Tên khác: Bệnh nhược thụ tại ngược văn lý đương hàm ngưTác giả: Đường Tửu NguyệtTag: Hào môn thế gia, Ngọt sủng, Xuyên sách, Sảng văn, Nhẹ nhàngTình trạng: Hoàn thànhTình trạng edit: Hoàn thành - đang betaTừ khóa tìm kiếm: Vai chính: Giản Úc, Lục Chấp ┃ vai phụ: ┃ cái khác:Một câu tóm tắt: Tôi thật sự không muốn được sủng đâu!Lập ý: Cố gắng thay đổi vận mệnh!{ editor không biết tiếng Trung, có sai sót mong mọi người nhắc nhở nhẹ nhàng. Cảm ơn!]…
Tên: Ngô gia kiều thê Tác giả: Mạt Trà Khúc Kỳ Tình trạng bản gốc: Hoàn (216C bao gồm chính truyện và ngoại truyện) Tình trạng edit: đang tiến hành Editor: YY ETeam Beta: YY ETeam Nguồn convert: http://www.tangthuvien.vn/forum/showthread.php?t=123233 Ý nghĩa tên truyện: cô vợ xinh đẹp của tôi, chữ "ngô" ở đây nghĩa là của tôi chứ không phải một họ nhé, còn chữ "kiều" tác giả dùng có hai nghĩa, một là xinh đẹp đáng yêu, hai là tính tình bị nuông chiều ấy :)))) VĂN ÁN Kiếp trước Khương Lệnh Uyển là một người phụ nữ bướng bỉnh, kết hôn năm năm vẫn chưa có con. Thế mà Lục Tông vẫn cứ sủng nàng đến đòi mạng, chỉ thiếu điều mang tim gan móc ra cho nàng. Sống lại lần nữa, Khương Lệnh Uyển quyết định làm một kiều thê, sau đó giúp Lục Tông chưng bánh bao, luộc bánh bao, rồi lại luộc bánh bao, chưng bánh bao... Mục tiêu ba năm ôm hai!! Mười năm một đàn!! Nhưng vấn đề là--- hiện tại bản thân nàng vẫn là một tiểu oa nhi mập mạp trắng trẻo. "A, vú nương, ta đói" - Vẫn là ăn no rồi lại đi tìm Lục Tông đi. Nội dung: trọng sinh, ngọt văn, hào môn thế gia. Nhân vật chính: Khương Lệnh Uyển, Lục Tông. Cái khác: Sủng ngọt, sạch, 1 VS 1 ________ Đây là bộ truyện đầu tay team mình edit, vậy nên không thể tránh khỏi sai sót, trong team chỉ có một bạn có kinh nghiệm edit, mong mọi người góp ý nhiệt tình. Team mình có ba người: Kye, Tiểu Huân, Mira. Bọn mình chia chương ra làm. Truyện bọn mình edit với mục đích chia sẻ, phi lợi nhuận, vì thế khi mang đi bất kì đâu xin hãy ghi nguồn và không copy qua bất kì nick…
Phần hiện đại của Cung Khuynh bản cổ đạiTác phẩm: Cung Khuynh phần hiện đại Tác giả: Minh DãEditor: Bách LinhHình và thiết kế bìa: Nguyên TrầnĐã được sự đồng thuận của chính tác giả cho phép dịch qua tiếng Việt, xin miễn mang đi đâu khi chưa có sự đồng ý của editor. Thể loại truyện: Nguyên sang - bách hợp - cận đại hiện đại - tình yêuThị giác tác phẩm: Hai người "công" lẫn nhau - Hỗ công, không phân công thụPhong cách tác phẩm: Chính kịchHệ liệt tương ứng: Hệ liệt Cung Khuynh, trường thiên (truyện dài)Tiến độ truyện: Đang viếtSố lượng từ toàn truyện: Chưa rõĐã xuất bản chưa: Chưa xuất bản (Liên hệ xuất bản)Trạng thái hợp đồng: Đã ký hợp đồng…
Tên truyện: Tình yêu bắt nguồn từ quan hệ cô tròTác giả: ThanhLee không thích ăn cáThể loại: Bách hợp, hiện đại, sư sinh, ngược nhẹ, OE.__________Như tên truyện. Một mối quan hệ được bắt nguồn từ quan hệ cô giáo- học sinh. Từ mối quan hệ cô trò bình thường, trở thành bạn bè tâm giao, rồi được xem là tình chị em. Sau đó lại "lỡ" có tình cảm với nhau.Khi đã phải trải qua quá trình nhận ra tình yêu của nhau thì chưa được bao lâu họ phải đành tạm thời xa nhau vì một lý do.Họ phải giáp mặt với những chướng ngại vật, đến cả khi từ cái chết trở về.Tưởng chừng sau tất cả được sống yên bình bên nhau nhưng... không như mong đợi của họ. Một sự cố đã xuất hiện, nói đúng hơn là một điều kinh khủng xảy ra với họ. Nhưng vì tình yêu cao cả, Trần Thanh đã phải hi sinh tình yêu ấy. Bảo vệ người mình yêu, bảo vệ một người mà... thực chất không phải là dòng máu của mình.…
Tác giả: Lục Dã Thiên Hạc - 绿野千鹤Thể loại: nhất công nhất thụ, cung đình, trọng sinh, ấm áp, công sủng thụ, HETình trạng bản gốc: đã hoànSố chương: 105 chương chính văn và 3 phiên ngoại Văn án.Thê cao nhất, xã tắc thứ hai, phu xếp yếu.Chinh chiến một đời, chiến công hiển hách, cuối cùng trở thành kẻ vắt chanh bỏ vỏ;Sủng thiếp diệt thê, uổng là phu quân, cuối cùng người không rời không bỏ hắn, chỉ có vị nam thê đã bị lãng quên suốt mười mấy năm này...Được một lần trọng sinh, Cảnh Thiều quyết định hối cải triệt để, làm lại từ đầu, nhưng mà...Lúc phải ôm gối đầu đứng trước cửa nhìn trời, Cảnh Thiều nắm chặt tay, bản vương nhất định phải trọng trấn phu cương! Thế là đập cửa nói: "Quân Thanh, ta biết sai rồi mà, cho ta vào đi mà!".…