Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

35.

Một năm rưỡi không làm tình yêu biến mất hay phai dần.

Chỉ làm nó ngọt hơn.

Không còn cuống quýt.

Không còn sợ mất.

Chỉ là mỗi sáng tỉnh dậy đều biết người kia vẫn ở đó.

--------

Chuông báo thức reo lúc 6:30.

Juhoon không bao giờ tắt.

Vì đã có người khác làm.

Keonho thở dài khẽ, với tay qua đầu giường, tắt chuông.

Rồi anh không rút tay lại.

Bàn tay đó chậm rãi đặt lên má Juhoon.

Ngón tay cái vuốt nhẹ.

"Dậy đi."

Juhoon rúc sâu hơn vào gối.

"5 phút nữa..."

"Em nói câu đó 15 phút rồi."

"Anh đếm hả?"

"Anh quen rồi."

Giọng anh không cáu.

Chỉ là cái kiểu kiên nhẫn của người đã nghe câu đó suốt một năm rưỡi.

Juhoon mở mắt.

Thứ đầu tiên em nhìn thấy luôn là Keonho.

Tóc hơi rối. Ánh mắt còn đục vì buồn ngủ. 

Nhưng vẫn nhìn em trước khi nhìn bất cứ thứ gì khác.

Chưa bao giờ chán.

Em đưa tay vòng qua cổ anh.

Kéo lại gần.

"Buổi sáng phải hun."

Giọng vẫn khàn khàn.

Keonho nhướng mày.

"Luật từ bao giờ?"

"Luật của em."

"Anh không ký."

Juhoon bĩu môi.

Rõ ràng là giả vờ.

Keonho nhìn hai giây.

Rồi anh cúi xuống.

Hôn lên môi em.

Nhẹ. Nhanh.

Đúng một cái.

"Giờ anh ký."

Juhoon cười đến mức mắt cong lại.

"Anh ký muộn đó."

"Nhưng vẫn ký."

--------

Họ có một nguyên tắc nhỏ.

Dù bận đến đâu.

Dù có cãi nhau nhẹ.

Dù ai đó đang vội đến mức sắp trễ giờ.

Trước khi ra khỏi cửa.

Phải hôn.

Không dài.

Chỉ là một cái chạm môi đủ để nhắc:

Tối về vẫn có nhau.

Hôm đó Juhoon trễ giờ thật.

Vừa mang giày vừa lật đật cầm túi.

"Anh em đi đây—"

Keonho đang đứng trong bếp.

Anh nhìn theo.

"Thiếu rồi."

Juhoon khựng lại giữa cửa.

"... Thiếu gì?"

Keonho khoanh tay.

"Luật."

Juhoon quay đầu, chạy ngược lại, hôn cái "chụt" thật nhanh.

"Được chưa?"

Keonho nắm cổ tay em lại một chút.

Ánh mắt hơi hạ xuống.

"Chưa đủ."

Rồi anh kéo em lại gần hơn.

Hôn lần nữa.

Lâu hơn.

Juhoon mềm người trong một giây.

Khi tách ra, em đỏ mặt.

"Anh cố tình làm em trễ đúng không?"

Keonho bình thản.

"Anh chỉ làm đúng luật."

"Anh lợi dụng luật."

"Luật do em đặt."

Juhoon nghẹn lời.

"... Em đi thiệt đó."

"Ừ. Đi đi."

Nhưng trước khi mở cửa, Keonho vẫn chỉnh lại cổ áo cho em.

Một thói quen khác.

Anh không bao giờ để em ra khỏi nhà với cổ áo lệch.

--------

Buổi tối.

Keonho nấu ăn.

Không phải vì Juhoon không biết nấu.

Mà vì anh thích nhìn em ngồi trên quầy bếp, chân đung đưa, kể chuyện linh tinh về một ngày của mình.

"Anh biết hôm nay em gặp ai không?"

"Ừ."

"Em chưa nói mà."

"Em kể ba lần rồi."

Juhoon phồng má.

"Anh không tập trung nghe."

"Anh có."

"Vậy người đó tên gì?"

Keonho không ngẩng đầu khỏi cái chảo.

"Minseok. Cao hơn em nửa cái đầu. Nói nhanh."

Juhoon sững lại.

"... Anh nghe thật."

Keonho liếc lên.

"Anh luôn nghe."

Juhoon nhìn anh lâu một chút.

Rồi nói nhỏ:

"Anh cho nhiều muối quá đó."

"Em chưa nếm."

"Em biết."

"Em biết gì?"

"Em biết anh hay lỡ tay khi em nhìn."

Keonho dừng tay.

Ngẩng lên.

Juhoon đang nhìn anh thật.

Không giấu giếm.

Không e dè.

Chỉ là nhìn người mình yêu làm một việc rất bình thường.

Nhưng vẫn thấy đẹp.

Keonho bước lại gần.

"Xuống."

"Không."

"Nguy hiểm."

"Em không sợ."

"Anh sợ."

Juhoon cười.

"Anh sợ gì?"

Keonho đặt tay lên eo em.

Giữ chắc.

"Anh sợ em ngã."

Rồi anh nhấc em xuống đất.

Nhẹ như thể em chẳng nặng bao nhiêu.

Juhoon đứng sát lại.

"Anh lúc nào cũng làm quá."

"Anh quen rồi."

"Quen gì?"

Keonho đáp, không nghĩ ngợi:

"Quen chăm em."

Câu đó nói ra tự nhiên đến mức chính anh cũng không nhận ra nó dịu dàng thế nào.

Juhoon thì có.

Em không nói gì thêm.

Chỉ khẽ nắm lấy vạt áo anh.

Tối muộn.

Đèn phòng tắt.

Chỉ còn ánh sáng yếu từ ngoài cửa sổ hắt vào.

Juhoon nằm nghiêng, vẽ vẩn trên cánh tay Keonho.

Những vòng tròn vô nghĩa.

"Anh."

"Ừ."

"Nếu mai anh bận quá không về kịp ăn tối thì sao?"

"Anh sẽ về."

"Lỡ không kịp?"

Keonho xoay người lại đối diện em.

"Anh sẽ báo."

"Lỡ quên?"

"Anh không quên."

Juhoon cười.

"Anh tự tin dữ vậy?"

Keonho chạm trán em.

Giọng thấp lại.

"Vì anh không muốn em đợi."

Câu nói nhỏ.

Nhưng làm Juhoon im lặng.

Em áp sát lại gần hơn.

Chân quấn nhẹ vào chân anh.

"Anh."

"Ừ."

"Em thích kiểu mình bây giờ."

Keonho nhìn em vài giây.

Rồi hôn nhẹ lên trán.

"Anh cũng thích."

--------

Không có cao trào.

Không có giông bão.

Chỉ là:

Buổi sáng phải hôn.

Buổi tối phải nằm sát.

Ai giận cũng không được ngủ quay lưng.

Và dù ngày hôm đó có mệt đến đâu,

trước khi ngủ,

Keonho luôn kéo Juhoon lại gần thêm một chút.

Như một phản xạ.

Như một điều bắt buộc.

Như thể nếu không chạm vào em,

anh sẽ ngủ không yên.

--------------------

hay thui ngược thêm đợt nữa rồi end nhể

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com