Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

22-26

22.

Hoàng Cảnh Du xem lại tin nhắn Cảnh Thiên mới gửi

Trước đó hai người chat thoại, Hoàng Cảnh Du không bấm nghe.

Vô tình thấy thì thôi, cố ý lục lịch sử trò chuyện của người ta thì bất lịch sự quá, huống chi cũng chả cần lục làm gì, đọc mỗi tin này thôi là Hoàng Cảnh Du hiểu được quá nửa rồi.

Nhất quyết không lôi mình vào, đúng là chuyện Hứa Ngụy Châu sẽ làm.

Hoàng Cảnh Du còn nhớ lần trước mình nhắc chuyện uống say bảo Hứa Ngụy Châu đưa về nói giỡn với mọi người mà Hứa Ngụy Châu không hùa theo.

Hứa Ngụy Châu chưa từng có ý định tiết lộ cho người khác biết mình và cậu ấy có quan hệ tốt.

Nếu mình là diễn viên nhỏ vô danh nào đó thì thôi không nói, Hứa Ngụy Châu không muốn dính líu nhiều cũng hiểu được, nhưng mình đâu phải thế.

Hoàng Cảnh Du nhìn lại thân mình, tự nhận đang độ vàng son.

Có cái mông to thế mà không bợ, điên à?

Nhưng Hứa Ngụy Châu lại cứ điên.

Khí chất thiếu niên còn vương và sự kiên trì người trưởng thành khó lòng hiểu được hòa với nhau, khăng khăng chống đối với công ty và người đại diện, nói không chịu.

Trẻ con, da mặt mỏng.

Không muốn thì thôi. Trời không chịu đất thì đất phải chịu trời, Hoàng Cảnh Du hạ b* m*ng cao quý, chủ động cho Hứa Ngụy Châu bợ.

Đang suy nghĩ vớ vẩn thì Cảnh Thiên lại nhắn tin.

Vậy cậu nhanh đi!

Hoàng Cảnh Du cười trả lời: Ngay đây.

Giờ thì không trách tôi được đâu nha...

Hoàng Cảnh Du mỉm cười mở weibo Hứa Ngụy Châu lên, mím môi do dự, trả lời sao đây nhỉ.

Không thể quá ân cần, dễ bị nói Hứa Ngụy Châu nịnh nọt; Cũng không thể quá qua loa, dễ bị mắng không tôn trọng đàn anh. Mức độ nhất định phải vừa đủ...

Hoàng Cảnh Du cảm thán trong lòng, ai nói mình không biết quan hệ xã hội chứ, xem nè, phân tích sâu sắc chưa.

Hoàng Cảnh Du suy nghĩ một lúc, bứt chước kiểu nói chuyện của Hứa Ngụy Châu, bấm mấy chữ, gửi lên.

Dù sao cũng là tài khoản của người ta, không thể gây họa thật được, Hoàng Cảnh Du suy xét một lúc rồi thoát weibo của Hứa Ngụy Châu, đăng nhập của mình, viết mấy câu.

Hoàng Cảnh Du khẽ cười, quá hoàn hảo.

Hứa Ngụy Châu đứng trong phòng nghỉ tập thể của đoàn, tâm lý bất an.

Trong phòng nghỉ có rất nhiều nhân viên, nhưng nhờ Nhâm Hải Xuyên tọa trấn, không ồn ào, cũng không ai hút thuốc, ai làm việc nấy, bận rộn đi qua đi lại.

Góc tường thường dùng làm chỗ họp dán đầy kịch bản gốc với kịch bản chỉnh sửa tại chỗ, mọi người rôm rả bàn bạc, vì một chi tiết nhỏ, biên kịch mỹ thuật đạo diễn quay phim có tranh chấp nhỏ, Hứa Ngụy Châu ngồi một bên chờ kết quả, càng chờ càng lo.

Cậu bắt đầu hơi hối hận sao lại đưa điện thoại cho Hoàng Cảnh Du.

Nhưng tình hình lúc nãy, cậu thật không nói được gì, đầu tiên từ chối Hoàng Cảnh Du đã là chuyện rất khó rồi, huống chi xem như nửa cá  cược, giao trước rồi, cảnh đó quay một lần được qua sẽ cho Hoàng Cảnh Du chơi điện thoại của mình.

Hứa Ngụy Châu thầm cầu khẩn, trăm ngàn lần đừng có chuyện gì.

"Làm như chúng ta vừa thảo luận, rõ chưa?" Nhâm Hải Xuyên ngẩng đầu nhìn Hứa Ngụy Châu, "Thoại thay đổi không nhiều, không sao chứ?"

Tố chất chuyên nghiệp vẫn phải có, Hứa Ngụy Châu gật đầu, "Cháu nhớ rồi, cháu đi trước thử qua một lần?"

Nhâm Hải Xuyên thì không vội, "Chờ đã."

Hứa Ngụy Châu đành phải khổ sở đứng chờ.

Bên này, Hoàng Cảnh Du trượt xem bình luận trong weibo Hứa Ngụy Châu, cười thoát weibo trong những tiếng gào rú xé lòng.

Hoàng Cảnh Du đăng nhập lại tài khoản của Hứa Ngụy Châu, nhìn số lượt bình luận chuyển tiếp và người theo dõi tăng vùn vụt, khá hài lòng.

Hoàng Cảnh Du lại mở app chat bấm chữ trả lời Cảnh thiên: Viết rồi, Hoàng Cảnh Du cũng trả lời em rồi.

Một lúc sau Cảnh Thiên mới trả lời: Hoàng ảnh đế trả lời cậu thật hả?! Hay rồi, không ai mắng cậu dựa hơi nữa, ảnh đế đích thân trả lời cậu rồi! Úi chà chà, sao đột nhiên cậu ấy thân thiện thế nhỉ?!!

Hoàng Cảnh Du nhướng mày, nhanh tay viết lại: Có bao giờ Hoàng Cảnh Du không thân thiện đâu chứ?

Cảnh Thiên nói: Được rồi được rồi, anh biết rồi, cậu ấy cái gì cũng tốt làm gì cũng hay, được rồi chưa? Ha ha ha ha ha anh không cãi với cậu chuyện này nữa, tốt quá rồi, gặt hái được không biết bao nhiêu thiện cảm, Hoàng Cảnh Du khẳng định lại diễn xuất của cậu, người khác cũng đoán được quan hệ giữa hai người rất tốt, không tệ không tệ...

Lý Vĩ Lực vẫn đứng chờ bên cạnh sốt ruột ra mặt, cậu không biết Hoàng Cảnh Du đang làm gì, nhưng thấy Hoàng Cảnh Du tựa trên sofa vừa cười vừa bấm chữ là thấy có chuyện, cậu miễn cưỡng cười nịnh, "Vậy... Em đi xem bên kia anh Hứa có cần giúp gì không."

Hoàng Cảnh Du không rời mắt khỏi màn hình, nghe vậy gật nhẹ đầu, "Khi nào về mang giúp tôi ly đồ uống, đừng lấy cà phê hay đồ có cồn."

Lý Vĩ Lực đáp lời rồi chạy mất.

Lý Vĩ Lực chạy hai vòng mới tìm thấy Hứa Ngụy Châu trong phòng nghỉ tập thể.

Lý Vĩ Lực kể lại rồi lấy điện thoại ra, "Có khi tại em nghĩ nhiều thôi, nhưng vẫn phải nói với anh một tiếng, em lên mạng xem thử..."

Hứa Ngụy Châu nghe xong cũng tái đi hẳn, cậu nuốt nước miếng, tự an ủi: "Đừng hoảng đừng hoảng, chắc không sao đâu."

Lý Vĩ Lực mở weibo lên xem, "..."

Hứa Ngụy Châu: "..."

Mười phút trước, tài khoản của Hứa Ngụy Châu chuyển tiếp bài Hoàng Cảnh Du chuyển tiếp ảnh của cậu, bình luận thêm: Cảm ơn anh Cảnh Du khen ngợi! Vô cùng vinh hạnh!

Sau đuôi kéo theo mấy cái biểu tượng moe moe.

Hứa Ngụy Châu đau đớn bụm mặt...

Cậu biết mà.

Lần này cậu tha hồ giải thích cũng không ai chịu tin cái chuỗi moe moe này là của Hoàng ảnh đế Hoàng Cảnh Du nhỉ?

Bài này trên weibo của Hứa Ngụy Châu rất kín kẽ, cũng rất thành khẩn, nhưng Lý Vĩ Lực vẫn lo người khác mắng Hứa Ngụy Châu ton hót nịnh bợ gì gì đó, lập tức bấm xem bình luận, lại bị bình luận nổi bật nhất chói mù cả mắt.

Hoàng Cảnh Du bình luận: Khách sáoquá, bình thường có thể tán gẫu với anh nhiều một chút, đừng ngại ngùng thế mãi.

Không cần đọc thêm nữa, toàn tiếng hô hào nhảy nhót.

"Hoàng ảnh đế tự biên tự diễn, cũng được lắm..." Lý Vĩ Lực thở phào như kiệt sức, nói: "Cũng may cũng may, rất... rất chính thức, rất dễ tạo thiện cảm với fan."

Người không biết nội tình sẽ chỉ nghĩ đây là cuộc đối thoại bình thường giữa một một hậu bối ngại ngùng và tiền bối ôn hòa nhã nhặn.

Nhưng, để phòng có biến về sau, Lý Vĩ Lực vẫn giục: "Anh mau lấy điện thoại lại đi, lỡ Hoàng ảnh đế vui lên nhảy qua nhảy lại tự nói chuyện thì biết làm sao? Anh ấy phân liệt không ổn định, lỡ lộ ra là ngày mai hai người lên trang nhất đó."

Hứa Ngụy Châu vừa hưng phấn và hoảng hốt, gật đầu bất đắc dĩ, sải chân ra khỏi phòng nghỉ tập thể đi tìm Hoàng Cảnh Du.

Hoàng Cảnh Du không vẽ rắn thêm chân trên weibo nữa, anh bận nói chuyện với Cảnh Thiên từ nãy.

Hứa Ngụy Châu chạy tới, thấy Hoàng Cảnh Du cười chơi điện thoại, chính chủ bị trộm tài khoản lại hơi ngại, cậu đỏ mặt, nhích nhích tới nói: "Anh Cảnh Du, anh..."

Hoàng Cảnh Du đang vui, đột ngột thấy Hứa Ngụy Châu thì anh giật mình xẩu hổ một lần hiếm thấy, nhưng rồi hỏa tốc tự bào chữa: "Chuyện đó, người đại diện của cậu bảo cậu đăng weibo! Tôi vô tình thấy nên tiện tay..."

Hứa Ngụy Châu nhìn Hoàng Cảnh Du không tin tưởng, tiện tay đến độ đăng nhập weibo của anh à?

Hoàng Cảnh Du ho, ra đòn phủ đầu, nhíu mày nói: "Người đại diện của cậu bảo cậu đáp lại mà? Sao không nghe lời?"

"Em..." Hứa Ngụy Châu buột miệng, "Em..."

Em cũng vì anh chứ ai?!

Hoàng Cảnh Du phẩy tay, "Bỏ đi bỏ đi, xong chuyện rồi... Phụt mà người đại diện cảu cậu vui quá nhỉ ha ha ha ha..."

Tim Hứa Ngụy Châu thịch một cái.

Hoàng Cảnh Du tưởng Hứa Ngụy Châu không tin mình thật sự được Cảnh Thiên bảo, bảo cậu ngồi xuống, kéo lịch sử trò chuyện của mình và Cảnh Thiên cho Hứa Ngụy Châu xem.

Hứa Ngụy Châu đọc lướt qua, hơi yên tâm, cũng may cũng may.

Hứa Ngụy Châu loáng thoáng tưởng tượng ra rồi.

Hoàng Cảnh Du biết mình không muốn liên lụy đến anh ấy, cho nên chủ động đăng weibo hộ mình, kéo thiện cảm và fan?

Hứa Ngụy Châu ấm lòng, mặt cũng ấm hồng.

Hứa Ngụy Châu xem xem, nhưng không để ý có thêm mấy tin mới bên dưới.

Cảnh Thiên: Thời gian này đừng đăng weibo nữa, kín tiếng chút.

Cảnh Thiên: Còn quay phim không?

Cảnh Thiên: Cậu mới nói đang rảnh mà?

Cảnh Thiên: Đâu rồi?

Cảnh Thiên: Giận, đâu rồi? Còn chuyện cần nói với cậu đây!

Điện thoại vẫn nằm trong tay Hoàng Cảnh Du, Hoàng Cảnh Du thấy tin nhắn liền trả lời: Gọi gì mà gọi, ba đây.

Cảnh Thiên/ Hứa Ngụy Châu: ...

Cảnh Thiên: Cậu... sao vậy?

Hoàng Cảnh Du: Không có gì, đang nói với anh đó, ba nhịn anh lâu rồi, thái độ anh nói chuyện với ba thế hả?

Cảnh Thiên rơi rụng trong gió: ... Cậu không sao chứ?

Hoàng Cảnh Du: Không sao, đang rất khỏe.

Cảnh Thiên: Đang khỏe mà cậu phát rồ gì thế?!

Hoàng Cảnh Du lắc đầu, tặc lưỡi, chân thành bấm mấy chữ: Lâu lắm rồi không ai dám nói chuyện với tôi như thế.

Cảnh Thiên: ?

Cảnh Thiên: ... Cậu được Hoàng ảnh đế bình luận nên sướng phát rồ rồi hả?

Hoàng Cảnh Du phì cười: Anh ta bình luận thì đã sao?

Cảnh Thiên: Hứa Ngụy Châu!!!

Hoàng Cảnh Du: Chuyện gì nữa?!

"Ôi chết mất thôi." Hoàng Cảnh Du nhìn Hứa Ngụy Châu, không dám tin, "Có phải anh ta đang mắng tôi không? Chắc vậy rồi, nào nào..."

"Anh ấy đang mắng em mắng em đó!" Hứa Ngụy Châu phát rồ thật, "Anh mau trả điện thoại cho em, lát nữa người đại diện của em sẽ điên đó! Giải thích thế nào đây..."

Hoàng Cảnh Du cố ý giấu điện thoại ra sau lưng, mỉm cười nhìn Hứa Ngụy Châu.

Lẽ dĩ nhiên Hứa Ngụy Châu không dám giành.

Hoàng Cảnh Du mặc kệ cái điện thoại rung rừm rừm mãi không ngừng, nhìn Hứa Ngụy Châu, nhẹ giọng hỏi: "Dùng tài khoản của cậu, không giận chứ?"

Hứa Ngụy Châu ngẩn ra, lòng chua chua ngọt ngọt tê rần.

Cậu rũ mắt nói nhỏ: "Sao mà giận được... Em đâu đến mức không biết tốt xấu như thế."

Hoàng Cảnh Du thấy cậu thật sự không để bụng chuyện mình vừa làm thì yên tâm, cười nói: "Đừng sốt ruột, anh giải thích cho cậu."

Hoàng Cảnh Du đưa điện thoại lên môi, nhấn nút thâu, nói: "Không nói chuyện với anh nữa, phải trả điện thoại cho Hứa Ngụy Châu rồi... Lúc nãy là tôi đăng weibo, giải thích hộ tôi vài câu, cái đó là tôi giúp anh, đừng để cậu ấy giận tôi."

Cảnh Thiên đầu bên kia nghe thấy tiếng Hoàng Cảnh Du, triệt để chết máy.

Hoàng Cảnh Du trả điện thoại cho Hứa Ngụy Châu, bụm miệng cười to.

23.

Sau khi nhận lại điện thoại, Hứa Ngụy Châu gọi tới trấn an người đại diện một lúc lâu.

Cảnh Thiên run lẩy bẩy, "Hồi nãy... là Hoàng ảnh đế thật hả?"

"Phải..." Hứa Ngụy Châu máy móc nói: "Anh cũng nghe rồi đó."

Cảnh Thiên khóc không ra nước mắt, "Sao điện thoại của cậu lại chạy tới chỗ cậu ấy?!"

"Anh ấy mượn chơi..." Hứa Ngụy Châu giải thích qua loa, "Không ngờ anh đột nhiên nhắn tin đến, lại liên quan đến anh ấy, anh ấy thấy..."

May mà Cảnh Thiên không nói nhiều, nếu không Hoàng Cảnh Du biết hết mất.

"Anh còn nghĩ sao đột nhiên cậu hợp tác thế, thì ra là Hoàng Cảnh Du" Cảnh Thiên suy nghĩ chốc lát là nắm rõ mọi chuyện, giậm chân đấm ngực, "Anh nói chuyện với Hoàng Cảnh Du lâu vậy hả?!"

Hứa Ngụy Châu im lặng, bản thân cậu còn chưa chat với Hoàng Cảnh Du bao giờ.

Cảnh Thiên mất khá lâu mới tiêu hóa được chuyện này, vẫn còn sợ, "Giảm thọ mất thôi, lúc nghe tin nhắn thoại anh sợ tưởng chết... Bỏ đi bỏ đi không nói nữa, lên lịch làm tết cho cậu rồi, chỉnh sửa xong sẽ gửi lịch trình cho cậu, vừa hay, cậu biến mất cũng lâu rồi, nhân lúc đang được chú ý xuất hiện nhiều chút."

Trước đây đã hứa, Hứa Ngụy Châu đồng ý: "Dạ."

"Có điều..." Cảnh Thiên hơi bình tâm lại, không nén nổi tò mò, "Quan hệ của cậu và Cảnh Du tốt thế từ bao giờ vậy?"

Hứa Ngụy Châu sợ Cảnh Thiên lại yêu cầu gì nữa, cười, "Đâu có... Em cũng ngạc nhiên lắm, chắc anh ấy thấy tiện tay nên giúp em thôi, bình thường đâu thân đến thế."

"Vậy mà còn không thân?" Cảnh Thiên gào lên, "Khai thật đi, bây giờ cậu nói với anh hai người đang quen nhau anh cũng không ngạc nhiên đâu, không thân mà giúp cậu thế à?"

Hứa Ngụy Châu nghe vậy hai má liền nóng lên.

"Cậu biết một bài viết trên weibo của Hoàng ảnh đế có giá bao nhiêu không?" Cảnh Thiên càng nghĩ càng thấy lần này quá lời, lải nhải mãi không ngừng, "Cậu ấy còn bình luận lại mấy lần, trời ạ... Cậu có thấy Hoàng ảnh đế để ý ai tới vậy chưa?"

Tim Hứa Ngụy Châu đập nhanh dần.

Cậu mãi không dám hồi tưởng lại chuyện vừa rồi. Cậu sợ mình nghĩ nhiều sẽ xúc động đến không nói ra lời.

Hứa Ngụy Châu bước ra vài bước, châm điếu thuốc để bình tĩnh lại, nói nhỏ: "Tính anh ấy nắng mưa thế đó, hưng phấn nhất thời thôi."

Cảnh Thiên thoáng ngừng, rồi lại xoắn xuýt, đau khổ nói: "Sau này gặp Hoàng ảnh đế chắc xấu hổ chết... Bỏ đi không nghĩ nữa, cậu chú ý sức khỏe, anh cúp trước."

Hứa Ngụy Châu dạ một tiếng, tắt máy cất điện thoại, đứng bên ngoài hút thuốc một mình.

"Một mình đứng đó hứng gió lạnh à?"

Hứa Ngụy Châu sửng sốt, Hoàng Cảnh Du bước ra từ khi nào, anh kéo bàn tay Hứa Ngụy Châu đang cầm thuốc, cúi xuống, nhờ ánh lửa leo lét trên đầu thuốc của Hứa Ngụy Châu châm điếu thuốc đang ngậm trên môi.

Tim Hứa Ngụy Châu đập thình thịch, bên tay cầm thuốc cứng đơ không dám nhúc nhích, đến khi Hoàng Cảnh Du buông tay cậu mới nói: "Không sao đâu... Cảnh lát nữa có thay đổi, em sợ diễn không tốt nên đang suy ngẫm."

"Diễn xuất của cậu không vấn đề gì, trí nhớ cũng tốt, sợ gì chứ?" Hoàng Cảnh Du rít thuốc, nói: "Tôi còn tưởng cậu đang trốn tôi."

Hứa Ngụy Châu vội lắc đầu, "Chỉ... chỉ suy ngẫm thôi."

Hoàng Cảnh Du cười từ tốn, "Không phải là được, quay lại đi, còn không đi Nhâm Hải Xuyên sẽ cáu đấy."

Hứa Ngụy Châu đáp lời, dường như muốn nói gì, vẫn chưa đi.

Hoàng Cảnh Du nhướng mày, "Người đại diện mắng cậu hả? Đưa điện thoại tôi nói với anh ta..."

"Không có!" Hứa Ngụy Châu dở khóc dở cười, chút lưu luyến trong lòng bị Hoàng Cảnh Du chọc cười nhạt mất quá nửa, chuyển đề tài: "Chuyện lần này... anh nhất định không được để lộ, em sẽ chú ý, nhắc cả người đại diện của em nữa, anh cũng phải hết sức chú ý."

Lỡ để người khác biết rồi tiết lộ ra ngoài sẽ gây ảnh hưởng rất lớn tới Hoàng Cảnh Du, đến lúc đó có lẽ An Á sẽ bắn luôn Cảnh Thiên lẫn mình.

Hoàng Cảnh Du không để tâm lắm, cười, "Cậu đang dặn dò tôi đó hả? Đi đi."

Mấy ngày sau đó, người của đoàn phim cứ hay nhắc trêu chuyện này.

Thời gian chuyển iếp và bình luận quá gần nhau, ai cũng nghĩ là hai người đã bàn trước.

Hứa Ngụy Châu không dám nói nhiều, sợ người ta biết là Hoàng Cảnh Du tự biên tự diễn, đành phải ậm ừ thừa nhận.

Lúc không có ai thì lén tự vui một mình, cái đó chỉ mình cậu biết thôi.

Sắp hết năm, vẫn chưa tìm được diễn viên cho vai bartender, Nhâm Hải Xuyên muốn tranh thủ quay cũng không được, buộc phải cho nghỉ sớm.

Ngày hai mươi tháng chạp, đoàn phim tạm ngừng quay, ai về nhà nấy, dặn trước một tháng sau tiếp tục.

Ngày quay cuối của năm, các nhân viên chủ chốt và vai chính tụ họp lại, tuổi trung bình của mọi người không cao, đa số thích chơi vui thích đông người, nhưng có mặt Nhâm Hải Xuyên, không ai dám làm bừa, trừ Hoàng Cảnh Du đùa vài câu với ông, ai cũng thành thật ngồi ăn cơm, cả rượu cũng không uống.

"Hoàng Cảnh Du về điều chỉnh lại thể trọng." Nhâm Hải Xuyên thấy suốt buổi Hoàng Cảnh Du chẳng gắp được mấy miếng, nhíu mày nói: "Từ lúc vào đoàn tới nay cháu xuống bao nhiêu kí rồi? Định đến lúc đóng máy thì phá tướng luôn hả?"

Hoàng Cảnh Du phì cười, "Làm gì nghiêm trọng đến thế... Xuống không đến hai kí đâu, không sao."

Nhâm Hải Xuyên bất mãn: "Trong lúc nghỉ nhớ chú ý, tranh thủ khôi phục trạng thái khi vừa vào đoàn."

Hoàng Cảnh Du gật đầu không để tâm lắm.

Nhâm Hải Xuyên sợ Hoàng Cảnh Du vừa được nghỉ là đi ăn chơi bù khú, hỏi thêm câu nữa: "Tết này cháu đi đâu?"

"Đi đâu được ạ?" Hoàng Cảnh Du thờ ơ: "Trốn trong nhà, đâu đâu cũng đầy người, ra ngoài làm khỉ cho người ta tham quan à."

Nhâm Hải Xuyên nghĩ thấy cũng đúng, nói: "Không đến chỗ ba mẹ à?"

Ba mẹ Hoàng Cảnh Du định cư ở nước ngoài, mỗi khi xuất ngoại, ngoài làm việc, đa số là Hoàng Cảnh Du đi thăm ba mẹ.

Anh lắc đầu, "Bây giờ hai vị còn chưa quyết định được sẽ đi đâu chơi tết nữa, cháu cũng lười theo, trong năm thể nào cũng có lúc gặp nhau, không cần miễn cưỡng mấy thứ lễ nghi này."

Nhâm Hải Xuyên gật đầu, quay sang nhìn Hứa Ngụy Châu đang ngồi cạnh Hoàng Cảnh Du, thuận miệng hỏi: "Ngụy Châu thì sao? Ăn tết ở đâu?"

Hứa Ngụy Châu đang suy nghĩ về buổi phỏng vấn ngày mai, bị điểm danh vội ngẩng lên: "Cũng ở Bắc Kinh, cháu phải làm việc."

"Quả nhiên đang nổi." Nhâm Hải Xuyên cười, "Không về nhà?"

Phó đạo diễn nghe câu này vội đưa mắt ra hiệu cho Nhâm Hải Xuyên, nhưng Nhâm Hải Xuyên lại chẳng để ý. Còn hỏi dồn: "Hay ba mẹ cũng ở Bắc Kinh?"

Hoàng Cảnh Du nheo mắt, nhớ tới bài "vạch trần sự thật" về Hứa Ngụy Châu đọc thấy khi tìm hiểu tin tức về cậu.

"Ba mẹ cháu..." Hứa Ngụy Châu cười, "Dạ, ba mẹ cháu cũng ở Bắc Kinh."

Nhâm Hải Xuyên yên tâm nói: "Vậy thì tốt, bận mấy cũng về thăm nhà được, thật ra..."

Phó đạo diễn kéo nhẹ tay áo Nhâm Hải Xuyên ngắt lời ông, cười nhận lỗi với Hứa Ngụy Châu: "Đạo diễn không hay để ý mấy chuyện này, chú ấy không biết, cậu đừng để ý."

Hứa Ngụy Châu lắc đầu, sắc mặt như thường, "Không sao... Ba mẹ cháu ở Bắc Kinh, cháu cũng hay đến, cho nên không nhất thiết phải ăn tết chung."

Nhâm Hải Xuyên nhìn Sầm Văn, mất một lúc mới ý thức được mình nhắc tới chuyện không nên nói, trước mặt nhiều người không tiện hỏi nhiều, gật gật đầu với Hứa Ngụy Châu không nói gì nữa.

Hoàng Cảnh Du cầm khăn giấy lau miệng,  liếc Nhâm Hải Xuyên một cái không nói gì.

Mấy hôm trước anh tìm tin tức liên quan đến hai người vô tình thấy bài viết về gia đình Hứa Ngụy Châu.

Gia đình hiện tại của Hứa Ngụy Châu là rổ rá cạp lại.

Nội dung bài viết không biết thật giả, cái "chứng cứ xác thực" đó vốn đã tự mâu thuẫn, không ra đầu ra đuôi. Hoàng Cảnh Du phải hỏi Sầm Văn mới hiểu rõ được.

Mẹ Hứa Ngụy Châu bệnh nặng mất sớm, sau đó ba cậu lập gia đình mới, mẹ kế cậu dẫn theo đứa con gái nhỏ hơn Hứa Ngụy Châu một tuổi, về sau hai người có thêm một đứa con chung, dần dà bắt đầu lơ là Hứa Ngụy Châu.

Lúc đó Hứa Ngụy Châu đã mười mấy rồi, có thể sợ ảnh hưởng đến quan hệ gia đình, cũng có thể cảm thấy sống cùng một mái nhà với mẹ kế và em kế phải lánh mặt, Hứa Ngụy Châu vừa lên cấp hai đã chuyển vào ký túc xá của trường, từ đó rất ít khi về nhà ở.

"Đừng tin mấy thứ không hợp với ba ruột mẹ kế gì đó, nói bừa không đấy, trước đây Hứa Ngụy Châu còn từng đặt trang sức đắt tiền cho mẹ kế, lúc đó bị chụp lén, rất nhiều người tưởng cậu ấy định mua cho bạn gái, còn phải lên tiếng đính chính..." Sầm Văn kể đâu ra đó, "Thật ra mối quan hệ giữa Hứa Ngụy Châu và ba với mẹ kế không tệ, không phải chịu thiệt thòi gì, nhưng cũng không thân thiết... Nhưng mấy kẻ nói Hứa Ngụy Châu cô độc lầm lì không xử lý được mối quan hệ gia đình đúng là đáng ghê tởm, thử đặt mình vào vị trí của cậu ấy mà nghĩ đi, ba mình cưới vợ khác, mẹ kế dẫn theo con riêng, hai người lại có thêm con chung... Tính Hứa Ngụy Châu tốt mấy cũng không phải thánh nhân, không lẽ bắt cậu ấy xem mẹ kế như mẹ ruột? Nhìn họ thành một gia đình thân thiết yêu thương, cậu ấy ít nhiều gì cũng có cảm giác bị bỏ quên chứ? Có lẽ cũng nhớ mẹ mình."

"Mắt không thấy lòng không phiền, cậu ấy không thường về nhà, tâm lý dễ chịu hơn, người nhà cũng tự tại." Sầm Văn cảm thán, "Cũng khó trách được, nghe nói khi Hứa Ngụy Châu còn nhỏ được nghỉ về nhà toàn tự xách hành lý đi đi về về, không ai đón chẳng ai đưa..."

...

Mấy chuyện này công ty Hứa Ngụy Châu tiết lộ khi cậu vừa vào nghề để kéo fan, Hứa Ngụy Châu thì chưa từng nhắc tới. Về sau Hứa Ngụy Châu thỏa thuận với công ty không lăng xê bằng chuyện gia đình cậu nữa, người biết chuyện càng lúc càng ít, Nhâm Hải Xuyên vốn ít để ý chuyện đời tư nghệ sĩ, không hay biết gì cũng không lạ.

Hoàng Cảnh Du nghiêng đầu nhìn Hứa Ngụy Châu, thấy cậu vẫn bình thản, như chẳng buồn để ý.

Hứa Ngụy Châu không để ý, nhưng Hoàng Cảnh Du thì khó chịu trong lòng.

Nhâm Hải Xuyên bệnh à, lải nhải hỏi mình xong rồi còn hỏi sang Hứa Ngụy Châu...

Đúng lúc món tôm nướng mù tạt phô mai được mang lên, xếp từ ghế chính diện xuống thì nằm ngay bên tay phải Nhâm Hải Xuyên.

Không để Nhâm Hải Xuyên kịp làm gì, Hoàng Cảnh Du gắp ngay một miếng để lên đĩa nhỏ trước mặt Hứa Ngụy Châu.

Nhâm Hải Xuyên: "..."

Hứa Ngụy Châu ngẩng lên, tim đập thình thịch, Hoàng Cảnh Du không dùng đũa chung, anh ấy gắp bằng đũa riêng!

Tính tính tính ra là...

Hoàng Cảnh Du tự nhiên như không, nhích nhích lại gần Hứa Ngụy Châu, nhẹ giọng giới thiệu: "Đây này là món đặc biệt ở đây, tôi mới gọi... Thử xem."

Những người còn lại đang lo ăn uống nói chuyện, Hoàng Cảnh Du và Hứa Ngụy Châu ngồi gần nhau, người khác tự giác không lên tiếng.

Hứa Ngụy Châu gắp thịt tôm lên bỏ vào miệng. Mắt đỏ ửng.

Hoàng Cảnh Du nghiên đầu nhìn Hứa Ngụy Châu, cười hỏi: "Cay à?"

Hứa Ngụy Châu đang ngậm đồ ăn, không tiện mở miệng nói chuyện, vội lắc đầu ý bảo rất ngon.

Hứa Ngụy Châu nhìn nhìn đôi đũa Hoàng Cảnh Du đặt trên miếng gác đũa sứ, tai cũng đỏ dần.

Cậu nuốt miếng tôm, thấy như mình và Hoàng Cảnh Du vừa hôn gián tiếp.

24.

Trước khi chia tay, Nhâm Hải Xuyên còn không quên nhắc lại với An Á vừa đến đón Hoàng Cảnh Du, bảo phải chú ý cân nặng của Hoàng Cảnh Du, ăn tết xong mà gầy quá thì thôi khỏi cần đưa về đây nữa.

An Á và Nhâm Hải Xuyên quen biết cũng đã lâu, nghe vậy cười nói: "Cháu chưa trách chú dày vò cậu ấy quá nghiêm trọng đó nha, lúc đem tới còn béo khỏe, chú ép cho gầy mấy cân, giờ sao đây?"

Nhâm Hải Xuyên cười cười không nói gì.

An Á định nói ít câu với Hứa Ngụy Châu, nhưng quá nhiều người nên chỉ lịch sự chào hỏi rồi thôi.

Sau đó ai về nhà nấy, Hoàng Cảnh Du đi nghỉ ngơi dưỡng sức, Hứa Ngụy Châu thì phải lên tinh thần ứng phó với lịch trình dày đặc sắp tới.

Cũng may, Cảnh Thiên không định vắt kiệt sức cậu, tuy lịch kín nhưng thời gian không quá sát sao, sắp xếp hành trình cũng hợp lý, không bắt Hứa Ngụy Châu ở trọ lại sân bay.

Tuy Hứa Ngụy Châu biến mất mấy tháng, nhưng tiếng tăm có sẵn vẫn còn đó, mấy hôm trước còn có "ái muội nhẹ" với Hoàng Cảnh Du, hôm nay tham gia hoạt động, danh tiếng không thua lúc trước, sau khi lịch trình cuối năm của Hứa Ngụy Châu được công bố trên mạng, hội nhóm fan ở từng địa phương tức tốc tổ chức đón máy bay, xếp hàng còn dài hơn trước, Hứa Ngụy Châu bế quan đóng phim đã lâu, đột nhiên lại được fan săn đón, chợt như có lại cảm giác ngày vừa nổi tiếng.

"Show tạp kĩ ngày mai chiều mới quay, nhưng sáng phải tới tổng dợt, không cần sớm quá, đừng trễ là được." Cảnh Thiên nhìn sổ ghi chú nói nhanh với Hứa Ngụy Châu: "Hôm nay ít việc, chiều nay chụp ảnh cho tạp chí, cậu bắt ống kính cũng không tệ, chắc không lâu lắm, tối nay được nghỉ sớm."

Hứa Ngụy Châu ăn trưa với Cảnh Thiên và Lý Vĩ Lực trong nhà hàng, Cảnh Thiên nói ba câu không câu nào không dính với công việc, vừa ăn vừa nói: "Show tạp kĩ ngày mai nhớ chú ý, đây là show chủ chốt đài Giang Tân mới thực hiện, cậu tham gia số đầu tiên, nhà đài chú trọng lắm, cũng đã lên sẵn lịch quảng bá suốt nửa tháng rồi, tỉnh táo lên, thể hiện cho tốt."

Hứa Ngụy Châu gật đầu, "Tối nay gửi kịch bản cho em đi, em đọc trước."

"Ừ."

Cảnh Thiên rất hài lòng điểm này của Hứa Ngụy Châu, dù là việc gì, chỉ cần đã xác định là đều tập trung nghiêm túc, chưa từng gây chuyện, gần như luôn phát huy tốt vượt mong đợi.

Từ khi vào nghề Cảnh Thiên phụ trách không ít nghệ sĩ, Hứa Ngụy Châu xem như là người toàn năng nhất trong số đó.

Cảnh Thiên ăn không nhiều, được vài miếng là bỏ đũa cầm điện thoại, chốc lát sau bàn với Hứa Ngụy Châu: "Sắp tết rồi, lịch làm việc sau tết cũng cần lên kế hoạch sớm, bên anh có mấy kịch bản, gửi cho cậu xem thử, với mấy chương trình thực tế liên lạc, hỏi cậu có hứng thú không."

"Gửi kịch bản cho em xem đi, chương trình thực tế..." Hứa Ngụy Châu lấy khăn giấy lau miệng, "Cát sê bao nhiêu?"

Cảnh Thiên dở khóc dở cười, "Nghèo thật rồi à? Còn chẳng hỏi nội dung, cát sê cho cậu nói chung là bắt đầu bằng số 3 kết thúc bằng 8 con số, có chỗ trực tiếp ra giá luôn, cũng có chỗ tính theo thời lượng."

"Có thể suy nghĩ." Hứa Ngụy Châu tính thử số tiền mình sẽ nhận được, cười cười, "Không nghèo đến thế, nhưng nhiều chút cũng tốt."

Cảnh Thiên rất mừng, Hứa Ngụy Châu chưa bị Hoàng ảnh đế mê hoặc thành fan bại não, còn biết kiếm tiền, anh ta đang định nói tiếp thì Hứa Ngụy Châu lại thẹn thùng hỏi: "Hỏi thử mấy chỗ chương trình thực tế, có ai mời anh Hoàng Cảnh Du không xem?"

"..." Cảnh Thiên thở dài, "Đừng có mơ, Hoàng ảnh đế không đi chương trình thực tế."

Lý Vĩ Lực đang vùi đầu và cơm, nghe vậy ngẩng lên nói: "Tại sao? Bây giờ chương trình thực tế trả công cao lắm, cũng đâu mất nhiều thời gian, lên hình chen chen tí là coi như thảnh thơi, sao lại không?"

"Tại sao? Cũng giống như lý do Hứa Ngụy Châu không đi cắt băng khai trương cho quán mì kế bên vậy, cậu nói xem tại sao?" Cảnh Thiên nói lạnh băng, "Hoàng ảnh đế không đóng phim truyền hình không đi show thực tế là luật bất thành văn trong giới lâu năm rồi, hôm nay cậu mới biết à?"

Lý Vĩ Lực nhớ lại khi còn trong đoàn phim cả Nhâm Hải Xuyên cũng phải nhường Hoàng Cảnh Du ba phần, lập tức ngậm miệng.

Hứa Ngụy Châu nghẹn cười, trong lòng lại hơi tiếc nuối.

Nếu biết trước thi thoảng Hoàng Cảnh Du sẽ tham gia tiết mục nào thì tốt rồi, nếu bên sản xuất còn cần thêm nghệ sĩ, Hứa Ngụy Châu tình nguyện tham gia không công. Được chơi chung với Hoàng Cảnh Du là vui rồi.

Đương nhiên, câu này không nói Cảnh Thiên nghe được.

Trước đây để vào được đoàn phim "Tên khốn", cậu giấu công ty và người đại diện, mất không biết bao nhiêu công sức, sau đó bị công ty phát hiện suýt chút bị kiện, Hứa Ngụy Châu biết, không thể lặp lại chuyện đó được.

Nhưng mà vẫn rất rất muốn.

Từ lúc rời đoàn phim tới giờ đã một tuần rồi.

Quen với việc ngày nào cũng được thấy nam thầnn, tách ra rồi, thật khó lòng chịu nổi.

Tính ra, còn gần một tháng nữa mới được gặp lại Hoàng Cảnh Du.

Có lẽ bầu không khí đón tết quá náo nhiệt, Hứa Ngụy Châu rất ít khi ủy mị chợt thấy nhớ nhà.

Hôm qua Hứa Ngụy Châu mới chuyển khoản về cho cha mình số tiền không nhỏ, còn nhờ trợ lý tư nhân cậu để lại Bắc Kinh chọn mua một xe hàng tết gửi về nhà, nghe trợ lý nói, người nhà rất khỏe, ông bà cậu, cha mẹ của mẹ kế cậu cũng đến, treo đèn gắn hoa rất rực rỡ, cực kì có không khí tết, ba cậu còn cười rạng rỡ cho trợ lý bao lì xì dày.

Tiền trong bao không phải ít, trợ lý không dám giấu, vừa ra khỏi cửa là báo cáo với Hứa Ngụy Châu, Hứa Ngụy Châu cười cười bảo cậu cất đi, dặn cậu mua đồ mang về nhà mình nữa.

Tết nhất cũng chỉ thế mà thôi.

Cậu thật lòng vui cho cha mình gia đình đoàn viên, nhưng chuyện đó không liên quan gì đến cậu nữa.

Hứa Ngụy Châu cầm điện thoại lên chơi một lúc. Vẫn hơi nhớ nhà.

Nhưng lần này không nhớ cha mẹ, mà nhớ Hoàng Cảnh Du.

Cậu muốn nhắn tin cho Hoàng Cảnh Du.

"Hôm nay... là mùn mấy âm lịch rồi?" Hứa Ngụy Châu ngẩng đầu hỏi Cảnh Thiên: "Có câu gì để nói không anh?"

Cảnh Thiên hoang mang: "Hai bốn? Hay hai lăm nhỉ?"

"Hai mươi lăm." Lý Vĩ Lực húp canh, thuận miệng nói: "Hai mươi lăm, hầm đậu hũ, dán cửa sổ. Sao vậy anh Hứa? Tự dưng nhớ ra mấy chuyện đó hả, tốt nay hầm đậu hũ cho có không khí nha?"

Hứa Ngụy Châu cười cười, "Không cần không cần, anh hỏi vậy thôi."

Hứa Ngụy Châu tìm hiểu phong tục ngày hai mươi lăm tháng chạp, thêm mấy câu chúc cát lợi, ghép chỗ này chỗ kia, soạn ra tin nhắn tương đối nghiêm túc.

Tuy là rất muốn, nhưng đi chúc người ta hai mươi lăm tháng chạp vui vẻ cũng khiên cưỡng quá, nhưng còn hơn không có gì để nói.

Hứa Ngụy Châu đọc kĩ lại mấy lần, chỉnh lại vài chỗ rồi gửi cho Hoàng Cảnh Du.

Hứa Ngụy Châu trừng mắt nhìn màn hình, không dám chớp.

Một phút, hai phút, ba phút, mười phút trôi qua... Hoàng Cảnh Du không trả lời cậu.

"Ăn xong chưa?" Cảnh Thiên nhìn đồng hồ, "Xong rồi tới phòng chụp thôi, chụp bìa tạp chí lâu lắm, tới sớm bắt đầu sớm, tối nay được nghỉ sớm."

Lý Vĩ Lực gật đầu, đứng lên đeo ba lô của Hứa Ngụy Châu, Cảnh Thiên nhìn Hứa Ngụy Châu, "Hứa Ngụy Châu?"

"Dạ xong rồi." Hứa Ngụy Châu bật lớn âm lượng app chat, đứng lên, "Đi thôi."

Chủ đề buổi chụp chiều nay là thế giới xa hoa, Hứa Ngụy Châu mặc tây trang cao cấp, từ giày da đến cúc áo đều được chăm chút tuyển lựa tỉ mỉ, các người mẫu nữ mặc váy dạ hội ngồi quanh tháp rượu khổng lồ, sau tháp rượu là tấm rèm pha lê lớn, Hứa Ngụy Châu đứng phía trong, tay gạt nhẹ rèm lên, để lộ một phần ba khuôn mặt, đèn chiếu từ sau tới, với pha lê và tháp rượu làm nền, Hứa Ngụy Châu như đang tỏa sáng.

"Gần đây trạng thái của Hứa Ngụy Châu tốt thật." Tổng biên tập chí nói nhỏ với Cảnh Thiên: "Ánh mắt thay đổi rồi, ăn hình hơn nhiều."

Cảnh Thiên không nhịn được muốn khoe, giả vờ khách sáo: "Cũng tàm tạm... Chủ yếu là gần đây đóng phim của đạo diễn Nhâm, học được rất nhiều."

Nhâm Hải Xuyên hả?" Tổng biên tập ngạc nhiên, mỉm cười, "Thế thì khó trách, gần đây Hứa Ngụy Châu phát triển không tệ chút nào."

Cảnh Thiên hả dạ, khách sáo thêm lúc lâu nữa.

Trong giờ nghỉ, Hứa Ngụy Châu ra sức chớp đôi mắt bị ánh đèn từ bốn phương tám hướng chiếu đến lóa nhòa, chưa kịp hồi phục lại đã đòi Lý Vĩ Lực đưa điện thoại.

Điện thoại lặng ngắt như tờ, Hoàng Cảnh Du vẫn chưa hồi âm.

Nhiếp ảnh gia gọi Hứa Ngụy Châu đến xem ảnh vừa chụp, không khỏi khen ngợi, Hứa Ngụy Châu lúc chụp không thấy gì, giờ nhìn ảnh cũng ngạc nhiên, cười nói: "Đẹp thật, mọi người giỏi quá."

Nhiếp ảnh gia vội khách sáo bảo nhờ cậu Hứa giỏi, Hứa Ngụy Châu xem lại mấy lần, hỏi: "Cho em vài tấm được không? Em không công khai, chỉ cho bạn xem thôi."

Ảnh chưa xuất bản, tuy chưa chỉnh sửa lẫn chưa quyết định dùng bức nào, nhưng nhiếp ảnh gia cũng không dám trực tiếp đưa cậu, thỏa thuận: "Tôi hỏi tổng biên tập nhé, cậu chờ chút."

Chủ biên đi tới hỏi đầu đuôi rồi thoải mái nói: "Cho cho cho."

Tổng biên tập cười nhìn Hứa Ngụy Châu, "Cậu cũng thấy không tệ đúng không? Tôi mới nói với đại diện Cảnh, gần đây trạng thái của cậu quá tốt, lát nữa vất vả cậu chụp thêm vài tấm?"

Hứa Ngụy Châu cười đáp: "Nhất định."

Ở phòng chụp có mạng, không lâu sau, những tấm hình đẹp nhất được gửi tới điện thoại Hứa Ngụy Châu.

Hứa Ngụy Châu ngồi ra góc chọn chọn lựa lựa, tìm ra tấm cậu thấy ổn nhất, do dự một chốc rồi gửi cho Hoàng Cảnh Du.

Tin nhắn chúc mừng vừa nãy giống gửi tập thể quá, Hoàng Cảnh Du xem rồi không trả lời cũng bình thường, lần này trực tiếp gửi ảnh, chắc... sẽ hồi âm nhỉ?

Hứa Ngụy Châu gửi hình xong còn nhắn thêm: Vừa mới chụp, em nhớ năm trước nữa em cũng từng chụp ảnh tạp chí chủ đề này, không đẹp được như anh, nhưng muốn cho anh xem thử.

Hứa Ngụy Châu thấp thỏm nhìn màn hình chat, có chủ động quá không?

Chất lượng ảnh rất cao, gửi một lúc mới xong, chưa kịp chờ Hoàng Cảnh Du trả lời nhiếp ảnh gia đã gọi Hứa Ngụy Châu, Hứa Ngụy Châu hết cách, đưa điện thoại cho Lý Vĩ Lực.

Bộ ảnh tiếp theo chụp mất gần một tiếng.

Hứa Ngụy Châu không ngừng nghĩ, sao Hoàng Cảnh Du không trả lời.

Hẳn phải khen vài câu chứ? Hoàng Cảnh Du cũng lịch sự với mình lắm mà.

Hy vọng Hoàng Cảnh Du đừng trả lời ngắn quá, vậy thì không tiện gợi chuyện nói tiếp.

Tuy trong lòng có việc nhưng cũng không ảnh hưởng đến việc Hứa Ngụy Châu chụp ảnh như thường, cậu hợp tác rất tốt, chất lượng ảnh cao, nhiếp ảnh gia khen luôn miệng, tổng biên tập cũng cực kì hài lòng.

Một tiếng sau, cuối cùng đã chụp xong.

Mọi người chào hỏi xong tổng biên tập còn tới khách sách với Hứa Ngụy Châu mãi, Hứa Ngụy Châu kêu khổ liên tục, vất vả lắm mới kết thúc, hối hả cầm điện thoại kiểm tra.

Cột tin mới vẫn trống không.

Nụ cười trên môi Hứa Ngụy Châu nhạt dần, mở app chat lên vào khung đối thoại của mình và Hoàng Cảnh Du, tin nhắn cuối cùng vẫn là câu cậu gửi Hoàng Cảnh Du tiếng trước.

Tổng biên tập đưa quà và vật lưu niệm chuẩn bị trước cho Hứa Ngụy Châu, Hứa Ngụy Châu vội cười cảm ơn, rồi còn kí tên cho mấy người của tạp chí.

Trên đường về khách sạn, Hứa Ngụy Châu không được vui, từ chối lời mời đi uống tối nay của Cảnh Thiên.

Hứa Ngụy Châu mở app chat lần thứ N, kéo xem danh sách bạn bè.

Hoàng Cảnh Du không hoạt động gì, ngược lại thấy mấy tấm ảnh chụp cả nhà cha đăng, đương nhiên, không có cậu trong đó.

Trang chủ đầy tin tức hình ảnh bạn bè chuẩn bị đón năm mới.

Nụ cười phai dần, Hứa Ngụy Châu tắt điện thoại.

Vừa định đưa cho Lý Vĩ Lực thì điện thoại rung rừm rừm.

Cuộc gọi đến, Hoàng Cảnh Du.

Giọng Hoàng Cảnh Du nghẹt nghẹt, uể oải lười lười: "Mới dậy... Chụp bìa tạp chí hả?"

25.

Đêm qua, Hoàng Cảnh Du ra ngoài uống tới hơn ba giờ sáng.

Tửu lượng của anh bình thường, không uống được nhiều, nhưng không chống nổi tất cả mọi người cùng chuốc, vừa đỏ vừa trắng cùng tưới vào, say tới không phân biệt được trước sau trên dưới.

Lúc tài xế Lão Kim dìu Hoàng Cảnh Du vào nhà đã gần năm giờ, Hoàng Cảnh Du sống một mình trong khu biệt thự sân vườn, một mình một cõi, trong nhà đến giúp việc cũng không có, Lão Kim không yên tâm, sợ Hoàng Cảnh Du uống say ở một mình lên cơm đập nhà, đắn đo rồi gọi cho Sầm Văn, sau đó ở lại canh Hoàng Cảnh Du tới gần bảy giờ Sầm Văn đến mới về.

Từ khi rời đoàn phim Hoàng Cảnh Du có chuyên gia dinh dưỡng và thể hình riêng trông coi, may nhờ tuổi trẻ, mới mấy ngày mà trạng thái cơ thể và da dẻ anh đều tốt lên thấy rõ, không còn vẻ mệt mỏi như trước, tinh thần sung mãn đến sẵn sàng vác súng máy nã đạn vào trụ sở Siêu Giải Trí, An Á và Sầm Văn vui mừng quá mà thả lỏng cảnh giác, mới lơ là một hôm anh đã phá tửu giới rồi.

Sầm Văn không dám cho An Á biết, sợ bị cả hai phía mắng, cô lén báo với chuyên gia dinh dưỡng, nhờ chuyên gia dinh dưỡng nấu cháo rau mang qua, để lúc Hoàng Cảnh Du dậy không phải chịu đói.

Sau khi tiễn chuyên gia dinh dưỡng đi, Sầm Văn nghe thấy tiếng động trên lầu, rón rén bước lên.

"Ừm? Tôi đang ở Bắc Kinh..."

"Tối qua ngủ trễ..."

"Sao lại ngủ trễ? Đương nhiên là bận làm việc."

Sầm Văn mặt vô cảm đẩy cửa phòng ngủ Hoàng Cảnh Du.

Hoàng Cảnh Du mặc mỗi cái quần ngủ lỏng lẻo, anh lún trong chiếc chăn tơ tằm trắng muốt, tóc hơi rối, nhắm mắt cười khẽ, "Xem rồi, không tệ nha bạn nhỏ..."

Hoàng Cảnh Du nghe tiếng thì hé mắt, anh ủ mưu trong lòng, cười đá mắt với Sầm Văn, nói tiếp: "Còn nữa không? Gửi hết qua đây tôi xem thử."

Hoàng Cảnh Du ngồi lên, Sầm Văn tự giác vào vai bảo mẫu, nhặt quần áo anh vứt đầy sàn lên rồi lấy quần áo sạch ra cho Hoàng Cảnh Du, Hoàng Cảnh Du kẹp điện thoại lên vai, vừa mặc đồ vừa nói: "Không có gì, tôi thuận miệng nói vậy thôi..."

Chợt Hoàng Cảnh Du cười, "Tạp chí đấy à! Tôi nhớ ra phong cách của bọn họ rồi... Này, không ai bảo cậu chụp kiểu hoang dã hơn à?"

Trên đường về khách sạn, Hứa Ngụy Châu ngồi nghe giọng nói lười biếng mới ngủ dậy của Hoàng Cảnh Du, vành tai đỏ ửng.

Cậu hồi tưởng lại quá trình chụp ảnh hôm nay, không biết Hoàng Cảnh Du nói nghĩa nào, hỏi nhỏ: "Là... hơi gợi cảm chút ấy ạ? Dạ... Có một tấm, bảo em nhấc cằm người mẫu nữ lên."

"Cái đó có là gì." Hoàng Cảnh Du cười, "Không nhớ là ba hay bốn năm trước, tôi chụp poster cho công ty vàng bạc đá quý nào đó, đưa đội của tạp chí này qua chụp cho tôi, tôi đi, hôm đó hình như từ đầu tới cuối không biết gài nút sơ mi là gì, trong lúc chụp còn bảo người mẫu nữ luồn tay vào trong áo tôi, tay cô gái đó lạnh như nước đá vậy, làm tôi cũng lạnh cóng..."

Dĩ nhiên Hứa Ngụy Châu nhớ bộ ảnh đó, bây giờ vẫn còn trong điện thoại cậu kia kìa!

Hoàng Cảnh Du cảm thán: "Sau đó còn định bảo tôi chụp với bạn diễn một tấm sát tới gần như hôn, bị An Á ngăn lại... Chậc, hôm nay cậu có chụp dạng đó không? Ảnh hôn gì đó, gửi qua xem thử."

Hứa Ngụy Châu vội nói: "Không có không có, trước khi chụp đã thỏa thuận nội dung, không có mấy cảnh đó, hơn nữa... Em rất ít khi chụp ảnh ái muội như thế, công ty tạm thời không cho em chuyển hình tượng sang dạng ấy, bản thân em... cũng không giỏi mặt đó."

"Không giỏi?" Hoàng Cảnh Du nhớ lại mấy cảnh hôn của anh với Hứa Ngụy Châu, bật cười, "Tôi lại không thấy vậy nha."

Hứa Ngụy Châu: "..."

Hứa Ngụy Châu siết chặt di động, cắn chặt răng.

Hoàng Cảnh Du vừa mới...

Quấy.rối.tình.dục mình hả?

Lý Vĩ Lực vẫn tập trung chơi weibo từ khi lên xe nghiêng đầu nhìn Hứa Ngụy Châu, không hiểu sao tự dưng cậu đỏ lên.

Hứa Ngụy Châu cúi đầu, xấu hổ phát rồ chà trán, nghiến từng chữ, "Anh Cảnh Du... Anh..."

"Ha ha ha ha ha..." Hoàng Cảnh Du cười tới ho sặc sụa, "Không chọc cậu nữa ha ha ha ha, cậu xong rồi à?"

"Dạ." Hai gò má ửng hồng, "Sắp đến khách sạn rồi."

Hoàng Cảnh Du nói: "Ừ, về rồi nghỉ sớm đi, tôi đi tắm..."

Sầm Văn vẫn đứng bên cạnh nghe nhắc nhỏ: "Dưới lầu có cháo, còn nóng, anh ăn một chút rồi tắm?"

Hoàng Cảnh Du "suỵt", gật đầu ý bảo biết rồi.

Đầu dây bên kia, Hứa Ngụy Châu thấp thoáng nghe thấy có tiếng người cạnh Hoàng Cảnh Du.

Hoàng Cảnh Du mới dậy, vào lúc này ai lại ở bên cạnh?

Hứa Ngụy Châu mím môi, nhẹ giọng hỏi: "Có người gọi anh? Cạnh anh... có người? Anh đang bận ạ?"

Hoàng Cảnh Du bật cười, "Sầm Văn, bảo tôi ăn cơm."

Hứa Ngụy Châu thở phào, lễ phép tạm biệt rồi cúp máy.

Lý Vĩ Lực nghe được nửa sau cuộc nói chuyện, chờ Hứa Ngụy Châu ngắt máy rồi mới thở dài nói: "Anh Hứa... Anh dám hỏi cạnh Hoàng ảnh đế có người không à."

"Hả?" Hứa Ngụy Châu hơi rầu rĩ, "Em cũng thấy anh hỏi vậy bất lịch sự quá hả?"

Lý Vĩ Lực vội nói: "Không đến nỗi thế, chắc chắn Hoàng Cảnh Du không để ý, em chỉ thấy lạ là sao tự dưng anh gan vậy thôi."

Hứa Ngụy Châu chột dạ, "Đánh bạo hỏi, không hỏi thì đêm nay anh không ngủ được."

Liên tục nghĩ xem người ở cạnh Hoàng Cảnh Du lúc anh vừa thức dậy là gì với anh, có thể khiến cậu phát điên.

"Phải xác định lại, lỡ như..." Hứa Ngụy Châu nhẹ giọng, "Lỡ như anh Cảnh Du có người yêu thật, thì anh không được nhắn tin cho anh ấy nữa, cũng không tiện liên lạc với anh ấy hoài nữa."

Không ngừng nhắn tin gửi anh cho Hoàng Cảnh Du đã có người yêu, cố gợi chuyện nói với người ta, quá thiếu đạo đức, cũng quá thấp kém.

Lý Vĩ Lực cười gật đầu, "Đúng vậy thật."

Về khách sạn ăn tối xong Hứa Ngụy Châu về phòng mình, thay đồ tắm rửa ra cậu phát hiện có hai tin nhắn.

Hoàng Cảnh Du: Hôm nay lúc gọi cho cậu cảm giác tâm trạng cậu không tốt, sao vậy?

Hoàng Cảnh Du: Công việc không thuận lợi hay người đại diện lại mắng cậu?

Ngoài cửa sổ thi thoảng lại có tiếng pháo nổ, Hứa Ngụy Châu nhìn hai dòng tin nhắn Hoàng Cảnh Du gửi, cả người chìm trong hơi ấm.

Hứa Ngụy Châu định bịa bừa lý do nào đó cho qua chuyện, nhưng nhớ đến tin này do Hoàng Cảnh Du gửi thì không dám nữa, cũng không dám nói dối.

Hứa Ngụy Châu trả lời: Cũng không có gì... Em nhớ nhà thôi.

Hứa Ngụy Châu kể chuyện thấy ảnh gia đình cha đăng lên, cậu không muốn dùng gia đình để cầu xin thình thương, cố ý nói: Cha em cũng thật là, không biết ôm ảnh của em chụp chung gì cả.

Trước cửa sổ sát sàn của nhà họ Hoàng, Hoàng Cảnh Du cười phụt ra thành tiếng.

Hứa Ngụy Châu gửi biểu tượng dở khóc dở cười, nói: Chắc tại sợ làm họ hàng sợ, không ôm ảnh chụp chung thì thôi, hôm nay em cũng được chụp ảnh vậy, còn khá đẹp nữa.

Hoàng Cảnh Du trả lời: Ừ, không tệ.

Hứa Ngụy Châu: Cảm ơn anh khen ngợi.

Hoàng Cảnh Du: Nói chuyện với tôi mà câu nệ thế, tôi đâu phải sếp của cậu.

Lòng Hứa Ngụy Châu ngọt ngấy lên, đắn đo một lúc, bấm chữ nói: Không phải câu nệ, chỉ là quá kính trọng anh, không dám sỗ sàng.

Hoàng Cảnh Du ngồi trên sofa, gác một chân trên bàn trà, mỉm cười bấm chữ: Vậy còn chưa đủ câu nệ?

Hoàng Cảnh Du nhớ lại cú điện thoại lúc chiều, hỏi: Hôm nay tôi mới khen cậu một câu cảnh hôn không tệ thôi mà? Giọng cậu khác hẳn luôn, xấu hổ vậy hả?

Hứa Ngụy Châu ngồi khoanh chân trên giường, đọc tin xong thì khó nhọc nuốt nước miếng. Mặt lại có xu hướng nóng lên.

Quả nhiên Hoàng Cảnh Du nhận ra giọng mình khác đi!!!

Hứa Ngụy Châu nắm điện thoại, cúi đầu đánh chữ: ... Sau này em sẽ sửa.

Nhà Hoàng Cảnh Du, Hoàng Cảnh Du nhìn mấy chữ Hứa Ngụy Châu gửi tới, tưởng tượng ra vẻ ngoan ngoãn thuần phục của cậu, anh cười cười, đoán có lẽ Hứa Ngụy Châu đã quên chuyện nhớ nhà rồi.

Ngẫm kĩ hoàn cảnh nan giải của Hứa Ngụy Châu ở nhà, thật hiếm có làm sao, Hoàng Cảnh Du thấy không đành lòng, nghĩ vậy lại thấy giọng mình vừa rồi quá nặng, giống dạy bảo quá làm ý an ủi giảm đi nhiều.

Lẽ ra phải khen cậu mấy câu cho tử tế, tết nhất rồi, để cậu vui lên một chút.

Hoàng Cảnh Du liếc nhìn tin nhắn, nói thẳng: Hơn nữa, đừng thiếu lòng tin vào bản thân, cảnh hôn cậu diễn thật sự tốt mà.

Trong phòng khách sạn, mặt Hứa Ngụy Châu đỏ bừng, gian nan trả lời: Cảm ơn... anh Cảnh Du khen em.

Hoàng Cảnh Du cười nhẹ đáp lại: Cuối cùng cũng thừa nhận rồi à? Khách sáo quá, cảnh hôn của cậu được ba đây môi kề môi dạy mà, không giỏi sao được?

Hứa Ngụy Châu đau đớn ôm mặt.

Tối nay hết ngủ được rồi!

Từ khi liên lạc được với Hoàng Cảnh Du, gần như ngày nào Hứa Ngụy Châu cũng gửi cho anh vài tin.

Lúc chia sẻ mấy chuyện vui vui cậu thấy trên weibo hoặc trang chủ, khi thì gửi tấm ảnh chụp cậu trông đẹp đẹp, Hoàng Cảnh Du thường không trả lời ngay, nhưng một ngày ít nhất sẽ hồi âm một lần, thi thoảng lười đánh chữ thì gửi tin nhắn thoại cho cậu.

Chỉ vậy thôi Hứa Ngụy Châu đã thỏa mãn lắm rồi.

Hoàng Cảnh Du gửi tin nhắn thoại cho cậu, cậu nghe đi nghe lại không biết bao nhiêu lần, đoạn nào cũng xem như kho báu.

Cảnh Thiên nhìn Hứa Ngụy Châu kề điện thoại tai nghe mãi mấy câu ghi âm tự vui, nhíu mày.

Trước giờ Hứa Ngụy Châu không thích chơi điện thoại, chỉ khi nào cần giết thời gian thôi, hoặc lên xem weibo, rất hiếm khi liên lạc với ai liên tục thế này.

Cảnh Thiên hơi lo.

Mấy hôm trước, một người quen lâu năm bên Truyền Thông Tinh Quang liên lạc với Cảnh Thiên, hỏi Hứa Ngụy Châu có muốn chuyển đến Tinh Quang phát triển không.

Hợp đồng Hứa Ngụy Châu và công ty chỉ còn nửa năm, thời gian này có người đưa tay ra với cậu hoàn toàn không có gì lạ.

Chỉ là Cảnh Thiên làm cho Giải Trí Thế Kỷ nhiều năm, cơ sở vững chắc quan hệ mật thiết, không muốn sang ăn máng khác.

Nhưng đối phương lại là Truyền Thông Tinh Quang tốt hơn Giải Trí Thế Kỷ không biết bao nhiêu lần, nếu thật sự có thể chuyển đến Truyền Thông Tinh Quang, đây thật sự là một bước phát triển to lớn đối với Hứa Ngụy Châu, bọn họ có thể đứng trên một sân khấu rộng lớn hơn, tiếp xúc với nguồn tài nguyên cao cấp hơn, Cảnh Thiên rất động lòng.

Nhưng ngặt nỗi, nửa năm sau là Hứa Ngụy Châu hết hợp đồng với Giải Trí Thế Kỷ, nhưng hợp đồng của Cảnh Thiên còn tận một năm.

Theo Hứa Ngụy Châu đến Truyền Thông Tinh Quang, bắt buộc phải ra tòa vì vi phạm hợp đồng, anh ta không có khả năng vung tiền qua cửa sổ vì mỹ nhân như Hứa Ngụy Châu, không muốn bị kiện, nhưng không đi cùng Hứa Ngụy Châu thì chẳng khác gì đơn phương nghỉ làm người đại diện của cậu, từ nay không còn liên quan gì đến Hứa Ngụy Châu.

Cảnh Thiên vào nghề lâu năm, Hứa Ngụy Châu là nghệ sĩ thật sự nổi tiếng duy nhất dưới tay, nếu không có Hứa Ngụy Châu làm gì có chuyện người của Truyền Thông Tinh Quang khách sáo nói chuyện với mình?

Nhờ Hứa Ngụy Châu, anh ta mới có ngày hôm nay, anh ta cảm kích Hứa Ngụy Châu, nhưng cũng có suy tính riêng của mình.

Hiện tại trong tay Cảnh Thiên cũng có nghệ sĩ khác, nhưng tất cả cộng lại cũng không kiếm được nhiều bằng một mình Hứa Ngụy Châu, bảo Cảnh Thiên buông cây tiền này ra thì không cách nào anh ta làm được.

Hai bên đều khó xử, Cảnh Thiên cắn răng, trả lời nói Hứa Ngụy Châu chưa quyết định được, phải suy nghĩ lại đã.

Người của Tinh Quang thì dễ nói rồi, rộng rãi bảo hiểu được, đồng thời hào phóng biểu thị, nếu Hứa Ngụy Châu có yêu cầu gì cứ thoải mái đặt ra, họ chấp nhận nhượng bộ Hứa thịt tươi ở mức nhất định.

Cảnh Thiên cười khổ cảm ơn.

Đương nhiên, chuyện này Cảnh Thiên giấu tiệt Hứa Ngụy Châu.

Rất ít người biết cách liên hệ riêng với Hứa Ngụy Châu, Cảnh Thiên làm người đại diện, chỉ cần muốn là có thể giấu nhẹm.

Trong lòng anh ta biết, nếu Hứa Ngụy Châu biết tới chuyện này, chắc chắn sẽ đồng ý.

Về lý, người đi lên chỗ cao.

Về tình, nghe nói chủ tịch Truyền Thông Tinh Quang có quan hệ huyết thống với Hoàng Cảnh Du, Hứa Ngụy Châu sẽ không bỏ qua điều này.

Cảnh Thiên nhìn Hứa Ngụy Châu cúi đầu vừa cười vừa bấm chữ, chột dạ vô cùng, sợ mình không dỗ dành được người của Tinh Quang, bọn họ liên lạc với Hứa Ngụy Châu bằng đường khác; Sợ trong chuyện này có sự can thiệp từ phía Hoàng Cảnh Du, vậy thì sớm muộn gì mình cũng không giấu được.

Nếu vậy... thì đúng là mất cả chì lẫn chài.

"Nói chuyện với ai đó?" Cảnh Thiên cố tự nhiên, "Vui thế."

"A?" Hứa Ngụy Châu ngước lên, do dự chốc lát rồi cũng không nhịn được phải khoe: "Kể trò chơi trong chương trình hôm nay cho anh Hoàng Cảnh Du nghe! Cả trò gồm năm vòng, em thắng cả năm."

Cảnh Thiên cười gượng, "Ừ, lợi hại lợi hại..."

Bên này Hứa Ngụy Châu tự nói chuyện một mình với Hoàng Cảnh Du rồi tự vui, bên kia, Hoàng Cảnh Du đang thảo luận kịch bản với An Á.

Hoàng Cảnh Du rất ít khi đến văn phòng, An Á sẵn tiện mang quần áo xuân hè năm sau mà đối tác mới đưa tới sáng sớm nay ra cho Hoàng Cảnh Du xem thử, toàn hàng hiệu cao cấp đủ sắc đủ hình, Hoàng Cảnh Du lia mắt qua, kén chọn vài câu rồi nhặt mấy bộ anh không ưng nổi vứt qua một bên, miễn cưỡng nói: "Đừng để em thấy mấy thứ màu dạ quang đó nữa... Đau cả mắt."

"Được được nghe lời cậu hết, giày với kính mát chị cho người mang thẳng về nhà cậu." An Á quay lại bảo trợ lý của mình đẩy giá đồ đi, nói tiếp: "Chị đem cho cậu mấy kịch bản này, xem thử có thích không."

Hoàng Cảnh Du ngồi xuống, cầm một quyển lên hỏi: "Có lịch chưa?"

"Căn bản đều vào nửa năm sau, vài bộ có thể sắp xếp phối hợp với lịch của cậu." An Á thở dài, "Cậu cứ quay phim là ốm, phải bồi dưỡng lại, xong 'Tên khốn' rồi nghỉ một quý hẵng đóng tiếp, vừa hay."

Nói tới đây An Á lại nhớ đến chuyện Hoàng Cảnh Du say mèm mấy hôm trước, nói: "Có điều, nếu bản thân cậu không biết quý trọng sức khỏe thì chị cũng chẳng nghĩ nhiều làm gì đây đấy."

"Mắng một lần là được rồi." Hoàng Cảnh Du ngẩng đầu nhe răng cười với An Á, "Em bảo đảm, mấy ngày tết này không uống nữa, được chưa?"

An Á hừ, Hoàng Cảnh Du cúi xuống đọc kịch bản, hai người đang nói chuyện thì điện thoại Hoàng Cảnh Du reo.

Hoàng Hoa Quyền gọi.

Từ khi rời đoàn phim Hoàng Cảnh Du vẫn chưa gặp Hoàng Hoa Quyền, Hoàng Hoa Quyền thương đứa cháu trai phải ăn tết một mình, hỏi: "Tối nay có bận không? Không thì đi với chú, cũng lâu rồi chú cháu mình không gặp nhau nói chuyện."

Hoàng Cảnh Du bỏ kịch bản xuống, cười, "Chú cứ chọn chỗ đi, cháu sao cũng được."

An Á cầm lấy kịch bản tự đọc, nghe vậy ho khẽ một tiếng.

Hoàng Cảnh Du nghe tiếng nhìn sang An Á, đổi giọng, "Ừm... Hay là cháu tới nhà chú nhé, còn chưa chúc tết chú mà."

Hoàng Hoa Quyền cười ha hả, "Hiếm thấy nha thiếu gia, còn nhớ chuyện chúc tết chú cơ đấy? Nhưng tối nay chúng ra cứ ra ngoài đi, tối chơi đã rồi về nhà chú, ở lại mấy hôm, ăn tết xong rồi về."

Hoàng Cảnh Du vội lắc đầu, "Đừng, cháu không qua nhà chú chịu quản thúc đâu, cháu cũng phải làm việc, không tiện."

Hoàng Hoa Quyền đành phải chiều ý anh, "Được rồi, khi nào rảnh thì tới chơi, a đúng rồi! Mấy hôm trước có người tặng chú mấy chai rượu, trùng hợp ghê, là Chateau Lafite ủ vào năm cháu ra đời đấy, 12 chai, chú không cho ai đụng tới vỏ hộp luôn, để dành cho cháu, hôm nay nào tới tự mang về đi."

"Năm cháu ra đời ạ, vậy đúng là không tệ..." Hoàng Cảnh Du dài giọng nhìn An Á, thấy An Á vẫn sầm mặt vội cười gượng, "Dạ! Chú giữ đó cho cháu nha, để dành đó, chờ mai mốt lấy hết ra khui một lần làm Nữ Nhi Hồng cho cháu[1]."

Hoàng Hoa Quyền nghe vậy cười phụt lên, một lúc sau mới bình tĩnh lại được, "Được ha ha ha ha, chú để dành cho cháu."

An Á để kịch bản xuống, cũng khẽ cười.

Hoàng Hoa Quyền hỏi han sức khỏe Hoàng Cảnh Du thêm một lúc rồi chợt nhớ ra, bảo: "Đúng rồi, cái cậu bạn nhỏ của cháu, hình như không hứng thú với chỗ chú lắm."

Mắt Hoàng Cảnh Du tối đi, nụ cười nhạt hẳn, hỏi: "Là sao ạ?"

Nhắc tới công việc, Hoàng Hoa Quyền nghiêm túc lên, cười bảo: "An Á nói với chú, đây là ý của cháu. Cho nên chú cho liên lạc với cậu ấy bằng điều kiện ưu đãi nhất hiện tại ở Tinh Quang, còn nói đây là hợp đồng ban đầu thôi, nếu cậu ấy có yêu cầu gì có thể đề ra, nhưng chỉ vậy thôi, cậu ấy không biểu hiện gì, trả lời một câu không mặn không nhạt sẽ suy nghĩ rồi biệt tăm."

Hoàng Cảnh Du cười, "Gần đây cậu ấy bận quá, có thể không kịp nghĩ."

Bận con khỉ! Mới rồi còn lải nhải trên weibo anh chuyện sủi cảo nhân gì ngon nhất kia kìa.

Hoàng Hoa Quyền "ừm" rồi nói: "Thật ra chú rất ít khi nhúng tay vào chuyện của Tinh Quang, ngành giải trí chú không can thiệp nhiều, nghe An Á nhắc mấy lần mới để tâm hỏi thử, chú nói luôn, nếu là người khác, chỉ với thái độ này thôi chú đã cho ngừng liên lạc rồi, chú không ưng nổi lớp diễn viên trẻ chưa đỗ ông nghè đã đe hàng tổng trong showbiz..."

"Cậu ấy không dám đâu." Hoàng Cảnh Du cười, "Cậu ấy vào công ty là chú biết ngay, cậu ấy thật sự không có tính xấu nào, một đứa nhỏ tính tình đặc biệt ngoan, hơn nữa..."

Hoàng Hoa Quyền quyền cao chức trọng, chưa từng can thiệp chuyện kí hợp đồng, có rất nhiều chuyện ông không nắm rõ, nhưng Hoàng Cảnh Du biết, Hoàng Cảnh Du ngậm thuốc, nhạt giọng nói: "Hơn nữa, rốt cuộc người của chú liên lạc với ai cháu không biết, nhưng đừng trách tội cậu ấy."

Hoàng Hoa Quyền là người thông minh, nghe tới đây là đủ hiểu phần nào, câu Hoàng Cảnh Du vừa nói không lễ độ lắm, nhưng ông lại thích tính tình ngang tàng phóng khoáng cực giống mình khi còn trẻ của Hoàng Cảnh Du, cố ý trêu anh, "Vậy sao cháu không tự nói với cậu ấy đi?"

"Thật ra cháu với cậu ấy..." Hoàng Cảnh Du cúi đầu cười, "Khó nói được là thân hay không, để cậu ấy biết là ý của cháu không chừng sẽ nghĩ nhiều, đến lúc đó gặp nhau lại khó xử, mệt thêm..."

Hoàng Hoa Quyền nghĩ thấy cũng đúng, lại nói: "Nếu đã không thân thì cháu cũng đừng nghĩ tốt cho người ta quá, nói là không biết người chú liên lạc với ai, vậy lỡ như, người của chú liên lạc thẳng với Hứa Ngụy Châu thì sao? Lỡ như cậu ấy biết rõ là Tinh Quang công ty cũ của cháu muốn chiêu mộ, nhưng cứ không sang thì sao?"

"Cậu ấy không sang? Không muốn?" Hoàng Cảnh Du cắn đầu lọc, cười, "Thì làm sao cho cậu ấy muốn thôi."

Hoàng Hoa Quyền ngẩn ra.

Hoàng Cảnh Du cong môi, "Chú mà còn ngại tiền sao? Hay bán Nữ Nhi Hồng của cháu dùng đỡ trước?"

Hoàng Hoa Quyền thoáng sửng sốt rồi cười ha hả, nói: "Được! Cháu của chú bảo tới, chắc chắn cậu ta phải tới!"

Hoàng Cảnh Du cười hừm hừm, cúp máy, anh nhìn tin báo có tin nhắn chưa đọc, khẽ nhếch môi.

Không lẽ không trị nổi cậu?!

Còn chưa kí được hợp đồng đã gây phiền cho tôi rồi, chờ khi kí được thật rồi, xem tôi...

Hoàng Cảnh Du sững lại, ngẫm nghĩ, mỉm cười.

Kí được thật rồi... Hình như cũng không lỡ hành hạ gì người ta.

Nhưng vẫn phải trừng trị.

Phạt lỗi nhỏ không phạm lỗi lớn, đủ biết sai là được.

[1] Trong đám cưới thời xưa nhà gái hay đãi họ hàng xóm giềng bằng Nữ Nhi Hồng đó mà.

26.

Hoàng Cảnh Du nhìn cả dãy tin nhắn Hứa Ngụy Châu gửi, không trả lời, ngẩng lên nhìn An Á, "Đưa kịch bản cho em."

An Á đưa mấy quyển kịch bản cho Hoàng Cảnh Du, quan sát sắc mặt anh rồi hỏi thử: "Chuyện Hứa Ngụy Châu kí hợp đồng với Tinh Quang không thuận lợi à?"

Hoàng Cảnh Du không trả lời, cúi đầu lật kịch bản, đọc lướt qua tóm tắt cốt truyện rồi vứt ra, nói: "Không đóng khoa học viễn tưởng... Kĩ xảo yếu còn cố làm 3D, không biết biến em thành giống quỷ gì ra hù người ta."

Hoàng Cảnh Du cầm cuốn khác, mở ra liếc cái rồi cũng vứt, "Yêu đương nhăng nhít..."

Hoàng Cảnh Du vốn kén chọn kịch bản, An Á cũng quen rồi, chị đưa cuốn cuối cùng cho Hoàng Cảnh Du, nói: "Vậy cậu đọc thử cuốn này đi... Phim lớn đó, nhưng được cái này mất cái kia, lịch sát lắm, gần như vừa rời đoàn Tên khốn nghỉ ngơi được một tháng là phải đi tiếp ngay."

"Nghỉ một tháng là đủ rồi." Hoàng Cảnh Du thì không để tâm lắm, cầm lấy xem thử, bất ngờ, "Phim cổ trang?"

An Á gật đầu, "Nhiếp chính vương, nhân vật chính là con trưởng trên danh nghĩa của trưởng công chúa, thật ra là con riêng của tiên đế và nữ nhân ngoại tộc, từ nhỏ lớn lên trong cung, thông minh lanh lợi, lên ngựa đuổi giặc xuống ngựa trị nước, chưa tròn hai mươi đã nổi danh khắp kinh thành, lấn át hết mấy đứa con của tiên đế, tiên đế muốn cho hắn nhận tổ quy tông, nhưng ngoại thích lộng hành, bản thân nhân vật chính cũng không muốn, chuyện kéo dài mãi đến trước khi tiên đế lâm chung."

Hoàng Cảnh Du lật xem từng trang, bảo: "Chị kể tiếp đi."

"Bắt đầu là vậy đó, trước lúc băng hà tiên đế không cam lòng, không cách nào cho nhân vật chính nhận tổ tông, liền để lại di chiếu phong làm nhiếp chính vương, phụ tá tân đế chưa tới mười tuổi." An Á nhấp trà, "Quân chủ nhỏ tuổi, quần thần kéo bè kết phái, biên cảnh loạn lạc... Nhân vật chính dốc lòng dốc sức gần mừơi năm mới bình định được loạn trong giặc ngoài... Nhưng đến lúc này tân đế đã trưởng thành rồi."

Hoàng Cảnh Du nhìn kịch bản gật đầu, "Ăn cháo đá bát."

"Phải." An Á gật đầu, "Ban đầu hoàng đế rất tin tưởng hắn, nhiếp chính vương cũng thật lòng muốn phò tá hoàng đế, về sau hoàng đế lớn cả người lẫn lòng, lại nghe nhà ngoại châm ngòi, nhận định nhân vật chính sẽ giành ngôi của mình, cuối cùng quân thần hai lòng, hoàng đế bắt đầu âm thầm tước binh quyền của nhiếp chính vương, nhân vật chính cũng nản lòng."

Hoàng Cảnh Du gật đầu, "Cuối cùng thế nào? Nhân vật chính bị giết, hay chủ động giao quyền cho hoàng đế?"

An Á lắc đầu, cười, "Đều không phải. Vốn dĩ nhiếp chính vương nghĩ hoàng đế thật sự đã đủ lông đủ cánh có thể lật đổ mình, liền cam tâm nhường quyền. Nhưng cuối cùng lại chịu không nổi mấy trò ngu xuẩn đến khiến người ta cáu tiết của hoàng đế, vừa thất vọng vì hoàng đế không còn tin tưởng mình, vừa ngạc nhiên vì rốt cuộc mình đào tạo ra một tên ngu ngốc như thế, trước khi hoàng đế kịp đoạt binh quyền, nhiếp chính vương đi trước một bước phế bỏ hoàng đế, đưa em trai hoàng đế lên ngôi, bản thân hắn thì lại làm nhiếp chính vương tiếp, thiên hạ thái bình như xưa."

Mắt Hoàng Cảnh Du sáng lên.

An Á biết ngay Hoàng Cảnh Du sẽ có hứng thú với kiểu nhân vật này, nhưng quay bộ này phải bốn năm tháng, ngay mùa xuân hè, mùa này đóng phim cổ trang, nghĩ thôi đã thấy mệt, chị khuyên: "Cũng không vội, cứ xem đi đã."

Hoàng Cảnh Du nhìn tên đạo diễn, yên tâm, lật xem tiếp, thuận miệng nói: "Ngoài tên hoàng đế khó ưa đó trong kịch bản còn nhân vật quan trọng nào không?"

An Á không hiểu ý Hoàng Cảnh Du, do dự, "Tiên đế? Trưởng công chúa?"

Hoàng Cảnh Du mỉm cười, "Thôi bỏ đi."

Không vai nào được, miễn cưỡng bắt Hứa Ngụy Châu vào làm nền cũng chẳng có gì vui.

Hoàng Cảnh Du nhìn đồng hồ, mắt khẽ cười.

Nếu đã hạ quyết tâm phải phạt nhẹ thì không chỉ nói suông rồi thôi, từ nãy đến giờ anh không hồi âm cho cậu, cố ý ngó lơ.

Tối đó, Hoàng Cảnh Du y hẹn đi gặp Hoàng Hoa Quyền, đến một câu lạc bộ nổi tiếng. Hoàng Hoa Quyền thích đông vui, gọi thêm rất nhiều người, ông sợ Hoàng Cảnh Du chán còn đặc biệt gọi vài thanh niên nam nữ tới hầu chuyện anh.

Hoàng Cảnh Du tưởng chỉ có mình và Hoàng Hoa Quyền, nhiều lắm thì thêm mấy người Hoàng Hoa Quyền hay dẫn theo, không ngờ vừa đẩy cửa vào thấy toàn người là người.

Hoàng Cảnh Du nhìn già trẻ gái trai ngồi đầy phòng, chợt thất thần, như vừa trở lại trường quay mấy tháng trước, ngày quay cảnh đêm ở quán bar.

Các bố trí của căn phòng đó cũng tương tự chỗ này, vị trí quầy bar lẫn sofa giống hệt. Cảnh đó quay rất nhiều lần, lần cuối cùng, anh không báo trước cho Hứa Ngụy Châu, tự phát huy tại chỗ, cưỡng hôn Hứa Ngụy Châu.

Xong cảnh đó Nhâm Hải Xuyên rất hài lòng, thấy mình đóng rất "lẳng lơ", chỉ thương cho Hứa Ngụy Châu, mất tự nhiên thật lâu.

Điện thoại trong túi quần Hoàng Cảnh Du lại rung, vẫn là tin nhắn của Hứa Ngụy Châu.

Hoàng Cảnh Du mở ra xem, video ngắn Hứa Ngụy Châu quay lại cảnh pháo hoa.

Hoàng Cảnh Du cười. Có vẻ như Hứa Ngụy Châu không giận thật.

Mình bỏ mặc gần nửa ngày mà cậu ấy như chẳng ảnh hưởng gì, vẫn cứ tung tăng vui vẻ, thấy gì vui vui lạ lạ là chạy tới vẫy đuôi khoe mình.

Ngược lại làm Hoàng Cảnh Du đang chiến tranh lạnh đơn phương có cảm giác là lạ, muốn trả lời mấy câu chọc ghẹo cậu lại thấy mất mặt không hạ mình được.

"Nghĩ gì đó?" Hoàng Hoa Quyền kéo Hoàng Cảnh Du ngồi xuống, nhíu mày, "Gầy đi nhiều quá! Tinh thần thì không đến nỗi... Cháu sao rồi? Đang quay phim gì? Chế tác là ai? Đạo diễn nào? Chú gọi hỏi họ làm ăn thế nào vậy..."

Hoàng Cảnh Du cười gian, "Đạo diễn là Nhâm Hải Xuyên."

Hoàng Cảnh Du nhìn Hoàng Hoa Quyền đầy mong chờ, chờ ông gọi cho Nhâm Hải Xuyên.

Đạo diễn Nhâm nổi tiếng xấu tính khó hầu không giới, Hoàng Hoa Quyền vừa nghe tên là mặt vô cảm đặt điện thoại xuống,trách: "Cháu cũng phải tự để ý chứ! Có phải lại thức đêm uống rượu không? Còn nghiện thuốc nữa, tuổi trẻ, ỷ sức khỏe tốt mà làm bừa, chờ đến tuổi của chú mới giữ gìn à? Cháu còn như thế chú thật..."

Người ngồi cạnh Hoàng Hoa Quyền thức thời khuyên Hoàng Cảnh Du một câu, dặn anh phải chú ý nghỉ ngơi, Hoàng Cảnh Du nhịn cười đáp lời, nhìn quanh, hỏi: "Sao chú gọi nhiều người thế?"

"Còn không phải vì thấy cháu đóng phim gần nửa năm, không được gặp ai sợ cháu chán à." Hoàng Hoa Quyền hạ giọng, "Gọi tới nói chuyện với cháu cho đỡ buồn, nếu cháu thích, đưa mắt ra hiệu cho chú, mấy người này sẽ..."

Hoàng Cảnh Du cười ngắt lời Hoàng Hoa Quyền, "Không cần đâu, cháu không muốn."

Hoàng Hoa Quyền nhíu mày, "Là người khác bọn họ không chịu nhận lời đâu, đây là những người giá cao nhất chú biết rồi, không chỉ đẹp, còn..."

"Giá cao mấy thì cũng có bằng được cháu không?" Hoàng Cảnh Du cười tự kỷ, "Quá lỗ, bỏ đi."

Hoàng Hoa Quyền dở khóc dở cười, cầm gói thuốc lá ném anh, "Đánh rắm! Bọn họ mà so được với cháu à?"

"Đâu nào, cháu còn không bằng người ta mà." Hoàng Cảnh Du cầm lấy gói thuốc, tiện tay rút một điếu châm lửa, trong lòng anh có việc, không hào hứng lắm, chợt nói: "Chiều nay..."

Hoàng Hoa Quyền nhìn anh, "Sao vậy?"

Hoàng Cảnh Du cười, "Chuyện chiều nay cháu nói với An Á rồi, bảo chị ấy có cơ hội thì cho người liên hệ trực tiếp với Hứa Ngụy Châu, rốt cuộc chuyện thế nào lúc đó ta sẽ biết, chú không cần nghĩ nhiều làm gì."

Hoàng Hoa Quyền nhấp rượu, cười, "Sao? Sợ chú có ấn tượng không tốt, sau này khó khăn với cậu ấy à?"

Mắt Hoàng Cảnh Du ngậm cười, "Làm gì có ạ, chú rộng rãi biết bao nhiêu, có khi nào để bụng mấy chuyện đó đâu?"

"Đừng có nịnh nọt." Hoàng Hoa Quyền cười cười, bảo cháu trai cứ yên lòng, "Cháu tưởng chú rảnh lắm à? Còn đi khó khăn với cậu ấy, chú có thời gian làm chuyện đó à?"

Nhắc chuyện này, Hoàng Hoa Quyền lại than thở mấy câu nửa thật nửa giả, "Cha mẹ cháu tốt số, trời sinh được hưởng phúc, không như chú, mai là giao thừa rồi, hôm nay mới có thời gian ra gặp cháu."

Hoàng Cảnh Du cụng ly với Hoàng Hoa Quyền, cười, "Người tài thì vất vả mà."

Nói ra thì, sản nghiệp hiện tại của Hoàng Cảnh Du quả thật hoàn toàn do Hoàng Hoa Quyền trông coi.

Cha mẹ Hoàng Cảnh Du quen nhau khi đang học cao học, hai người là học trò khóa trước khóa sau của cùng một thầy, sớm chiều gặp nhau, lâu ngày sinh tình. Ngành hai người chọn đều thiên về học thuật, trốn trong tháp ngà nghiên cứu mấy năm rồi đều như thần tiên không nhiễm bụi trần, kế thừa sản nghiệp gia đình là chuyện rất phi thực tế, cha mẹ Hoàng Cảnh Du cũng không muốn, trọng trách gia tộc thế là rớt xuống vai Hoàng Hoa Quyền.

Cha mẹ Hoàng Cảnh Du ban đầu vừa nghiên cứu vừa nuôi Hoàng Cảnh Du, rồi Hoàng Cảnh Du phát triển vào giới văn nghệ, liền giao con cho Hoàng Hoa Quyền.

Quan hệ giữa Hoàng Cảnh Du và Hoàng Hoa Quyền thân thiết hơn cả chú cháu bình thường, chính nhờ mấy năm sớm chiều dưỡng dục đó.

Tâm trạng Hoàng Hoa Quyền rất tốt, bất tri bất giác uống hơi nhiều, ông uống nhiều vui lên nói càng nhiều, quên hết người khác, kéo Hoàng Cảnh Du làm này làm kia, cười ha hả kể chuyện buồn cười của Hoàng Cảnh Du hồi nhỏ cho mọi người nghe.

Hoàng Cảnh Du nổi gân xanh... Cố gắng kiềm chế mình không gào to hai chữ làm càn.

Mà Hoàng Hoa Quyền thì lại thấy mấy chuyện ngu ngốc lúc nhỏ của Hoàng Cảnh Du rất hoài niệm, kể mãi không chịu thôi, Hoàng Cảnh Du đau cả đầu, anh bảo phục vụ mang cho bình trà giải rượu, tự tay rót cho Hoàng Hoa Quyền một ly, "Chú thấm giọng đi rồi kể tội cháu tiếp."

"Bậy bạ, ai kể tội cháu chứ." Hoàng Hoa Quyền nói không đầu không đuôi, "Chỉ có điểm này là cháu không giống chú, không thích nghe ai khuyên, còn kén chọn... Hệt như cha cháu, không muốn dính tới mấy người này đúng không? Giữ mình trong sạch... Rất tốt."

Hoàng Cảnh Du thật sự chịu không nổi bản lĩnh nói bất chấp khi say của Hoàng Hoa Quyền, cái gì đây?

Hoàng Hoa Quyền vỗ nhẹ tay Hoàng Cảnh Du, an ủi thật to: "Cháu... thích cậu Hứa Ngụy Châu đó, đúng không? Cậu ta không để ý cháu đúng không? Đừng vội... cháu chờ đó, chờ chú kí hợp đồng với cậu ta rồi, cháu muốn sao, cũng được... Chú xem cậu ta có chịu phục không! Nếu cậu ta dám không nghe lời, chú, chú..."

Hoàng Hoa Quyền mơ mơ màng màng nhìn mấy thứ trên bàn, đột nhiên chỉ vào mấy cục nước đá trong giỏ rượu, nói: "Chú đông đá cậu ta! Đông đá! Vậy là cậu ta sẽ ngoan ngoãn đi tìm cháu..."

Hoàng Cảnh Du bật cười, lừa được người ta về không còn chưa nói chắc được, chưa gì đã muốn hù dọa đóng băng người ta rồi à? Huống chi... Hoàng Cảnh Du ngạc nhiên nói: "Chú nhìn sao mà thấy cháu thích cậu ấy vậy? Chú nghĩ gì vậy chứ?"

Hoàng Hoa Quyền nheo mắt, liếc liếc Hoàng Cảnh Du, hừ cười, "Từ nhỏ tới lớn cháu... thích gì không thích gì, có khi nào chú đoán sai đâu?" Hoàng Hoa Quyền thương xót nhìn Hoàng Cảnh Du, như nhìn một người đang khổ sở vì tình.

Hoàng Cảnh Du kiên nhẫn giải thích cho Hoàng Hoa Quyền, nỗ lực lấy lại mặt mũi, "Chú hiểu lầm quan hệ của bọn cháu rồi, không phải vậy đâu, là bạn bè thôi! Hơn nữa cậu ấy mới tương đối... Nói sao nhỉ, chủ động! Đúng rồi, cậu ấy tương đối chủ động, cậu ấy là fan của cháu, luôn rất thích cháu, rất kính trọng cháu."

"Vớ vẩn!" Hoàng Hoa Quyền sắc sảo đâm ngay chỗ hiểm, nói to: "Cậu ta kính trọng cháu! Vậy sao không chịu tới công ty chú?!"

Mặt Hoàng Cảnh Du tái xanh, không cãi được.

Hoàng Hoa Quyền nói quá to, căn phòng chợt im lặng, mọi người xấu hổ nhìn qua, thấy Hoàng Cảnh Du sầm mặt, ngay giây sau lập tức quay đi tự kiếm chuyện nói cho ồn, giả điên giả điếc, vờ như không nghe thấy Hoàng Cảnh Du đơn phương một người mãi không thành còn bị chú mình chế giễu chê cười.

Hoàng Cảnh Du nhắm mắt nghiến răng, bây giờ mà Hứa Ngụy Châu có ở đây, anh nhất định, nhất định sẽ...

Hoàng Cảnh Du dốc cạn ly rượu, nhất thời không nghĩ ra phải trừng phạt làm sao, lửa giận bừng bừng.

Ít nhất phải vò tai cậu ấy hai cái!

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com

Tags: