19
Bất mộ (19)
Lúc bọn họ chuyển nhà sang đây, Bá Viễn đã tặng cho một chậu kim ngư điếu lan, nói là đặt trong nhà cho có thêm màu sắc. Không những thế còn cẩn thận viết hết ra giấy những thứ cần để ý khi chăm sóc cây, phải tưới nước thế nào, phải phơi nắng ra sao, đến cả phân bón cũng chuẩn bị sẵn cho bọn họ.
Ban đầu Châu Kha Vũ hoàn toàn không chăm sóc cái cây này chút nào, thế nhưng Lực Hoàn cứ nói mãi là muốn ngắm hoa. Thế là cậu không còn cách nào ngoài việc học theo giáo trình của Bá lão sư, chăm nhiều thành quen tay, cậu bắt đầu coi nó như bảo bối mà chăm sóc. Lúc đầu bởi vì chậu hoa được đặt ngay dưới đất nên hoa lá bị Po chan gặm mất không biết bao là nhiêu, bị Châu Kha Vũ dạy dỗ một trận.
Mấy ngày sau đó, Châu Kha Vũ nhìn thế nào cũng thấy Po chan là phần tử phạm tội, thế là liền đặt chậu hoa lên trên tủ quần áo, trong nhà này ngoại trừ cậu ra thì hai sinh vật còn sống khác đều không thể chạm tới chỗ đó, thế là mới xem như an tâm.
Có lẽ cậu chăm hoa cũng khá tốt, hoặc là loại cây này vốn dễ sống, không ngờ sau đó nó đã nở rất nhiều hoa. Xanh xanh đỏ đỏ rủ xuống từ trên nóc tủ quần áo, hoa này nếu mà để Châu Kha Vũ nhìn thấy vào năm trước, cậu nhất định sẽ chê nó quá quê mùa, thế nhưng hiện giờ nhìn vào lại cảm thấy có chút cảm giác náo nhiệt sinh động.
Châu Kha Vũ lấy điện thoại mới mua ra, muốn chụp vài bức ảnh hoa, chỉ tiếc độ phân giải của điện thoại không tốt, chụp thế nào cũng thấy mờ mờ nhòe nhoẹt, cho nên cậu đã bỏ cuộc sau mấy lần chụp thử, cẩn thận đặt lại điện thoại về giữa giường.
Vốn dĩ cậu chỉ muốn mua một chiếc máy đời cũ, thế nhưng giờ mà cầm điện thoại cũ ra đường thì cũng hơi bất tiện, nên quyết tâm mua một chiếc điện thoại thông minh có giá không đến 2000 tệ, dù là vậy thì cậu vẫn rất trân trọng nó, cố gắng chỉ dùng khi cần thiết, nếu cẩn thận có lẽ còn dùng được trong 5 năm tới. Châu Kha Vũ còn mua cho Lực Hoàn một cái đồng hồ thông minh hình gấu trúc, vừa gọi điện thoại được lại còn có thể định vị, đối với Lực Hoàn mà nói thì như vậy là đủ. Không ngờ Lực Hoàn thế mà lại rất ao ước điện thoại của cậu, Châu Kha Vũ hỏi han nửa ngày mới biết thì ra người này thích quét mã. Cho nên chỉ cần hai người họ cùng đi ra ngoài, chỉ cần có cơ hội quét mã Châu Kha Vũ đều để cho anh làm. Lực Hoàn làm hoài cũng không chán, mỗi lần được quét mã đều rất vui.
Chụp ảnh không thành công, Châu Kha Vũ liền đi phá hoại Po chan, ôm nó chạy khắp phòng. Hôm nay cậu về sớm, đáng tiếc Lực Hoàn còn chưa về, một mình cậu ngồi đợi cũng chán.
Po chan bị cậu phá đến phát phiền, tự mình chạy về ồ nằm. Châu Kha Vũ đành phải nằm về giường một mình, cậu nhìn chằm chằm lên chỗ trần tường bị tróc sơn, nghĩ, "Lúc mình đang ngủ nó sẽ không rơi thẳng vào miệng đâu nhỉ?"
Có một số việc không nên nghĩ tiếp, càng nghĩ Châu Kha Vũ càng cảm thấy khó chịu, thế là nghiêng người sang cầm điện thoại lên xem định vị của Lực Hoàn.
Anh đang ở rất gần nhà, mà con đường này cũng là đường về nhà luôn.
Châu Kha Vũ hài lòng, làm phép trong im lặng để Lực Hoàn mau mau về đến nhà.
Sau khi về đến nhà cậu cũng không gọi điện cho Lực Hoàn, cậu không muốn Lực Hoàn cảm thấy mình phiền phức, cảm thấy cậu lải nhải cằn nhằn, như thể muốn can thiệp vào sự tự do của anh, cho nên lúc này Lực Hoàn chuẩn bị về nhà hoàn toàn là nhờ vào thần giao cách cảm nào đó.
"Po chan? Po chan? Con nhớ Lực Hoàn không?" Châu Kha Vũ hô to về phía ổ chó.
Po chan thực sự không muốn để ý đến cậu, Châu Kha Vũ ỷ vào việc Lực Hoàn không ở nhà mà tiếp tục lải nhải.
"Ba biết ngay con không nhớ anh ấy mà, ba nhớ ảnh, quả nhiên ba mới là người yêu Lực Hoàn nhất." Châu Kha Vũ tiếp tục nói chuyện với Po chan.
Nói rồi lại nhớ đến hai lần tỏ tình không có kết quả của mình, cảm thấy mình sắp kiệt sức đến nơi.
Có lẽ đây chính là định mệnh rồi, nếu không tại sao cả hai lần đều không nghe thấy, Châu Kha Vũ bắt đầu thấy phiền muộn.
Lực Hoàn tự do, anh có thể đi bất cứ nơi nào mình muốn, và biểu hiện của anh cũng chẳng cho thấy rằng anh cần Châu Kha Vũ cho lắm.
Đáng tiếc hắn thì là tự nguyện, tự nguyện trói buộc với đồ ngốc Lực Hoàn này cả đời.
Châu Kha Vũ không biết liệu mình có được may mắn trói buộc với anh cả đời này hay không.
Lực Hoàn mở cửa vào nhà, Po chan chạy đến đón anh về đầu tiên, Châu Kha Vũ thì ngược lại, cậu nằm im không nhúc nhích, giả vờ ngủ.
"Kha Vũ ơi?" Lực Hoàn đứng ở cửa phòng ngủ gọi cậu, thấy cậu không đáp lại thì rón rén bước đi
Châu Kha Vũ nghe tiếng anh đi tắm, rồi chơi với Po chan một lúc, nhưng mà không tới nhìn cậu thêm lần nào nữa.
Châu Kha Vũ rất giận, thế nhưng cậu giống như một đứa nhóc bỏ nhà ra đi, rồi lại không thể không bỏ xuống mặt mũi để quay về, thế là mãi vẫn không gọi Lực Hoàn.
Châu Kha Vũ chờ rồi lại chờ, chờ đến tận khi cậu sắp ngủ thì Lực Hoàn mới lặng lẽ quay trở lại phòng ngủ, anh vẫy tay ra hiệu bên đầu cậu một hồi, rồi sau đó lại đứng nhìn cậu cười toe toét.
Châu Kha Vũ thấy anh cười mà phát sợ, đột nhiên mở mắt ra.
Lực Hoàn không biết cậu ngủ thật hay ngủ giả, chỉ đơn thuần cảm thấy cậu vừa mới tỉnh giấc.
Châu Kha Vũ ngồi dậy mới cảm thấy bên tai hơi lành lạnh, đưa tay sờ sờ thì thấy là một bông hoa.
Là bông hoa Lực Hoàn thừa dịp cậu ngủ giả vờ mà cài lên tai cậu.
"Anh lại hái hoa của em rồi." Châu Kha Vũ bắt đầu lên án.
"Không mà, anh vừa, nhặt trên đất, đấy."
"Em mặc kệ, anh đền cho em đi."
Châu Kha Vũ dạo gần đây rất biết cách bày đủ trò để đòi được hôn, chuyện gì cũng có thể quy sang hôn hôn hết.
"Tóc mái, dài rồi này." Lực Hoàn bị cậu hôn nhiều cũng bắt đầu học khôn, tự mình đã biết cách chuyển chủ đề.
"Hình như hơi dài thật." Cậu nhìn lên mái tóc của mình.
Lực Hoàn nhanh chóng chạy đi lấy kéo, Châu Kha Vũ cự tuyệt ngả người về phía sau, "Đừng."
Châu Kha Vũ mới tìm được việc, là một nhà hàng Tây trong một khách sạn năm sao mới khai trương, tiền lương rất cao, làm tốt còn có thể có tiền tip, tất cả là nhờ vào khuôn mặt đẹp trai này của cậu.
Cậu chỉ sợ Lực Hoàn vừa hạ kéo tóc cậu liền tàn, ngày hôm sau đi làm quản lý sa thải luôn thì xong đời.
"Cắt, tí xíu thôi." Nói xong liền úp cái bát lên đầu cậu.
Châu Kha Vũ thấy thế thì càng không chịu.
Lực Hoàn còn vỗ lưng an ủi cậu, "Không sợ, nha."
Cậu nghĩ thôi thì để Lực Hoàn cắt một xíu thôi là được, sau đó tự cậu sửa lại là xong, "Cắt tí teo thôi nhé."
Nói xong liền nhẹ nhàng nhắm mắt lại, lông mi cậu run run, bông hoa cài bên tai còn chưa kịp lấy xuống.
Châu Kha Vũ rất đẹp trai, đẹp đến mức khiến cho Lực Hoàn có chút hối hận vì vừa rồi không hôn cậu.
Tiếng kéo xoèn xoẹt vang lên không ngừng, Châu Kha Vũ có thể nhìn thấy tóc mái bị cắt rơi trên tờ báo mà cậu cầm để hứng.
"Xong chưa." Châu Kha Vũ cảm thấy gần được rồi liền không cho cắt nữa, tự mình đi vào phòng tắm soi gương.
Quả thực Lực Hoàn cắt rất tốt, cắt vừa hay theo viền úp bát, chế tạo ra cho Châu Kha Vũ một quả đầu dưa hấu.
"Đi thôi, đi đến tiệm cắt tóc. . ."
Phía sau khi dân cư có rất nhiều cửa hàng nhỏ, lít nha lít nhít tập trung vào một chỗ, Châu Kha Vũ tìm ra một cửa tiệm cắt tóc từ trong trí nhớ.
Vào giờ này thường thì sẽ vắng khách, nhìn thấy hai người họ đến liền có người chạy đến hỏi họ có muốn uốn tóc không.
"Không uốn, chỉ cần tỉa bớt phần tóc mái và cắt ngắn phía sau là được."
Thấy cậu đã có sẵn kiểu muốn cắt, anh trai cắt tóc có hơi thất vọng, nghĩ một lát lại sốt sắng mời chào, "Hay là để giám đốc thời trang của chúng tôi tạo kiểu cho anh nhé, cũng là quản lý cửa hàng của chúng tôi luôn. "
Châu Kha Vũ với Lực Hoàn nhìn theo ánh mắt của hắn mới thấy còn một người nữa đang ngồi trên ghế sô pha, không nghịch điện thoại cũng không làm gì, chỉ ngồi đó ngẩn người.
"Tạo kiểu gì?"
"Phong cách ẩm ướt cực kỳ phổ biến ở Nga, quản lý cửa hàng của chúng tôi là người Nga chính gốc đấy, để ảnh làm thì cam đoan chính tông luôn."
Châu Kha Vũ ngẩng đầu nhìn bức ảnh quản lý cửa hàng với phong cách ẩm ướt được treo trên tường, "Thôi khỏi, anh cứ cắt cho tôi luôn đi, đừng quá ngắn là được, còn lại anh xem mà làm."
Anh giai cắt tóc nhìn cậu nhất quyết không muốn thì cũng đành thôi, dù sao mặt mũi cậu đẹp thế cũng chẳng cần quan tâm đến kiểu tóc cho lắm.
Sau khi gội đầu, cậu được trùm lên áo cắt tóc, điện thoại Châu Kha Vũ đổ chuông, cậu tốn sức mãi mới lấy được điện thoại ra khỏi túi quần.
Là thông báo đến từ app của bệnh viện, nhắc nhở cậu đã đăng ký thành công, ngày kia đúng giờ đến bệnh viện khám bệnh.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com