Chương 37
Chương 37: Tôi Không Cần Phải Nghe Lời Tên Khốn Kiếp Như Anh
Anh bạo rống khiến lỗ tai cô ong ong, Dụ Thoại Mỹ run lên muốn lui về phía sau, nhưng sau lưng đã là lan can, cô không thể lùi được nữa!
“Tôi đã nói không phải là tôi đẩy cô ấy, tin hay không tùy anh! Tôi say, nhưng anh cũng không nên tùy tiện chuyện gì cũng đổ hết lên trên đầu tôi, tôi không cần thiết gánh chịu những tội mình không làm!” Cô quật cường như thế, trong đôi mắt ánh lên ánh sáng kiên cường không chút sợ hãi nhìn chằm chằm anh.
“Cô thật sự say!” Kim Tử Long đã giận tới cực điểm, nắm cổ tay của cô lên, dùng lực nhẫn tâm bóp chặt:
“Say đến nỗi dám ở trong bữa tiệc của nhà họ Kim mà ra tay với Dạ Hi! Trước kia tôi cho rằng tính cách của cô nhiều lắm cũng chỉ là bướng bỉnh, không nghĩ tới cô ác độc như vậy! Vì tên khốn Trình Dĩ Sênh kia cô lại hết lần này đến lần khác tiết hận với một phụ nữ có thai!”
“Kim Tử Long, anh buông ra!” Nước mắt của Dụ Thoại Mỹ rơi lã chã, cố gỡ bàn tay anh:
“Cổ tay tôi muốn đứt ra rồi!!”
“Tôi có bóp chết cô cũng không thể hả giận! Người phụ nữ đáng chết…..” Hai mắt của Kim Tử Long đỏ hồng, hiện tại thật hận không thể xé nát cô rồi ăn luôn vào bụng! Mới vừa rồi nhìn thấy cô đứng trước mặt Trình Dĩ Sênh cố làm ra vẻ kiên cường, anh bực tức muốn tiến tới dạy dỗ cô, bây giờ Dạ Hi lại xảy ra chuyện như vậy, có thể chọc anh nổi điên cũng chỉ có người phụ nữ đáng chết này!
“Không phải là tôi làm..… Thật sự không phải tôi làm! Tại sao anh tin tưởng cô ấy mà không tin tôi! Kim Tử Long ,anh dựa vào cái gì! Số mạng tôi hèn hạ là chuyện của tôi, bọn người khốn kiếp các người không cần phải lấy ra để lăng nhục tôi, tôi nói tôi không có đẩy cô ấy, tôi không có không có không có!” Nước mắt của Dụ Thoại Mỹ rơi đầy mặt, cuồng loạn muốn đẩy bàn tay của anh ra giãy thoát khỏi anh.
Sắc mặt cô đỏ hồng, vừa rồi là kiểu tóc quyến rũ động lòng người, giờ đây, một vài sợi tóc rơi loạn trên gò má, càng lộ ra vẻ mị hoặc.
Sự nhẫn nại của Kim Tử Long đã đến cực hạn, trên trán anh đã nổi gân xanh:
“Cũng tốt, cái miệng nhỏ của cô càng ngày càng lợi hại, hôm nay tôi không thể không trừng phạt cô!”
“…..” Dụ Thoại Mỹ thống khổ ‘Ưm’ một tiếng, bị anh lôi đi xuống lầu, bước chân của cô không vững, cứ hai ba bậc thang thì ngã đụng lại bị anh kéo lê đi, giày cao gót ngã lệch không biết mấy lần, cổ chân của cô bị bong gân đã sưng đỏ.
Đầu váng mắt hoa, tác dụng chậm của rượu lại phát tác, cô vô ý thức giãy giụa:
“Tôi không đi…..Kim Tử Long anh buông tôi ra!”
“Không phải do cô quyết định!” Kim Tử Long càng thêm nổi giận, kéo cô ra ngoài bắt ép cô ngồi vào ghế sau chiếc Lamborghini.
Dụ Thoại Mỹ thống khổ vịn lấy ghế phía trước xoa xoa chân của mình, thanh âm cùng hơi thở mong manh, mơ hồ khóc nức nở:
“Không phải là tôi…..Tôi đã nói với anh không phải là tôi! Tại sao anh không tin!”
“Hừ.” Kim Tử Long cười lạnh, đóng cửa xe: “Tôi ngu xuẩn mới tin tưởng cô!”
“Các người sẽ gặp báo ứng.….Các người sẽ phải gặp báo ứng!” Đầu óc của Dụ Thoại Mỹ đã mơ hồ, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ hồng đầy nước mắt, chỉ có thể nắm lấy dây an toàn của ghế sau thấp giọng nguyền rủa, cả người cô đau nhức, càng lúc càng mê say, ngồi cũng ngồi không vững.
“Hôm nay tôi sẽ để cho cô bị báo ứng trước tiên!” Kim Tử Long lạnh lùng liếc mắt nhìn ghế sau, khởi động xe.
*****
Biệt thự nhà họ Kim, đèn đuốc sáng trưng.
Bác sĩ Martin sau khi kiểm tra xong thì bước theo Kim lão gia nói gì đó, bóng dáng của Kim Tử Long cao ngất, một thân tây trang đen tuyền đi tới.
“Thế nào rồi?” Hàn khí của Kim Tử Long
“Kim thiếu gia.” Bác sĩ Martin sử dụng giọng Mỹ đáp lại anh, sau đó lưu loát đổi thành tiếng Trung:
“Em gái Dạ Hi của cậu chẳng qua là bị kinh sợ, thật may là các bậc thang không va chạm trực tiếp với bụng, trên người chỉ có ít vết bầm cùng vết thương nhẹ, nghỉ ngơi điều trị một chút sẽ tốt.”
Tảng đá đè nặng trong lòng Kim Tử Long cuối cùng đã có thể đặt xuống, dùng Anh văn nói lời cám ơn, cùng bác sĩ Martin nói chuyện thêm một lúc, thấy Trình Dĩ Sênh ôm Kim Dạ Hi đang khóc sụt sùi ngồi trên ghế salon, ôn nhu an ủi, chỉ chốc lát Kim Dạ Hi liền nín khóc mỉm cười, ôm anh ta bắt đầu làm nũng.
Hàng lông mày đang nhíu chặt chậm rãi thả lỏng, Kim Tử Long từ từ quay người đi, Dạ Hi không có việc gì là tốt rồi.
Đột nhiên nhớ tới Dụ Thoại Mỹ còn bị mình nhốt ở trong xe chưa cho ra, Kim Tử Long hoảng hốt, sải bước đi thẳng ra ngoài, bóng dáng cao ngất thon dài tản ra tuấn dật mị hoặc, trong đôi mắt thâm thúy ẩn giấu tức giận tỏa sáng trong bóng đêm.
Mở cửa xe, không nghĩ tới cô đang nằm cuộc tròn trên ghế sau mà ngủ thiếp đi.
Bộ lễ phục màu xám tro tinh xảo ưu nhã, giờ phút này bởi vì tư thế ngủ của cô mà trượt lên đến trên đùi, ngón tay thon dài tái xanh vì không có cảm giác an toàn mà nắm chặt lấy dây an toàn, miệng không ngừng “Ưm”, tư thế cùng vẻ mặt đáng thương đến cực hạn.
Kim Tử Long nhẹ nhàng gỡ từng ngón tay của cô ra, nắm tay cô trong lòng bàn tay mình kéo cô ngồi dậy, ôm vào trong lòng.
Cô gái này, ôm vào lòng sao lại nhỏ bé như vậy?
Kim Tử Long nhíu mày, vốn định ôm cô ra ngoài rồi trực tiếp ném trên đất để cô ngủ như vậy cả đêm, nhưng vừa ôm chặt cô, những ngón tay thon dài tái xanh kia liền quấn lên cổ áo anh, thanh âm run run thì thầm: “Tôi không muốn uống..…Tôi không thể uống nữa…..”
Tửu lượng của Dụ Thoại Mỹ vốn rất tệ, giờ phút này lại bị tác dụng chậm của rượu hành hạ khó chịu đến cực điểm, nhức đầu, toàn thân nóng ran lên.
Kim Tử Long nhớ tới ngày đó đưa cô về nhà, đêm đó, tùy ý thưởng thức hương vị trên người cô, tim đập nhanh và loạn nhịp một hồi.
Bàn tay giữ chặt eo của cô, đè cô ở trên ghế sau, anh không chút do dự cúi đầu cướp lấy đôi môi cô.
“…..” Dụ Thoại Mỹ bấu víu bờ vai của anh, vô lực thừa nhận.
Hương vị của cô vẫn ngọt ngào thơm mềm như cũ, Kim Tử Long càng lúc càng không thể kiềm chế bản thân, ôm siết cô ghì thật chặt vào trong ngực mình, tùy ý hôn sâu.
Vì hô hấp khó khăn nên Dụ Thoại Mỹ dần tỉnh táo lại, trên môi trằn trọc tàn sát bừa bãi, rất đau, rõ ràng rất đau.
Cô cố đẩy bả vai to lớn rộng rãi của người đàn ông trước mắt ra, đôi mắt trong veo dần tập trung xác định tiêu cự, cuối cùng hét lên một tiếng, hung hăng đẩy Kim Tử Long ra, kinh hoảng lui về phía sau, nhưng không cẩn thận, cái gáy đụng phải cửa kính đằng sau, đau đến choáng váng.
“…..” Anh muốn làm gì!” Dụ Thoại Mỹ giơ tay che cái gáy, ánh mắt e ngại mà oán hận nhìn anh.
Đôi mắt sắc của Kim Tử Long từ ngọn lửa bùng cháy dữ dội trở nên âm lãnh, giống như một con sư tử kiêu ngạo túm lấy cổ chân cô, kéo tới gần mình trầm giọng trả lời cô:
“Trừng phạt cô!”
Dụ Thoại Mỹ lại liên tiếp thét chói tai, không biết phải làm thế nào, đầu óc mê man ý thức tán loạn, cô say không tưởng tượng nổi, trong lòng tràn đầy ủy khuất cùng oán hận mở miệng:
“Kim Tử Long Tại sao lại là anh, tôi không muốn gặp lại anh! Anh thả tôi ra!”
“Thật đáng tiếc! Cô chỉ có thể nhìn thấy tôi!” Kim Tử Long ôm chầm eo cô giam cầm cô trong ngực, đóng sầm cửa xe.
“Tôi không muốn tới nơi này..…” Dụ Thoại Mỹ ngẩng đầu nhìn thấy những bóng đèn thạch anh tinh xảo treo trong phòng khách xa hoa của biệt thự, đột nhiên rất sợ, khuôn mặt đỏ hồng, liều mạng kháng cự:
“Tôi có nhà, tôi muốn trở về chỗ của mình, anh không cần phải kéo tôi, tôi không vào được đâu!”
“Cũng không phải theo ý cô!” Kim Tử Long rất căm tức, ôm lấy cô đi vào bên trong:
“Đã nói với cô, về sau nhất định phải nghe theo lời của tôi, cô gái đáng chết, thậm chí đều đã quên sạch sẽ rồi, có đúng không?!”
Trời đất quay cuồng, Dụ Thoại Mỹ tựa vào ngực anh, “Ưm” một tiếng, trong ý thức mơ hồ bỗng nhiên nói một câu:
“Tôi không cần phải nghe lời tên khốn kiếp như anh!”
Hiện giờ Kim Tử Long quả thật rất muốn thả cho cô tự rơi xuống, nhưng anh ráng nhịn, đợi đến khi ôm tới phòng khách mới đặt cô xuống.
Trong phòng khách, Trình Dĩ Sênh và Kim Dạ Hi cùng trợn to hai mắt, yên lặng nhìn một màn này, đầu tiên là Kim Dạ Hi, từ trên chỗ ngồi đứng phắt dậy, sắc mặt đỏ lên thống hận quát:
“Anh! Sao anh lại mang loại phụ nữ ti tiện này về nhà!”
Trong đầu của Trình Dĩ Sênh như báo động trước sẽ có nguy hiểm, kéo Dạ Hi qua dịu dàng an ủi cô ta, sắc mặt đen lại ngẩng lên đầu hỏi:
“ Tử Long, anh làm gì vậy?”
“Chuyện của tôi, các người tốt nhất đừng quản!” Kim Tử Long đặt cô gái nhỏ không thành thật xuống, trong ánh mắt có loại dục hỏa phá hủy không hề che giấu.
Dụ Thoại Mỹ mơ màng nhìn bóng dáng của Trình Dĩ Sênh cùng Kim Dạ Hi, trong lòng đau đớn kịch liệt, cánh môi khô nứt, vẫn như cũ khàn giọng thì thầm lẩm bẩm:
“Cứu tôi….. Tôi không nên ở chỗ này…..”
Kim Dạ Hi căm tức đến cực điểm, hận không thể xông lên tát cô hai bạt tai:
“Đồ đê tiện…..Cô quyến rũ Dĩ Sênh
còn chưa đủ sao? Cô còn dám quyến
rũ anh trai tôi! Anh trai, anh nhìn
xem cô ta là hạng người gì, thế mà
anh cũng dẫn về nhà! Vừa rồi chính
là người phụ nữ ác độc này đẩy em,
con của em thiếu chút nữa đã mất,
em muốn bóp chết cô ta!”
-------oOo-------
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com