:
- Ê, hỏi thiệt nha, mày thấy thằng Du thế nào?
- Thế nào là thế nào?
- Thì mày gặp nó hồi chiều rồi đó, tao muốn biết ấn tượng của mày về nó.
- Chả có ấn tượng gì. Thằng đó... – bắt gặp ánh mắt bà chị họ đang xẹt lửa, Nhật vội xuống nước – OK, OK, thì anh ta. Anh ta chả có gì hay ho hết.
- Con gái trường tao đổ rầm rầm vì nó đó.
- Mấy đứa con gái đó bệnh hả?
- Tao thấy nó cũng đẹp mà.
- Gian tà thì có. Nhìn là biết ngay.
- Ờ, mày thì đàng hoàng lắm – Chi Mai chọc Nhật – Biết đâu gian tà vậy mới đủ sức cưa đổ mày.
- Đừng có mơ – Nhật cao giọng một cách bướng bỉnh – Tui nói rồi, tui không có dính dáng gì vô mấy trò điên khùng của hai người đâu đó.
- Để rồi coi – Chi Mai nháy mắt – Nhưng mày yên tâm đi, nó có cưa được, tao cũng không đời nào giao mày cho một kẻ chưa bao giờ yêu ai thật lòng như nó.
Nhỏ đứng dậy đi ra cửa. Chợt nhớ lại cái lý do chính để mình lên đây, nhỏ quay đầu lại nói:
- Ba mẹ mày về rồi, họ kêu mày xuống nhà có chuyện muốn nói.
- Chuyện gì vậy? – Nhật có vẻ nghi ngại, sao bỗng dưng ba mẹ đòi gặp nó. Chi Mai nhún vai:
- Tao không biết. Tao xuống dưới trước đây.
-o0o-
- Ừm... hừm... nếu con làm gì để cậu Đăng cũng như ba người mấy lần trước thì ba mẹ sẽ cắt tiền tiêu vặt của con, rõ chưa? Liệu hồn đấy!
- Hưm... hưm... khục khục, - Thằng Tuấn nhịn cười lâu quá mặt mày đỏ bừng lên trong khi mặt Nhật hầm hầm như muốn ăn tươi nuốt sống nhỏ Di, lúc này đang ôm bụng cười rất khí thế.
- Mày hay quá ha! Giả giọng mẹ tao giỏi vậy sao không làm má tao luôn đi!
- Không thèm, có đứa con trai như mày thiệt tội nghiệp cho bác gái! – Di nguýt dài.
- Mày...
- Thôi đừng cãi nhau nữa... hức... ực, - Đây là hiệu ứng của việc nín cười quá nhiều. Tuấn chen vào đứng giữa Nhật và Di để ngăn một cuộc chiến tranh thế giới thứ n sắp nổ ra giữa hai đứa bạn thân.
- Mày không thấy nó chọc tức tao nãy giờ hả? – Nhật tức tối. Nó thấy hối hận hết sức vì đã đem chuyện hồi tối kể cho con nhỏ đáng ghét này nghe. Tuấn quay qua Di:
- Đừng chọc thằng Nhật nữa, nó nổi khùng bây giờ!
Di chỉ khẽ nhún vai, mỉm cười nhìn Nhật như trêu tức. Mắt Nhật tóe lửa. Tuấn vội dàn hòa:
- Hai đứa mày cho tao xin. Mày nữa Nhật, đâu có gì mà mày phản ứng ghê quá vậy?
- Tao–ghét–học–gia–sư! – Nhật gằn từng tiếng một cách tức giận. Nó cay đắng nhớ lại mình đã phải vất vả như thế nào mới làm cho ba người “gõ đầu trẻ” trước đây biến khỏi cuộc đời nó, thì bây giờ lại lòi ra thêm một ông, mà cái ông này lại được ba mẹ nó “bảo kê”, tức là nó sẽ không được đụng đến ổng. Trời ơi là trời!
- Thì cũng tại mày. Hồi lớp mười học hành sao mà để phải thi lại.
- Nhưng tao cũng lên lớp đó thôi. – Biết mình sai nhưng Nhật vẫn cố chống chế - Với lại, môn hóa tao được mười phẩy.
- Có mỗi môn hóa thì ăn thua gì nếu mấy môn khác mày toàn ăn trứng ngỗng, ăn hoài không biết chán hả? – Tuấn chặc lưỡi. Di thêm vào:
- Ờ, mà cái ông gia sư tương lai của thằng Nhật lại là anh hai tao nữa chứ!
- Hả? – Tuấn ngạc nhiên nhìn cái mặt ủ rũ như bánh bao chiều của Nhật – Thiệt không mày?
- Ừ, ba mẹ tao nói vậy. Không biết họ nghĩ sao mà lại chọn đúng phóc ông anh của con Di.
- Hà hà, trời phạt mày đó – Di cười một cách khoái chí – Thiệt ra nếu mày chưa quên, tao nhớ có lần đã kể cho mày nghe cô dạy hóa tụi mình hồi lớp mười là bạn học chung thời cấp ba với mẹ tao, mà anh hai tao cũng từng là trò cưng của cô như mày vậy.
- Sao mà như được, tao phải giỏi hơn chứ! – Nhật nghênh mặt. Không thèm chấp, Di điềm nhiên nói tiếp:
- Rồi cô gặp bác gái mẹ của mày trong một lần đi siêu thị, họ tình cờ khám phá ra rằng họ có một điểm chung to bự: niềm đam mê mua sắm vô bờ bến. Vì cái mối quen biết chằng chịt này mà khi bác gái nhờ cô tìm cho mày một gia sư, cô đã...
- ... cô đã chỉ ông anh quý hóa của mày cho mẹ tao phải không? Thiệt tình... chán đời quá đi mất.
- Hờ hờ, để tao cho mày vài thông tin về anh hai tao, mày sẽ còn thấy chán đời hơn nữa! – Di hếch mũi hớn hở, như thể trên đời này không có gì vui hơn là chọc cho Nhật tức đến chết – Nghe nè, ổng năm nay là sinh viên năm thứ nhất của Đại học khoa học tự nhiên khoa Toán – Tin. Ổng giỏi đến mức đã đi dạy thêm từ hồi lớp 12. Mà ổng khó tính và nghiêm kinh khủng, hồi nhỏ tao sợ nhất là bị ổng kèm cho học. Ổng giảng hai lần mà không hiểu là ổng quát ầm lên. Ổng là ma vương số một đó mày! Mà ổng lại sẵn mối thâm thù cái vụ mày gọi điện phá ổng hôm trước nữa.
- Chết tao! – Nhật nhăn nhó.
Nghe con nhỏ lên án ông anh mình thật khí thế, Tuấn phì cười:
- Vậy mà bình thường tui nghe Di nói thương anh hai lắm mà, ai ngờ... Nhưng đi dạy người ngoài chắc ảnh không hắc ám vậy đâu há! – Tuấn nói câu này ngoài việc “trấn an” Nhật còn muốn bênh vực cho “anh–rể-tương–lai” của mình. Không để ý đến cái “ý đồ đen tối” đó, Di nhe răng cười, tiếp tục công cuộc nói xấu ông anh:
- Chuyện đó thì không biết được. Ổng tên Đăng, vậy mà cái mặt lúc nào cũng khó đăm đăm, tối hù! Chả trách từ đó đến giờ ổng vẫn “đơn thương độc mã”.
Càng nghe càng thấy chán, Nhật thở dài đánh thượt, xô ghế đứng dậy đi lên lớp sau khi buông lại một câu gọn lỏn:
- Tao đi trước đây. Tuấn, tiền hôm nay mày thanh toán nha! (số là nãy giờ tụi nó đang ngồi trong căn tin. Giờ ra chơi mà.)
Thấy Nhật trên đầu đang có cả một đám mây đen sũng nước như vậy, Tuấn gật đầu với ánh mắt cảm thông, nhưng sau khi nhìn lại những gì ba đứa kêu ra nãy giờ, đặc biệt là phần của Di, ánh mắt cảm thông lập tức chuyển thành hình viên đạn. Tuấn cảm thấy choáng váng. Di vẫn đang vô tư cầm muỗng múc mấy hạt trân châu dưới đáy ly hồng trà ăn.
“Nhật, mày... mày...” – Tức đến mức dù muốn rủa thầm Nhật cũng không nên lời, Tuấn chỉ còn biết méo mặt rút ví ra trả tiền. Ôi, đau lòng quá!
-o0o-
- Nhật, chiều nay cậu Đăng gì đó sẽ đến phải không? – Mở tủ lạnh lấy đĩa trái cây, chị Lành nhìn Nhật hỏi.
- Ông gia sư ấy ạ? – Nhật nhăn mặt hỏi lại, lấy một miếng táo từ cái đĩa trên tay chị - Em cũng không biết nữa.
- À, tại sáng nay trước khi ra khỏi nhà mẹ em dặn chị đi chợ nấu vài món ngon, chiều nay mẹ em sẽ về sớm và mời cậu Đăng ở lại ăn cơm.
- Hả? – Nhật giật mình, nó nghe như miếng táo không chịu trôi xuống bụng mà đang mắc lại đâu đó ở cổ họng. Ông đó? Ở lại ăn cơm? Thiếu điều nó muốn kêu trời. Bộ phải học với ổng chưa đủ xui xẻo và đau khổ cho nó hay sao mà giờ lại còn phải chịu trận ngồi ăn chung với ổng nữa chứ.
- Sao hả, còn không ăn lẹ rồi lên phòng ôn bài đi! – Chị Lành cười hiền. Giúp việc ở đây từ ngày Nhật còn là một đứa nhóc cấp một, chị đã quá hiểu cái mối thâm thù với gia sư của nó. Cách đây hơn một năm chị còn ngạc nhiên khi cô gia sư đầu tiên vừa ôm mặt khóc vừa đi ra cổng sau khi nức nở tuyên bố “sẽ bỏ luôn nghề gia sư”, chị hỏi thì Nhật tỉnh bơ bảo rằng chỉ hỏi chị ấy mấy câu đại loại như “Chị ơi có ai nói chị giống thùng phuy di động chưa?” hay “Chị ơi hôm qua mấy con chuột trong ngăn bàn em vừa đẻ, em tặng chị mấy con chuột con nuôi làm kỷ niệm nè. Dễ thương lắm!”. Nói một hơi hết mười lăm phút (kinh dị, đầu óc thằng này sao nghĩ ra nhiều thứ hay ho thế >0<), Nhật kết luận: “Đó, có nhiêu đó thôi mà chị ấy khóc như mưa!”.
Gia sư thứ hai là một ông sinh viên năm ba đại học, được mời đến hai tuần sau khi “chị thùng phuy” (theo cách gọi của Nhật) cuốn gói “một đi không trở lại”. Không biết làm thế nào mà cuối cùng nó đã dụ dỗ được ổng bằng bộ máy Play Station, Xbox cực kỳ hoành tráng của mình, kèm theo đó là chồng đĩa game xịn toàn mua từ nước ngoài về, hai thầy trò học thì ít mà chơi game đàm đạo thì nhiều, cuối cùng mẹ nó phát hiện và ông gia sư bị tống ra khỏi nhà. Tuy hơi buồn vì mất một người “bạn tâm giao” nhưng nó cũng reo lên ăn mừng sự tự do đã quay về.
Bẵng đi một thời gian, tưởng sóng đã yên, gió đã lặng thì gia sư thứ ba xuất hiện. Người này không yếu lòng như gia sư thứ nhất, không dễ dụ như gia sư thứ hai, nhưng lại có nhược điểm chết người là quá nhạy cảm và yêu cái đẹp như yêu chính bản thân mình. Biết được điểm yếu đó, nó chỉ cần tốn chút công trưng ra thường xuyên nụ cười cua bồ chuyên nghiệp của mình, thể nào cũng làm gia sư choáng váng, cầm cự không bao lâu thì gia sư thứ ba tự nguyện thôi việc luôn. Nó ngồi nghe ba mẹ thở dài, trong lòng cười thầm khoái chí “Cho đáng đời mấy người đó, muốn đấu với bổn thiếu gia à, chờ 100 năm nữa đi!”
Trên đây là những chiến tích hiển hách của bạn Nhật nhà ta trong công cuộc “một mình chống gia sư”, nói trắng ra nó thuộc loại người “nỗ lực hết mình để làm trái lại ý muốn của ba mẹ”. Nghe nó ôn lại chiến thắng oanh liệt, chị Lành chỉ biết bái phục thở ra:
- Chị nghĩ em cũng nên nghĩ cho ba mẹ một chút, họ chỉ muốn em học tốt.
- Xì, - Nhật cười nhạt – họ sĩ diện đó thôi. Hai nhà kinh doanh nổi tiếng mà lại có đứa con học lẹt đẹt cuối lớp, thật mất mặt!
- Nhật!
- Biết đâu không có lại tốt hơn – Búng mấy hạt táo bay ra cửa sổ nhà bếp, nó đứng lên – Em buồn ngủ, em đi ngủ đây.
- Nhưng...
- Nếu ông gia sư đó đến, chị cứ bảo ổng lên phòng em.
Ngáp một cái sái quai hàm, Nhật vươn vai đi ra khỏi bếp. Nhếch môi cười, nó nghĩ thầm “Nếu mình muốn thì cần gì gia sư, mình vẫn sẽ học giỏi”. Di và Tuấn luôn phán cho một câu “Cái mặt mày có một chữ kiêu to đùng!” khi nghe Nhật nói vậy. Nhưng bản thân Nhật luôn tự biết là mình giỏi. Thế mới chảnh.
Lên đến phòng, căn phòng bừa bộn kinh khủng mà nó vẫn gọi là nghệ thuật sắp đặt, nó bật một bài nhạc hòa tấu êm dịu rồi leo lên giường nằm. Tính tình nó là thế, nó chẳng bao giờ nghe nhạc có lời trừ một vài bài nhạc game đặc biệt hay, Suteki da ne chẳng hạn. Với nó, nhạc không lời cho người ta những cảm nhận sâu lắng và rộng mở hơn, một lý do khác nữa là nó không thích hát. Cả Tuấn với Di cũng chưa nghe nó hát lần nào, cho nên đến giờ, giọng hát của nó vẫn là một ẩn số. Mà lời khuyên cho mọi người: đừng quá kỳ vọng rằng nó có một giọng hát oanh vàng, không thôi mai mốt thất vọng đừng trách.
Mà thói đời, buổi trưa ngoài trời tuy nắng chang chang nhưng trong phòng máy lạnh mát rười rượi, lại có tiếng nhạc êm dịu bên tai, bảo sao Nhật không buồn ngủ cho được. Mà Nhật lại là một đứa vô cùng dễ ngủ nên chưa đầy một phút nó đã chìm vào cõi mộng không còn biết trời trăng gì hết.
- Trời ơi là trời, cái nhà gì mà quái dị. Cổng thì ở ngoài kia, còn nhà thì đi hoài không tới! Mệt muốn chết!
Đăng lầm bầm đưa tay gạt mồ hôi đã chảy thành dòng trên mặt. Anh nhìn đoạn đường trước mặt mà ngán ngẩm. Còn xa kinh khủng. Nếu không phải nhớ lời nhỏ em gái:”Gia đình Nhật khó lắm, anh tới thì phải xuống xe tắt máy dắt bộ vào trong, nhớ chưa?” thì chắc anh đã nhảy lên xe mà chạy vô luôn cho khỏe, không tội gì đày đọa mình thế này.
Dựng được chiếc xe trong sân nhà, Đăng cảm thấy mình đã hoàn toàn kiệt sức. Cô gái lúc nãy ra mở cổng cho anh và tự giới thiệu là người giúp việc đã đứng trong sân từ lúc nào, đang nhìn anh tủm tỉm cười.
- Hì hì, cậu khỏe ghê!
- ...
- Chưa có ai tới nhà này mà dắt bộ xe từ ngoài cổng vào tới trong cả! Trước cổng có cái bảng nhỏ ghi “Xin cứ chạy xe vào”, bộ cậu không thấy hả? – Cô gái nói xong càng cười dữ hơn. Đăng lắp bắp không nên lời:
- Vậy sao lúc nãy cô không nhắc tôi?
- Tôi thấy cậu lịch sự nên muốn thử xem cậu lịch sự đến mức nào, ai ngờ cậu khờ dữ vậy. Thôi mời cậu vào nhà uống nước cho khỏe, bà chủ đang chờ cậu.
Mẹ của Nhật đã ngoài bốn mươi nhưng vẫn giữ được vẻ đẹp sắc sảo trẻ trung. Sau những câu chào hỏi xã giao, bà bảo:
- Nhật chắc đang ở trên phòng, cháu cứ lên lầu, căn phòng đầu tiên bên tay trái là phòng của Nhật đó.
Đăng dạ nhỏ, xách cái ba lô chứa mấy cuốn sách của anh hồi lớp 11 đi lên lầu. Đến cánh cửa mẹ Nhật chỉ, anh giơ tay định gõ thì khựng lại vì thấy tờ giấy với dòng chữ nguệch ngoạc to tổ nái: “GIA SƯ PHẢI KHÔNG, VÔ ĐI!”. Anh vừa thấy tức vừa thấy buồn cười, đẩy nhẹ cửa. Có tiếng nhạc êm dịu phát ra cùng với luồng khí mát rượi. Đằng hắng để thông báo sự có mặt của mình, Đăng bước vào. Mà ai cũng biết phòng Nhật bừa bãi thế nào rồi đấy, thiệt khó để đặt chân vào phòng mà không dẫm trúng một thứ gì đó. Đăng cũng thế thôi, anh dậm trúng cái gì đó tròn tròn trơn trơn (thông cảm, tui cũng không biết nó là cái gì), ngã chúi nhũi tạo thành một loạt âm thanh rất buồn cười cùng với một đám bụi mù mịt bốc lên. Khụ khụ, anh ho sặc sụa, thấy cả triệu ngôi sao xuất hiện trước mắt mình.
Hiển nhiên là Nhật đã bị đánh thức bởi mớ âm thanh ấy. Mắt nhắm mắt mở ngồi dậy, nó ngó quanh, cất cái giọng ngái ngủ lè nhè:
- Cái... oáp... cái gì... vậyyy?
Rồi nó bước xuống giường, trong tình trạng lơ mơ buồn ngủ như thế nó cũng chẳng thèm nhớ phòng mình là một căn phòng như thế nào. Và...
- Ái da đau quá, sao lại đạp chân tui?
Giật mình vì tiếng la, nó mất đà, rồi thì...
BỊCH! CỐP!
- Ui da!
Hai cái đầu va vào nhau và hai cái miệng đồng thanh la lên. Đăng sau cú ngã đau thấu trời giờ còn bị một cái gì đó như bao gạo đè lên, anh thấy khó thở. Dùng hết sức, anh cố gắng xoay người lại. Chợt anh giật thót người, tim hẫng đi một nhịp rất lạ.
Môi anh vừa chạm phải cái gì đó mềm mềm. Hình như là gò má của “bao gạo” thì phải.
Như điện xẹt, anh ngồi bật dậy, hất “bao gạo” trên người qua một bên. “Bao gạo” đang nhăn mặt làu bàu:
- Từ từ người ta đứng dậy, làm gì mà...
Đăng không thèm để ý vì anh đang bị cái ý tưởng xuất hiện trong đầu làm choáng váng.
Như... như vậy có gọi là... hôn không?
“ Ờ, phải rồi còn gì, môi mình đã chạm vào má cậu ta!” – một giọng nói vang lên trong đầu anh.
“ Ai nói chứ, chỉ là vô ý thôi mà!” – một giọng khác phản bác.
“ Nhưng chạm môi là hôn phải không?”
“ Đừng có điên, thế lúc ăn, môi chạm vào đồ ăn tức là đã hôn đồ ăn à?”
“ Cậu ta đâu phải đồ ăn!”
“ Không biết, dù sao cũng không phải là hôn!”
“ Phải!”
“ Không phải!”
“ Phải!”
- AHHHHHHHHHHH! Bực mình quá đi! – Đăng bực dọc hét lên để xóa tan cuộc đấu tranh tư tưởng trong đầu. Anh nghe có tiếng cười trong trẻo giòn tan:
- Anh là ông gia sư phải không?
- Hả? Ừ, thì sao? – Anh vẫn còn bực vì mấy cái ý tưởng không lấy gì làm hay ho của mình. Tiếng cười vẫn vang lên:
- Vậy anh là anh nhỏ Di? Con nhỏ nói anh học giỏi lắm, học nhiều quá nên thần kinh có vấn đề rồi hả?
Ngước nhìn kẻ đang cười nhạo mình với ánh mắt tức tối, chắc mẩm đó là Nhật, anh đang định cãi lại nhưng khi mắt anh vừa chạm phải gương mặt đó, anh chỉ biết ngạc nhiên hỏi:
- Ủa, cậu là ai sao lại ở đây?
- Tui không ở đây thì ở đâu? – “Bao gạo” hếch mặt. Anh tức nhưng vẫn từ tốn:
- Đây là phòng của Nhật đúng không?
- Ừ, đúng.
- Nhật đâu?
- Chứ anh tưởng nãy giờ anh đang nói chuyện với ai? – Nhật nổi cáu. Nó nghĩ ông gia sư đáng ghét này đang cố tình trêu tức mình. Càng bực hơn khi ổng đang nhướng mắt nhìn lại nó:
- Cậu là Nhật hả? – Đăng ngạc nhiên hỏi. Và khi cậu con trai trước mặt gật đầu với thái độ anh–có–bị-gì–không–vậy, anh tuôn ngay một tràng những bức xúc trong lòng – Cái mặt cậu vậy là sao hả?
- Tui mới phải hỏi anh có bình thường không ấy!
- Tại nhỏ Di! – Anh hơi lớn tiếng – Nó nói với tôi cậu vừa lùn, vừa mập, mặt đầy tàn nhang, mắt hí, mũi tẹt, và còn...
- Thôi đủ rồi, anh hết người tin rồi sao mà đi tin lời con nhỏ đó! – Nghe Đăng miêu tả mình mà lỗ tai Nhật lùng bùng. Trời ạ, trước giờ tuy nó cũng tự biết mình không đẹp trai đến mức chói sáng ngời ngời, nhưng dám tả về “dung nhan” của nó như nhỏ Di thì thật là... Gì thì gì, ánh mắt nụ cười của nó cũng từng đánh gục không ít nữ nhi lẫn nam nhi chứ bộ! Càng nghĩ càng tức mà!
Sau khi bình tâm lại, nó quay qua nhìn ông gia sư. Anh em có khác, nhìn ổng mà gương mặt nham nhở của con bạn thân cứ lởn vởn trước mắt nó. Công bằng mà nói thì ổng coi cũng được: trán cao, mũi thanh, và đôi mắt rất đẹp, thêm nữa ổng lại có giọng nói ấm, nghe khác xa cái giọng đã quát tháo nó trong điện thoại mấy hôm trước. Chết! Nó giật mình khi nhớ tới chuyện đó. Nãy giờ nó quên mất, cái vụ nó nhắn tin phá và còn cả gan gọi ổng là “bé yêu”. Chết nó rồi!
Hình như ông gia sư cũng có chung ý nghĩ với nó. Thế là gần như cùng lúc, hai cái đầu với hai đôi mắt và một cặp kính cùng nhìn về phía bàn học, nơi chiếc iPhone màu trắng đang ngự trị. Một giọt mồ hôi rơi vội trên gương mặt nó khi luồng khí nóng tỏa ra khắp phòng. Quay lại nó thấy ông gia sư đang nhìn mình bằng ánh mắt thật khó mà giải thích là có ý nghĩa gì.
- À, nếu cậu đúng là Nhật thì cậu chính là cái kẻ đã trơ trẽn gọi tôi là “bé yêu” mà không thèm kiểm tra coi người bắt máy là con trai hay con gái đó hả?
- Đừng có quá đáng nghe! Anh nói ai trơ trẽn? – Biết là mình sai trước nhưng Nhật vẫn cãi bướng. Bản tính của nó là vậy, chả chịu nhường nhịn ai bao giờ. Đăng tỏ ra bình thản:
- Tự cậu cũng phải biết mình thuộc loại người nào chứ nhỉ. Thôi dẹp chuyện đó qua một bên, hôm nay tôi không đến đây để cãi nhau hay hỏi tội cậu. Chắc cậu cũng biết rồi, tôi là Đăng, Lâm Nhất Đăng, là gia sư mới của cậu – Nó cảm thấy hình như ông Đăng này cố tình nhấn mạnh từ “mới”. Chắc chắn là con bạn thân quý hóa của nó đã bép xép với ổng về cái việc nó ghét học gia sư như thế nào. Không để ý đến vẻ mặt khó chịu của nó, Đăng ung dung – Bắt đầu từ bây giờ, tôi sẽ giúp cậu lấy lại căn bản để học tốt hơn ba môn toán, lý, hóa. Ngoài ra các môn khác nếu cậu có thắc mắc thì cũng có thể hỏi, tôi luôn sẵn sàng giải đáp cho cậu.
- Xì! – Nó tỏ vẻ bất cần. Đăng khẻ nhíu mày không hài lòng:
- Tôi có một yêu cầu: cậu phải gọi tôi là thầy!
- Cái gì? Sao tui phải gọi anh là thầy chứ?
- Vì tôi sẽ dạy cậu.
- Anh chỉ là gia sư thôi mà? Tui không có lý do gì để kêu anh là thầy hết á! - Nhật bướng bỉnh. Đăng điềm tĩnh đằng hắng rồi lên giọng:
- Người xưa có câu “Tôn sư trọng đạo”, cũng có câu “Nhất tự vi sư, bán tự vi sư” có nghĩa “Một chữ cũng là thầy, nửa chữ cũng là thầy”, và còn…
- Cám ơn, tôi biết đọc biết viết, không cần anh dạy - Nhật lạnh lùng. Nó thấy ông gia sư mới này là khó ưa nhất trong tất cả những gia sư từ trước đến giờ. Đã vậy còn giở đạo lý ra với nó nữa chứ. Ổng nghĩ ổng là ai vậy? Nếu không phải ổng được ba mẹ nó “bảo kê” thì chắc đã bị nó tống ra khỏi phòng từ mười kiếp rồi chứ làm gì còn ở đó mà nói cái kiểu “ Người xưa nói “ thế này thế nọ.
Im lặng một lúc, nó lên tiếng với ánh mắt lộ rõ hai chữ “Bực mình” to tướng:
- Anh đến đây để dạy phải không? Vậy thì bắt đầu đi, tui buồn ngủ rồi.
Và như để minh họa cho cái sự “buồn ngủ” đó, Nhật ngáp một cái rõ to. Đăng lắc đầu, gương mặt giữ nguyên vẻ tĩnh lặng dễ khiến người khác nổi nóng:
- Tôi không thể dạy một người không tôn trọng mình.
- VẬY CHỨ ANH MUỐN CÁI GÌ? - Nhật cáu làm Đăng cũng giật mình. Thiệt tình, nhìn bề ngoài ai mà ngờ một “dung mạo” hiền lành trẻ con lại được khoác lên một tính tình trái khuấy quái dị như thế này. Ngẫm nghĩ một lát, Đăng trả lời bằng một câu hỏi ngược lại:
- Cậu giỏi hoá lắm phải không?
Nhật chỉ gật đầu mà không thèm trả lời. Đăng tiếp:
- Vậy tôi tính thế này: tôi cho cậu một bài kiểm tra hóa, chương trình lớp mười, thời gian một tiếng. Nếu cậu giải đúng hết thì cậu muốn gọi tôi là gì cũng được…
- Gọi là “bé yêu” anh cũng không phản đối chứ? - Nhật không giấu vẻ tự tin. Gì chứ hóa thì nó không nghĩ có cái đề nào có thể làm khó được nó.
- Ừ - Đăng cố kiềm cục tức trong lòng – Nhưng nếu thua thì không những phải gọi tôi là thầy mà từ nay cậu phải nghe lời tôi, được không?
- OK! Đưa đề đây!
Và câu chuyện bi hài cũng được bắt đầu.
Episode 4: Buổi hẹn đầu tiên
- Vậy rồi cuối cùng mày thua hả? - Thằng Tuấn hỏi bằng cái giọng rõ ràng là đang cố nín cười. Nhỏ Di thì chẳng cần giữ ý tứ gì ráo, ôm bụng cười sặc sụa. Nhật nổi cáu:
- Mày cười trên nỗi đau khổ của bạn bè vậy hả?
- Tại mày tự tin quá đáng thôi. Mày tưởng mày là thần thánh à? – Di trêu Nhật, vẫn không ngừng cười.
- Thế nghĩa là… mày phải kêu anh Đăng là thầy?
- Chứ còn gì nữa! - Nhật thở dài vẻ khó chịu – Không chỉ vậy, tao còn phải nghe lời ổng nữa chứ!
- Mày đừng lo, anh tao không bắt mày làm mấy chuyện thất đức đâu.
- Mày cứ làm như ổng hiền lắm vậy!
Nhật hậm hực đứng lên kết thúc cuộc trò chuyện. Tuấn và Di thoạt đầu ngỡ ngàng tưởng Nhật giận, nhưng khi thấy thằng này đi ra cửa lớp, nơi một cô nàng xinh xắn đang đứng chờ rồi hai đứa nắm tay dung dăng dung dẻ đi mất tiêu, tụi nó chỉ biết nhún vai thở dài. Đúng là “Đánh chết cái nết không chừa” mà!
-o0o-
Rainbow là một nơi dễ thương – đó là kết luận của Chi Mai sau khi đi chung với đám bạn trong lớp đến cái quán trà sữa cách trường không xa. Mà dù cái quán dễ thương hay không thì nó cũng đang làm khổ Du, vì sau buổi học sáng Thảo Anh đã nổi hứng mà đòi hắn dẫn đến đó để uống trà sữa. Du chưa ăn uống gì ở đó nhưng đã được nghe mấy thằng bạn “quẳng cáo” rằng: chất lượng đi kèm số lượng, nghĩa là đồ ăn thức uống ở đó vừa ngon vừa đắt. Rõ khổ, tiền tiêu vặt tháng này Du đã lỡ dẫn nhỏ bạn gái mới quen đi ăn gà rán Lotteria, hôm nay dẫn Chi Mai đi Rainbow, không biết hắn có cầm cự qua tháng này nổi không nữa.
Quán bày trí khá xì-tin với tông màu hồng nhạt, trần quán treo đầy mấy thứ đồ trang trí, bàn ghế nhựa kiểu cách và xinh xắn,… tóm lại là rất hợp nhãn tụi con gái. Thảo nào mà nhìn qua nhìn lại, con gái chiếm đa số.
Chi Mai kéo Du vào một cái bàn trong góc, chị phục vụ bước ra chưa kịp hỏi gì nhỏ đã gọi luôn:
- Cho hai ly trà sữa bánh flan!
Hiển nhiên nhỏ đã không thèm để ý đến gương mặt méo xẹo của Du khi hắn nhìn lên cái bảng giá: Trà sữa bánh flan – 20000đ. Trời ơi, con nhỏ tham ăn hảo ngọt như Chi Mai mà chỉ ăn một ly Du chết liền. Hắn đang đối mặt với khả năng cháy túi lớn nhất từ trước đến nay!
Thức uống được đem ra. Nhỏ vừa nhấm nháp vừa khẽ nhịp tay lên bàn theo điệu nhạc dìu dịu. Hàng lông mi rũ xuống làm con nhỏ trông buồn buồn khó hiểu. Du nhìn ngó bâng quơ. Toàn những cặp đôi đang ăn uống và trò chuyện vui vẻ. Chợt mắt Du dừng lại ở một cặp vừa đẩy cửa bước vào. Cô nàng học sinh mặc áo dài trắng, tóc ngang vai, xinh xắn hết biết. Nhưng người làm Du chú ý hơn lại là cậu con trai đi bên cạnh. Sao nhìn có vẻ quen quen nhỉ? Mình đã gặp cậu ta ở đâu rồi sao?
- Ê Du, sao mày không uống nước đi?
Quay qua thấy ly của Du vẫn y nguyên, Chi Mai thấy lạ lên tiếng hỏi. Du vẫn đang mải nhìn cậu nhóc “vừa lạ vừa quen” nên chẳng nghe nhỏ nói gì. Mãi đến khi nhỏ đập mạnh tay vào vai hắn, hắn mới giật mình:
- Gì hả mày?
- Câu đó để tao hỏi mày mới đúng! - Nhỏ lấy muỗng múc mấy viên trân châu dưới đáy ly – Em nào hớp hồn mày vậy?
Đưa tay nựng nhẹ vào má nhỏ, Du giở giọng cà rỡn:
- Đi với một tuyệt thế giai nhân như mày sao tao còn bị hớp hồn được?
- Mày muốn chết hả? - Gạt tay Du ra, Chi Mai nhìn theo hướng mắt Du lúc nãy. Chợt nhỏ thảng thốt kêu lên:
- Thằng Nhật!
- Hả? Nhật đâu? – Du ngạc nhiên. “Em yêu tương lai” của hắn cũng đang ở đây à?
- Kìa! – Theo hướng tay nhỏ, mắt Du lại chạm phải cậu con trai lúc nãy. Thì ra đó là Nhật, hèn chi hắn cứ thấy quen quen.
- Là cậu ta à?
- Đẹp không? – Chi Mai ngó Du, mắt hấp háy. Đúng lúc đó Nhật quay mặt lại và mỉm cười.
Đương nhiên là Nhật cười với cô bạn gái đi cùng đang dẩu môi nũng nịu hỏi “Em kêu thêm một ly trà sữa nữa nha?”. Dù nụ cười không thật lắm nhưng Du cũng bị choáng mất mấy giây. Phải công nhận là Nhật cười dễ hớp hồn người thật. Thảo nào dù không “đẹp trai chói lòa” như Du (thông cảm, thằng này mắc bệnh tưởng hơi nặng), nhưng theo lời “ca ngợi” của Chi Mai thì Nhật chưa bao giờ thất bại trong công cuộc cưa cẩm những cô gái mà nó để ý.
Nhật không nhìn thấy Du với bà chị họ la sát nên sau khi ban phát một nụ cười vô tội vạ bắn rụng hàng chục trái tim yếu đuối của bọn con gái đang hiện diện trong quán, nó lại quay về vẻ mặt bình thản( giả tạo) thường trưng ra với những cô bạn gái. Nhỏ con gái kế bên vẫn tíu tít chuyện trò trong ánh mắt ngưỡng mộ lẫn ganh tị xung quanh. Và phải nói là cái khung cảnh này làm Chi Mai bực hết sức. Hừ, bà chị họ đáng kính sờ sờ trong quán mà nó không biết lại chào hỏi một tiếng cho phải phép nghĩa là làm sao chứ? Mình phải lên tiếng khẳng định uy quyền mới được!
Nghĩ là làm, Chi Mai đứng dậy từ tốn bước đến chỗ Nhật. Vỗ vai thằng em họ, nhỏ nở một nụ cười “thánh thiện” như ác quỷ:
- Em trai yêu quý đến đây làm gì vậy?
Nghe cái giọng ngọt ngào thoát ra từ miệng người mà mình vẫn tôn là “sư phụ của sư tử Hà Đông”, Nhật lạnh hết cả sống lưng. Bỏ qua ánh nhìn thắc mắc của nhỏ con gái kế bên, nó quay lại cười với bà chị:
- Dạ thưa chị, em vào đây uống nước cũng không được à?
- Ờ hờ, vậy hả nhóc? – Chúa ơi, coi bả cười kìa. Sao mình có cảm giác những giờ phút bình yên của mình đã kết thúc rồi. Một giọt mồ hôi lăn qua thái dương Nhật, mặc cho trong quán đang mở máy lạnh mát rượi.
- Chị… ờ… chị đi một mình hả? – Bình thường nó chẳng đời nào gọi Chi Mai là chị, nhưng đây là nơi công cộng, tự nhiên nó nghĩ mình nên tỏ ra là một người lễ độ. Nó thấy Chi Mai nghiêng đầu suy nghĩ, mớ tóc mái lòa xòa che đi một bên mắt. Chợt nó cảm thấy bà này không phải là người đơn giản. Hình như bả buồn. “Quái vật” như bả mà buồn, kể ra cũng là một chuyện động trời chứ chẳng chơi.
- Tao đi với người yêu…
- Ặc! – Nó suýt phun hết ngụm trà sữa vừa uống. Bả? Có người yêu? Trời sập mất!
- Làm gì mà mày phản ứng ghê vậy? Tao chưa nói hết mà! – Không biết nó có nhìn lầm không nhưng rõ ràng là đôi mắt bà chị nó vừa lóe lên một cái rất đáng ngại – Tao đi với… người yêu tương lai của mày!
Câu nói này gây sốc không chỉ với nó mà còn với nhỏ con gái đang ngồi sát rạt, ôm cứng một cánh tay nó và nãy giờ vẫn dỏng tai nghe không sót lời đối đáp nào của hai chị em. Bỏ tay nó ra, nhỏ đứng phắt dậy, rồi trước sự ngỡ ngàng của nó, đùng đùng đi ra cửa sau khi ném cho nhỏ một cái nhìn cực kỳ căm tức. Nó nhìn theo, gần như á khẩu, rồi khi đã tìm lại được khả năng ngôn ngữ của mình, câu đầu tiên nó thốt ra là: “Trời ơi, mình đâu có định trả tiền nước cho nhỏ đó!” TT^TT Nghe câu này, Chi Mai choáng váng đứng không vững. Lúc đó, Nhật mới giận dữ hỏi:
- Bà-làm-cái-gì-vậy?
- Làm gì là làm gì? – Nhỏ thản nhiên. Không báo trước, nhỏ nắm cánh tay Nhật và lôi nó đến bàn mình, nơi Du đang lơ đãng nhìn ngắm xung quanh. Nghe tiếng nhỏ bạn, Du quay lại, hơi bất ngờ khi thấy Nhật đang nhìn mình.
- Anh cũng đến đây à?
Du chưa kịp nói gì đã bị Chi Mai cướp lời:
- Tao đã nói là tao đi chung với người yêu tương lai của mày mà!
- NGƯỜI YÊU TƯƠNG LAI HỒI NÀO?
Cả hai không hẹn mà đồng thanh phản đối làm cả quán phải quay lại nhìn. Chi Mai che miệng cười khúc khích:
- Có duyên với nhau dữ ha!
- Ai thèm có duyên với ông đó! Đồ sao chổi, cả bà nữa, làm bạn gái tui bỏ đi mất tiêu! – Nó than vãn và làm bộ mặt khổ sở, không thèm ý tứ chị chị em em gì nữa hết. Chi Mai bĩu môi, nhăn mặt:
- Mày tiếc tiền nước thì có! – Gì chứ thằng em họ này nhỏ rành tính nó quá mà! Có bao giờ yêu thật lòng đâu mà biết đau với buồn cơ chứ. – Mà thôi, đừng giận nữa, lát người yêu tương lai của mày sẽ trả tiền phần mày.
- Hả? – Du hơi ngơ người ra. Chi Mai vỗ nhẹ vai hắn, mắt hấp háy nét cười:
- Nhìn gì, tao tạo điều kiện cho mày hẹn hò với nó đó. Cứ từ từ hưởng thụ, tao dìa trước nghen, hehe!
- Xe đâu mày về? – Du quay qua phía Chi Mai, mặt thoáng lo lắng. Sáng nay khi Chi Mai xuất hiện trong lớp mặt hơi xanh cười nói bị xe buýt bỏ phải đi bộ, hắn đã một phen giật mình. Con nhỏ tuy sức bền thiệt nhưng cứ tự hành bản thân kiểu đó, bảo sao hắn yên tâm cho được.
Nhìn thấy nét lo âu hiếm hoi trong mắt tên bạn bình thường lăng nhăng hết chỗ nói của mình, Chi Mai chỉ nở nụ cười nhẹ nhàng. Nhật được một phen chấn động. Bà chị nó còn có thể có cái kiểu cười nhẹ như không này nữa sao? Vậy mà nó cứ nghĩ bả chỉ biết cười gian tà với cười nham hiểm thôi chứ.
- Tao đi buýt được. Hờ, chúc hai người vui vẻ.
Vừa nói xong là Chi Mai xách cặp lên bỏ đi ngay, tiếng lanh canh của chiếc chuông nhỏ treo trên cặp theo bước chân con nhỏ ra khỏi quán. Và bỏ lại hai nhân vật chính chưa hết ngơ ngác.
- Anh sẽ trả tiền thiệt hả? – Nhật quay qua nhìn Du chăm chăm, vẻ mặt nó thể hiện một điều là nó hoàn toàn không có chút tin tưởng nào dành cho con người trước mặt hết. Du rơi vào thế kẹt, hắn cố hình dung nụ cười dễ thương của Nhật lúc nãy để ép mình gật đầu.
- Ừ, anh sẽ trả.
- Cả tiền nước nãy nhỏ bạn tui uống? Còn nữa, cấm anh xưng hô anh em với tui! – Nhật nhíu mày.
- Ừm.
- Vậy tui muốn kêu bao nhiêu món cũng được đúng không?
Nhật vừa nói vừa chớp mắt và bày ra vẻ mặt ngây thơ, làm trong một thoáng xung quanh hai đứa chợt yên tĩnh lạ thường, thì tại phần lớn con gái trong quán đã bị “đứng hình” trước cái sự cáo đội lốt cừu non của Nhật rồi còn đâu. Thấy Du hơi ngây người, Nhật cười thầm. Tưởng ông này có gì đặc biệt nên mới làm bạn được với bà chị họ kinh dị của nó, đã vậy còn cả gan muốn cua nó nữa chứ, ai dè ổng cũng như rất nhiều người khác, chỉ biết nhìn nó qua vẻ bề ngoài. Hừ, đã thế nó phải làm cho ổng hối hận vì dám có ý đồ không đứng đắn với nó mới được.
Du sau vài giây ngu người đã lấy lại được sự điềm tĩnh thường thấy. Hắn tất nhiên không ngốc tới mức không nhìn ra những gì Nhật đang nghĩ, nhưng hắn vẫn thản nhiên cười và kêu chị nhân viên cho mượn cái thực đơn. Nói chung là sau khi được nhìn thấy Nhật thật sự - không bám bụi như đồ cổ cả ngàn năm, không dính màu từ đầu tới chân, mà lại sở hữu nụ cười thấp thoáng chiếc răng khểnh, tuy không thật lòng nhưng vẫn rất chói lóa và thu hút như thế, hắn chợt nghĩ vụ cá cược này cũng không tệ. Bữa trước hắn còn tặc lưỡi chán nản, vì đi cua một thằng nhóc ít tuổi hơn mình chẳng có gì hứng thú, nhưng tới giờ thì hắn đổi ý rồi. Lâu nay chạy theo tán tỉnh mấy cô nàng tiểu thư õng ẹo hoài cũng chán nên coi như lần này là cơ hội cho hắn đổi gió chút vậy. Nhật tuy không phải dễ thương siêu hạng hay nghiêng thùng đổ nước gì cả nhưng không hiểu sao trong mắt hắn, cậu nhóc có cái gì đó ngộ ngộ. Mà với một thợ cưa cao thủ luôn tìm tòi khám phá cái mới như hắn, những gì “ngộ nghĩnh” luôn gợi cho hắn cảm giác thử thách, phải cưa bằng đổ mới thôi. Cũng tại dạo này hắn thường thành công nhanh gọn lẹ quá nên đâm ra chán đời...
Nhật chăm chú nghiên cứu cuốn thực đơn với mấy món kem, đồ ngọt bắt mắt, chả để ý gì đến thằng cha kế bên đang nhìn mình, nói chung nó cũng quen với ánh nhìn chằm chằm của người khác rồi. Tụi con gái thì không nói làm gì, thỉnh thoảng nó còn bắt gặp một vài thằng con trai cứ ngó mình đắm đuối mới sợ chứ. Mới đầu thì hơi bực mình, nhưng được các bạn “nam tử hán đại trượng phu đầu đội nón chân mang giày” tỏ tình vài lần thành quen, gần đây nó không còn mấy để tâm suy nghĩ nữa, trái lại còn tự hào mình là người hấp dẫn được cả hai phái. He he, không phải ai muốn cũng được đâu à.
Nhưng nói gì thì nói, nó chưa từng nhận lời dù chỉ là đi uống nước với con trai. Con gái xinh xắn, mắt to môi hồng má phúng phính, giọng nói êm êm dễ chịu, lại có mùi thơm, đi chung mới thích, mới có đối tượng để nó trổ tài lời ngon tiếng ngọt vốn là sở trường của nó. Chứ đi với con trai chán òm, cả bụng lời lẽ hoa mỹ hay nụ cười ngọt ngào cũng chẳng biết dùng vào đâu, cho nên thằng con trai nào muốn tiếp cận nó thì cứ nằm mơ thêm trăm năm nữa cũng chưa có cửa.
- Chị cho em món này, ưm, món này với món này nữa! – Nhật hớn hở đưa lại cuốn thực đơn cho chị nhân viên. Có người tự nguyện đãi ăn, tội gì không hưởng chứ, với lại sáng nay đi học nó bị điểm kém nên tâm trạng đang không tốt, bây giờ phải ăn để xả tức mới được. Thêm nữa là, nó rất yếu lòng với đồ ngọt, cả cuốn thực đơn hấp dẫn thế kia mà nó được toàn quyền, gọi chỉ một món thì nó thấy có lỗi với bản thân lắm.
- Em... thích đồ ngọt hả?
- Em cái con khỉ á! – Nhật tức tối vung ngay một nắm đấm nhằm thẳng mặt Du. Hắn cũng không vừa, đưa tay chặn lại nhẹ như không. Chậc, mấy năm trời học Taekwondo không lẽ để ăn đòn vô lý vầy được. Không vội buông ra, hắn lợi dụng cơ hội nắm tay Nhật một chút. Nhật ném cho hắn ánh mắt tóe lửa, giật tay mình ra. Kinh nghiệm cho nó biết Du không tầm thường chút nào.
- Ừ được rồi, thì không xưng hô anh em nữa!
Thấy gương mặt Nhật tối sầm, Du cũng không muốn chọc tức thêm. Dù gì cũng mang tiếng là buổi hẹn đầu tiên, phải để lại ấn tượng tốt một chút. Hắn mỉm cười thân thiện, đón lấy ly sinh tố kem chị nhân viên vừa mang ra và để xuống trước mặt Nhật. Hắn vừa khám phá ra Nhật dù có là thợ cưa chuyên nghiệp nhưng cậu nhóc vẫn rất non nớt và trẻ con, bằng chứng là mắt cậu sáng lên khi nhìn thấy kem. Trong đầu hắn bật ra tiếng cười khẩy. Những người đơn giản như cậu nhóc này không làm khó được hắn.
Nhật không nhìn cũng không thèm trả lời câu hỏi của Du, thay vào đó nó tập trung chuyên môn vô ly sinh tố kem ngon lành trước mặt. Cái kiểu giả bộ cởi mở để bắt chuyện làm quen này nó cũng lão luyện rồi, làm gì có chuyện dễ dàng sập bẫy, hừ. Vừa nghĩ nó vừa múc một muỗng kem to cho vào miệng. Ngon quá, không ngờ kem ở đây ngon vậy, so với quán ruột của nó thì chỉ kém một chút thôi.
Du thấy Nhật có ý bất hợp tác không muốn nói chuyện, hắn cũng không hỏi nữa. Theo kinh nghiệm của hắn nếu cố bắt chuyện thì chỉ càng làm cho đối phương nghĩ là họ có giá, vô tình lại hạ giá trị bản thân xuống, không nên chút nào. Ngày tháng còn dài, cưa cẩm cũng không phải chuyện một sớm một chiều mà làm được, hắn tự tin sớm muộn gì cũng sẽ làm nhóc Nhật đổ hắn cho coi.
Lúc Nhật thấy thỏa mãn và dừng việc gọi món lại thì trên bàn đã có tới gần mười cái ly không. Du thấy hơi sốc. Ăn nhiều kem với sinh tố vậy bộ không thấy lạnh bụng sao ta.
- Cậu... ăn nhiều thiệt! – Hắn buột miệng nói một câu không rõ là khen hay chê, tự nhiên thấy đau lòng khi rút tờ hai trăm ngàn đưa cho chị phục vụ. Nhật cười cười nhìn hắn:
- Sao, hối hận hả?
Cái nhìn chọc quê mang chút vẻ ngạo mạn trẻ con của Nhật không hiểu sao lại khiến mặt Du nóng lên. Không thể để cậu nhóc coi thường mình, hắn nở nụ cười ngọt như thêm đường quá liều, làm chị phục vụ đông cứng nhìn không chớp mắt.
- Ban đầu là do tôi tự nói mời cậu, giờ có hối cũng không kịp.
- Sao cũng được, tự làm tự chịu. Bye ha, không hẹn ngày gặp lại.
Nhật nói xong đeo ba lô lên vai rồi bước nhanh ra khỏi quán. Lúc Du nhận lại tiền thối và ra ngoài thì đúng lúc chiếc xe buýt dừng ở trạm cách đó mấy bước chân, và hắn chẳng thể phân biệt nổi liệu Nhật có nằm trong số học sinh lúc nhúc đang chen lấn lên xuống xe hay không.
Nhưng không biết sao khi chiếc xe buýt ì ạch lăn bánh với số người hẳn là gấp đôi quy định, để lại phía sau một đám bụi mờ, Du chợt thấy đâu đó trong lòng mình có một khoảng trống không giải thích nổi.
Cuối cùng khi về đến nhà, hắn mới nghĩ ra lý do của cái khoảng trống đó: hắn đang xót hai trăm ngàn mời Nhật hồi trưa.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com