Kí ức tình yêu- [chap1 kí ức]
Mưa đầu mùa, những cơn mưa dài lê thê mãi không dứt, từng hạt trút xuống mặt đường nặng nề. Những cơn mưa đem theo những mảnh kí ức xa xăm…Sau một ngày dạy mệt mỏi, cô trở về căn phòng nhỏ ấm áp của mình, thưởng thức bữa cơm tối do chính tay mình làm.
…King Coong…!
Buông đũa, cô bước ra cửa mở:
- “Chào cô, xin hỏi đây phải nhà của Jessica Tran không?”
- “Vâng, là tôi đây.”
- “Cô có bưu phẩm, cô vui lòng kí vào đây để nhận bưu phẩm.”
Cô cầm lấy cái bút nhân viên giao hàng đưa cho và kí vào tờ giấy, không quên nói lời cảm ơn rồi nhận lấy món quà.
- “Chúc cô buổi tối tốt lành. - nói rồi người giao hàng quay bước đi.”
Cô đóng cửa, đặt hộp quà lên bàn chần chừ không mở, nhấc lên rồi lại đặt xuống mấy lần. Đây là hộp quà thứ 5 cô nhận được trong 6 năm cô rời xa Việt Nam mà anh gửi chô cô, có lẽ năm đầu tiên không có vì anh không tìm được cô, những năm sau đều đặn mỗi năm một món vào dịp sinh nhật cũng chính là kỉ niệm ngày hai người yêu nhau. Nhưng chưa bao giờ anh đến gặp cô chỉ vì trước khi đi cô để lại lá thư:”…mong anh, đừng bao giờ đi tìm em…”
Năm nay, quà anh gửi là một sợi đây chuyền mặt hoa đỗ quyên nhỏ đính những viên kim cương rất tinh sảo có lẽ là đồ thủ công của một nhà thiết kế nào đó. Ngắm hồi lâu rồi cô đem cất vào tủ, bao năm nay, những món anh tặng cô chưa bao giờ lôi ra dùng lấy một lần.
Lẽ nào trong lòng cô còn nhiều oán hận đến thế sao?
Không! Là cô sợ khi thấy những món đồ đó cô sẽ lại đau lòng và nhớ tới anh, nhớ tới những mảnh kí ức mà cô cố gắng chôn dấu suốt bao năm qua.
Đi ra ngoài tiếp tục bữa cơm, nhưng lại cảm thấy nuốt không trôi, cô dọn mâm rồi leo lên giường nằm. Chằn trọc mãi nhưng cô không sao ngủ được. Ngần ấy năm rời xa quê hương không một lần trở về, có bất hiếu không khi cô bỏ mặc không báo đáp ân tình nuôi dưỡng của ông Văn Thịnh, bà Ngọc Lan cha mẹ nuôi của cô đến xứ người để chạy chốn sự thật tàn khốc của cuộc đời, chạy chốn cuộc tình ngang trái của cô với hai người con trai của họ?
Ngoài trời mưa vẫn không ngớt, từng hạt từng hạt bắn vào cửa kính rối chảy xuống như những giọt nước mắt bi ai. Miên man trong dòng suy nghĩ, cô thiếp đi tự lúc nào….
“- Ba thương con vì con giống mẹ, mẹ thương con vì con giống ba…
Tiếng hát ngọt ngào của bé gái vang trong xe hòa với tiếng cười của cặp vợ chồng trẻ, tạo lên một khung cảnh thật hạnh phúc và êm đềm bởi lẽ hôm nay là sinh nhật của người vợ, người mẹ hiền kia…
Từ đằng xa một bác tài xế ngủ gật lái chiếc xe tải lao nhanh trên đường…
Ké é é étttttt!!!!!
Rầ ầ ầmmmm!!!
Chiếc xe tải mất lài đâm thẳng vào chiếc xe bốn chỗ đang đi trên đường…cướp đi mạng sống của cặp vợ chồng trẻ đồng thời khiến đứa bé gái kia trở thành trẻ mồ côi…”
- “AAAAhhh!!!”
Cơn ác mộng làm cô tỉnh giấc, bao năm nay cái chết của bố mẹ ruột cô vẫn luôn ám ảnh cô từng đêm, từng đêm….nếu có anh ở bên, anh nhất định sẽ ôm cô vào lòng và an ủi, nhưng giờ chỉ có mình cô trải qua nỗi sợ hãi này…
Kí ức mờ ảo như màn sương nay lại hiện về rõ nét…
Ngày cô còn là nữ sinh trung học vui vẻ hoạt bát, ngày cô còn là cô gái ngọt ngào xuân sắc với tình yêu đầu đời đẹp mà đầy oan trái…
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com