Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Khoảng Cách Vô Hình Chương 119

Chương 119:

Dụ Thoại Mỹ ngẩn, đột nhiên cô giằng

co.

Nếu là ở Mĩ như trước kia cô sẽ không

cự tuyệt nụ hôn này, nhưng từ sau lần

Dương Hạo Thiên bày tỏ khát vọng

thì cô luôn đề phòng, người đàn ông

có vẻ ngoài ôn tồn này cũng là mối

nguy hiểm!

Dương Hạo Thiên không cưỡng bách,

cô liều mạng dùng sức đẩy anh ra,

chẳng qua là hai người chỉ chạm môi

như chuồn chuồn lướt nước mà thôi.


Dưới bóng đêm mập mờ, sắc mặt Dụ

Thoại Mỹ đỏ lên, cau mày thật sâu:

" Dương Hạo Thiên, anh....."

Gương mặt người đàn ông thanh nhã

như nước thoáng qua chút bi thương,

nhưng cũng rất mau phai nhạt đi,

quả nhiên, nhất thời mất khống chế

là đáng sợ nhất, anh, Dương Hạo

Thiên, cho tới bây giờ, cũng chưa

từng nóng lòng gấp gáp theo đuổi để

đạt được điều gì đó, đối với Piano

cũng thế, đối với tất cả mọi thứ cũng

đều như thế, nhưng thời điểm đối

mặt với tình cảm thì lại vô lực như

thế này, anh cũng muốn biểu hiện ra

chút giả dối, giả bộ như bọn họ vẫn

còn ở chung một chỗ rất tốt đẹp,

nhưng mà không thể.

"Anh luôn nghĩ, rốt cuộc anh hết bệnh

là chuyện tốt hay là chuyện xấu….."

Dương Hạo Thiên nâng mắt lên nhìn

cô chăm chú, giọng nói chậm rãi trầm

thấp:

"Có lẽ hẳn là chuyện tốt, ít nhất anh

có thể là một người khỏe mạnh, đứng

ở bên cạnh em."

Khóe miệng nhẹ nhàng nở một nụ

cười tái nhợt mà vô lực:

"Nhưng sao em lại cách xa anh như

thế này....."

Âm cuối nhàn nhạt, tiêu tán trong trời

đêm.

Ngón tay thon dài cởi nút áo

ba-đơ-xuy, cởi áo ra, đi tới trước mặt

Dụ Thoại Mỹ bao lấy cô vào bên

trong, nhẹ nhàng ôm cô, trầm giọng

nói:

"Không còn sớm, vào cho Hữu Chí

nghỉ ngơi đi..... Chủ nhật có thể tới

thăm mẹ anh không? Bà rất nhớ em."


Dụ Thoại Mỹ chỉ có cảm giác mình bị

ôm vào trong một lồng ngực ấm áp

như mùa xuân, hàng mi nhẹ nhàng

rung động như cánh bướm, chỉ nói

một chữ "Được".

Người đàn ông này, luôn tập kích trái

tim cô ở thời điểm yếu ớt nhất.

*****

Kim Tử Long chầm chậm đi xuống

lầu, thấy vợ chồng nhà họ La sắc mặt

tối tăm ở trong phòng khách.

Sáng sớm, nắng nhạt chiếu rọi trong

phòng khách, đôi mắt thâm thúy của

Kim Tử Long mang theo chút âm

lãnh, ưu nhã mà lạnh nhạt đi xuống,

đôi môi mỏng khẽ mở:

"Chú La, dì, chào buổi sáng."

Trong phòng khách, Kim Cung Ngạo

ngồi ở đối diện lạnh lùng "Hừ" một

tiếng.

Thân ảnh thẳng tắp mị hoặc vòng qua

ghế sa lon, Kim Tử Long hờ hững

nhìn lướt qua sắc mặt hơi tái nhợt

của La An Kỳ đang đứng ở bên cạnh,

cười lạnh nói:

"Không ngồi xuống sao? Đều đã tới

rồi."

Sắc mặt La An Kỳ tái nhợt, ngước mắt

liếc nhìn Kim Tử Long, cầm áo khoác

trên ghế salon lên, nhẹ giọng nói:

"Ba, mẹ, có chuyện gì thì hai người tự

nói với bác Kim, con và Tử Long có

ước định lẫn nhau, xin hai người

đừng nên cưỡng cầu, con chưa từng

chịu uất ức gì ở nơi này, không cần

thiết phải như thế này."

"Cái gì nha!" Kim Dạ Hi nhảy dựng

lên: "Hai người cũng đã như vậy còn

không chịu kết hôn! Chị An Kỳ, chị

còn không uất ức sao, em cũng thấy

uất ức thay cho chị! Hôm nay vất vả

lắm mới mời được chú La cùng dì La

qua đây, kêu họ mau chóng chủ trì

công đạo giúp chị!" Kim Dạ Hi nói

xong còn liều mạng trừng mắt nhìn

cô, sáng nay, cô ta đang chờ xem kịch

hay đây! 

Sắc mặt La An Kỳ càng thêm nhợt

nhạt, cau mày nói: "Dạ Hi......"

"Thật ra, vốn là mẹ cảm thấy chuyện

kết hôn này tự hai đứa thương lượng

định đoạt là được rồi, hai đứa đều là

người lớn, tự có chủ trương của

chính mình!" Bà La mở miệng nói,

ánh mắt có hơi trách cứ nhìn Kim Tử

Long:

"Cũng đã đính hôn rồi, kết hôn cũng là

chuyện sớm hay muộn, nhưng mà

cũng không nên chờ đợi nhiều năm

như vậy! An Kỳ là con gái, chờ đợi

thêm nữa thì người cũng tiều tụy,

hiện tại lại xảy ra chuyện như thế,

chẳng lẽ hai đứa còn muốn chưa cưới

đã sống chung, để đến lúc có đứa bé

lại bị ép cưới hay sao? Tử Long,

không phải dì nói cháu, cháu là đàn

ông, ít nhất cũng nên chịu trách

nhiệm hành vi của mình chứ?!"

Không khí trong phòng khách có chút

ngưng trọng, Kim Cung Ngạo không

thể làm gì khác hơn đành phải tươi

cười nói:

"Hân Lan, chị đừng kích động, con

trai của tôi quen phóng túng, lần này

để anh chị náo tới cửa quả thật làm

cho cái mặt già nua của tôi cũng có

chút không nén được giận! Để thằng

bé nói xin lỗi với anh chị, nhất định

nói xin lỗi! Tử Long! ——"

"Ba, mẹ!" La An Kỳ nhíu chặt hàng

mày thanh tú, thật sự là không chịu

nổi bầu không khí thế này:

"Vẫn là câu nói kia, đây là chuyện của

chúng con, chúng con có thể xử lý tốt,

hai người về nhà trước được không?

Con bảo đảm cho mọi người câu trả

lời chắc chắn!"

Nói xong, đôi mắt cô u oán nhìn

thoáng qua Kim Dạ Hi —— trời mới

biết, con bé này đã nói gì với ba mẹ

của cô, lại có thể khiến ba mẹ thật sự

đến nhà họ Kim!

Ánh mắt Kim Tử Long u lãnh quét qua

phòng khách, bóng dáng mạnh mẽ

rắn rỏi ngồi xuống ghế salon, nhàn

nhạt hỏi:

"Mọi người đã nghe nói cái gì?"

La Mân Thành nghe lời này thì nhất

thời giận đến nổi trận lôi đình, chỉ

vào Kim Tử Long run rẩy nói:

"Đứa nhỏ này! Cháu cùng An Kỳ cũng

đã có chuyện vợ chồng, bây giờ lại

hỏi chúng ta chuyện gì xảy ra!"

Khóe miệng Kim Tử Long thoáng nở

nụ cười yếu ớt, cạn đến mức gần như

không thấy được.

"Xin lỗi, tôi không biết tư tưởng của

các người lại cổ hủ như thế, vì một

đêm phóng túng mà tới cửa bức

hôn…..” Thân ảnh anh cao lớn đứng

lên, ba người lớn ngồi trên ghế salon

cũng cả kinh trợn to hai mắt, thế

nhưng anh lại ưu nhã mà lạnh lùng

kéo La An Kỳ bên cạnh qua, không hề

dịu dàng, lạnh nhạt nói:

"Cô vợ chưa cưới thân yêu của tôi, cô

có muốn nói cho họ biết, đến tột cùng

là đêm đó đã xảy ra qua chuyện gì

hay không? Dù sao thì loại chuyện

như vậy người thua thiệt chính là cô,

cô phải so thiệt hơn cho rõ ràng, phải

hay không?"

Ánh mắt thâm thúy của Kim Tử Long

mang theo sự âm lãnh nghiêm túc,

chằm chằm nhìn cô.

Lòng bàn tay của La An Kỳ đổ mồ hôi,

sắc mặt tái nhợt.

"Em là phụ nữ, cũng là vợ tương lai

của anh, anh có thể tôn trọng em một

chút hay không, đừng ép em chính

miệng nói loại chuyện này ở trước

mặt người lớn trong nhà? Anh nghi

ngờ em thì để ở trong lòng cũng đủ

rồi, cần gì ở trước mặt ba mẹ em cũng

hoài nghi như vậy?!" Cô cố nén nước

mắt, giọng nói cũng bắt đầu phát run.


Nói cứ như thật ấy, trong nháy mắt,

Kim Tử Long gần như cảm thấy cô

thực sự rất uất ức.

"Anh trai, anh không nên quá đáng!"

Kim Dạ Hi nhảy dựng lên, lửa giận

ngập trời: "Sao lại có loại người dám

làm nhưng không dám nhận như anh

vậy chứ! Rõ ràng là anh đã chạm vào

chị An Kỳ nhưng lại không thừa

nhận, anh nói sau này chị ấy phải làm

người như thế nào?!"

"Mày câm miệng!" Ánh mắt khát má

của Kim Tử Long quét tới, ngoan độc

khiếp người:..

"Tao có rất nhiều thời gian để tính sổ

với mày!"

Kim Dạ Hi trợn to hai mắt, cứng họng

không dám nói lời nào nữa.

"Con náo đủ chưa!" Gương mặt Kim

Cung Ngạo lạnh lùng, gõ thật mạnh

cây gậy trên mặt đất:

"Tại sao ba lại có con trai như con vậy

chứ! Làm cho chú La con cũng đến

nhà mình mà con còn chưa tỉnh ngộ!

Con có biết người cả thành phố này

đang chờ xem nhà họ Kim chúng ta

diễn trò hay không! Con muốn kéo

dài chuyện kết hôn cho tới khi nào?!"


"Ba cũng bắt đầu nóng nảy rồi sao?"

Kim Tử Long cười lạnh một tiếng,

nhìn chằm chằm Kim Cung Ngạo,

trong nụ cười ưu nhã là sự lạnh lùng:

"Tôi nghĩ, có vẻ như ba muốn biết

cháu nội ruột của mình bây giờ đang

ở nơi nào, có còn muốn nhận thức về

hay không..... Nếu như ba không

muốn nhận, hiện tại tôi có thể cưới

cô ta!"

Câu nói đó giống như một quả bom

nặng ký nổ tung phòng khách nhà

họ Kim, tất cả mọi người cả kinh đến

trợn to hai mắt.

"Cháu nội..... Cái gì cháu nội?!" La Mân

Thành trợn to hai mắt hỏi, vội vàng

nhìn con gái của mình:

"An Kỳ, con....."

Sắc mặt La An Kỳ trắng bệch, không

nghĩ tới Kim Tử Long sẽ nói ra

chuyện đó vào lúc này.

"Cháu nội….. An Kỳ của chúng ta

không mang thai chứ?!" Lời nói của

bà La không mạch lạc, sắc mặt thật sự

là khó coi, vỗ bàn nói: "Anh Kim, anh

nói rõ ràng cho tôi biết, đây là chuyện

gì xảy ra hả?! Cháu nội từ đâu tới?!"

Kim
Sắc mặt Nam Cung Ngạo tái xanh, ánh

mắt né tránh, hơi nhếch môi, giận

đến muốn róc xương lóc thịt Kim Tử

Long.

"Tôi chỉ đùa một chút..... Không nên

kích động….." Kim Tử Long nhàn nhạt

nói, đôi mắt lạnh lùng như băng  quét

qua Kim Cung Ngạo đang ngồi trên

salon, như có như không tạo áp lực,

ánh mắt thâm thúy lại quét về phía

vợ chồng nhà họ La:

"Có xảy ra quan hệ với cô ta hay

không, có thời gian tôi sẽ tự mình đi

kiểm chứng, còn nữa....., nếu hai

người nói chưa cưới đã sống chung

hay có con rồi ép cưới thì hãy còn

quá sớm, tôi không có bất kỳ dự định

nào phát triển cùng với con gái của

hai người đến bước này —— tôi nói

rồi, nếu như không chờ nổi tùy thời

có thể đi, tôi chưa chắc sẽ cưới cô ta."


Trong phòng khách ồ lên xôn xao, vợ

chồng nhà họ La hít sâu một hơi,

trong mắt La An Kỳ cũng hoảng hốt

rớt xuống một giọt lệ.

"Cháu..... Đứa nhỏ này….." La Mân

Thành giận đến mức không thở nổi,

quan trọng là bệnh tim cũng muốn

tái phát.

"Chú ý thân thể, chú La." Kim Tử Long

lạnh nhạt liếc ông một cái, cầm áo

khoác trên salon lên đặt ở khuỷu tay.

"Sao hồi đó An Kỳ lại thích cháu chứ!

Hai đứa ở chung một chỗ nhiều năm

như vậy, coi như không yêu nhau thì

ít nhất cũng phải có tình cảm! Làm

sao cháu có thể tổn thương nó như

thế này!” Bà La tức giận đến mức

cũng bắt đầu khóc.

Ánh mắt Kim Tử Long mềm xuống

một chút, nhớ tới những ngày tháng

du học  nước ngoài cùng La An Kỳ,

trong mắt trong lòng anh, đích thực

là không chấp nhận được người phụ

nữ thứ hai, ánh mắt trong trẻo lạnh

lùng nhìn chằm chằm cô gái đứng

trong góc, vẫn xinh đẹp động lòng

người, anh cũng rất muốn biết, vì sao

quan hệ của bọn họ lại biến thành

thế này.

Đơn giản thôi, chỉ vì Dụ Thoại Mỹ đã

chiếm cứ toàn bộ tâm tư của anh, anh

mới không còn hơi sức để chu toàn

cho bất kỳ người phụ nữ nào khác.



Trên thế giới này, có thể rung chuyển

Kim Tử Long anh, ngoại trừ người

phụ nữ kia, không còn người nào

khác.

"Xin lỗi, tôi còn có chuyện phải đi ra

ngoài, mọi người cứ từ từ ngồi." Ánh

mắt thâm thúy của Kim Tử Long lại

trở nên lạnh như băng, hờ hững bỏ

lại một câu rồi đi ra cửa.

"Cái thằng súc sinh này….. Tốt nhất là

mày đừng về nhà cho tao!!" Kim Cung

Ngạo đứng lên, giận đến mức cầm cây

gậy hung hăng hướng về phía bóng

lưng của anh, vừa đâm vừa nói.


Như ba mong muốn.

Sắc mặt Kim Tử Long cũng hơi xanh

mét ngồi vào xe, lái đi mất.

*****

"Cậu xem tin tức hôm nay chưa?"

Giọng nói của Lạc Phàm Vũ vang lên.

"Chưa." Kim Tử Long vừa lái xe vừa

nghe điện thoại, lạnh lùng nói, cũng

không hỏi là chuyện gì.

"Tốt nhất là cậu nên nhìn một chút

đi." Lạc Phàm Vũ lạnh lùng nói, trong

giọng điệu mang theo chút nghi ngờ:

"Sao Thoại Mỹ có thể nhấc lên quan

hệ cùng với một nghệ sĩ dương cầm

chứ? Bọn họ có con trai? Báo chí thế

nào lại ăn nói lệch lạc như vậy!"


Mí mắt Kim Tử Long nặng nề nhảy lên

một cái, suýt nữa không thấy rõ

đường xá trước mắt, đôi môi mỏng

sắc sảo mím chặt, đặt điện thoại di

động xuống, mở ra tìm kiếm trang tin

tức mới nhất, ánh mắt lạnh như băng,

vừa lái xe vừa quét qua đầu đề phía

trên trang tin giựt gân.

‘Vợ yêu của vương tử Piano Dương

Hạo Thiên lộ ra ánh sáng —— năm

năm trước đã kết hôn sinh con, phá

hủy biết bao nhiêu trái tim thiếu nữ!’

Phía dưới là bóng lưng Dụ Thoại Mỹ

và Hữu Chí, hình ảnh hòa thuận ân ái

của ba người bọn họ ở trên bàn cơm

trong khách sạn, kéo xuống dưới,

trong bóng đêm mập mờ, là hình ảnh

người đàn ông ưu nhã cúi đầu hôn cô.

Ánh mắt Kim Tử Long gắt gao nhìn

chằm chằm tấm hình kia, không nghe

được chiếc xe tải ở phía trước phát ra

một tiếng ’Két ——‘  thật lớn.


Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com