1.
"Anh hi vọng em sẽ đến, Yoongi."
Yoongi vẫn nhìn thẳng vào tên người yêu cũ trước mặt, người đã đến văn phòng của anh vào sáng sớm sau khi Yoongi đã phớt lờ các cuộc điện thoại của anh ta kể từ tháng trước. Ánh mắt của anh hoàn toàn không có thiện cảm với người đàn ông mà anh đã từng yêu 4 năm qua và trông phút chốc đã lừa dối anh dẫn đến cuộc chia tay này.
Cả hai đã quyết định chấm dứt từ một năm trước. Nhưng ai có thể ngờ rằng đến bây giờ vẫn còn cảm giác cay đắng và đau đớn dù chính Yoongi là người muốn điều đó xảy ra. Dù đã một năm trôi qua nhưng nỗi buồn của anh vẫn còn đó, dù không phải là nỗi đau về quyết định chia tay khiến anh phá bỏ lời hứa thiêng liêng mà mình đã hứa. Tuy nhiên, nỗi buồn của anh lúc này là không thể độc lập hoàn toàn vì anh vẫn ở dưới cái bóng người yêu cũ và có mối quan hệ vs gia đình hắn. Anh không ngừng nhìn thẳng vào tên đàn ông mà mình đã từng chống lại hết mình, cố gắng níu kéo hắn.
"Nghe này Yoongi, anh không bao giờ muốn điều này xảy ra giữa chúng ta."
Anh thảng thốt khi nghe câu nói vừa ngây ngô thốt ra từ miệng hắn. Điều này khiến anh càng thêm kinh tởm vì anh đã từng tin tất cả những điều nhảm nhí do hắn làm ra. Ngu ngốc! Anh cảm thấy bản thân thực sự ngu ngốc vào ngày hôm ấy.
Yoongi không thể hiểu nổi làm thế nào mà người đàn ông trước mặt đó lại có thể tự tin đến vậy và nói rằng hắn không muốn điều này xảy ra trong khi hắn ta là nhân vật phản diện ở đây. Nếu hắn đã không muốn, thì sẽ không có vụ chia tay này rồi, anh suy suy nghĩ nghĩ sau bàn làm việc.
Anh bắt đầu di chuyển ánh nhìn sang màn hình làm việc của mình. Ngoài việc anh không quan tâm đến tên đàn ông đó trước mặt, Yoongi đã biết rằng sau đó anh nghe thấy tiếng ríu rít vớ vẩn của hắn không còn giữ được lời hứa trong câu nói của mình.
"Anh đã luôn cố gắng duy trì mối quan hệ tốt đẹp với em đấy, Yoongi. Anh muốn chúng ta vẫn sẽ có mối quan hệ tốt đẹp mặc dù chúng ta đã chia tay... Chuyện đó, có nên không? Giống như Hoseok với bạn gái cũ của cậu ấy vẫn có quan hệ tốt."
"Anh không cảm thấy xấu hổ khi nói những lời như vậy sao?" Cuối cùng Yoongi cũng đã lên tiếng sau khi đã kìm nén quá lâu.
"Yoongi, anh không hề muốn chọc giận em."
Anh lại khịt mũi, nhưng lần này tiếng động to hơn, anh khẽ gật đầu.
"Vậy thì anh đang đùa tôi à? Sáng sớm đến đây để pha trò? Ôh! Tôi rất vui đấy. Và anh còn dám so sánh mình với Hoseok? Anh làm ô uế tên bạn của tôi rồi đấy!"
Yoongi lên giọng mỉa mai.
"Đây là lý do tại sao anh không thể giữ cái tình yêu này của chúng ta, Yoongi."
Anh cau mày, những lời nói đó đã xoay chuyển tình thế, và anh chính là kẻ xấu ở đây? Yoongi nắm chặt tay. Nếu không phải người đàn ông trước mặt mình là con người, anh đã không ngần ngại ném bàn làm việc vào mặt hắn rồi.
"Em đúng thật không dễ nói chuyện. Em luôn đầy rẫy những suy nghĩ và phán đoán của riêng mình, em không bao giờ hiểu được anh muốn gì."
"Ồ, vì tôi không hiểu anh muốn gì nên anh tìm một người hiểu anh hơn cụ thể là với một người phụ nữ đúng với những gì anh muốn. Đó có phải là một điều hợp lí và đúng đắn không nhỉ? Hoseok chia tay vs bạn gái của cậu ấy vì cả hai đều đồng ý. Không có 'sự phản bội' nào giữa họ! Còn anh??"
Yoongi lên tiếng lập luận về sự lặng thinh trước những lời nói của người trước mặt. Anh là đang chán chường thật rồi.
"Nghe đây !" Anh nắm chặt cây bút bi trong tay.
"Đầu tiên, tôi không bao giờ dung túng chuyện tình cảm của anh. Đó là một lỗi nghiêm trọng không thể biện minh được. Nếu anh nói anh lừa dối tôi vì tôi không hoàn hảo nên anh đi tìm người phụ nữ khác thì trời ơi... "
Yoongi xoa xoa mặt không nói tiếp câu nào. Anh thậm chí còn hối hận tại sao anh lại bị khiêu khích khi kể một câu chuyện mà anh đã cố gắng chôn sâu trong suốt một năm.
"Tại sao anh và tôi vẫn đang thảo luận về điều này sau khi đã chia tay kia chứ?"
Yoongi phàn nàn trong khi xoa xoa khuôn mặt của mình một cách thô bạo.
"Anh có thể hạnh phúc với lựa chọn cuộc sống của mình và không kéo tôi vào vòng luẩn quẩn của anh được mà ?"
"Cứ đến đi."
"Tôi không việc gì phải đến đó!" Yoongi lên tiếng khiến hắn ta chùn tay.
"Ít nhất là vì mẹ anh đi."
Yoongi bất ngờ nghẹn ngào. Anh nắm chặt tay để kìm lại cảm xúc.
"Anh không thể nói với mẹ anh rằng chúng ta không có quan hệ tốt với nhau sao? Và đừng cố xây những câu chuyện ngớ ngẩn khi chúng ta đã chia tay trong êm đẹp."
Anh gầm gừ. Và thay vì trả lời, người đàn ông đó chỉ đi khỏi phòng thì Yoongi chộp lấy và ném bút về phía cửa trước khi Jimin, thư ký kiêm bạn thân của anh, bước vào phòng. Nếu Jimin mà vào sớm hơn, chắc có lẽ đầu bút đã dính chặt vào trán cậu rồi.
"Đừng để hắn ta vào công ty của tôi lần nào nữa, Park Jimin! Nếu được, hãy đưa cho nhân viên bảo vệ bức ảnh của hắn rồi nhờ họ lôi tên khốn đó ra khỏi công ty, tôi không muốn nhìn thấy hắn đặt chân vào đây một lần nào nữa."
Yoongi tức giận đá một phát vào bàn.
"Lần này là gì nữa vậy?" Jimin hỏi, người không ngạc nhiên trước tính khí của anh. Yoongi ngước mắt lên, thở dài một hơi. Anh nhìn cậu , người đã pha một cốc cafe cho anh. Anh thẳng người một lần nữa trước khi kéo ghế lại gần bàn để lấy chiếc cốc trên tay Jimin đưa cho và uống một ngụm chậm rãi.
"Ồ, cuối cùng thì hắn ta cũng kết hôn?" Cậu vừa nói vừa cầm tấm thiệp mời đang nằm trên bàn.
"Điều này không phải quá tuyệt sao? Hắn ta sẽ không làm phiền hyung nữa?"
"Cậu chắc không?" Yoongi đặt cốc xuống, nhìn Jimin bằng nửa con mắt và lông mày nhíu lại.
Jimin lắc đầu.
"Thằng đó là một con ký sinh trùng trong cuộc sống của anh."
Anh phát ra tiếng thở dài thườn thượt khi Jimin xác định chính xác hình ảnh của người đàn ông đó trong cuộc đời mình.
"Vậy thì hyung định làm gì?" Jimin hỏi.
Yoongi chưa kịp trả lời thì tiếng điện thoại di động thông báo của anh vang lên khiến cả hai đều chuyển sự chú ý vào màn hình điện thoại đang sáng đèn của anh. Yoongi chộp lấy điện thoại của mình và đọc một trong những thông báo khó chịu nhất trong số rất nhiều thông báo trên màn hình.
Bác gái: Nó bảo con sẽ đến, con trai. Cảm ơn con rất nhiều. Mẹ nhớ con nhiều lắm.
Yoongi thở dài và chỉ vào màn hình điện thoại của mình cho Jimin xem. Anh lại thở dài khi cậu nhìn anh đầy sự cảm thông.
"Vì vậy, anh ... 'phải đến' ư?"
Jimin nhấn mạnh từ 'phải đến' trong câu hỏi của mình. Anh dựa lưng vào ghế, nhắm mắt sau khi nâng cái đầu nặng trĩu lên. Tay trái anh nắm chặt lấy chiếc điện thoại như thể nó có thể tách ra làm hai trong phút chốc.
"Anh đâu cần làm thế phải không?" Jimin hỏi lại.
"Anh không biết ..." Yoongi lẩm bẩm.
"Nghe này, em đây với tư cách là bạn của anh đang nói chuyện với anh đấy, Yoongi. Em nghĩ anh cũng nên chấm dứt chuyện đó với mẹ của hắn ta đi. Anh quá nhẹ nhàng với họ, đến nỗi họ đối xử với anh như thế này..."
Jimin chờ đợi sự phản ứng, nhưng anh vẫn im lặng.
"Đó chẳng phải là do họ bị điên hay sao khi mà mời người yêu cũ đến dự đám cưới của thằng bạn trai nó với một người phụ nữ... rồi đến đó để làm gì, để chứng minh cho mọi người có mặt ở đó thấy con trai của bà ta không phải là người đồng tính à? Một 'thằng bóng nửa mùa' bám víu váy mẹ."
Yoongi mở mắt, đổi vị trí ghế đối diện với khung cửa sổ kính rộng mà ban đầu anh đã quay lưng lại. Đầu óc anh lại bắt đầu mò mẫm. Trong đầu anh không trách hoàn toàn ở hắn. Sự không chung thủy xảy ra giống như việc mở cửa cho một vị khách được mời bí mật khi anh không có nhà. Như ăn miếng trả miếng, sẽ không có khói nếu không có lửa. Và đó là lý do tại sao trong đầu anh cứ nghĩ, hắn ta không hoàn toàn phá hoại nó. Hắn đã đến và có nhiều hơn những gì hắn ta có. Anh có thể đưa anh ta về bản chất thật theo nhận định của nhiều người. Mẹ của hắn cũng có thể dễ dàng khoe khoang con trai bà mà không cần phải giải thích hay né tránh những câu hỏi tò mò của mọi người, như với anh. Anh không cần phải là một nỗi ô nhục mà phải được che đậy nhiều nhất có thể. Hơn nữa, nhờ người phụ nữ đó, con trai của bà ấy sẽ trở thành một người cha và có một cuộc sống 'bình thường' như bao con người khác. Trong khi đó, nếu ở bên anh, dù có sống bên cạnh thì cũng không thể cho hắn bất cứ thứ gì.
"Anh ghét con trai của bà ta, Jimin... nhưng anh không thể ghét bà ấy. Bà ấy là bạn thân nhất của mẹ anh, bà ấy giống như người mẹ thứ hai khi mẹ anh mất vậy. Anh có thể ghét hắn, nhưng không thể ghét người mẹ."
"Em ngạc nhiên khi anh vẫn còn có thể suy nghĩ như vậy đấy Yoongi, anh quá tốt bụng."
Anh xoay ghế và điều chỉnh vị trí ngồi. Sau đó, anh nắm lấy con chuột và di chuyển bất cứ thứ gì trên màn hình điều khiển mà anh tin rằng nó có thể làm mất tập trung tâm trí của mình.
"Anh chỉ đang tôn trọng mẹ của hắn ta thôi, Jimin."
Yoongi thở dài. Anh không ngạc nhiên khi Jimin hít một hơi, cậu kéo ghế và ngồi trước bàn Yoongi. Quay lại việc đọc thư mời được trang trí bằng giấy vàng và ruy băng. Nó trông rất đẹp, sang trọng và được chuẩn bị rất chu đáo. Trái ngược vs tình yêu lén lút trên danh nghĩa bạn bè mà hắn ta và người mẹ của hắn xây dựng trong mối quan hệ giao tiếp vs mọi người.
Nhưng Jimin nhớ rất rõ, khoảnh khắc hạnh phúc đó của anh tưởng chừng được người lớn chấp nhận, giờ đây trông giống như một cánh cửa dẫn đến địa ngục.
"Anh nghĩ anh phải đến đó." Yoongi nói khiến Jimin phải ngước nhìn. Bất ngờ trước quyết định đó.
"Hyung, anh có thể kiếm cớ không đến, em có thể giúp. Anh có thể giả vờ đi ra nước ngoài chẳng hạn?"
"Anh phải đi để quyết định mọi thứ, Jimin." Câu trả lời của Yoongi khiến cậu phải khựng lại một lúc. Nhìn thấy sự nghiêm túc trong ánh mắt của bạn mình khiến cậu không dám can thiệp thêm.
"Không còn cách nào khác sao?" Jimin cố gắng đảm bảo. Anh lắc đầu, đáng lẽ lúc nãy anh nên nghĩ kĩ trong khoảng lặng. Yoongi vuốt lại tóc và đưa cho Jimin giấy tờ mà anh đã ký trước đó.
"Suốt thời gian qua, hắn kiểm soát hành động một cách tùy tiện vì biết anh không thể từ chối yêu cầu của mẹ hắn. Và cách duy nhất, anh phải giải quyết sợi dây ràng buộc từ vị trí này. Anh phải đến để nói lời tạm biệt với mẹ hắn. Rằng sau chuyện này, anh không phải là 'bạn bè' hay 'con trai' của bà ấy nữa."
"Anh có chắc không?" Jimin và Yoongi nhìn vào mắt nhau. Anh khẽ gật đầu.
"Nó đã không thể sửa chữa được, phải không? Tại sao lại phải giữ rễ chết kia chứ? Anh phải cắt tỉa chúng đi. Anh cần phải tiếp tục cuộc sống của mình. Anh nghĩ là anh đã quyết định đúng. Bấy lâu nay đã mệt mỏi vì chúng lắm rồi."
Anh nở nụ cười khi Jimin bặm môi gần như rơm rớm nước mắt.
"Được thôi. Nếu đó là điều anh cảm thấy tốt nhất. Và hãy nói cho em biết nếu hyung cần em đi cùng."
Jimin nói thêm. Anh chỉ khẽ cười gật đầu.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com