Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

chap 31

Kết thúc một màn tình cảm ướt át, Hạ Chi không biết phải đối diện với Chanyeol như thế nào. Cô viện cớ mệt cần đi nghỉ. Thế là Chanyeol vừa dìu cô tới giường, cô trùm chăn kín mít, sống chết cũng không chịu thò đầu ra ngoài.

Chanyeol nghĩ Hạ Chi mệt thật nên anh lại ghế sô fa ngồi, không biết thiếp đi từ lúc nào. Hôm nay anh rất vui. Cuối cùng những điều giấu trong lòng anh cũng được giải thoát nên anh cũng nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Miệng còn mang theo nụ cười hạnh phúc.

Một ngón tay chạy khắp trên mặt Chanyeol không bỏ sót bất kỳ chỗ nào. Hạ Chi vén vài sợi tóc, chống cằm ngồi nhìn Chanyeol không biết chán. Cô ngồi đây bao lâu rồi nhỉ! Không lẽ khi yêu mọi người đều trở nên bất bình thường như cô vậy sao?

"Em nhìn đủ chưa?"

Chanyeol từ từ mở mắt, miệng nở nụ cười.

"Anh... anh... đáng ghét."

Hạ Chi bỏ đi nhưng tay bị ai đó nhanh chóng gĩư lại khiến cô ngồi chồm hổm trước mặt anh.

Chanyeol đưa tay vuốt mái tóc Hạ Chi.

"Lại sao vậy? Giận sao? Hạ Chi của anh dễ giận như vậy sao? Anh biết lỗi rồi, sau này nhất định sẽ không làm Hạ Chi giận. Vì vậy, Hạ Chi đừng bỏ mặc Chanyeol ở đây một mình. Chanyeol ngủ trên ghế sô fa vừa đau lưng, vừa đau chân. Rất ư là tội nghiệp."

Chanyeol bày ra bộ mặt không thể nào tội nghiệp hơn khiến Hạ Chi không thể nhịn cười. Cô dí vào trán anh một cái.

"Anh là trẻ lên ba sao? Lớn như vậy còn làm nũng, không biết ngượng à! Nhưng em quên nói cho anh biết là mấy chiêu đó của anh không có tác dụng với em. Okie!"

"..."

Cô ấy thật là khó chiều.

Hạ Chi đứng dậy, không quên bỏ lại một câu.

"Nhưng mà không sao, em rất thích. Vì nhìn mặt anh lúc nãy thật sự rất đáng yêu, khiến người ta khó mà kiềm lòng muốn véo cho mấy cái, hì..."

Chiều nay, Hạ Chi được xuất viện nên cô rất là hí hửng, ríu rít cả buổi. Chỉ cầu mong sao chị Jenny đi làm mấy cái thủ tục rườm rà ấy càng nhanh càng tốt. Cô không muốn ở lại đây thêm chút nào nữa. Mùi thuốc khử trùng cộng với mấy màn tra tấn tâm lý mỗi đợt tiêm thuốc làm Hạ Chi khẽ rùng mình.

Cốc... cốc...

"Mời vào."

Là ai đến vậy?

"Chào cô bé! Cháu thấy trong người thế nào rồi?"

"Dạ, chú là..."

"Ta đến từ phòng cảnh sát Seoul. Bọn họ là những người tham gia tác chiến ngày hôm đó."

"À, vâng. Cái này nói ra hơi kỳ nhưng không biết mọi người đến đây có việc gì không ạ?"
"Hahaha... cháu không cần phải tỏ ra căng thẳng như vậy. Vết thương ở vai của cháu thế nào?"

"Dạ, không sao ạ! Cháu đã hoàn toàn khỏe mạnh. Cảm ơn mọi người đã quan tâm. Chiều nay là cháu có thể xuất viện rồi!"

"Thật ra... thật ra thì..."

Cảnh sát trưởng còn đang ấp úng không biết phải bắt đầu như thế nào thì một viên cảnh sát đã tiến lên phía trước, cuối gập người khiến Hạ Chi mắt tròn mắt dẹt.

"Thành thật xin lỗi em. Hôm đó là do lỗi của anh. Mong em tha lỗi."

"Anh... anh là đang nói chuyện gì vậy?"

"Mọi người không nói cho em biết sao?"

Hạ Chi thật thà lắc đầu. Có chuyện gì mà cô chưa biết sao?

Mọi người đã ra về một lúc rồi mà Hạ Chi vẫn ngồi bất động như tượng trên giường.

"Cậu ấy là người phụ trách bắn tỉa trong tác chiến ngày hôm đó. Vì cậu ấy không biết cháu là người bị bắt cóc. Với lại khi cậu ấy vào trong, cháu lại cầm dao đe dọa người khác nên cậu ấy mới nhầm lẫn, tưởng cháu là kẻ bắt cóc nên mới xảy ra bi kịch như vậy."

Cô nhìn giống cướp lắm sao? Tự dưng một công dân tốt như cô lại ăn một viên đạn của cảnh sát. Chuyện này nghe thật là buồn cười mà. Thôi bỏ đi, bỏ đi. Coi như cô xúi quẩy.

Ting... Bạn có một tin nhắn mới.

Chanyeol: Hôm nay, bọn anh có show nên không đến bệnh viện đón em được. Anh xin lỗi.

Hạ Chi: Không sao. Anh đi hát kiếm tiền nuôi em là được rồi! Không cần phải đến đây đâu. ^_^

Chanyeol: Em trở thành động vật ăn bám từ khi nào vậy?

Hạ Chi: Không biết. Nhưng anh kiếm mỗi ngày nhiều tiền như vậy em chỉ là giúp anh tiêu xài thôi mà!

Chanyeol: Vậy tiền em kiếm được em để làm gì?

Hạ Chi: Em hả? Nhiều việc lắm chẳng hạn như gửi về cho mẹ này, cưới chồng này, mai mốt mua sữa, mua tã cho con em này... Nói chung là không biết bao nhiêu tiền cho đủ nên em phải tiết kiệm từ bây gìơ.

Chanyeol: Vậy anh cũng để dành tiền cưới vợ nên không thể nuôi em được. Muốn anh nuôi em cũng được, trừ khi em đồng ý làm vợ anh. Anh đương nhiên sẽ và chỉ nuôi vợ mình vì nếu anh nuôi cô gái khác mọi người lại bảo anh ngoại tình.

Hạ Chi: Ngụy biện.

Chanyeol: Hahaha... anh đi đây. Tối gặp lại.

Hạ Chi: Vâng. Tối gặp.

Hạ Chi đứng trong ngõ, đi qua đi lại hết nửa ngày cũng không biết có nên vào trong đó hay không? Mà con người cô cũng thật mâu thuẫn, không vào trong đó thì đến đây làm gì? Dở hơi à!

"Con chào bác gái ạ!"

"Hạ Chi, đến rồi hả? Mau vào đây. Con ngồi đây đợi ta một lát, ta đang dở tay."

Mẹ Park tay chân hoạt động liên tục. Quán Viva Polo lúc này hơi đông khách nên bà không có thời gian ngồi với Hạ Chi.

"Dạ, không sao đâu ạ! Hay... để con giúp một tay."

ăn đi. Con cũng vất vả cả ngày rồi!"

"Dạ, vâng. Bác gái cũng ngồi xuống đi ạ!"

Hạ Chi được mẹ Park chiêu đãi món mì ý ngon tuyệt cú mèo. Mẹ Park rất thích nhìn Hạ Chi với mấy anh chàng nhà EXO ăn thức ăn do bà nấu. Mỗi lần bọn chúng ăn đều ăn một cách rất tự nhiên lại luôn miệng tấm tắc khen ngon khiến bà vui đến mấy ngày.

"Bác gái nấu ăn quả thật rất ngon. Hôm nào, có thời gian con nhất định sẽ khăn gói sang đây học nghề."

"Được rồi. Vậy thì ăn nhiều một chút. Mấy ngày không gặp nhìn con có vẻ xanh xao. Con không bị đau ở đâu đó chứ?"

"Dạ không, dạ không. Chắc tại con mất ngủ nên mới thế đó ạ. Tối nay được ăn thức ăn ngon như thế này đảm bảo ngủ sẽ rất ngon giấc, hihihi..."

"Thôi, thôi, ta biết rồi. Con mau ăn đi."

"Hạ Chi này! Con thấy Chanyeol thế nào?"

Cộng mì trong miệng Hạ Chi xém chút phóng ra ngoài. Sao lại hỏi cô về Chanyeol? Không lẽ bác gái biết rồi sao? Nếu bác ấy biết thì sẽ thế nào? Bác ấy không đồng ý chuyện mình và Chanyeol quen nhau thì sẽ thế nào đây? Hạ Chi trong lòng lo lắng không thôi.

Thấy Hạ Chi ngây người ra, mẹ Park lay lay tay cô.

"Sao vậy?"

"À, Chanyeol ý hả? Để con nghĩ xem. Anh ấy là một người hòa đồng, vui tính nên mọi người hay gọi anh ấy là Happy Virus. Con nghe mọi người đồn rằng anh ấy là người ồn ào nhất phòng. Nếu để anh ấy và Baekhuyn ở một chỗ quá lâu, anh Suho nhất định sẽ nổ não vì độ ồn ào không ai sánh bằng. Anh ấy luôn quan tâm đến các thành viên khác trong nhóm. Anh ấy ỷ y mình 1m85 đi ăn hiếp D.O. cuối cùng bị D.O. dùng chiêu thức gia truyền dùng tay kẹp cổ đến nổi ngủ còn đề phòng D.O. ở giường bên cạnh phi sang..."

Hạ Chi thao thao bất tuyệt không ngừng nghỉ. Người ta nói quả không sai, nói gì cũng được nhưng đụng đến người bạn yêu thì bạn có thể sổ ra cả làng mà đến bạn cũng phải kinh ngạc.

Mẹ Park ngồi nghe Hạ Chi nói về Chanyeol mà trong lòng có chút vui vui. Xem ra quan hệ giữa hai đứa rất tốt. Bà là có hy vọng rồi.

Hạ Chi cảm thấy có gì đó không đúng. Thôi chết rồi! Sao cô có thể ngồi nói về Chanyeol nhiều như vậy? Lại nói trước mặt mẹ anh ấy nữa chứ. Thảm rồi.

"Chanyeol là một thằng bé rất biết nghĩ. Nhìn bề ngoài nó lấm lắc, tưng tửng vậy thôi nhưng nó rất biết quan tâm đến người khác. Chanyeol là niềm tự hào nhỏ của bác. Dù nó làm gì bác vẫn luôn ủng hộ nó hết mình. Khi nó bắt đầu bước chân vào showbiz, nói thật bác dù ủng hộ nhưng trong lòng cũng không khỏi lo lắng. Giới showbiz đầy cám dỗ và mê hoặc như vậy có làm nó biến chất hay không? Nhưng rất may, Chanyeol bây giờ vẫn là Chanyeol của ngày xưa. Điều bác lo lắng nhất chính là nếu sau này Chanyeol yêu một cô gái thì sẽ thế nào? Liệu dư luận, fan của nó có chấp nhận cô gái ấy? Liệu cô gái ấy có thể vượt qua dư luận, nắm tay Chanyeol đi đến tận cuối chân trời hay sẽ bỏ lại nó giữa chừng?"

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com