Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Year Round - X

Link tác phẩm gốc: https://m.fanfiction.net/s/7343321/1/

Dù cho bốn mùa trôi qua và chúng ta dần lớn lên, điều duy nhất không bao giờ đổi thay là tình yêu tôi dành cho người. 2700, góc nhìn của Tsuna.





Mùa Xuân – 2 năm sau:

Bắt đầu sau khi giờ học trên trường kết thúc, hai chúng ta đang nằm bên cạnh bờ sông, nhìn lên bầu trời. Những giọt nước mắt từ từ chảy dọc xuống hai bên má tôi, thấm vào lớp cỏ, trốn vào giữa những giọt sương. Người đã ở bên cạnh, dõi theo tôi qua khóe mắt dù lại giả vờ như không chú ý, để nỗi xấu hổ của tôi tự giải phóng chính nó trong cô độc. Tôi nhớ cảm giác vô vọng từ tận đáy lòng, những tiếng la hét khao khát được thoát ra khỏi môi. Những ký ức về sự sỉ nhục tuyệt đối từ sự kiện vài lúc trước đó mà tôi không hề muốn nhớ lại.

Người lăn người qua, để khuôn mặt của người xuất hiện phía trên tôi; đôi mắt người, đỏ màu ngọc hồng lựu, toát ra niềm trắc ẩn và sự trấn an. Không kìm được bản thân, người đưa lớp đệm thịt mềm nơi ngón cái lau đi nước mắt của tôi, thì thầm những lời động viên nho nhỏ và những từ ngữ dịu dàng. "Không sao đâu, một ngày nào đó cậu sẽ gặp được định mệnh của mình thôi..." Khi nào? "Ngày đó" sẽ là khi nào? Tôi muốn hỏi, mà đồng thời sợ hãi câu trả lời. Nhưng người nhìn vào mắt tôi và mỉm cười. "Có tớ luôn ở bên cạnh cậu đây mà..." những từ đó thắp lên trong tôi hy vọng. Người lăn người đi rồi tiếp tục nhìn chằm chằm lên màu xanh vô tận. Nhìn qua sau một vài phút, tôi nhận ra rằng người đã ngủ thiếp đi.

Gió thổi tóc mái người lòa xòa trên mặt, và tôi đưa tay vuốt chúng đi. Đầu ngón tay của tôi lướt dọc theo lớp lông tơ trên má và tới gần môi người, đôi môi trông thật mềm mại và tuyệt mĩ đến mức tôi muốn chạm vào... nhưng rồi bàn tay của người chộp lấy cánh tay tôi và tôi kêu lên một tiếng nhỏ trong cơn giật mình. Tôi sợ hãi, nhưng nụ cười người lại vô cùng dịu dàng. "Có chuyện gì vậy?", người hỏi, giọng tin tưởng, và tôi cảm thấy một cảm giác hồi hộp kỳ lạ chạy dọc khắp. Không có gì, tôi đáp lại, không có gì cả. Mặt cậu dính một tí bụi thôi. Người buông tay tôi ra và thì thầm, "Ra vậy." Là tôi hay đôi mắt của người đã thật sự thất vọng?

Mặt tôi, tôi biết, cũng rực như màu tóc người. Nhưng tôi đưa tay che nó đi và giả vờ như mình vẫn ổn. Chúng ta lại chìm vào im lặng, và tôi đưa mắt nhìn trộm sang người. Cùng một lúc, người cũng đưa mắt nhìn sang phía tôi.

Tôi lại che mặt lại và tự hỏi khi nào  "ngày đó" sẽ đến.

.

.

Mùa Hè – 5 năm sau:

Tiết trời đương hè, ngột ngạt nóng bức. Hai chúng ta ở cửa hàng tiện lợi của địa phương, cố lờ đi những ánh nhìn chằm chằm xung quanh. Cả hai đều nghe thấy bọn họ thì thầm, thắc mắc rằng hai trong số những người đàn ông quyền lực nhất đất Ý đang làm gì trong một cửa hàng nhỏ bé kì quặc như này. Ả phụ nữ ở quầy không ngừng nháy mắt với người, và tôi cảm thấy khó chịu, dù tôi tự nhủ có lẽ chỉ do thời tiết nóng quá. Người trả tiền, bất chấp sự phản đối của tôi, và xách tất cả các túi. Để tớ cầm hộ cho, tôi nói, cố giành lấy một cái. Người mỉm cười với tôi và trái tim tôi đập nhanh hơn, cảm nhận được mặt mình nóng lên từ một nguồn rõ là không phải bởi mặt trời chói chang trên cao. Khi tôi cố gắng một cách nửa vời để giật lấy cái túi một lần nữa, người tránh qua một bên và ấn một thứ gì đó lành lạnh lên trán tôi.

"Ăn đi," người nói với một nụ cười toe toét. "Cậu có thể làm đống này nhẹ bớt á."

Tôi miễn cưỡng bóc thứ thức ngọt lạnh giá và mút lấy nó. Hương vị đậm đà của anh đào xẹt qua miệng tôi và tô lên môi tôi một màu đỏ mọng. Tôi liếm nó, nghe thấy hơi thở người chợt ngắt quãng một chút, chỉ một chút thôi, và tôi tự hỏi vì sao.

"Cho tớ thử với," người nói, và luồn tay vào tay tôi để dẫn vị ngọt sang bên miệng mình. Tôi đã định phản đối bằng một tiếng cười nhưng ngay khi ấy, với đôi mắt hướng lên tôi, người đưa lưỡi từ từ liếm lấy một vệt xi-rô tan chảy khỏi ngón cái của tôi. Tôi nuốt nước bọt và ngoảnh mặt đi, cố gắng bật ra một câu phàn nàn, nhưng đồng thời cũng biết rằng tôi không muốn làm vậy.

"Cậu có vị như anh đào vậy", giọng người đùa giỡn, dù cho có một xúc cảm say đắm lẩn khuất đâu đó trong ngôn từ của người. Hơi thở tôi run rẩy và tôi cố tìm cách để đáp trả lại trong vô vọng. Rõ là tôi sẽ thất bại.

Người buông tay tôi ra và tiếp tục bước đi. "Đi thôi. Bọn họ đang đợi đó." Tôi bước theo, dõi theo người nao núng. Tôi ngạc nhiên trước việc chúng ta đã thay đổi đến ra sao, từ bạn bè đến trạng thái hiện tại của cả hai. Nhưng cả hai chính xác là gì?

Sau ngần ấy năm, tôi vẫn không hay.

.

.

Mùa Thu – 7 năm sau:

Tôi trốn khỏi phòng khiêu vũ để chạy ra ban công, nơi những làn gió mát lạnh vi vu. Tôi điểm lại trong đầu mình những cái tên đã xuất hiện tại bữa tiệc thường niên này. Phần lớn tên các gia đình hiện lên trong tâm trí và tôi thở dài, tự hỏi làm thế nào để sống sót qua đêm nay. Âm nhạc sau lưng tôi tiếp tục réo rắt và tiếng cười nói huyên thuyên chẳng ngơi đi lấy một khắc.

Tôi cảm thấy một cú chạm vào vai mình và quay lại trong bất ngờ, rồi bắt gặp đôi mắt người tựa ngọc hồng lựu. Sao cậu ở đây, tôi hỏi và nhận được lời hồi đáp rằng, vì cậu ở đây. Câu trả lời mang lại một cảm giác dễ chịu từ đỉnh tai đến đầu ngón chân tôi. Tôi nhận thấy cà vạt người bị lệch và với tay ra để sửa nó. Tôi kéo người lại gẩn và nhận ra sau rất muộn, quá muộn, khoảng cách gần gũi giữa hai ta. Tôi đỏ mặt và cố gắng lùi ra nhưng người đã siết lấy eo tôi và ôm tôi thật chặt. "Kết thúc những gì cậu bắt đầu đi," người thì thầm. Hơi thở người nhồn nhột nơi tai, làm tôi rùng mình. Tôi làm theo, cẩn thận thắt lại nút cà vạt trước khi thả tay xuống. Ngay cả sau khi tôi thắt xong, người vẫn chưa hề buông ra.

Tôi xoay người trong vòng tay người và dõi mắt ra khu rừng xung quanh lâu đài. Tối tăm và thần bí, với những cơn gió xào xạc khu rừng trở thành một đại dương dập dềnh của bóng tối. Người cao hơn tôi, tôi nhận ra một cách không mấy vui vẻ như thế, và vai của người cũng rộng hơn. Nhưng khi một cơn lạnh thổi qua, tôi lại thu mình trong hơi ấm của người và hừ một tiếng nhỏ hài lòng. Từ cách người siết chặt vòng tay, hẳn là âm thanh ấy đã được người chú ý đến. Tôi thu hết can đảm và nhẹ nhàng hỏi câu hỏi đã bị dồn nén bấy lâu nay.

"Chúng ta... thật ra là gì?"

Người tựa cằm lên đỉnh đầu tôi, không một chút ngạc nhiên trước câu hỏi đột ngột ấy. Người không trả lời, trong một khoảng lặng dài.

"... Chúng ta là..."

Một tiếng nổ bất thần vang lên phía sau và cả hai tách nhau ra, vội vã tìm cách truy ra nguồn gốc của sự gián đoạn ấy. Có những tiếng la hét và tiếng súng nổ, theo sau là sự điên cuồng gầm thét. Những kẻ phá đám không mời đang phá hủy phòng khiêu vũ, làm phân tán các vị khách ra khắp nơi.

Tôi nhìn người, không hề biết rằng khuôn mặt mình đang để lộ sự tuyệt vọng nhường nào. Người nhìn lại tôi và mỉm cười nụ cười thân thuộc buồn bã. "Chúng mình sẽ nói chuyện sau," người nói, và chạy vào trong. Sau một lúc do dự, tôi cũng đi theo.

Tối hôm đó, khi đang tắm một mình để gội sạch máu trên tóc, tôi nhận ra rằng mình đã không nhận được câu trả lời từ người.

.

.

Mùa Đông – 9 Năm Sau:

Một lần nữa, tôi nhìn lên bầu trời, tự hỏi làm thế nào mà một thứ xanh rất đỗi lại có thể chuyển sang sắc xám nhường kia, thì một thứ gì đó ấm nóng áp vào má khiến tôi giật mình quay lại. Người đứng đó, trên mỗi tay là một lon cà phê ấm. Người đưa cho tôi một lon và tôi gật đầu cảm ơn. Tay cả hai đều không đeo găng, và nhiệt lượng này thoải mái đến đáng hoan nghênh. Người phủi đi lớp tuyết trên băng ghế phía sau và ra hiệu cho tôi ngồi. Tôi vâng lời, rồi quay lại nhìn lên bầu trời. Người để ý và hỏi tôi tại sao.

"Cậu có nghĩ là tụi mình sẽ được lên đó khi chết không?" Tôi thắc mắc một cách trẻ con. Người nhướng mày, ngạc nhiên một cách chính đáng, và đáp lại bằng một câu hỏi khác. "Tại sao cậu hỏi thế?"

Tôi không trả lời vì tôi không biết trả lời ra sao. Tôi muốn nói với người tất cả, nhưng tôi biết rằng mình không thể vì "một tôi" của mười năm trước vẫn chưa gặp được người. Và càng nhiều người biết thì "hắn ta" càng có thể phát hiện ra chúng tôi đang làm gì. Nên thế là tôi cắn lưỡi giữ im lặng. Người sẽ không ghét bỏ tôi – tôi biết người sẽ không – bởi vì chính người cũng có những bí mật mà người không thể nói ra. 

Tôi uống cạn lon cà phê và lơ đãng bóp bẹp cái lon; giờ việc này đã thành thói quen. Người làm theo tôi và cùng một lúc hai chúng ta ném chúng vào thùng rác. Lon của người rơi lọt vào trong. Của tôi thì không. Tôi tự hỏi nếu đó là một dấu hiệu về những điều sắp xảy đến.

"Dạo gần đây cậu nói chuyện kha khá nhiều với hộ vệ Mây của cậu."

Tôi chớp mắt trước lời nói đột ngột và nhìn sang người, cố gắng phán đoán xem người đang cảm thấy sao. Khuôn mặt người, tuy thế, hoàn toàn lãnh đạm; một khả năng đạt được sau nhiều năm rèn luyện. Nhưng ngôn ngữ cơ thể của người lại kể cho tôi nghe toàn bộ câu chuyện đang diễn ra và tôi bật cười. "Ừ, đúng thế," tôi đáp.

Người di chuyển và bắt chéo hai chân lại. "Tại sao?"

Tôi khịt mũi thích thú trước câu hỏi. Tôi cũng tự hỏi điều đó nhiều lần rồi. "Bởi vì anh ấy là người đáng tin nhất."

Người im lặng lấy một lúc và tôi, khi ấy cảm thấy kha khá nhẹ nhõm, cố thử bắt lấy một bông tuyết bằng lưỡi của mình.

"Hơn cả tớ sao?"

Tôi liếc nhìn người, nhìn khuôn mặt thờ ơ và tư thế thành thật của người và một lần nữa bật cười. "Không ai có thể so sánh được với cậu," tôi nói một cách chân thành. Giờ lại im lặng, người ngẫm về lời nói của tôi với cái cau mày trầm ngâm mọi khi. Nếp nhăn giữa hai hàng lông mày người nổi rõ hơn so với khi chúng ta còn là những đứa trẻ.

Tôi cảm nhận được bàn tay người nắm lấy tay tôi và từ từ đan những ngón tay tôi với người. Tôi không nhìn, nhưng tôi biết rằng người đang cười. Mùa đông lạnh lẽo và buốt giá, nhưng đôi bàn tay đan vào nhau của chúng ta thật ấm áp.

Khi cả hai cùng trở về, vẫn nắm lấy tay nhau, tôi ngước nhìn lên ánh nắng giá băng và tự hỏi khi nào mùa xuân của chúng ta mới đến.

.

.

Mùa Xuân – 10 Năm Sau:

Giờ tôi đang ngồi bên cạnh bia mộ của người, cào vào đá cẩm thạch trắng mịn bằng móng tay xước xát. Tôi cố khắc tên mình lên tảng đá dường như đang nhốt người sâu dưới những tấc đất, và thở dài khi thất bại. Nhưng tôi vẫn thử lại một cách ngoan cố. Khi tôi cào, tôi ngạc nhiên là tại sao tôi chưa bao giờ nói cho người biết tôi cảm thấy thế nào. Hay tại sao người chưa bao giờ nói cho tôi biết người cảm thấy thế nào. Cả hai chúng ta chỉ đơn giản là biết suy nghĩ của nhau và cùng lảng tránh cái chủ đề ấy.

Tôi chẳng hề nhớ người đã đi khi nào. Tôi chỉ nhớ mình đã thấy cơ thể bị hủy hoại của người, bao trong những vết thương quái dị và máu khô. Tôi chỉ nhớ mình nhỉn vào khuôn mặt người, tự hỏi tại sao người lại nằm ngủ trong một tư thế khó coi đến thế. Rồi tôi nhớ tới việc mình tỉnh lại trong giường bệnh viện, thắc mắc tại sao tôi lại không ở bên cạnh người.

Một giọt nước rơi xuống đầu mũi và tôi nhăn mặt, không hề thích thú cảm giác ẩm ướt ấy. Một giọt hóa thành hai, rồi một cơn mưa bụi, nối tiếp bởi một trận mưa xuân. Như thể thế giới này cũng muốn khóc thương cho sự ra đi của người. Hoặc có lẽ bầu trời trên cao kia gửi xuống một trận mưa rào làm phước cho việc tôi đã mất khả năng rơi nước mắt, đơn giản vì tôi không thể tin người đã ra đi mãi mãi. 

Một cái ô được che qua đầu tôi và tôi quay lại, hy vọng trong thoáng chốc đó là người và thất vọng khi câu trả lời là không phải. Nơi đáng lẽ là màu đỏ thì tuyền một sắc đen, và màu ngọc hồng lựu mờ mờ được thay bằng một sắc xanh mãnh liệt đầy bão tố. Mắt của anh ta thiếu đi ở nơi người sự ấm áp và buồn bã mà tôi rất yêu; chỉ độc một sự lạnh lùng cách biệt gợi nhắc cho tôi đến một đám mây cô độc. Anh ta nói bằng một giọng nam cao thanh, trầm, không hề giống như cách mà giọng người đã làm tôi say đắm.

"Cuộc họp sẽ sớm bắt đầu", anh ta thông báo. Tôi bắt bản thân mình lắng nghe tới giọng nói không phải của người. "Cầu nguyện rằng sự may mắn của ngươi sẽ bảo đảm được cái kế hoạch ngớ ngẩn này đi." 

"Tôi phải nói câu đó mới đúng." Tôi thành công cười một cách bình thường. "Chúc may mắn."

Khi mây và tôi tạm lui về nơi trú ẩn của tòa lâu đài để chuẩn bị cho những gì sắp tới, tôi nhìn lại mộ của người và thề trong im lặng.

Tôi sẽ mang người trở về... Chắc chắn là như vậy.

Quay đầu lại để nhìn về phía trước, tôi sải bước, sẵn sàng đối mặt với ván cược lớn nhất của cuộc đời.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com