Không có chút định lực nào, cô nàng mềm yếu Trần Nhất Ngọc tự nhận mình là một người bình thường, cô nghĩ rằng cuộc đời mình sẽ giống như hầu hết mọi người, yêu đương kết hôn, giúp chồng dạy con. Nhưng mà số phận lại không nghĩ như vậy. Cô định sẵn sẽ bị đàn ông kéo vào vũng lầy dục vọng, càng lún càng sâu.
Tag NP
Nam chính trong truyện đều trưởng thành, mạnh mẽ, thực tế, lại cực kỳ kiềm chế về mặt tình cảm, những người yếu đuối cân nhắc kỹ trước khi đọc.
Tình trạng: Hoàn chính văn, tác giả drop Ngoại truyện
Tác giả: Thuần Tình Dương DươngDịch: Gạo @VTCSố chương: 11Tình trạng: Đã hoàn thànhBản dịch chưa được sự đồng ý của tác giả, vui lòng không reup. Không chính xác 100% nghĩa từ văn bản gốc nên mong mọi người góp ý nhẹ nhàng.…
•Tác phẩm: Kính Vị Tình Thương•Tác giả: Thỉnh Quân Mạc Tiếu•Editor: pastanista•Tích phân: 1,533,603,584•Thể loại: Cung đình quyền mưu, tình hữu độc chung, nữ phẫn nam trang, chậm nhiệt, HE•Nhân vật chính: Khất Nhan A Cổ Lạp (Tề Nhan) x Nam Cung Tĩnh Nữ (Trăn Trăn)•Nguồn convert: https://wikidth.net/truyen/kinh-vi-tinh-thuong-XoV3MlS4CBf9twOw (đã được sự cho phép của converter Uyên)(Bắt đầu từ chương 200 trở về sau)…
Văn Án: Một tinh anh trên thương trường, một nữ tiếp viên hàng không ưu tú. Duyên muộn, tình muộn. Em không có cách nào chống lại sự cám dỗ của chị, cũng không biết có đủ dũng khí yêu chị hay không. Em chưa bao giờ động tâm, nên không biết phải làm sao với người khiến trái tim em loạn nhịp. Đây là tình bạn hay là ái tình? Chỉ có thể đi đến cuối cùng, chúng ta mới biết được đáp án.…
"Anh hùng"? "Anh hùng"..... Là cái gì?Hy sinh rồi sẽ nhận lại được gì?Cho dù có cố gắng đến đâu, những thứ đã định sẵn vẫn như cũ, không lay động. Cậu không muốn hy sinh vào những thứ vô bổ của thế giới bất lương này nữa!!!Cái gì mà anh em, rồi gia đình trong bang chứ?Bọn họ đi quá xa rồi.....Con đường mà cậu từng ngày nặng xây tay đến rỉ máu, họ lại không nhìn. Lại đi dấn thân vào con đường đầy gai không biết đường là gì.......... Bỏ cuộc thôi.......Ánh mắt hào quang gì chứ? Tinh thần không từ bỏ là cái gì?Thôi đủ rồi.... Từ nay cậu sẽ dừng lại. Cậu sẽ bỏ rơi họ, không có liên hệ gì nữa....Họ đi đường của họ.... Cậu đi đường của cậu....Nước sông không phạm nước giếng, cá không ngoi lên bờ. Thân ai nấy lo, cậu không muốn chịu hết tất cả nữa. Thật lạc lõng!!!Chỉ là.... TẠI SAO?!?!?Ánh mắt cầu xin sự cứu rỗi của họ khiến cậu lại lung lay ý chí.... Họ muốn cậu cứu họ sao? Đùa đấy à?...... Đừng dừng lại....."Mọi người, đừng bỏ cuộc. Bỏ cuộc chính là sự cô đơn..... HÃY NHÌN TAO! TAO SẼ CỨU BỌN MÀY DÙ CÓ CHẾT THÊM LẦN NỮA!!!!"…