Câu truyện này đã có tác giả và người đó đã cho phép mình phiên dịch ra Tiếng việt. Và tất nhiên là nó cũng khá là đậm chất Google dịch.
Tên gốc: gone public Tên phiên dịch: Công khai Couple: Karma x Nagisa
Vui lòng không mang truyện đi chỗ khác.
Tóm tắt: Karma Akabane, an un-average rich kicd, meets Nagisa Shiota, your typical cinnamon roll. Mình không phiên dịch ra vì mình đã thử dịch và lên google nhưng có vẻ nó khá khó hiểu nên hãy dịch giúp mình nha.
Tiêu đề: Thiên thần khát máuThể loại: Ngược tâm; 1x1; boylove; HE; no H Nhân vật: Jungkook; TaehyungCouple chính: VkookNGHIÊM CẤM+Không mang truyện ra nơi khác+Không chuyển ver dưới mọi hình thứcEnd: 11/09/2018…
Truyện mình làm phi thương mại, chủ yếu do vui và cuồng 2 ảnh ^ ^ ,cũng do dạo này rảnh rỗi ở nhà sinh nông nổi, chia sẻ thêm cho mấy đứa bạn . Do mình không phải là edit chuyên nghiệp , có nhiều lỗi sai và có thể không được hay, những ai không thích có thể ấn nút Back.Mình xin chân thành cảm ơn !Thân. ♉( ̄▿ ̄)♉…
VĂN ÁN1.Đêm khuya, Ngôn Khanh lái xe đi ngang qua một cây cầu bắc qua sông, ai ngờ nửa đường xe bị chết máy.Cô liếc mắt thấy một người đàn ông đẹp trai đang đứng cách đó không xa, vì thế tiến lên xin giúp đỡ, trăm triệu lần không nghĩ tới Tay người đàn ông này lại nắm lấy lan can, chân dài nâng lên, đang chuẩn bị từ trên cầu nhảy xuống.Ngôn Khanh cảm thấy như mình đang nằm mơ.Dù cô chỉ tiện tay lôi kéo, thế mà lại cứu được Hoắc Vân Thâm, người có tiếng là âm trầm hung ác, lạnh lẽo bạc tình.Nhưng mà cái vị nhân vật lớn nhà họ Hoắc này không giống như trong tưởng tượng của cô lắm.Chẳng những cứ cuốn lấy cô gọi là bà xã một cách khó hiểu, lại còn coi cô như báu vật mà sủng lên tận trời, thậm chí không tiếc quỳ xuống, hốc mắt đỏ bừng, bướng bỉnh mà bất lực năn nỉ cô:"Khanh Khanh, đừng rời xa anh nữa."…
-Tên fic: ButterflyWattpad: MeooAka99- Cp chính: VKook (Taehyung x JungKook) - Tình trạng: hoàn.- Văn án:"JungKook... Là cậu?""Đúng..""Vậy đứa bé này là?""Con tôi..""Không phải con chúng ta sao?""Anh cút..""Đôi mắt của tôi ở đó, đó là con của tôi..""Tiểu Mẫn, ba bế con... Chúng ta đi về nhà, ba sẽ làm canh cho tiểu bảo bối của ba. Đừng ở đây nhiều điều với hắn, hắn không xứng...""JungKook... Anh xin lỗi. Phải làm sao để em tha thứ cho anh?"" Trừ phi anh chết.."…
Trước mặt cô là vực thẳm, không thấy đáy, chỉ có những bàn tay vô hình từ màn đêm vươn lên. Orange biết đó chỉ là ảo giác của bản thân, những bàn tay vô hình tượng trưng cho tội lỗi, và vực thẳm thì đại diện cho hình phạt. Giấc mơ này xuất phát từ chính những nuối tiếc chất chồng trong cô. Có lẽ chính cô cũng không còn nhớ rõ đã bao nhiêu lần mình ước "giá mà" nữa, tất cả những ân hận đó giờ đây chỉ gói gọn lại trong hai chữ "rất nhiều".Tỉ như, đứng trước bờ vực này, có "rất nhiều" lí do để cô nhảy xuống.Nhưng, ai ngu mà nhảy chứ?..[HP]Chia thành 2 quyển do giới hạn watt chỉ tới chương 200.…
Mong mọi người ủng hộLà do tớ tự viết nha, nên còn nhiều thiếu sót, mọi người hãy bỏ qua. ❤❤❤.Mong các cậu chú ý nếu có lấy truyện đi thì hãy ghi tên tác giả. Vì đó là công sức của mình nhé. Ít nhất thì cũng nên có sự tôn trọng!…