Yến Yến bẩm sinh không cảm nhận được cơn đau, Cố gia sợ bảo bối của mình bị thương mà không biết nên lấy lý do này để kiểm tra toàn thân mỗi ngày. Khi Yến Yến tham gia chương trình, có phân đoạn gọi điện cho người lớn trong nhà, Yến Yến gọi cho Cố gia. Cố gia cười và giải thích với tổ chương trình: Nhờ mọi người chăm sóc đứa nhỏ nhà tôi. Đúng rồi tôi không phải là cha, mà là chồng của em ấy.…
-Em xin lỗi mà......xin cậu hãy tha cho em.- tiếng khóc lóc cầu xin sự tha thứ của người con gái đối với người con trai đối diện.-Tha ? Cô biết đây là lần thứ mấy rồi biết không. Tại sao cô lại cứ trái lời tôi đi quyến rũ người khác.....- nhưng trái với lời cầu xin của người con gái ấy, người con trai thẳng tay quất từng nhát roi lên người cô gái.-Em không có.... cậu tha cho em đi. Em đau lắm rồi. Hic hic..........-Câm miệng. Có gì uất ức sao. -Anh thật là một con quỷ tàn bạo. -Phải và cô là người của con quỷ tàn bạo này. Bây giờ và mãi mãi chỉ là của riêng mình con quỷ tàn bạo này thôi.…
Tác giả:Nam QuangThể loại:Ngôn Tình, Trọng Sinh, Cung Đấu, Gia Đấu, Cổ ĐạiNguồn:DĐ Lê Quý ĐônTrạng thái:FullĐÍCH NỮ VƯƠNG PHIThể loại: Trùng sinh, trạch đấu, cung đấu, HETình trạng bản gốc: đã hoàn Số chương: 154( cả phiên ngoại )Editor: thuyvu115257 + tử đinh hương + tieunhung97 Converter: Ngocquynh520Truyện này mình thấy khá hay nhưng trên wattpad các bản đều đã drop nên mình up lại cho các bạn có nhu cầu đọc. Mình chỉ là người up lại chứ không phải editor nếu tác giả hay editor gốc có yêu cầu mình sẽ gỡ bỏ ngay…
Tác giả: Vân Thượng Thiển ChướcThể loại: Ngôn tình, Mau xuyên, 1&1, Nữ chính nuôi nam chính từ nhỏ, HE.Người chuyển ngữ : Phẩm Hoa LầuNguồn: Tấn Giang & WikidichBookcover Design: Phong lưu công tửVăn ánNinh Tịnh có một hệ thống tên gọi là " Nuôi dưỡng nhân vật phản diện."Mỗi thế giới đều có vài đại Boss phản diện hô mưa gọi gió, âm hiểm biến thái, nhiệm vụ của Ninh Tịnh chính là quay lại khoảng thời gian trước khi trưởng thành của nhân vật phản diện đó, nuôi dưỡng hắn tám năm. Hết thời hạn, cô sẽ lập tức bị cưỡng chế đá văng ra khỏi thế giới ấy, làm nhiệm vụ tiếp theo.Sau khi rất cẩn trọng hoàn thành xong mấy nhiệm vụ, Ninh Tịnh liền đau thương phát hiện ra, rõ ràng mấy cục bánh bao nhỏ cô nuôi đều vô cùng ngây thơ, ngoan ngoãn đáng yêu, tại sao sau khi thành niên lại hắc hoá hơn cả bánh mè đen vậy, đã vậy ánh mắt nhìn cô còn có vẻ rất không thích hợp? Σ( ° △ °|||)︴Ninh Tịnh : Hệ thống, ta hơi băn khoăn, lôi kéo thù hận như vật thật sự không có vấn đề gì chứ?Hệ thống : ...... [ giả chết - ing]📮 Tác phẩm chuyển ngữ phi lợi nhuận. Read-only. Please!!📮 Tác phẩm hiện chỉ được đăng tải chính thức tại 1 nơi duy nhất là wattpad @thanhhanto.📮 Lịch đăng: 12h trưa thứ 3 hàng tuần📮 Phẩm Hoa Lầu là nơi hội tụ các editor làm vì đam mê, chúng mình không phải editor chuyên nghiệp. Thấy lỗi sai xin hãy cmt lại để chúng mình sửa.…
Trong một hoa viên lớn, phía dưới 1 gốc cây cổ thụ cảnh có cô bé xinh xắn với đôi má phúng phính đang ngồi trên thảm cỏ tựa lưng vào thân cây vuốt ve một con mèo lông trắng như tuyết.. -Băng nhi!! lát có thấy anh hai hỏi anh thì không được nói anh trốn sau bụi cây nha! ! Ngoan mai anh xin tiền mẹ mua kẹo cho em. Nhận được cái gật đầu của đứa em gái cậu bé có gương mặt tuấn tú mang nét tà mị hí hửng núp sau bụi cây. Một lúc sau , một cậu bé cũng bước tới chỗ cô bé đang ngồi gương mặt cậu bé giống y trang cậu bé lúc nãy nhưng cả người toát ra vẻ lạnh lùng khí chất cao quý lại âm lãnh... cậu rút ra 1 cây kẹo dơ ngay trước mặt cô bé: -Băng nhi!! Nói cho anh hai biết Vũ đang trốn ở đâu?? cây kẹo này sẽ thuộc về em.. Cô bé chớp chớp mắt nhoẻn miệng cười tươi chỉ về phía bụi cây rồi chộp nhanh cây kẹo.. Cậu bé bị túm cổ áo lôi ra miệng hét lên: -Băng nhi!! em bán đứng anh vì cây kẹo ư?? anh cũng hứa cho em kẹo mà.. Cô bé gái nở nụ cười ánh mắt loé lên tia giảo hoạt vừa mút kẹo vừa chu môi nhỏ lên về phía anh của mình: -Em không có!! Anh bảo không được nói chứ không cấm em chỉ cho nên em đã giữ lời hứa mai anh phải mua kẹo cho em không em méc mẹ.. cậu bé nào đó sau khi nghe câu trả lời của em gái thì nín thinh đau khổ.. ở gần hoa viên có một cặp đôi đang đứng nhìn về phía lũ trẻ, cô gái xinh đẹp tựa trên lồng ngực người đàn ông khẽ thì thầm: -Con gái em giống ai mà thực gian xảo a"! Người đàn ông khẽ cười giọng đầy sự cưng chiều nhéo mũi cô nói: -Giống con mèo nhỏ của anh..…
Lâm Kiều từ nhỏ lớn lên ở Hoắc gia, vì có thể sinh tồn được trong thế gia hào môn này, chỉ có thể không ngừng lấy lòng Hoắc gia nhị thiếu kém tuổi cô.Hoắc Ngập từ nhỏ chính là con nhà người ta, làm cái gì cũng đều đứng nhất, lịch sự văn nhã không đánh nhau, không phát giận, cũng không hút thuốc, không uống rượu, không có bất kỳ ham mê bất lương gì, ôn nhu săn sóc, không có khuyết điểm..Nhưng chỉ có Lâm Kiều biết, người cô luôn lấy lòng lại chính là một con rắn độc ôn nhu.Lâm Kiều: "Cậu rốt cuộc muốn thế nào?"Hoắc Ngập tháo kính xuống, văn nhã cười khẽ: "Chị đã không yêu tôi, vì sao còn cười với tôi?"…